Tâm Sâu Tựa Biển

Tác giả : Trúc Tự Thủy Cát

Chương 19 - Chương 19

Triệu Y Cách thấy cô không nói lời nào, liền tự mình đi tới, ngồi xuống mép giường cô: "Để tôi nhìn vết thương của cô một chút." Nàng nói xong, làm ra vẻ muốn vén quần áo của cô lên.

Không nghĩ đến, Tòng Thanh Vũ lại lui người tránh né.
Triệu Y Cách có chút kinh ngạc, trong trí nhớ của nàng, Tòng Thanh Vũ là một người luôn luôn nở nụ cười, cô gái ôn nhuận như ngọc, từ khi nào lại thấy cô lạnh nhạt xa cách như thế?
Đương nhiên, Tòng Thanh Vũ lạnh nhạt chỉ là chuyện trong nháy mắt. Rất nhanh, dáng vẻ tươi cười quen thuộc lại hiển hiện trên khuôn mặt tái nhợt của cô.
"Xấu xí như vậy, không có gì đẹp mắt, cám ơn tổng giám đốc quan tâm." Tòng Thanh Vũ nói lời khách khí, nho nhã lễ độ. Nhưng, Triệu Y Cách nghe thấy, lại không phải như vậy. Đã ở chung hơn một năm, nàng rất rõ tâm tình của người trước mặt.
Hiện tại, Tòng Thanh Vũ cực kỳ hiếm thấy đang buồn bực.
Triệu Y Cách hết cách, thu tay lại: "Tôi không có ý khác, chỉ đơn giản lo lắng cho cô mà thôi."
Tòng Thanh Vũ cười lạnh, đúng, lo lắng
m

à thôi
.
Triệu Y Cách, tôi muốn không nhiều lắm, chỉ hy vọng khi tôi tỉnh, có thể nhìn thấy chị đang ở bên cạnh
.
Dù cho chị vẫn trưng khuôn mặt lạnh lùng đó, dù sao cũng tốt hơn lúc này cứng nhắc quan tâm tôi
.
"Tôi biết chị rất bận rộn, nếu như thật sự không rảnh rỗi, vậy thì cũng không cần phải đến. Không cần vì việc của Y Ninh mà cố ý tới đây." Tòng Thanh Vũ vặn vẹo cái cổ, hờ hững nhìn ngoài cửa sổ.
Triệu Y Cách vốn đang nhẫn nhịn nói chuyện với cô, mà cô lại giận hờn mãi như thế, làm Triệu Y Cách trời sinh cứng rắn cũng phải thay đổi khẩu khí: "Liên quan gì đến Y Ninh? Tòng Thanh Vũ, cô đừng có cố ý gây sự!"

Cái gì gọi là tôi cố

ý

gây sự?! Triệu Y Cách, chị cho rằng tôi đối với ai cũng tốt như đối với chị sao?



