Tâm Sâu Tựa Biển

Tác giả : Trúc Tự Thủy Cát

Chương 13 - Chương 13

Ngày hôm sau. Có thể là ngày hôm trước say rượu, Tòng Thanh Vũ thức dậy so với trước kia muộn đi không ít.

"Hiếm khi thấy chị dậy sớm hơn tôi, sao lại lãng phí một buổi sáng đẹp trời như này để ngẩn người vậy?" Thời điểm cô vào trong nhà Triệu Y Cách, đã thấy Triệu Y Cách đứng trước cửa sổ sát đất ở phòng khách, chỉ lưu lại một bóng lưng hoàn mỹ cho mình.
Sau khi Triệu Y Cách nghe thấy, chỉ hơi nghiêng mặt đi, nửa châm biếm nửa vui đùa: "Do cô ban tặng."
"A ~ chuyện tối qua, cho tôi xin lỗi. Uống nhiều quá, cũng không phải tôi cố ý đâu. Có quầy rầy đến chị, tôi thật lòng xin lỗi." Tuy là nói như thế, không biết trong lời nói có bao nhiêu hối lỗi đây nữa.
Triệu Y Cách xoay người: "Cô đã bày áy náy rồi, chúng ta chờ bữa sáng của tôi đấy."
Nói xong, nàng trực tiếp lướt qua cô, không hề quay đầu lại mà đi vào thư phòng.
Tòng Thanh Vũ cũng không có biểu hiện gì, vẫn là nụ cười không sâu không cạn: "Tôi đi làm bữa sáng."
Lần trước bởi vì chuyện của Trần Dao mà thả bồ câu (*) của Hồ Oánh đi, Hồ Oánh đã là rất tức giận rồi, hơn nữa ngày đó vốn là chào mừng Kha Cảnh về nước, bản thân mình lại thất hẹn thì chẳng còn gì có thể nói được nữa, thế nên lần này Tòng Thanh Vũ không thể có bất kỳ lý do gì mà không đến chỗ hẹn được.
(*)
Thả bồ câu: Ý chỉ thất hẹn.

