Xuyên Thành Phản Diện Làm Sao Để Sống Đây

Tác giả : Y Nùng Dĩ Dực

Chương 13 - Chương 13: Chưa từng thấy qua một nam chính thê lương bi thảm như vậy

Tiêu Dư An trốn sau một lùm cây bụi ở Ngự hoa viên, cả ngày gió lạnh hiu hiu, trên cây bụi tích lớp lớp tuyết, tuy rằng lãnh ý khó mà chịu đựng, nhưng Tiêu Dư An lại phấn khởi không thôi.

Bởi vì sau nửa tháng lão tướng quân khuyên can, trong nguyên tác Án Hà Thanh và công chúa Vĩnh Ninh sẽ ở gặp gỡ lần đầu ở lộ đình Kim Phong Ngọc này nằm ngay trước mắt Tiêu Dư An!

Tiểu thuyết biến thành điện ảnh, Tiêu Dư An xoa xoa tay bắt đầu rất mong chờ!

Nhưng mà chờ từ sáng đến hoàng hôn, nam chính Án Hà Thanh vẫn chưa xuất hiện.

Bầu trời bay xuống những hạt tuyết trắng, Tiêu Dư An lạnh đến nỗi nói cũng không ra lời, nhưng lại không nở đi, chỉ đành quấn chặt áo bào của chính mình, không ngừng hà hơi.

Chưa qua được một lúc, truyền đến tiếng bước chân.

Tiêu Dư An áp sát người xuống, lén lút nhìn qua đầu bên kia.

Án Hà Thanh vẫn như cũ than đen đầy mặt, điều này làm cho Tiêu Dư An hơi thất vọng, thất vọng qua đi, từ trong lòng Tiêu Dư An trào ra kinh ngạc.

Rõ ràng là ngày mồng tám mồng chín tháng chạp, ngày nước chảy thành băng, trên người Án Hà Thanh chỉ mặc một mảnh vải bố mỏng manh, đến áo choàng ngoài chắn gió cũng không có,

Đôi tay Án Hà Thanh cũng vì quá lạnh mà nứt da, vết máu tơ khô veo đông cứng lại, đập vào mắt nhìn thấy mà đau lòng, hắn cầm trên tay một cây chổi quét tuyết, Tiêu Dư An đoán là được Triệu công công sai đến quét tuyết.

Án Hà Thanh đi đến trước lộ đình Kim Phong Ngọc, vẫn còn chưa bắt đầu quét tuyết, thì mặt đã lộ ra vẻ đau khổ, một tay ôm lấy bụng mạnh mẽ đè xuống, một tay nắm lấy tuyết trên lan can đưa vào trong miệng.

Ôi trời ơi, đây cũng quá thảm rồi a???

Trong lòng Tiêu Dư An không kiềm được mà cảm khái, làm gì có nam chính nào của xung mã văn đần đến trình độ như vậy! Vậy mà lại dựa ăn tuyết để chống chọi cơn đói a!

Bỏ đi bỏ đi, sắp đến lúc có thể gặp công chúa Vĩnh Ninh rồi, sắp có người thương rồi.

Tiêu Dư An thở nhẹ một tiếng, tiếp tục lặng lẽ quan sát.

Nhưng mà Án Hà Thanh tuy rằng đã thảm hại đến như vậy rồi, nhưng mà lúc cằm chổi lên, tư thế lại thẳng tắp như cây thông, phong độ phi phàm, phong thái hiên ngang.

Tiêu Dư An nhịn không được trong lòng gào thét: Các ngươi nhìn xem! Nam chính cầm chổi cũng giống như cầm kiếm vậy! Những kẻ đám dám bắt nạt Án Hà Thanh các ngươi thật sự không nhìn thấy khí thế vương giả và vòng hào quang của nhân vật chính của hắn sao!!! Lúc bắt nạt, thật sự không cảm giác được đằng sau lưng có chút lạnh sao, sau gáy có một chút đau sao!!!

Đúng bọn người này hiển nhiên không có, bởi vì Tiêu Dư An mới vừa gào thét trong lòng xong, bên đó từ đâu chui ra một tên nô tài, một chân đá lên đầu gối của Án Hà Thanh.

Tiêu Dư An: “... …”

Cái vị đồng chí người qua đường A này! Ngươi có biết là ngươi đang làm gì không! Ngươi đang đá nam chính đó! Đây chính là thời khắc cao điểm nhất trong cuộc đời ngươi! Ngươi nhất định phải khắc ghi cho tốt a!!

Án Hà Thanh bị đá không kịp phòng bị, thân ảnh lảo đảo nghiêng nhưng vẫn kịp thời ổn định, không có quỳ xuống đất, nào ngờ tên nô tài đó lại tung thêm một chân, lại còn hung tàn mà mắng chửi: “Hứ, ngươi vẫn còn gan lắm có phải không? Đến quỳ cũng không quỳ?”

Đầu gối của Án Hà Thanh cắm vào trong tuyết, nhưng sống lưng lại ngửa ra thẳng tắp.

