Tâm Sâu Tựa Biển

Tác giả : Trúc Tự Thủy Cát

Chương 6 - Chương 6

Sau hơn một năm ở chung, cái nhìn của Triệu Y Cách về Tòng Thanh Vũ hoàn toàn đổi mới. Ở chung thật lâu, nàng phát hiện Tòng Thanh Vũ rất cẩn thận, càng thể hiện rõ dịu dàng quan tâm đặc thù của bác sĩ. Nghĩ đến lần trước gặp mặt xảy ra xung đột, rất có thể là do mình hung hăng bức ra.

Nghĩ đi nghĩ lại, Triệu Y Cách không tự chủ hiện lên ý cười như có như không, sau đó, nhích lại gần Tòng Thanh Vũ, tắt đèn đi ngủ.
Không lâu sau nghe được tiếng thở đều đều của Triệu Y Cách, Tòng Thanh Vũ trong bóng đêm mở mắt, ôm người bên cạnh vào trong lòng, còn tỉ mỉ chỉnh lại chăn, sau đó mới bình yên ngủ.
Triệu Y Cách không biết, chỉ cần hai người nằm ở trên cùng một cái giường, Tòng Thanh Vũ sẽ không bao giờ ngủ trước Triệu Y Cách.
Ngày hôm sau thức dậy, bên cạnh dĩ nhiên không có người. Triệu Y Cách nhìn đồng hồ, cảm thấy nên thức dậy. Rửa mặt chuẩn bị xong xuôi, đi đến bàn ăn, phía trên đã bày xong bữa sáng.
"Bây giờ là lúc ăn sáng."
Triệu Y Cách ngẩng đầu, Tòng Thanh Vũ mang theo nụ cười ấm áp đặc trưng chiếu vào mắt nàng.
Tòng Thanh Vũ từ trong bếp bưng một nồi cháo bí đỏ ra, múc một chén cho Triệu Y Cách, Triệu Y Cách rất tự nhiên nhận lấy. Tình cảnh như thế chỉ cần hai người cùng ở nhà, tất nhiên sẽ xảy ra.
Tòng Thanh Vũ vì chăm sóc dạ dày hay làm ầm ĩ của Triệu Y Cách, bữa sáng cơ bản đều là thức ăn tốt cho dạ dày.
"Đừng quên uống nước cà rốt." Tòng Thanh Vũ nhắc nhở, sau đó cũng ngồi xuống ăn sáng.
"Ừ." Mặc dù Triệu Y Cách không phải rất thích nước cà rốt, nhưng mà vẫn ngoan ngoãn uống.
Tòng Thanh Vũ hài lòng nhìn người bệnh ngoan ngoãn nghe lời mình, bắt đầu khó được ở trên bàn cơm nói chuyện: "Lát nữa muốn gặp ai?"
"Một cô bé." Triệu Y Cách dùng khăn giấy lau khóe môi.
"Bao nhiêu tuổi?"
"20 rồi." Triệu Y Cách nhàn nhạt trả lời.
"Cũng không nhỏ lắm." Tòng Thanh Vũ gật gật đầu.
Đối thoại không tiếp tục nữa, Tòng Thanh Vũ dọn dẹp xong xuôi, trở về căn nhà đối diện của mình, thay quần áo.
Sau khi chuẩn bị xong liền lên xe Triệu Y Cách, bị đưa đến một nơi mà mình một chút cũng không biết.
Triệu Y Cách lái xe, ánh mắt lại hữu ý vô ý lại hướng tới Tòng Thanh Vũ ngồi bên cạnh. Tòng Thanh Vũ chú ý tới: "Làm sao đó?"
Triệu Y Cách lập tức thu hồi ánh mắt, một hồi lâu mới nói: "Thật ra, cô không cần mặc như thế."
Hôm nay Tòng Thanh Vũ mặc áo sơ mi trắng form rộng, ống tay áo theo thói quen xắn lên đến khuỷu tay, tóc đen dài tùy ý xõa trên vai, phía dưới mặc một cái quần bò. Nhìn qua rất sạch sẽ, cho người ta cảm giác rất thoải mái, hơn nữa rất trẻ trung.
