Tất Cả Dịu Dàng Dành Cho Em

Tác giả : Tử Tiện Lí

Chương 8 - Chương 8: Bị làm khó

Editor: Hoàng Thái Tử.

Thẩm Hiểu Hiểu nghẹn, lòng bàn tay đều là mồ hôi, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười: "Chủ tịch muốn tra hộ khẩu của tôi sao?"

Yên tĩnh lâu quá, tới mức cô không dám nhìn thẳng vào mặt Hoắc Thanh Huy, chỉ dám dùng dư quang liếc anh.

Tay Hoắc Thanh Huy đặt trên đầu gối, ngồi rất ngay ngắn, trên mu bàn tay phải của anh có một vết sẹo màu trắng, đã mờ dần rồi, giống như một đóa hoa màu trắng.

Thẩm Hiểu Hiểu biết nguồn gốc của vết sẹo này, đó là do ba anh lấy cháo nóng hất anh. Lúc ấy da trên mu bàn tay rớt xuống một miếng, mấy chỗ khác cũng đỏ hết cả lên, còn chảy rất nhiều máu, cực kì dọa người.

Thẩm Hiểu Hiểu thấy thiếu niên thường xuyên chịu bạo lực gia đình này rất đáng thương, nên thường xuyên mang đồ ăn ngon đến cho anh.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, bây giờ thân phận cả hai đã đổi ngược lại mất rồi.

Âm thanh của Hoắc Thanh Huy nghe có chút khô khốc: "Tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi."

Thẩm Hiểu Hiểu bỗng nhiên cảm thấy trong xe thật ngột ngạt, ngột ngạt làm lòng cô nôn nóng bất an, cô không rõ lắm Hoắc Thanh Huy muốn làm gì, nhưng bây giờ cô chỉ muốn tránh khỏi anh.

"Không phải anh còn có cuộc họp sao?" Thẩm Hiểu Hiểu có ý tốt nhắc nhở anh: "Tôi nhớ là Lâm bí thư nói cuộc họp này rất quan trọng."

Hoắc Thanh Huy đang quan sát vẻ mặt của Thẩm Hiểu Hiểu, tay anh nắm chặt thành quyền, lại chậm rãi buông ra, âm thanh tối nghĩa: "Cảm ơn đã nhắc nhở."

Trong lòng Thẩm Hiểu Hiểu bồn chồn, nhìn dáng vẻ này của Hoắc Thanh Huy, có khi nào anh đã đoán ra được cái gì đó không. Nhưng trước khi biết rõ Hoắc Thanh Huy muốn làm gì, cô quyết định sẽ tạm thời giả câm giả điếc.

Hoắc Thanh Huy mở cửa xe, xuống xe.

Thẩm Hiểu Hiểu cũng luống cuống tay chân cởi dây an toàn ra, ấn ấn hai cái, nhưng đều không mở được.

Cửa xe bên cạnh bị kéo ra, một đôi tay tái nhợt lướt qua cơ thể cô, thong thả ung dung cởi dây an toàn xuống.

Anh nửa cong người, mãi cho đến khi dây an toàn hoàn toàn rút về, anh vẫn không định dịch người đi.

Trong không gian hẹp, tiếng hít thở của đối phương cũng có thể cảm nhận được.

Thẩm Hiểu Hiểu vẫn không nhúc nhích, mở to hai mắt nhìn Hoắc Thanh Huy.

Hoắc Thanh Huy mắt cũng không chuyển nhìn chằm chằm Thẩm Hiểu Hiểu, hầu kết anh lăn lộn một chút, ánh mắt nhìn Thẩm Hiểu Hiểu gần như thành kính, ngón tay run nhè nhẹ.

Anh muốn nói cái gì đó, nhưng sau khi bốn mắt chạm nhau, anh lại nuốt những lời nói đó về bụng: "... Mời."

Hoắc Thanh Huy chậm rãi lùi ra ngoài, kéo cửa xe ra, mời Thẩm Hiểu Hiểu xuống xe.

Bước chân Thẩm Hiểu Hiểu trôi nổi lềnh bềnh, đi bên cạnh Hoắc Thanh Huy, có cảm giác chuyện hai ngày nay xảy ra cứ như cảnh trong mơ, không thể tưởng tượng nổi.

Hoắc Thanh Huy cố tình thả chậm bước chân, phối hợp với bước chân của cô.

Hôm nay Thẩm Hiểu Hiểu mang một đôi giày cao gót, gót giày đạp trên mặt đất, phát ra tiếng vang "cộp cộp".

Cô chưa bao giờ đi tới hầm để xe, cũng không biết đường, toàn bộ là Hoắc Thanh Huy dẫn đường cho cô. Vòng tây rồi vòng đông, đi đến trước cánh cửa thang máy màu bạc.

Khi cửa thang máy mở ra, Hoắc Thanh Huy lấy tay ra hiệu mời, để Thẩm Hiểu Hiểu đi vào trước, rồi bản thân mình mới theo sau.

Hoắc Thanh Huy chủ động ấn tầng lầu.