"Đương nhiên có liên quan với Y Ninh. Tôi ở mức độ nào đó cứu được em gái chị, cho nên, chị càng là vì Y Ninh mà đến. Đương nhiên, việc này cũng có quan hệ to lớn với chị." Trên mặt Tòng Thanh Vũ vẫn nở nụ cười như trước, nụ cười cô nhợt nhạt dưới ánh mặt yếu ớt như vậy lại không chịu nổi một kích.
"Không sai, chuyện này có liên quan đến tôi, tôi sai, đem ân oán cá nhân liên lụy đến cô. Lữ Tân Dương đã hiểu lầm tôi cùng cô có quan hệ, cô ta nhầm Y Ninh là tôi, nhất thời xúc động mới đả thương cô. Tôi..." Triệu Y Cách còn muốn nói cái gì đó, lại bị Tòng Thanh Vũ cắt ngang.
Tòng Thanh Vũ rút cuộc cũng quay sang, nhìn thẳng vào mắt Triệu Y Cách, trên mặt cực kỳ nghiêm túc, trong mắt thậm chí còn mang theo vẻ mong đợi: "Nếu như tôi nói, Lữ Tân Dương kia không có hiểu lầm quan hệ giữa tôi và chị thì sao?"
"Cái gì?" Không phải Triệu Y Cách không nghe rõ câu nói của cô, mà là kinh ngạc hàm ý trong câu nói của cô.
Tòng Thanh Vũ siết chặt tay, không chỉ là kiên quyết mà còn khẩn trương: "Tôi nói..."
Lần này, đổi Triệu Y Cách hối hận tự mình cắt ngang lời của cô: "Được rồi, chuyện này để tôi giải quyết. Cô... Nghỉ ngơi cho tốt đi." Sau đó, như nóng lòng chạy trốn cái gì đó, xoay người, "Tôi đi trước. Chăm sóc bản thân thật tốt." Nói xong, nàng chuẩn bị rời khỏi.
Điều nàng không nghĩ đến chính là, Tòng Thanh Vũ vươn tay, vẻ mặt hờ hững nắm lấy tay nàng: "Không cần đi..."
Trong giọng nói của cô có chút yếu đuối khó có thể diễn tả bằng lời. Triệu Y Cách khẽ giật mình, trên cánh tay truyền đến độ ấm cùng lực đạo làm nàng run sợ, chưa bao giờ nghĩ đến Tòng Thanh Vũ có thể như vậy.
Thì ra, tình cảm đã ngầm thay đổi từ lâu. Dù cho một đánh chết không nói, một giả ngốc đến cùng.
Chẳng qua, nàng bây giờ còn không cách nào đáp lại, có rất nhiều thứ ràng buộc nàng.
Cho nên ——
"Công ty còn có việc, hôm khác tôi sẽ quay lại thăm cô." Triệu Y Cách bức bách bản thân khôi phục giọng nói lạnh nhạt trước kia, trong lòng nàng đau đến đang chảy máu.
"À, " Có vẻ như Tòng Thanh Vũ đã sớm ngờ tới kết quả này rồi, chẳng qua là tự giễu cười lạnh một tiếng, rất nhanh khôi phục tâm tình, "Lúc nãy tôi đã nói, không rãnh cũng không cần tới, không sao cả. Dù sao, nhìn này, miệng vết thương cũng sẽ nhanh lành thôi." Ngược lại trong lòng còn nhiều chỗ tổn thương hơn. Cần gì chứ?
Đau không chỉ mình cô, Triệu Y Cách gần như thở không nổi. Cuối cùng, nàng vẫn là bước đi, chỉ chừa cho Tòng Thanh Vũ một bóng lưng.
Tòng Thanh Vũ vén chăn lên, vén quần áo, băng gạc màu trắng thấm ra máu đỏ tươi, cô nhe răng, vừa rồi lúc gấp gáp kéo tay Triệu Y Cách, không cẩn thận kéo rách miệng vết thương. Cô siết tay, nhịn đau, cũng không gọi người.
Không quan tâm, trong lòng đau nhức so với cái này muốn nghiêm trọng hơn nhiều.
Lúc này, Triệu Y Ninh đúng lúc đi vào. Nàng vừa cửa đã giật mình nhìn vết thương của Tòng Thanh Vũ: "Sao lại như vậy? Cô đừng có cử động, tôi đi gọi bác sĩ." Nói xong đi ra ngoài.
Nhìn bộ dạng Triệu Y Ninh gấp gáp, Tòng Thanh Vũ trong lòng thầm nở nụ cười. Quả nhiên cô em so với cô chị đáng yêu hơn nhiều. Nếu đoạt được chị gái, còn được tặng kèm một
cô em vợ
đáng yêu, thật sự không tồi nha.
Sau khi bác sĩ xử lý xong miệng vết thương, Triệu Y Ninh trêu tức hỏi: "Sao vô duyên vô cớ miệng vết thương lại bị rách? Có phải cô ôm chị tôi dùng sức quá nhiều không?"
Tòng Thanh Vũ cười dịu dàng: "Không thấy chị cô đi ra ngoài mặt tối sầm sao? Song sinh cái gì, một chút thần giao cũng không có!"
Triệu Y Ninh rất vô tội nói: "Bọn tôi tương đối đặc biệt. Mặt chị tôi tối sầm, có phải cô nói cái gì làm chị tôi mất hứng không?"
Tòng Thanh Vũ suy nghĩ một chút, cô chỉ hỏi ngược lại nàng một hồi, liền đem Triệu Y Cách dọa chạy đi mất. Đây gọi là làm nàng mất hứng sao?
