Tâm Sâu Tựa Biển

Tác giả : Trúc Tự Thủy Cát

Chương 20 - Chương 20

Thời gian trôi qua rất nhanh, Tòng Thanh Vũ xem như khó được một quãng thời gian nhàn rỗi như vậy. Trước kia đều là cô đi đến phòng bệnh để xem những bệnh nhân đó, bây giờ đổi ngược lại, những bệnh nhân mà cô vốn phụ trách trước đó còn chưa xuất viện lại tổ chức thành một đoàn đến thăm cô. Bác sĩ biến thành bệnh nhân, những bệnh nhân trước kia lại đến thăm bác sĩ là cô đây, buồn cười ăn khớp làm Tòng Thanh Vũ dở khóc dở cười.

Người đến cơ bản đều là một vài người đàn ông độc thân hoặc là bác trai bác gái có tuổi. Người người chen chúc trong phòng bệnh, Tòng Thanh Vũ cũng không biết phải làm như thế nào mới phải.
Lương Thư Hàm cũng là một trong số đó, chẳng qua là em nhỏ người, vóc dáng cũng không cao, có điều chen lấn với những bác trai cao lớn thô kệch cùng bác gái có thân hình đầy đặn, chỉ có thể một mình ấm ức đứng ở một góc nhỏ. Lương tiểu thư từ nhỏ được chăm bẵm từ đầu tới chân, lúc nào lại bị ấm ức như vậy? Một cặp mắt long lanh chớp vây quanh Tòng Thanh Vũ, nhìn đến liền làm cho người ta đau lòng.
Chờ người đi gần hết rồi, em cũng tự thấy mất mặt chuẩn bị rời đi. Chẳng qua, Tòng Thanh Vũ đã sớm nhìn thấy em, cô nhẹ nhàng gọi Lương Thư Hàm: "Thư Hàm, là em sao?"
"Chị Thanh Vũ..." Đầu em vốn đang hạ thấp lập tức ngẩng lên, tâm tình suy sụp bắt đầu chuyển biến tốt hơn.
Tòng Thanh Vũ mỉm cười vẫy tay về phía em: "Mau lại đây."
Chờ Lương Thư Hàm đi tới, Tòng Thanh Vũ hỏi em: "Sao lại trốn ở phía sau vậy?"
Lương Thư Hàm cau mày: "Em chen không lại bọn họ..."
"Đông người thì tìm lúc khác đến. Thân thể của em không được tốt, tốt nhất không nên đến những nơi đông người."
Nói đến thân thể của mình, Lương Thư Hàm lo lắng: "Chị Thanh Vũ, chừng nào chị khỏe ạ? Ca phẫu thuật của em..."
Tòng Thanh Vũ thấy vẻ mặt em lo lắng, tâm tình đơn thuần đến cực điểm hiện rõ trên khuôn mặt em, cô vẫn đối với cô nhóc này tràn đầy cảm tình không tên: "Không phải đang tốt lên sao? Hơn nữa tay của tôi chỉ bị thương ngoài da mà thôi, không có nghiêm trọng như thế, cơ bản qua ít lâu nữa sẽ khỏi. Em không cần quá lo lắng."