Tầng sáu, tòa nhà 22.

Một cái là văn phòng của chị Chu, còn cái khác hẳn là phòng làm việc của anh.

Trong không gian nhỏ hẹp này, không thể so với sự chật hẹp khi ở trong xe vừa nãy dù chỉ một chút. Thẩm Hiểu Hiểu cúi đầu nhìn tay cô, Hoắc Thanh Huy đứng bên cạnh, cô cúi đầu quan sát, mãi cho đến khi đến lầu sáu, đôi chân anh cũng không động đậy.

"Leng keng."

Lúc cửa thang máy mở ra, Thẩm Hiểu Hiểu giành đi ra ngoài trước, nhìn về phía Hoắc Thanh Huy đang muốn ra khỏi cửa thang máy, ngọt ngào cười với anh: "Cảm ơn chủ tịch, ngài cứ đi trước đi, tôi sẽ tự mình đi về."

Mắt Hoắc Thanh Huy không hề chớp, nhìn gương mặt tươi cười của cô.

Chờ tới khi cơ bắp của Thẩm Hiểu Hiểu đau ê ẩm rồi, anh mới nhoẻn miệng cười, mắt cong cong, âm thanh mềm nhẹ: "Ừ."

Ôn như như sợ làm cô giật mình.

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, Hoắc Thanh Huy nhìn khuôn mặt người đứng ngoài thang máy, nháy mắt khi cửa thang máy sắp khép lại, anh nhìn thấy khóe môi Thẩm Hiểu Hiểu hạ xuống.

Thẩm Hiểu Hiểu nhìn màn hình hiển thị tầng lầu đang đi lên, chậm rãi thở hắt ra, lúc này mới xoa mặt đi ra ngoài.

Chưa đi được vài bước thì gặp Chung Vân, cô ta hẳn là có chuyện muốn tìm Chu Thục Sơn, thấy Thẩm Hiểu Hiểu lại đây, miệng há thành hình chữ O: "... Cô vừa mới, đi cái thang máy kia lên?"

"Ừ, sao vậy?" Thẩm Hiểu Hiểu kỳ quái hỏi, "Có vấn đề gì sao?"

"Cái thang máy này, là thang máy chuyên dụng của cấp cao trong công ty đấy," Chung Vân không thể nào tưởng tượng nổi, "Lúc nãy tôi thấy cô nói chuyện với người nào đứng trong thang máy, là giám đốc Hoắc à?"

Toàn bộ người trong Anh Ngu, ai cũng biết giám đốc Hoắc Thanh Hi rất dễ gần, còn thích nói chuyện với những người mới như các cô nữa.

"Không phải," Thẩm Hiểu Hiểu tự nhiên vỗ vỗ bả vai cô ta, "Cô chuẩn bị đi tìm chị Chu à? Đi, chúng ta cùng vào."

Chung Vân thấy cô không muốn trả lời, cũng không hỏi nữa.

Dù sao cũng ở chung phòng chung cư với nhau, Chung Vân hiểu không được nhìn ngó chuyện riêng tư của người khác, miễn cho mâu thuẫn các thứ, sau này cũng không ở chung tốt được.

Chu Thục Sơn trước mắt tuy rằng cũng mang theo Chung Vân, nhưng bởi vì quan hệ với Hoắc Thanh Huy, không khỏi chăm sóc cho Thẩm Hiểu Hiểu nhiều hơn một chút. Tuy nhiên, hiện giờ trên tay Thẩm Hiểu Hiểu đang có bộ《 Con đường mưa hoa của Mạn Mạn 》, không vội tìm tài nguyên cho cô.

Vừa lúc, trên tay Chu Thục Sơn có vài vai phụ, đều là những bộ phim hạng trung của công ty, đầu tư cũng không tính là nhiều, nhưng được cái kịch bản vững chắc, cô ta cân nhắc nửa ngày quyết định chọn một cái cho Chung Vân.

Bởi vì phim do Anh Ngu đầu tư, hơn nữa suất diễn cũng không nhiều lắm, cho nên Chung Vân không cần phải đi thử vai. Nhưng đối với bộ phim đầu tiên được diễn sau khi ký hợp đồng này, Chung Vân vẫn cực kì nhiệt tình.

Ngay cả khi Chu Thục Sơn sắp xếp cho cô ta mấy buổi "huấn luyện ác quỷ", cô ta cũng không để ý.

Chờ tới khi Chung Vân rời đi, Chu Thục Sơn mới bắt đầu nói chuyện cùng cô.

Kịch bản của《 Con đường mưa hoa của Mạn Mạn 》xảy ra chút vấn đề nhỏ, dựa theo sự sắp đặt ngay từ đầu, đáng lẽ hôm nay Thẩm Hiểu Hiểu phải lấy được kịch bản sau khi chỉnh sửa.

Nhưng sau khi biên kịch nghe nói nữ chính phim được điều động nội bộ, cực kì tức giận, lập tức chạy đi tìm đạo diễn, kiên trì nói phải công bằng, công khai tuyển chọn.