Thấy cô không nói lời nào, Triệu Y Ninh nói: "Có thể thấy, chị tôi đối với cô có cảm giác đặc biệt."
"Làm sao cô biết?"
"Thần giao cách cảm."
Tòng Thanh Vũ cười nhạt xem thường: "Mới vừa rồi không phải còn nói các người không có thần giao cách cảm sao? Lúc này nói có thì có sao?" Nhị tiểu thư rất mâu thuẫn, lại mâu thuẫn chân thật, không giống những người khác không thể nắm bắt.
"Tôi cũng không nói không có! Tôi chỉ nói bọn tôi khá đặc biệt."
"Về mặt tình cảm cũng có?"
Triệu Y Ninh mặt dạn mày dày gật gật đầu.
"Vậy cô cũng yêu tôi à?" Tòng Thanh Vũ trêu chọc nàng.
Triệu Y Ninh hùa theo cô: "Cho nên, cô phải làm sao đây? Chị em đồng thời quấn lấy cô."
"Có tiền có mạo, tôi đương nhiên phải nhận hết rồi." Bác sĩ Tòng chưa bao giờ thiếu tế bào hài hước, nhưng câu sau có chút gian ác, "Trên giường có hai cô gái xinh đẹp giống nhau như đúc bồi mình, không biết có bao nhiêu hưng phấn nữa."
Trong đầu Triệu Y Ninh lập tức xuất hiện hình ảnh bất lương của ba người thân thể trần trụi, nàng nói: "Tòng Thanh Vũ cô có thể nói thế à, chẳng trách chị tôi không thể đối mặt. Cái miệng xấu xa của cô!"
Tòng Thanh Vũ cười khẽ, cô thật sự có thể cân nhắc thu nhận Nhị tiểu thư.
Vui đùa xong thì vào vấn đề chính, Tòng Thanh Vũ nói: "Lần này chị cô gây khoản nợ phong lưu bên ngoài làm tôi oan uổng muốn chết." Triệu Y Ninh nghĩ thầm, cũng không tính là hoàn toàn oan uổng nha? Đều động tâm rồi, còn dám nói giữa các người không có chuyện ẩn giấu bên trong?! "Cho nên cô biết rồi đó, cùng một chỗ với chị tôi, khó khăn chồng chất."
"Đúng vậy, tôi thật sự còn phải nghĩ cho kỹ càng. Nếu từng người cũ của chị cô đều lợi hại như vậy, mỗi người tới đâm tôi một dao, còn chưa hôn được chị cô, mạng đã đi tong rồi." Tòng Thanh Vũ nói, "Có điều tôi muốn hỏi một chút, Triệu Y Cách đến cùng trêu chọc bao nhiêu phụ nữ vậy?"
Triệu Y Ninh thở dài một hơi: "Ai mà không có một thời trẻ trâu chứ? Trước kia chị tôi còn trẻ không hiểu chuyện!"
"Bây giờ cô rất già sao?" Tòng Thanh Vũ cố ý hỏi, Triệu Y Ninh nói được câu này thật mắc cười.
Nhị tiểu thư phát hiện logic của mình có sơ hở, lập tức nói dối: "Đó là lúc bọn tôi trẻ hơn nữa!" Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com
Tòng Thanh Vũ nằm ở trên giường rất thích, tỏ ý bảo nàng tiếp tục.
"Cũng không có gì để nói. Chính vì yêu mà từng điên cuồng, từng bị tổn thương. Cô đừng thấy chị tôi bây giờ nghiêm chỉnh nghiêm túc như vậy, đã từng được gọi là một người phóng đãng bất kham đó." Lá gan của Triệu Y Cách so với nàng phải lớn hơn, còn dám cùng Triệu Kiên đối nghịch.
"Nói như thế, bây giờ chị ấy đang hồi tâm?" Khó trách lần trước Triệu Y Cách sẽ ở trong quán rượu, thì ra là bản tính khó sửa đổi!
"Vậy phải xem có người nào đáng để chị ấy hồi tâm hay không." Kỳ thật Triệu Y Cách bây giờ có hồi tâm hay không không phải vấn đề, mà để nàng yên lòng đi yêu người khác mới là vấn đề. Bây giờ nàng không có cách nào để buông tay đi yêu, nàng muốn suy nghĩ và băn khoăn quá nhiều. Triệu Kiên rõ ràng chính là một trong những nhân tố quan trọng nhất.
Tòng Thanh Vũ mơ hồ cũng có thể biết rõ Triệu Y Cách đối với tình yêu có băn khoăn, cho nên cô cho tới bây giờ luôn chọn cách chậm rãi.
"Tôi muốn biết rõ, người cũ nào có uy hiếp lớn nhất đối với tôi?" Tuyệt đối không phải Lữ Tân Dương. Tình địch đáng sợ nhất còn đang giấu trong lòng Triệu Y Cách kia kìa.
Triệu Y Ninh do dự.
Thấy mặt nàng lộ vẻ khó xử, Tòng Thanh Vũ cũng không ép nàng, tùy ý nói: "Nếu khó nói quá, cũng không cần nói ra. Trước kia đối với hiện tại, cái gì nhẹ cái gì nặng, trong lòng chị cô biết rõ." Cô có đủ tự tin để trở thành người quan trọng nhất trong lòng Triệu Y Cách, cho nên không biết cũng không sao.
