Hóa Ra Em Là Vị Hôn Thê Của Anh

Tác giả : Dương Dương

Chương 10 - Chương 10: Gặp Gỡ Tại Công Viên!

Sau một giấc ngủ dài, mặt trời đã lên đến đỉnh ngọn cây.

Lúc này Nghiên Dương tỉnh giấc.

Vẫn như ngày hôm qua, trong phòng không có một ai hết.

Cô chỉ thấy hộp cơm để trên đầu giường, chắc là của Trình Tranh để lại.

Cô làm vệ sinh rồi ăn hết hộp cơm.

Mặc quần áo, trang điểm gọn gàng cô cầm túi sách bước ra khỏi phòng.

Vẫn như hôm qua cô lại ghé đến cô nhi viện Tình Thương.

Nhưng hôm nay cô chỉ ở đây một lúc rồi đi đến công viên.
Tại công viên,cô đi bộ vài vòng ngắm các em nhỏ được mẹ dẫn đi chơi.

Đi đến khu đu quay thì bất ngờ thay cô thấy Trình Tranh.

Cô liền vỗ vai anh.
" Này Trịnh thiếu, anh mà cũng đến những nơi như thế này sao "
" Sao cậu lại đến đây "
" Hồi nhỏ ba tôi thường dẫn tôi đến công viên này chơi đu quay.

Lúc đó tôi cảm thấy rất vui "
" Vậy sao.

Vậy ba cậu...."
" Ba tôi mất rồi.

Ông ấy bị tai nạn.

Bây giờ tôi chỉ còn mẹ thôi"
" Xin lỗi "
"Không sao mà "
" Thực ra hồi nhỏ mẹ tôi cũng thường dẫn tôi tới đây chơi vào cuối tuần.

Nhưng bây giờ thì không thể nào nữa rồi.

Bà ấy mất do mắc căn bệnh hiểm nghèo "
" Thôi đừng buồn nữa "

Sau đó cô nhìn vào cỗ đu quay.
" Muốn thử không "
" Vào luôn đi "
Sau đó hai người cùng nhau chơi đu quay rồi cùng nhau chụp ảnh.

Đu hết 10 vòng cả hai người mới chịu xuống.
Sau khi xuống thì Nghiên Dương bị nôn ói ra hết vì chóng mặt.

Trình Tranh liền hỏi.
" Chóng mặt sao không xuống "
" Thấy cậu đang vui nên không muốn làm mất hứng " Cô đáp.
" Dậy nổi không "
" Nổi chứ "
" Chúng ta đi thôi "
" Đi đâu "
" Đi ăn, cậu ngốc hả "
Sau đó cả hai người đi ăn.

Nhưng đi đến hàng kem thì Nghiên Dương liền chạy thẳng vào quán kem.

Trình Tranh liền kéo cô lại.

Anh nói.
" Chúng ta mau đi ăn cơm thôi.

Ăn kem không thể no được "
" Nhưng mà tôi muốn ăn kem.

Hay cậu đi ăn cơm trước đi "
" Thế sao được.

Để lại mình cậu ở đây, cậu lại ngốc như vậy nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao "
" Nhưng tôi muốn ăn kem "
" Thôi được, tôi sẽ ngồi đây với cậu "
Sau đó Nghiên Dương vui mừng hớn hở.

" Này cậu có ăn kem không " Cô hỏi
" Cậu cứ ăn đi.

Tôi không ăn đâu "
" Vậy cô ơi bán cháu một cây "

" Một cây thôi sao " Cô hàng kem hỏi
" Vâng ạ "
Mua xong cây kem cả hai người liền ra chiếc ghế đá dưới gốc cây ngồi ăn.

Nghiên Dương cắn que kem, miệng thì lúc nào cũng tươi cười trông rất vui.

Cô nhìn sang Trình Tranh và hỏi.
" Anh không ăn thật sao.

Rất ngon đó.

Hay anh thử một miếng đi "
Sau đó cô chìa que kem chiếc mặt anh.

Khi anh định đưa miệng tới cắn thì cô lại rụt que kem lại.
" Haha...!cậu bị lừa rồi "
Mặt Trình Tranh bắt đầu đổi màu.

Cô lại chìa cây kem trước mặt anh.

Cô nói. w●ebtruy●enonlin●e●com
" Không lừa cậu nữa.

Này ăn đi "
Sau đó Trình Tranh cắn một miếng.

Cô hỏi.
" Có ngon không "
" Không ngon " Anh đáp.
" Không ngon thì thôi.

Tôi sẽ không cho cậu ăn nữa "
"Cậu ngồi đây đợi tôi.

Tôi đi vệ sinh một lát " Anh nói.
Từ lúc Trình Tranh đi đã rất lâu rồi nhưng anh chưa quay lại.

Cô liền bắt đầu đi tìm anh.

Đến một chiếc ghế đá gần quán kem thì cô thấy anh.
" Cậu đi vệ sinh thế này sao.

Đi vệ sinh là ngồi đây ăn kem.

Lúc tôi hỏi có ăn không thì trả lời là không "
Cô nhìn xuống dưới đất và ngạc nhiên.
" Anh đã ăn hết 10 cây kem " Cô nói
" Chúng ta về thôi chiều tối rồi " Cô nói tiếp.
" Nhưng tôi vẫn muốn ăn tiếp " Anh đáp.
" Về thôi.

Anh đã ăn hết 10 que rồi đó "
Rồi sau đó cả hai người cùng nhau về trường..

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status