Tâm Sâu Tựa Biển

Tác giả : Trúc Tự Thủy Cát

Chương 18 - Chương 18

Triệu Y Cách ở cục cảnh sát gặp được kẻ đả thương người Lữ Tân Dương, nàng không chút lưu tình châm chọc: "Không thể nghĩ đến cô lại ngu xuẩn như thế!"

Triệu Y Ninh lặng im đứng bên cạnh nàng, nhìn vẻ mặt Lữ Tân Dương từ kích động đến kinh ngạc rồi lại đến thất lạc. Lữ Tân Dương lập tức phát hiện người trước đó ở cùng Tòng Thanh Vũ không phải Triệu Y Cách mà là Triệu Y Ninh, bởi vì Triệu Y Ninh bên cạnh vẫn còn mặc quần áo trước đó, thậm chí còn có thể nhìn thấy vết máu vẫn còn lưu lại. Cô ta cuống quít giải thích: "Y Cách, em hãy nghe chị nói, lúc đó chị nhận lầm Y Ninh là em, chị... Chị không phải cố ý..." Cô ta đáng thương yếu ớt giải thích với Triệu Y Cách, cầu xin Triệu Y Cách có thể tha thứ cho cô ta.
Nhưng, Triệu Y Cách đối với cô ta đã chán ghét đến cực điểm, thậm chí cũng không muốn liếc nhìn cô ta một cái. Nàng trầm mặt, ánh mắt lờ cô ta đi, lạnh lùng nói: "Coi như lúc đó cô đem Y Ninh nhận lầm thành tôi, nhưng, mục đích ban đầu của cô là Tòng Thanh Vũ phải không? Mặc kệ lúc đó bên cạnh cô ấy là ai, cô cũng sẽ rat ay giết cô ấy. Đúng không?"
Nói càng về sau, Triệu Y Cách gần như là nghiến răng nghiến lợi, trong mắt là căm hận cùng căm ghét, điều này làm cho tâm Lữ Tân Dương lập tức rơi vào hầm băng. Tâm tình cô ta bắt đầu không khống chế được nữa, hai mắt đỏ bừng, gần như là gào lên: "Không sai! Chị muốn giết cô ta. Không phải cô ta cùng một chỗ với em sao? Phàm là kẻ nào trở ngại chị cùng em đều đáng chết!!" Giờ phút này, cô ta điên cuồng tựa như một bệnh nhân tâm thần, yêu mà không được nước mắt lập tức như đoạn châu chảy xuống.
"Là ai nói cho cô biết cô ấy cùng một chỗ với tôi?!" Triệu Y Cách hỏi, bản thân nàng từ trước đến nay vẫn luôn duy trì khoảng cách với Tòng Thanh Vũ, ngay cả bọn người Kiều Nam cũng không rõ mối quan hệ của mình với Tòng Thanh Vũ, Lữ Tân Dương lại nghe được chuyện linh tinh này từ đâu kia chứ?
"Là Nhất Kỳ nói cho chị biết. Kỳ thật, ngày đó ở quán bar, chị vừa vặn cũng ở đó." Ngày đó Lữ Tân Dương cũng ở trong đám người đó, cô ta mơ hồ cảm thấy giữa hai người có chút không giống, cho nên đêm hôm đó cô ta không hỏi trực tiếp Triệu Y Cách, liền gọi điện thoại hỏi Ngô Nhất Kỳ. Sau đó, cô ta lại âm thầm đi điều tra, sau đó tra được hai người gần như ở cùng một nơi, cô ta không chịu nổi.
Cô ta nói đứt quãng, cũng trở nên bi thương, cuối cùng nói: "Chị không có cách nào nhìn thấy em ở cùng với cô gái khác..."
Màn tự bạch của cô ta không làm Triệu Y Cách cảm thông một chút nào, cô ta âm thầm điều tra Triệu Y Cách càng khiến Triệu Y Cách phản cảm. Triệu Y Cách cực kỳ tàn nhẫn phá đi lòng tự tôn cuối cùng của Lữ Tân Dương: "Cô cho rằng giết cô ấy rồi, tôi sẽ cùng một chỗ với cô sao?" Triệu Y Cách cười lạnh, "Thẳng thắn nói cho cô biết, coi như là không có cô ấy, tôi cũng sẽ không cùng một chỗ với cô. Bởi vì, tôi căn bản không thích cô, thì càng không phải nói yêu cô. Cho nên, cô làm như vậy, giống như một trò hề mà thôi, hài hước và đáng thương!"