"Tôi nên mặc thế nào?" Tòng Thanh Vũ buồn cười hỏi, đi gặp một cô nhóc 20 tuổi cũng không nên ăn mặc già dặn. Cô không muốn người ta thấy cô giống như bà dì, rõ ràng cô là chị gái mới hai mươi mấy tuổi.
"Bình thường đi làm mặc thế nào thì mặc như thế."
"Sao?" Tòng Thanh Vũ không hiểu được, đi làm chính là mặc áo blouse rồi.
Một đường đi qua, thẳng đến nơi muốn đến ——
Lúc nhìn thấy mấy cái chữ lớn "Bệnh viên nhân dân thành phố XX", Tòng Thanh Vũ rốt cuộc cũng hiểu Triệu Y Cách nói
"Bình thường đi làm mặc thế nào thì mặc như thế." Nguồn : we btruy en onlin e.com
là có ý gì rồi. Không đúng sao, nơi này chính là bệnh viện cô đi làm mỗi ngày ấy chứ.
"Chị đây là nhà tư bản chèn ép tôi đó à?" Tòng Thanh Vũ hay nói giỡn nói, vẻ mặt thoải mái.
Triệu Y Cách nhìn cô một cái, ôn hoà nói: "Giá trị của cô với tôi mà nói, chỉ có lúc ở trong nhà mới có khả năng thể hiện ra. Cho nên, tôi không cần phải đem cô đến bệnh viện để chèn ép cô."
"A ~~" Tòng Thanh Vũ bỗng dưng tỉnh ngộ nói, "Vậy nhất định là cô nhóc 20 tuổi kia muốn chèn ép tôi trong hai ngày nghỉ rồi."
"Nếu như cô cảm thấy như thế, không hẳn là không thể." Triệu Y Cách đầu cũng không quay lại tiếp tục đi thẳng về phía trước, giọng nói vẫn lạnh nhạt như trước, "Nếu như không muốn, cô có thể đi trước."
Tòng Thanh Vũ sờ mũi một cái, đã tới cửa rồi, còn muốn về sao. Tổng giám đốc thật khó hầu hạ mà.
Tiến vào khu điều trị nội trú, rất nhiều bác sĩ y tá đều biết Tòng Thanh Vũ là bác sĩ có tiếng, nhao nhao chào hỏi cô, Tòng Thanh Vũ vô cùng kiên nhẫn mỉm cười, gật đầu tỏ ý.
Có ít người có chút tò mò nhìn người đi trước Tòng Thanh Vũ, cô gái xinh đẹp mang theo khí thế mạnh mẽ, còn có... không mặc áo blouse, đang mặc trang phục bình thường như Tòng Thanh Vũ. Hai người trước sau mang đến cho con người ta cảm giác khác biệt quá lớn.
Triệu Y Cách không thân thiện như Tòng Thanh Vũ, trái lại nàng cực kỳ lạnh nhạt cùng cao ngạo, nói đơn giản, chính là băng sơn nữ vương trong tiểu thuyết. Nàng không thèm để ý đến ánh mắt hiếu kỳ của những người kia, trái lại là Tòng Thanh Vũ trên đường tươi cười chào người quen rất nhiệt tình, làm nàng không vui khó hiểu. Nhíu mày, nàng giống như muốn trút giận xuống nền nhà, bước chân nhanh hơn. Tiếng giày cao đạp trên mặt đất đặc biệt chói tai. Tòng Thanh Vũ rất vô tội nhìn qua bóng lưng tổng giám đốc, đây là —— lại tức giận rồi sao? Cô nâng khóe miệng, cũng nhanh bước theo nàng.
Tòng Thanh Vũ theo Triệu Y Cách đi tới trước cửa một căn phòng, cô là bác sĩ ở đây, thoáng cái liền nhận ra đây là phòng bệnh khu đặc biệt, xa hoa cùng các thiết bị đầy đủ, người bình thường trong túi không có tiền không thể vào được.
Triệu Y Cách gõ cửa phòng bệnh, mở cửa là một người đàn ông.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status