Lương Thư Hàm gầy yếu như vậy, làm Tòng Thanh Vũ không khỏi nhớ đến mình ngày bé, cũng gầy gò, yếu ớt như vậy. Bệnh tim bẩm sinh, cô rất rõ ràng cái cảm giác khó chịu này, bởi vì ngày bé cô cũng mắc căn bệnh này. May mà phẫu thuật kịp thời, lúc nhỏ bị ba bắt buộc rèn luyện, hiện tại cơ bản không có vấn đề gì.
Lương Thư Hàm nghe cô nói như vậy, tâm tình chậm rãi tốt hơn: "Em thật sự tin tưởng vào chị."
Tòng Thanh Vũ cười, đứa nhỏ đơn thuần.
Về sau, hai người bắt đầu trò chuyện về một ít chủ đề thoải mái khác. Lúc trò chuyện đang vui vẻ, có người gõ cửa, là Lương Mộng Hàm.
"Tôi tự hỏi em gái tôi chạy đi đâu? Thì ra là bị cô bắt tới đây." Lương Mộng Hàm cười tao nhã cùng tùy ý, lời nói thoát ra mang theo vài phần trêu tức. Tòng Thanh Vũ ngẩng đầu nhìn cô, từ trên mặt cô có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng Liễu Húc quãng thời gian trước đây, có mẹ là nghệ sĩ dương cầm quả nhiên khí chất cũng sẽ rất đặc biệt.
"Chị!" Lương Thư Hàm đứng lên, lập tức đi đến bên người Lương Mộng Hàm.
Lương Mộng Hàm cúi đầu xuống, lấy tay kéo kéo khuôn mặt trơn mềm nhỏ nhắn của em gái, híp mắt cười, thật là dễ thương, lỗ mãng nói: "Lần sau nếu lại để chị không tìm thấy em, để cho chị lo lắng, về nhà đánh mông."
Lời nói dí dỏm lại không đứng đắn làm bác sĩ Tòng nhịn cười không được, đánh mông, thì ra Lương Mộng Hàm còn có thể bán manh như thế à?
Ánh mắt Lương Mộng Hàm chuyển hướng cười dịu dàng đến Tòng Thanh Vũ: "Bác sĩ Tòng có thể kiềm chế một chút không, cười kịch liệt quá, nếu không cẩn thận làm sứt chỉ, mạng em gái tôi tìm ai cứu đây?"
"Chị!" Không tùy ý như chị gái, Lương Thư Hàm tuổi không lớn lắm có vẻ ngượng ngùng lắm, em thấy chị gái mình có thể đứng đắn một chút hay không?
Tòng Thanh Vũ giật giật khóe miệng: "Chậc chậc, Lương tiểu thư quả nhiên là chị gái tốt, mỗi câu đều nghĩ cho em gái mình."
"Trong lời nói của cô có gai." Lương Mộng Hàm nói.
"Không phải nhắm vào cô. Hơn nữa, Lương tiểu thư trong mắt tôi, vẫn luôn là đóa hồng gai kiều diễm nha ~ "
Lương Mộng Hàm miễn cưỡng ngồi vào ghế: "Cho nên từng tuổi này, không ai dám muốn. Hoa hồng cũng đến lúc úa tàn rồi...!"
Tòng Thanh Vũ nghĩ đến Triệu Y Ninh, vốn là muốn nói đùa một câu,
Triệu