Chuyện này Hoắc Thanh Huy vẫn không biết, Ứng Quế Phàm và nhà làm phim bên kia cũng không định để cho anh biết, bọn họ lén gọi điện thoại cho Chu Thục Sơn, ý tứ là muốn lén giải quyết.

Trải qua một phen bàn bạc, Ứng Quế Phàm và biên kịch cuối cùng cũng đưa ra phương án giải quyết, biên kịch muốn gặp mặt Thẩm Hiểu Hiểu, hơn nữa muốn đích thân chỉ dẫn Thẩm Hiểu Hiểu.

Còn chỉ dẫn như thế nào, biên kịch không chịu nói.

Thời gian được định vào buổi tối ngày mai.

Chu Thục Sơn biết địa vị của Thẩm Hiểu Hiểu trong lòng Hoắc Thanh Huy không bình thường, khi cô ta tìm Thẩm Hiểu Hiểu tới đây, cũng hi vọng cô có thể giấu Hoắc Thanh Huy. Công việc trong công ty cần Hoắc Thanh Huy phải xử lý rất rất nhiều, nếu Thẩm Hiểu Hiểu không nói, chuyện này lừa gạt cho qua cũng không phải là việc khó nhọc gì.

Thẩm Hiểu Hiểu đương nhiên là không sao cả, cô lấy được vai diễn này, trên mặt tâm lý cũng có áp lực. Biên kịch phải phụ trách phần kịch bản, muốn thấy mặt nữ chính, cũng không phải là yêu cầu vô lý gì.

Nhưng biểu cảm của Chu Thục Sơn không tốt lắm: "Biên kịch lần này cũng là tác giả của sách, năm ngoái mới nổi lên. Tôi chỉ nghe nói tính cách của hắn ta rất kì quặc, còn cái khác thì không biết."

Cô ta nghĩ nghĩ, cầm một quyển sách tới đây: "Đây là tác phẩm gốc, buổi tối hôm nay, cô tốt nhất cứ xem trước một lần... Trước đây điểm phân tích tác phẩm của cô cao hơn người khác nhiều, cứ đọc trước, nói không chừng có thể đả động được biên kịch bên kia. Cô cũng đừng cảm thấy mình áp lực quá, nếu như không được, tôi sẽ báo chuyện này cho Hoắc đổng, ngài ấy sẽ luôn có phương pháp để giải quyết."
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
"Đừng, để em tự thử xem, hẳn là có thể thành công." Thẩm Hiểu Hiểu cầm sách, cười nhìn Chu Thục Sơn, "Không thể có chuyện gì cũng làm phiền tới chủ tịch được."

Chu Thục Sơn cũng đang tính toán như vậy.

Nếu như mọi chuyện đều cần Hoắc Thanh Huy ra mặt, vậy còn cần tới người đại diện này làm gì nữa?

Mới đầu, cô ta cũng muốn nói chuyện riêng với biên kịch, nhưng tính cách người này kì quặc, đúng là không phải giỡn chơi. Cho dù Chu Thục Sơn gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại, người đó chỉ lạnh lùng nói muốn gặp Thẩm Hiểu Hiểu.

Chu Thục Sơn cũng không yên tâm lắm về Thẩm Hiểu Hiểu, cô thật sự là một người mới hoàn toàn. Nhà làm phim cũng để lộ một chuyện cho Chu Thục Sơn biết, Đinh Thính Xuân trong công ty, đã từng tự mình gặp mặt biên kịch. Bây giờ biên kịch lại làm ra chuyện như thế này, căn bản là không muốn để cho Thẩm Hiểu Hiểu diễn, mà muốn đổi lại cho Đinh Thính Xuân.

Buổi chiều Thẩm Hiểu Hiểu ở trong phòng tập thể thao, vừa kéo chân vừa đọc sách, chờ tới khi đã đủ thời gian, cô chuẩn bị trở về chung cư, vừa mới bước ra khỏi cửa lớn, đi được hai bước, phía sau có ánh đèn chói mắt chiếu tới.

Cô đi qua bên phải vài bước, xe ngừng lại bên cạnh cô, Hoắc Thanh Huy đẩy cửa xe bước xuống, gọi tên cô.

"Hiểu Hiểu, muốn tôi đưa em về nhà không?"

"Không cần đâu," Thẩm Hiểu Hiểu cười nói, "Hiện giờ tôi ở chung cư rất gần công ty."

"Nếu tôi đưa em đi thì sẽ càng nhanh hơn." Mắt Hoắc Thanh Huy cũng không nháy, ý đồ muốn thuyết phục cô, "Hôm nay em làm việc cả một ngày, nhất định rất mệt. Huống chi, buổi tối rồi, con gái như em trở về một mình cũng không an toàn."

"Thật sự không cần," Thẩm Hiểu Hiểu chỉ chỉ tòa kiến trúc phía trước, kiên nhẫn nói: "Hiện tại tôi đi bộ qua đó, không tới mười phút đã tới nơi rồi."

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status