"Tòng Thanh Vũ, bất luận như thế nào, tôi đối với cô yêu cầu không cao. Không yêu cầu cô cho chị tôi hạnh phúc chết đi sống lại, chỉ cần đừng để chị ấy đau khổ là được." Triệu Y Ninh nghiêm túc nói.
Tòng Thanh Vũ nhẹ nhàng vuốt ve nơi bị thương, cong mắt cười: "Yêu cầu của cô quá thấp."
Triệu Y Ninh vốn còn rất nhiều lời muốn nói, không nghĩ đến cửa mở, Tòng Khải mang theo mấy cái cái túi đi vào: "Ăn cơm đi."
Ánh mắt hai người đều chuyển đến Tòng Khải, đồng thời ăn ý không tiếp tục đề tài vừa rồi nữa. Triệu Y Ninh đứng lên nói: "Tôi còn có việc, về trước. Thanh Vũ nghỉ ngơi thật tốt, hôm khác tôi cùng chị đến thăm cô." Sau đó, nàng hướng Tòng Khải nói, "Bác trai, vụ án Thanh Vũ bị thương, chúng cháu cùng cục cảnh sát sẽ xử lý tốt, bác không cần lo lắng. Chăm sóc Thanh Vũ cho tốt là được rồi."
"Vậy làm phiền Triệu tiểu thư rồi." Tòng Khải đưa Triệu Y Ninh đến cửa phòng, Triệu Y Ninh không để ông đưa. Đóng cửa lại trước, Triệu Y Ninh còn hướng Tòng Thanh Vũ nháy mắt một cái, Tòng Thanh Vũ chẳng qua là cười.
Nỗi lòng của em gái!
"Mẹ đâu ạ?" Tòng Thanh Vũ nằm xuống, ngồi lâu sẽ khiến miệng vết thương phát đau.
Tòng Khải đem đồ để cẩn thận: "Nói người bệnh phải ăn hoa quả mới mau khỏe, đi mua hoa quả cho con rồi." Ông lấy một ghế, ngồi xuống cạnh giường bệnh. Nhìn thấy Tòng Thanh Vũ vừa nằm xuống, hỏi: "Không phải nói đói bụng sao? Mau ngồi dậy ăn cơm."
Vừa rồi Tòng Thanh Vũ chẳng qua là viện cớ đuổi khéo bọn họ đi, cô một chút khẩu vị cũng không có.
"Bây giờ ăn không vô. Ba để đó đi, lát nữa con ăn."
"Tôi thấy cô căn bản đang đùa tôi và mẹ cô." Tòng Khải là cảnh sát hình sự, chút tâm tư nhỏ nhoi này của con gái sao có thể không nhìn ra chứ?
"Nào có ạ?" Tòng Thanh Vũ cong miệng lên, hiếm khi lộ ra dáng vẻ cô con gái nhỏ nũng nịu.
Tòng Khải oán trách nhìn cô một cái: "Tòng Thanh Vũ, con thành thật nói cho ba biết. Ngày hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Nói đến chuyện hại người, ngữ khí của ông lại trở nên nghiêm túc. Có trời mới biết ông nhận được điện thoại nói con gái bị người ta đâm, trong lòng có bao nhiêu sợ có bao nhiêu gấp!
Tòng Thanh Vũ nhắm mắt lại: "Chính là vừa nãy đã nói rồi đấy ạ."
"Con đừng có vòng vo với ba." Tòng Khải nói, "Ba xem qua camera giám sát ngày hôm qua, mặc dù nói lúc đó con đang đùa giỡn với Triệu Y Ninh, nhưng lúc con đối diện với con dao kia, dùng thân thủ của con, rõ ràng là có thể tránh!" Ông và Diêu Vi đều là cảnh sát, Tòng Thanh Vũ từ nhỏ thân thể yếu đuối, vì cường thân kiện thể, bọn họ có dạy cô một ít võ thuật. Lớn hơn nữa, Tòng Thanh Vũ còn đơn giản học một chút võ thuật phòng thân. Loại tình huống như ngày hôm qua, Tòng Khải có thể phán đoán, Tòng Thanh Vũ hoàn toàn có thể tránh đi một dao đó.
Quả nhiên vẫn là ba mình lợi hại. Tòng Thanh Vũ nói: "Ba, tuyệt đối đừng cách thức thẩm tra tội phạm mà thẩm vấn con. Ba nên biết, ngày hôm qua Triệu Y Ninh còn ở bên cạnh con, con cũng phải kiêng kỵ an toàn của cô ấy. Rất lâu rồi con không có luyện, mà với với thân thủ mèo quào của con đương nhiên sẽ xảy ra sơ suất. Hơn nữa, nói đi nói lại, chẳng lẽ ba cảm thấy con cố ý để Lữ Tân Dương đâm con sao? Làm như thế, đối với con, dường như không có ích lợi gì."
Những câu nói này của Tòng Thanh Vũ có lý, xuất phát từ quan hệ lợi hại của bản thân, phân tích một lần, làm ba mình một câu phản bác lại cũng không có. Kỳ thật cô cũng không nói dối, làm như vậy, cô chẳng có lợi gì, cho dù là trên mặt Triệu Y Cách quan tâm cùng đau lòng đều không có.
Tòng Thanh Vũ tự giễu nở nụ cười, có một số việc, bạn bỏ ra, kỳ thật không thể chiếm được hồi báo ngang bằng.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status