Nhị

tiểu thư

cũng chờ cô quá lâu rồi
. Nhưng nghĩ lại, không biết hai người này có thật sự có ý hay không, có phải quay lại không, cô còn không biết chính xác. Lỡ đâu nói bậy, không những Nhị tiểu thư muốn tìm cô tính sổ, Triệu Đại tiểu thư cũng sẽ chen một chân vào, cũng được, quản tốt cái miệng mình, ít chuốc lấy phiền phức thôi.
Lần trước nói, Triệu Đại tiểu thư đã rất không vui rồi, quan hệ của hai người cũng hạ nhiệt, lại chọc một cái nữa, Đại tiểu thư đã có đầy đủ lý do để không để ý đến mình rồi.
"Chị, là do chị quá kén chọn đó, người theo đuổi chị nhiều như vậy, chị cũng không muốn!" Lương Thư Hàm chu miệng, như là đang trách cứ Lương Mộng Hàm. Em không thể chịu đựng được bà chị xuất sắc của em nói mấy lời như không ai muốn như này.
Lương Mộng Hàm cười quyến rũ, xấu xa thú vị nắm cái mũi nhỏ của em gái, vài phần uy hiếp, vài phần hứng thú: "Thư Hàm, chuyện của người lớn, con nít không được xen vào. Nhất là đang nói đến chung thân đại sự cả đời của một cô gái đã 30 tuổi, tuyệt đối đừng thêm mắm dặm muối. Nhớ chưa?"
Lương Thư Hàm không chịu thua trừng mắt nhìn Lương Mộng Hàm xấu xa, nhưng không thể dùng cái mũi để hít thở cùng trên chóp mũi truyền đến cảm giác đau nhức làm em không thể không cúi đầu, em liên tục gật đầu. Lương Mộng Hàm lúc này mới cười hài lòng thả em ra: "Ngoan."
"Bà chị xấu xa!"
Lương Mộng Hàm chỉ cười, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài màu đen của Lương Thư Hàm.
Tòng Thanh Vũ hứng thú nhìn hai chị em, cảm thấy có anh chị em thật tốt. Có điều, một đôi Triệu gia kia, từ đầu đến cuối giống như chỉ có Triệu Y Ninh đang diễn kịch một vai, gặp phải chị gái như vậy, cũng vậy thật khó xử Nhị tiểu thư rồi. Lãng phí tài nguyên!
"Bác sĩ Tòng, tới giờ thay thuốc rồi." Tiểu hộ sĩ đối với chuyện ngày đó đem tung tích của Tòng Thanh Vũ nói cho Lữ Tân Dương biết làm Tòng Thanh Vũ bị thương vô cùng hối hận, cho nên những chuyện này mỗi ngày đều là cô tận tâm tận lực chăm sóc Tòng Thanh Vũ.
Tiểu hộ sĩ cẩn thận từng li từng tí tháo băng gạc ra, tỉ mỉ đổi thuốc.
"Ngang hông Bác sĩ Tòng vẫn còn có cái bớt như vậy?" Lương Mộng Hàm trông thấy cách vết thương không xa là một cái bớt màu đỏ chừng ba cm, "Ai cũng nói vết bớt chính là vết thương trí mạng ở kiếp trước."
Tòng Thanh Vũ nằm lỳ trên giường nói: "Nói như vậy chẳng lẽ kiếp trước tôi cũng bị dao đâm à?" Cô hoàn toàn coi chuyện này thành chuyện cười rồi. "Có điều, mẹ tôi lúc nhỏ thường nói với tôi, đã có cái bớt này, về sau nếu như tôi đi lạc, chỉ thấy cái này thì có thể tìm đường trở về. Đỡ tiền đi giám định DNA."
"Bác sĩ Tòng, thân thế của chị nói chừng còn có huyền cơ nha!" Lương Thư Hàm nói.
Đối mặt với lời nói ngây thơ như thế, Tòng Thanh Vũ cười toét miệng: "Thư Hàm xem phim cổ trang với phim thần tượng nhiều quá rồi đó, cái này chẳng qua là cái bớt bình thường thôi. Tôi bảo đảm, nó cùng thân thế của tôi không có bất cứ quan hệ nào. Lời này của em nếu như bị ba mẹ tôi nghe được, bọn họ không biết sẽ thêm lo lắng."
Bị cô nói như vậy, Lương Thư Hàm cũng cảm thấy mình quá ngây thơ, chép miệng nói: "À, em nói mò đó."
Lương Mộng Hàm hạ thấp con mắt xuống: "Xem ra, trên người bác sĩ Tòng có rất nhiều chuyện thú vị." Cô nhìn chằm chằm vào cái bớt màu đỏ kia, "Có điều, Thư Hàm —— "
Còn chưa nói xong, Lương Thư Hàm liền bất mãn cắt ngang lời cô: "Chị, đừng nói nữa, em đủ mất mặt rồi."
Em gái đã nói như vậy rồi, Lương Mộng Hàm không nể mặt em chính là cô không đúng: "Được rồi, không nói em là được rồi. Đi thôi, không nên quấy rầy bác sĩ Tòng nghỉ ngơi. Hôm nay anh hai về, nói không chừng lát nữa sẽ tới thăm em." w๖ebtruy๖enonlin๖e
Lương Thư Hàm nói: "Ba mẹ cũng tới thì tốt rồi."
"Quỷ nhỏ tham lam. Nhưng, có lẽ anh không rãnh cũng không chừng." Cô đưa ánh mắt chuyển qua người Tòng Thanh Vũ, như là ám chỉ cái gì đó, trong đôi mắt xinh đẹp tràn đầy tính toán, "Bác Triệu sẽ gọi anh ấy đến nhà ăn cơm cũng không chừng!" Nói như vậy, tai Tòng Thanh Vũ sẽ nghe thấy, sẽ sinh ra cảm giác nguy hiểm quái dị.
"Đúng vậy, bọn họ vẫn muốn anh hai ở bên cạnh chị Y Cách nhiều hơn." Được rồi, cậu này miễn cưỡng tính là "Đồng ngôn vô kỵ", nhưng Lương Mộng Hàm muốn chính là "Đồng ngôn vô kỵ" này, không giữ mồm giữ miệng.
Trên mặt Tòng Thanh Vũ không có phản ứng gì, nhưng dáng vẻ tươi cười lập tức trở nên phai nhạt, khóe miệng cũng hạ xuống.
Cảm giác nguy hiểm...

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status