Nhiều phụ nữ tụ tập lại một chỗ luôn luôn nhộn nhịp, đã có Hồ Oánh tùy tiện thì còn gì để nói nữa. Kha Cảnh ở một bên đã mất hết hứng thú, tay chống cằm như đang lắng nghe nhưng lại không phải thế, nhàn nhạt cười. Tâm tư của cô không có ở trong đó.
"Tòng Thanh Vũ!!!" Hồ Oánh đang nói chuyện rất cao hướng bỗng hướng sau lưng Kha Cảnh hô to một tiếng, một tiếng gọi kia muốn long trời lở đất mà, làm Tòng Thanh Vũ cảm thấy không được khỏe nhắm chặt mắt lại, dáng vẻ vô cùng bối rối.
Kha Cảnh nghe thấy Tòng Thanh Vũ đến rồi, lập tức đứng lên, quay đầu lại, kết quả đập vào mắt đầu tiên chính là bộ dạng không vui của Tòng Thanh Vũ, cô nhịn cười không được.
"Người bận rộn, cuối cùng bồ cũng đến rồi!" Hồ Oánh xông lên phía trước, có chút thô bạo kéo Tòng Thanh Vũ tới đây. Tòng Thanh Vũ chỉ mỉm cười, ánh mắt vẫn dừng ở Kha Cảnh, tránh khỏi tay Hồ Oánh, tiến lên dành cho Kha Cảnh một cái ôm lớn. Hai người ôm nhau sít sao, đều rất xúc động. Kha Cảnh nén nước mắt, chớp mắt, mím chặt môi, cảm thụ cái ôm của bạn tốt đã lâu không gặp. Thanh Vũ thì vẫn một bộ dạng sóng yên biển lặng như thường, trên mặt từ đầu đến cuối đều mang vẻ tươi cười.
"Được rồi được rồi, còn chưa ôm xong nữa chứ." Khổng Tinh vừa nãy không nói gì từ trên ghế đứng dậy, vỗ vai Kha Cảnh, "Không phải đã về rồi sao, sau này các bồ thích ôm nhau cũng được mà. Tất cả mọi người đang nhìn kia kìa! Không biết còn tưởng ở đây ở đang diễn cảnh khổ đau vì tình mất."
Nghe xong lời của Khổng Tinh, Kha Cảnh buông Tòng Thanh Vũ ra, cúi đầu xuống, ngại ngùng mà lau đi khóe mắt lờ mờ ẩm ướt.
Hồ Oánh ngồi trở lại ghế, nhìn Kha Cảnh chế nhạo: "Trước đó nhìn thấy bọn mình bồ cũng không có xúc động như vậy, sao bây giờ đổi thành Thanh Vũ bồ lại không kìm được lòng thế?"
Thanh Vũ ngồi xuống đối diện Kha Cảnh, cười nói: "Hồ Oánh, sao lòng dạ cậu nhỏ bé thế?"
Hồ Oánh nghe xong không khách khí tí nào đáp lại: "Bác sĩ Tòng không phải y thuật cao siêu sao? Sao lòng dạ tôi lại nhỏ, ngài phủi lòng tôi mấy lần, lòng dạ tôi lớn nhỏ không phải do ngài quyết định sao. Tôi lo lắng cái gì đây?"
Nghe cô nói xong, người ở chỗ này đều cười.
Tình bạn của bọn họ bắt đầu từ thời trung học phổ thông, về sau lên đại học ở những nơi khác nhau, nhưng mỗi khi đến sinh nhật người đó thì thời tiết như thế nào cũng mặc kệ, còn xa bao nhiêu cũng lao tới trường người đó. Giữa bọn cô tự nhiên tốt đẹp đến nói không nên lời
"Dư Y đâu?" Tòng Thanh Vũ nhìn một cái lại không thấy Dư Y đâu.
"Cậu ấy đó hả, biết được Hoàng Tử Siêu đi công tác về rồi, liền trốn đến nhà bà ngoại rồi." Hoàng Tử Siêu cũng là bạn học thời trung học phổ thông của bọn cô, tình cảm của cậu ta đối với Dư Y thật sự là được trời đất chứng giám, từ lớp 11 đã bắt đầu theo đuổi Dư Y cũng sắp 10 năm rồi, không biết sao Dư tiểu thư vẫn không động tâm. Trước kia không chút lưu tình từ chối, bây giờ anh Hoàng da mặt dày rồi, cũng không sợ bị từ chối, trái tim một mực khăng khăng muốn rước Dư Y về nhà. Đối mặt với việc Hoàng Tử Siêu dính chặt lấy, Dư Y không thể trêu còn không trốn nổi sao? Lúc chỉ cần nghe đến Hoàng Tử Siêu xuất hiện gần bên cạnh cô, liền lập tức chạy trốn. Lần này, cũng không ngoại lệ. Đoán chừng anh Hoàng lại vồ hụt mất rồi.