Triệu Y Cách độc ác nói, nàng chính là muốn tổn thương cô ta. Nếu như không thể Lữ Tân Dương nếm trải nỗi đau trên thân thể, như vậy trên tinh thần, nàng muốn dùng phương thức hung ác nhất, tốt nhất làm cho cô ta sống không bằng chết.
Quả nhiên, nghe xong câu nói của Triệu Y Cách, tâm lý Lữ Tân Dương chịu đả kích rất lớn, tinh thần gần như sụp đổ. Thì ra đều do cô ta diễn một vở kịch một vai buồn cười!
Người ta căn bản không có chút thương tiếc nào với mày, mày làm bản thân xấu hổ như thế, thật đáng đời!!
Cô ta xụi lơ ngồi trên đất, bộ dạng chật vật làm bên cảnh sát cũng cảm thấy thương cảm. Cuối cùng, Lữ Tân Dương lệ rơi đầy mặt bị đưa đi. Những ngày tiếp theo, sợ là sẽ không dễ chịu.
Triệu Y Ninh thờ ơ nhìn Lữ Tân Dương gần như phát điên, nhưng nàng sẽ không đi đồng cảm với cô ta. Yêu sai người thật sự đã đủ đáng thương rồi, nhưng yêu sai cách, vậy đó là vấn đề của bản thân rồi. Tàn nhẫn đi đả thương người vô tội khác, điều đó càng không thể tha thứ. Cô ta biết rõ từ trước đến nay Triệu Y Cách là người khá lạnh nhạt cùng nghiêm túc, tuy nhiên lại chưa bao giờ dùng lời nói độc ác để tổn thương người khác như hôm nay. Bởi thế xem ra, sức nặng của Tòng Thanh Vũ trong lòng nàng rất nặng.
Triệu Y Ninh nhẹ nhàng vỗ lưng Triệu Y Cách an ủi: "Oan uổng nhất là cái người đang nằm trên giường bệnh kìa."
Triệu Y Cách nhàu chặt chẽ lông mày: "Về nhà trước a. Nói ngày hôm nay về nhà cùng nhau, ba mẹ chờ lâu, sẽ không vui."
"Nhưng..."
"Cô ấy có ba mẹ chăm sóc rồi, sẽ không có chuyện gì đâu. Lúc này cô ấy gặp ba mẹ, rất khó giải thích, mặt khác, chị đã dặn dò cục trưởng chỗ đó rồi, nhỡ đâu ba mẹ cô ấy hỏi tới, sẽ đưa lý do tốt nhất." Triệu Y Cách rất rõ ràng, không có gì bất ngờ xảy ra, nếu ba mẹ Tòng Thanh Vũ biết con gái mình cùng một cô gái dây dưa không rõ, cuối cùng còn rước lấy
họa sát thân
, chắc chắn sẽ không vui, không chừng còn có thể rước lấy nhiều phiền toái hơn.
Chị gái đã nói như vậy rồi, nàng còn có thể có ý kiến gì đây?
Càng nhiều lúc, Triệu Y Cách đều là không ở nhà, mà ở bên người một mình. Không chỉ nguyên nhân là vì công việc, còn phần lớn là do sống trong nhà không vui vẻ. Triệu Y Ninh cũng thế, cho nên thà rằng nàng một mình chạy ra nước ngoài, cũng không muốn ở trong nhà bị người ba phong kiến bảo thủ sai khiến.
Vừa mới vào cửa, vẻ mặt Triệu Kiên liền nghiêm túc.
Được rồi, gien nghiêm túc của ba là truyền cho chị mình, bản thân mình một cũng không có
.
Cám tạ trời đất!

"Ba!" Triệu Y Ninh ngoan ngoãn gọi một tiếng, Triệu Y Cách thì lại không nói lời nói đứng ở một bên.
Ánh mắt uy nghiêm của Triệu Kiên lập tức dính trên quần áo dính máu của Triệu Y Ninh: "Đây là có chuyện gì? Vừa về nước lại đi nơi nào?!" Giọng nói của ông nghiêm khắc cứng rắn, không giống như con gái vừa về nhà tràn ngập sung sướng.
"Ở bệnh viện xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn. Ba cũng biết đó, ở bệnh viện thường hay gặp mấy tai nạn xe với ẩu đả đánh nhau máu chảy đầy đất đó." Triệu Y Ninh nói dối, nếu chuyện bị Triệu Kiên biết được thì phải làm sao?!
Mặc dù Triệu Kiên có chút nghi ngờ, nhưng thấy con gái cũng coi như bình an trở về, mình cũng rất lâu cũng không gặp hai đứa, cũng cố gắng buông lỏng, giọng nói dần dần ôn hòa: "Đi tắm trước đi, chờ lát nữa ăn cơm."