“Ngươi nhìn đi, ngươi nhìn đi.” Tên nô tài đó giọng lạ khó nghe đưa tay mà chỉ đống tuyết tích tụ ở xung quanh, “Triệu công công không phải bảo ngươi trước giờ Dậu (từ 5 giờ đến 7 giờ chiều) phải quét hết đống tuyết này sao?”

Án Hà Thanh không tự ti cũng không tự cao: “Giờ Tuất (từ bảy giờ đến chín giờ tối).”

Tên nô tài đó một bạt tay hướng Án Hà Thanh mà đánh, bắt đầu chửi bới lung tung: “Việc không làm cho tốt, cái miệng này vẫn còn rất lanh lẹ nữa sao?”

Tiêu Dư An trốn sau bụi cây cảm thấy một đại lão gia như mình cũng không thể tiếp tục nhìn nữa, bắt đầu nhịn không được mà thương xót Án Hà Thanh, trong nguyên tác chung quy cũng là miêu tả bằng văn tự, bây giờ thật sự là nhìn thấy bằng mắt, cảm xúc hoàn toàn khác hẳn.

Tên nô tài đó chửi mắng một hồi xong, ném ra một câu phạt ngươi ở đây quỳ một đêm, nếu dám chạy, mai sẽ đánh gãy chân ngươi! Sau đó tên nô tài đó cười giễu cợt một tiếng, xoay đầu bỏ đi.

Khí trường phản điện của anh bạn này quá là kinh điển, làm cho Tiêu Dư An cảm thấy thán phục mà vỗ tay.

Nhưng mà bắt nam chính quỳ cả đêm? Anh bạn ngươi là kẻ ngốc nói chuyện cười à, qua thêm nửa canh giờ nữa, là công chúa Vĩnh Ninh sẽ tới MỸ! NH N! CỨU! ANH! HÙNG! A!

Tiêu Dư An tự mình an ủi Án Hà Thanh trong lòng.

Án Hà Thanh xin ngươi nhẫn nhịn một chút a, cô gái thiên mệnh của ngươi, đóa hoa hồng trắng, của ngươi ánh trăng sáng của ngươi sắp đến cứu ngươi rồi a!

Sau đó, nửa canh giờ sau đó.

Công chúa Vĩnh Ninh, chưa tới.

Lại nửa canh giờ sau đó.

Công chúa Vĩnh Ninh, vẫn chưa tới.

Lại thêm nửa canh giờ nữa.

Công chúa Vĩnh Ninh, vẫn như cũ chưa tới.

Sắc trời đã thắm đêm, gió và tuyết lẫn lộn đan xen, Án Hà Thanh quỳ ở trước lộ đình Kim Phong Ngọc, đôi tay nắm chặt thành đắm, đôi môi trắng bệch, cả người đang run lẩy bẩy.

Lại đợi thêm nửa nén nhang nữa (15 phút), Tiêu Dư An bắt đầu gào thét trong lòng: Công chúa Vĩnh Ninh ơi! Đợi cô đợi đến tốc cũng trắng rồi! Cô đang ở đâu!! Cô đang làm gì vậy!! Cô mà không đến nữa là chồng cô sẽ chết cóng đó cô có biết không!!

Nhiệt độ bắt đầu giảm cấp tốc, Tiêu Dư An cảm thấy chính mình được bao bọc như vậy cũng chịu không nổi, chưa kể Án Hà Thanh bụng đói lộc cộc, thân mặc áo mỏng, nếu như cứ tiếp tục như vậy, nhất định sẽ chết cóng thiệt đó.
W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m
Nhưng mà công chúa Vĩnh Ninh nến bóng cũng không thấy đâu.

Nhất định là ở đâu xảy ra vấn đề.

Tiêu Dư An bắt đầu suy nghĩ như bay: Sau nửa tháng Tôn lão tướng quân khuyên can không sai, lộ đình Kim Phong Ngọc cũng không sai, đến cảnh Án Hà Thanh bị bắt nạt cũng giống y như trong nguyên tác không sai.

Nhưng mà tại sao nhân vật quan trọng là công chúa Vĩnh Ninh lại trì trệ không xuất hiện!

Trong nguyên tác, công chúa Vĩnh Ninh tiễn xong Tôn tướng quân cáo lão hoàn hương, quay về cung đi ngang qua đây, vô tình gặp được Án Hà Thanh đang bị phạt, trong lòng nhận trong được… …

Đợi đã.

Á ĐÙ? ĐỢI ĐÃ!!!

Công chúa Vĩnh Ninh trong nguyên tác, là vì phải tiễn lão tướng quân về ở ẩn, mới đi ngang qua con đường này.

Nhưng mà bây giờ, lão tướng quân bởi vì thái độ khiêm tốn nghe lời của Tiêu Dư An, căn bản không có dự định sẽ về quê trồng ruộng!

Cho nên công chúa Vĩnh Ninh tự nhiên sẽ không cần đi tiễn ông ngoại của mình, thì làm sao có thể đi ngang qua đây, thì làm sao có thể đến cứu Án Hà Thanh!

ĐỆT MỢ!

Nghĩ thông suốt rồi Tiêu Dư An giật mình tỉnh giấc, một mặt cởi áo bào ngoài xuống, một mặt hướng Án Hà thanh chạy đến.

Ủng hộ Webtruyenonline.com qua Momo