Kha Cảnh nói: "Tuổi cũng không còn nhỏ nữa, hai người đó còn không chịu nghiêm túc sao?"
"Đúng vậy, đều 28 hết rồi, Hoàng Tử Siêu không biết thử thay đổi cách thức hay sao, cứ như thế, Dư Y sắp thành bà cô mất rồi." Khổng Tinh nói, sau đó cô chuyển đề tài, "Ôi... Chúng ta cũng không còn trẻ nữa."
Tòng Thanh Vũ: "Chưa đến ba mươi, già cái gì chứ."
Hồ Oánh mãnh liệt uống một ngụm rượu, vẻ mặt rất chi là không phục: "Bồ nói nghe nhẹ nhõm ghê, bồ mới có 26, đương nhiên không gấp." Tòng Thanh Vũ khi còn bé thân thể không được tốt, thời điểm năm hai tiểu học phải bỏ học vì phẫu thuật. Về sau trong lúc tĩnh dưỡng, cô tư chất tự nhiên thông minh ở nhà tự học, lúc trở lại trường học nhảy cóc hai lớp, cho nên cô so với các bạn học cùng lớp nhỏ hơn hai tuổi.
"Ai, ai nói Thanh Vũ không vội?" Khổng Tinh nhíu mày, "Hai mươi sáu tuổi, bây giờ còn không nghiêm túc yêu đương, cứ như vậy, nói không chừng sẽ thành người cô đơn mất."
Lúc nói đến đây, sắc mặt Kha Cảnh rõ ràng đã có biến hóa, cô hữu ý vô ý nhìn Tòng Thanh Vũ một cái.
Người trong cuộc thì lại bình thản ung dung, nói: "Thừa lúc còn trẻ, mình vẫn nên chú tâm vào sự nghiệp. Lại nói, bây giờ mình rất bận, không có thời gian đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương."
"Sự nghiệp sự nghiệp!! Bồ còn muốn thế nào nữa? Tuổi còn trẻ đã là bác sĩ điều trị chính rồi, chẳng lẽ còn muốn làm viện trưởng?" Hồ Oánh vẫn cảm thấy Tòng Thanh Vũ về mặt tình cảm quá thanh tâm quả dục, chưa bao giờ thấy cô quá mức thân mật với người nào.
"Xin hỏi chị muốn dùng gì ạ?" Giữa cuộc nói chuyện, một dáng người mỹ lệ, một cô gái trẻ tuổi mang mũ ngồi xuống chỗ người phía sau lưng Tòng Thanh Vũ.
Cô nàng kia mở thực đơn, nói: "Cà phê là được rồi." Giọng nói của nàng rất êm tai, lành lạnh mang theo tia mê hoặc. Nàng để túi sang một bên, vô cùng buồn chán lật tạp chí trên bàn.
Khổng Tinh tiếp Hồ Oánh nói: "Bồ đừng có trách Thanh Vũ, cậu đúng là rất bận mà. Không phải gần đây cậu ấy phải làm bác sĩ riêng của tổng giám đốc gì gì đó của tập đoàn Triệu thị sao? Tan việc còn phải hầu hạ Đại tiểu thư, quả thật rất bận rộn."
"Tổng giám đốc tập đoàn Triệu thị? Là Triệu Y Cách đó hả?" Kha Cảnh chen vào, thời điểm cô ngồi trên máy bay trở về nước, trên tạp chí thấy qua tập đoàn Triệu thị cùng người phụ nữ kia.
Tòng Thanh Vũ gật gật đầu, không có biểu lộ gì, đơn giản nói: "Dạ dày cô ấy không tốt."
Các cô không có chú ý tới, ngồi bên cạnh các cô, cũng chính là cô gái ngồi sau lưng Tòng Thanh Vũ, sau khi nghe thấy tên Triệu Y Cách, lập tức nâng mắt lên, vểnh tai lên cẩn thận lắng nghe cuộc nói chuyện của các cô. Vành nón che nửa khuôn mặt nàng, nhưng lại lộ ra nửa khuôn mặt bên trong, nhưng có thể suy đoán nàng là một cô gái xinh đẹp. Khóe miệng nàng nhếch lên thành một nụ cười nghiềm ngẫm, lấy điện thoại di động ra, lặng lẽ nhấn ghi âm.
"Người ngoài đều nói cô ta là một người rất lạnh nhạt, còn là một nhân vật rất lợi hại, Thanh Vũ Thanh Vũ, có thật không vậy?" Tâm tính nhiều chuyện của Hồ Oánh lập tức bị câu lên, không thể chờ đợi được hướng Tòng Thanh Vũ chứng thực những lời đồn đãi.