"Mẹ đâu?" Khá tốt khi không hỏi nữa, trái lại không thấy mẹ mình đâu, Triệu Y Ninh hỏi.
"Ở trong bếp, tâm huyết dâng trào muốn tự mình xuống bếp nấu gì đó cho hai đứa." Triệu Kiên vô cùng xem nhẹ, ông thủy chung cho rằng thân có thân phận là phu nhân của người ta, không nên xuống nhà bếp chỗ mà người làm bận việc. Nhưng là, Từ San Bình muốn, ông cũng chẳng còn cách nào.
"Con đi tìm mẹ." Triệu Y Ninh rất vô tư chạy vào trong bếp, hoàn toàn không để ý đến trên người còn vết máu. Làm bà Triệu sợ hết hồn, mất một lúc lâu mới yên lòng.
Triệu Y Cách thì ở trong thư phòng nói chuyện công việc với Triệu Kiên một lúc, thân là trưởng nữ, phải đảm đương trách nhiệm và hi sinh thường lớn hơn Triệu Y Ninh.
"Còn nữa, bah y vọng con dành nhiều thời gian cùng Bách Hàm đi ra ngoài hơn một chút, tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên suy nghĩ cho bản thân một chút. Không thể không hiểu chuyện như trước kia." Ý tứ của Triệu Kiên rất rõ ràng, Lương Bách Hàm là chàng rể ưng ý nhất mà ông chọn.
Triệu Y Cách lạnh giọng nói: "Con không cho rằng con trước kia không hiểu chuyện." Nói xong câu đó, nàng cũng không quay đầu lại liền đi ra khỏi thư phòng.
"Con..." Triệu Kiên tức giận muốn chét, "Nếu còn để tao biết mày dây dưa không rõ với đứa con gái nào nữa, tao sẽ còn độc ác hơn trước kia!!"
Triệu Y Cách nặng nè đóng cửa lại, đem ba mình đang ồn ào giam ở bên trong. Hai tay nàng cùng siết chặt, đốt ngón tay cũng trở nên trắng bệch, móng tay cũng mạnh mẽ đâm vào lòng bàn tay.
Lại uy hiếp ư?
Một bữa cơm tối, Triệu Y Cách im lặng từ đầu đến cuối, cực ít đáp lời, bởi vì nàng biết rõ, một khi trong lời nói của nàng có sơ hở nào đó, Triệu Kiên nhất định sẽ tàn nhẫn công kích nàng. Từ San Bình hy vọng Triệu Y Cách có thể chuyển về nhà ở, nhưng chỗ hiện tại Triệu Y Cách đang ở cách công ty rất gần, tương đối dễ dàng lấy lý do để khéo léo từ chối. Nàng cùng Triệu Y Ninh đều biết yêu cầu của mẹ mình có bao nhiêu thấp, nhưng mà người ba áp suất thấp kia, vẫn xua đi ý niệm về nhà của các nàng. Cuối cùng, Triệu Y Ninh thật sự không đành lòng nhìn bộ dạng thất vọng của mẹ mình, đồng ý ở lại nhà.
Ngày hôm sau, Triệu Y Cách và Triệu Y Ninh đi thăm Tòng Thanh Vũ. Xuyên qua cửa sổ nhỏ của cửa phòng bệnh, có thể nhìn thấy Tòng Thanh Vũ tựa ở đầu giường, thần sắc đã khôi phục một chút, chẳng qua vẫn rất nhợt nhạt. Một người đàn ông trung niên mặc cảnh phục đứng trước giường, đang dò hỏi gì đó. Mà người phụ nữ trung niên cũng mặc cảnh phục thì ngồi trên ghế, nghiêm túc ghi chép lời nói của Tòng Thanh Vũ. Triệu Y Cách nghĩ, đại khái là cảnh sát tới để lấy lời khai.
Gõ cửa, Triệu Y Cách cùng Triệu Y Ninh đẩy cửa tiến vào.
Nhìn thấy Triệu Y Cách, chẳng qua Tòng Thanh Vũ như ngày thường mỉm cười một chút, sau đó nói với cặp nam nữ trung niên: "Chúng ta tiếp tục." Triệu Y Cách không hiểu sao Tòng Thanh Vũ lạnh nhạt, tuy cô mỉm cười, nhưng ý tứ bên trong rõ ràng không giống trước kia.
Hai người ở một bên chờ đợi, nam cảnh sát hỏi rất lâu, rất kỹ càng. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m
Tòng Thanh Vũ thật sự nhịn không được nữa: "Xong chưa?!" Cô hơi oán giận hỏi, lời nói tiếp theo làm chị em Triệu gia cả kinh, "Đối đãi con gái ruột mà đối đãi như phạm nhân vậy! Vụ án này lại không phải là hai người chịu trách nhiệm, sao lại hỏi không có hồi kết luôn vậy!!"