"Lạnh nhạt hả?" Thanh Vũ cẩn thận nhớ đến từng câu nói từng cử chỉ của Triệu Y Cách, "Có một chút, có điều... Cũng không quá như mấy người kia nói."
"Cô ta rút cuộc người như thế nào?"
Tòng Thanh Vũ nâng cằm, nghĩ một hồi: "Là phụ nữ rất khó ở với rất vô vị, còn có chút cao cao tại thượng." Nghĩ đến chuyện đêm đó, cô lại bỏ thêm một câu, "Có khi còn có hơi khó hiểu."
Nghe xong lời này, Hồ Oánh cười nhạt xem thường: "Đã nói mà, kẻ có tiền chẳng có gì tốt đẹp. Nhất là phụ nữ cường thế lợi hại, khẳng định không được ai yêu thích hết. Tuổi tác cô ta cũng không nhỏ nhỉ? Còn chưa kết hôn nói không chừng cũng là vì quá cứng nhắc, rất cao ngạo rồi. Đáng đời cô ta cô độc một mình!! Thanh Vũ, bồ làm việc cho cô ta, nhất định là chịu không ít ấm ức ha? Nếu cô ta ức hiếp bồ, thế nào cũng đừng làm nữa, không cần thiết phải vì chút tiền bẩn đó, không cần quá miễn cường mà hậu hạ bọn họ."
Giọng nói đau lòng của Hồ Oánh khiến mọi người bật cười.
Cô gái mang mũ vừa rồi uống một ngụm cà phê, nghe xong câu nói của Hồ Oánh cũng tiếp tục duy trì nụ cười nghiền ngẫm.
Tòng Thanh Vũ nghĩ, nếu Triệu Y Cách nghe được những lời này thì sẽ biểu hiện ra sao, nhất định rất thú vị nha. Có điều, có lẽ nàng sẽ bóp chết mình mất. Dù sao, bị người khác nói
vô vị
cùng
khó ở
, ai cũng sẽ không vui nổi, nhất là Đại tiểu thư kiêu căng tự mãn.
"Được rồi, mấy bồ chưa có tiếp xúc với cô ấy, còn nói mấy lời không tốt như thế, bị cô ấy biết được, có thể sẽ chết rất thảm ấy. Vả lại, Triệu Y Cách chưa kết hôn không phải vì không ai muốn." Người theo đuổi nàng có thể xếp dài cả một con đường? Chẳng qua là, đại tiểu thư không có thích đàn ông mà thôi. "Tuy đã 28 tuổi, nhưng mà người ta đẹp lắm."
"Cắt ~~~" Ba cô gái cho rằng lời này của Tòng Thanh Vũ quá mức cẩu thối rồi.
"Cẩu thối!!"
"Nịnh nọt!!"
"Tầm thường!!"
Ba người liên tiếp quăng cho Tòng Thanh Vũ một từ.
Quả nhiên có tiền có thể ma xui quỷ khiến, không biết Triệu Y Cách cho Tòng Thanh Vũ bao nhiêu tiền, khiến cho bác sĩ Tòng luôn không nói lời hay đành đoạn vứt bỏ bạn bè, đứng về phía Triệu Y Cách.
Tòng Thanh Vũ cười lắc đầu, không thèm để ý chút nào. Cô nhìn đường cái ngoài cửa sổ, ánh mắt đã mất đi tiêu cự, giờ phút này trong đầu đều là người phụ nữ vô vị khó ở kia. Mà cô gái ngồi sau lưng Tòng Thanh Vũ lẳng lặng gửi đi một tin nhắn:
Gửi cho tôi địa chỉ mới nhất của Triệu Y Cách Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com
.
Đợi chưa đến một phút đồng hồ, đối phương lập tức hồi âm. Nàng lại gửi tiếp:
Không cần tới đón tôi, về nhà hỏi thăm nhân vật quan trọng trước đã
.
Sau khi gửi tới lui mấy lần, nàng thu dọn đồ đạc, gọi nhân viên phục vụ tới tính tiền. Trước khi rời khỏi bàn, nàng còn cố ý nhìn Tòng Thanh Vũ vài lần, khóe miệng cười lộ ra hứng thú nồng đậm.

Gọi là Tòng Thanh Vũ đúng không?



Sau khi kết thúc đề tài về Triệu Y Cách, Tòng Thanh Vũ tiếp tục nói chuyện trên trời dưới đất với bạn thân. Đến nỗi, cô không phát hiện, cô gái vừa rồi, có một khuôn mặt giống Triệu Y Cách như đúc...
<b>Editor:</b> Ha ha, Nhị tiểu thư xuất hiện rồi =)) 

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status