"Tòng Thanh Vũ, Đây là... Bọn họ là..." Triệu Y Ninh rất kinh ngạc.
"Ba mẹ tôi, đều là cảnh sát." Tòng Thanh Vũ nói, "Cho nên, bệnh nghề nghiệp rất nặng."
Tòng Khải nhận lấy ghi chép của vợ mình, có chút oán trách nói: "Cái gì gọi là bệnh nghề nghiệp?! Con xảy ra chuyện lớn như vậy, ba có thể không hỏi tình hình một chút hay sao? Còn là bác sĩ đấy, bản thân cũng bị ném lên bàn mỗ rồi!"
"Nhưng hai người không có chịu trách nhiệm vụ án này, có cần thiết hỏi con giống như hỏi nghi phạm như thế không? Ân cần hỏi han một chút cũng không có." Tòng Thanh Vũ kín đáo phê bình, không đau lòng cô thì thôi đi, còn sống chết hỏi hết hai tiếng đồng hồ, bản thân mình hôm qua mới làm xong phẫu thuật.
Diêu Vi từ trên ghế đứng dậy, mỉm cười nói với các nàng: "Hai chị em sinh đôi xinh đẹp? Là bạn của Thanh Vũ sao? Mau ngồi đi."
"Chào dì, cháu là Triệu Y Cách." Triệu Y Cách nói, "Thật ra, Thanh Vũ là vì cứu em gái của cháu mới bị thương." Triệu Y Cách giải thích, nàng vừa rồi trong câu hỏi của bọn họ đã hiểu đại khái ý tứ của Tòng Thanh Vũ rồi.
Diêu Vi gật gật đầu, mới sâu xa nói: "Thanh Vũ nói lúc đó nó không biết chuyện gì xảy ra, người nọ đã đâm dao tới rồi. Triệu tiểu thư, cuối cùng là xảy ra chuyện gì?" Trong hai tiếng đồng hồ, Tòng Thanh Vũ vẫn cười ha ha với ba mẹ mình, cho dù bọn họ là cảnh sát, Tòng Thanh Vũ vẫn chắc chắn rằng trong tình huống đó cô không rõ vì sao lại bị thương nữa.
"Ngày hôm qua cháu có đến cục cảnh sát, là vì cô gái kia có chút hiểu lầm với bọn cháu. Lúc đó Thanh Vũ lại đang ở bên cạnh Y Ninh, tai bay vạ gió, hại Thanh Vũ bị thương. Cháu rất xin lỗi." Triệu Y Cách không hoảng không loạn, đưa ra lời giải thích mà bản thân đã chuẩn bị kỹ càng.
"Như vậy à. Xã hội bây giờ vẫn còn có chút không yên ổn, ban ngày ban mặt, cũng có người dám lấy dao đâm người." Diêu Vi cảm thán, con gái mình lần này gặp xui xẻo rồi.
"Được rồi, ba mẹ, con muốn nói chuyện với họ. Con đói bụng, ba mẹ ra ngoài mua ít đồ ăn cho con đi." Tòng Thanh Vũ bắt đầu đuổi người, Triệu Y Cách đến rồi, cô nào có lòng dạ đâu mà đi trò chuyện với ba mẹ?
Sau khi người đã đi rồi, trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại.
Triệu Y Ninh nói: "Hai người nói chuyện đi, em cũng phải đi đây. Chị, hiểu chuyện một chút." Nàng nháy mắt với Triệu Y Cách một cách, trên người bác sĩ Tòng bị thương tổn, nhưng tuyệt đối đừng tổn thương tâm cô như thế.
Tòng Thanh Vũ đối Triệu Y Ninh tràn ngập vui vẻ gật đầu: "Thư Hàm vừa rồi đến thăm tôi, Lương Mộng Hàm tiểu thư đã..."
Triệu Y Ninh vốn đang đứng về phía cô lập tức trở mặt: "Nếu như miệng của cô cũng bị thương như vậy, thật tốt biết bao!!" Mặc dù như thế, nàng vẫn đóng cửa rời đi rồi.
Tòng Thanh Vũ nhìn bộ dạng Triệu Y Ninh nghiến răng nghiến lợi, nhịn không được cười rộ lên, ánh mắt một mực đuổi theo vẻ mặt thú vị của Nhị tiểu thư thẳng đến cửa bị đóng lại.
Lúc chỉ còn hai người là cô và Triệu Y Cách, nụ cười của cô dần biến mất, cô hạ mắt, không có ý định phá tan không khí trầm mặc trước.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status