Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Tác giả : Giai Nhân

Chương 197 - Đưa về 2

Tiêu Dật bắt đầu có chút căng thẳng, Trình Kiệt ở bên cạnh nắm lấy tay cậu, cho cậu một cái nhìn an tâm. Tiêu Dật hít một hơi thật sâu bước vào bên trong, hôm nay Tiêu Lãng cũng dẫn bạn gái mới lên đại học trở về, hiện tại bạn gái đang ở trong bếp phụ mẹ Tiêu nấu ăn. Căn nhà vốn dĩ chỉ có ba người, lúc này liền có thêm bốn người nữa đông vui hẳn lên.


Bạn gái của Tiêu Lãng là một cô gái khá xinh đẹp, tuy nhiên vẫn còn có một chút trẻ con, không rõ là do Trình Kiệt quá mức đẹp trai hay là do trong lòng cô ấy có suy nghĩ khác mà Tiêu Dật thấy thỉnh thoảng cô ấy sẽ nhìn trộm Trình Kiệt một cái rồi đỏ mặt. Trình Kiệt cầm theo một chai rượu trắng truyền thống, trên chai thủy tinh này không hề có nhãn mác gì cả, hắn nói phải đến tận nơi ủ rượu để mua, số tuổi của chai rượu này cũng phải lên tới gần chục năm rồi. Tiêu Dật không uống được rượu, tửu lượng rất kém, trên bàn hiện tại cũng chỉ có ba người là hắn, ba Tiêu và Tiêu Lãng đang nhâm nhi, Trình Kiệt uống rượu không đỏ mặt cũng không thay đổi sắc thái, nhấp một ngụm rượu kính ba Tiêu rồi chậm rãi nói:


“Bác trai, bác gái, lần này cháu đến đây chính là muốn xin phép hai bác, xin phép hai bác để cho cháu có thể chăm sóc Tiểu Dật đến hết phần đời sau này”


Không gian tiếp theo rơi vào trầm mặc, ngay cả Tiêu Dật cũng cảm thấy thấp thỏm theo, mẹ Tiêu liếc nhìn sang ba Tiêu, ba Tiêu im lặng nhấp một ngụm rượu không nói gì cả. Tiêu Dật khẽ thở dài có điểm thất vọng, nhưng mà thái độ này của ba Tiêu đã được coi là tốt lắm rồi, ông không còn trừng mắt quát mắng cậu và Trình Kiệt nữa. Trình Kiệt lại cầm lấy chai rượu bên cạnh rót vào trong chén của ba Tiêu:


“Chúng cháu sẽ kết hôn vào tháng 8 này, đến lúc đó thật sự rất mong hai bác sẽ tới”


Tiêu Dật đến cả một cái hít thở mạnh cũng không dám, cậu hồi hộp nhìn về phía ba Tiêu, vừa vặn bắt gặp được đúng ánh mắt ba Tiêu đang nhìn về phía mình. Ba Tiêu nhìn Tiêu Dật, trong đôi mắt già nua kia của ông có tia không đành lòng, cho dù ngoài miệng đã từng nói ra câu nói sẽ không cần đứa con như Tiêu Dật nữa, nhưng mà đến cuối cùng nói gì thì nói Tiêu Dật cũng là con trai của ông, ông làm sao có thể không cần cậu được. Đối với chuyện Tiêu Dật thích Trình Kiệt, ông lo lắng nhiều hơn là tức giận, vì lo lắng thái quá mà trở thành giận dữ, ông lo sợ tình yêu này sẽ không được lâu dài, giữa hai người đàn ông với nhau lại không có gì để ràng buộc cả, hơn nữa điều kiện của Trình Kiệt lại tốt như vậy, là một người giàu có, con trai ông lại có một đời vợ, cũng đã có con riêng rồi, ai biết sau này khi hai người ở chung một chỗ sẽ phát sinh ra bao nhiêu vấn đề nữa. Ba Tiêu đặt đũa xuống bàn đi vào trong phòng ngủ, mẹ Tiêu quay đầu nhìn theo bóng lưng của ông rồi lại cố gắng mỉm cười đưa tay lên nói:


“Được rồi, tiếp tục ăn thôi”


Sau khi kết thúc bữa ăn, Tiêu Lãng tiếp tục đến trường dạy học, ba người Tiêu Dật lên phòng nghỉ, Tiêu Dật vỗ vỗ một chút Tiêu Kỷ Mặc liền lăn ra ngủ say, cậu bước xuống giường đi về phía ban công nói chuyện với Trình Kiệt, giọng nói rất nhỏ không muốn để cho Tiêu Kỷ Mặc thức giấc:


“Trình Kiệt, hay là chúng ta hoãn lại thêm một thời gian được không?”


Trình Kiệt nắm lấy tay của Tiêu Dật, tay còn lại đưa lên khẽ vuốt mái tóc cậu:


“Nếu như em muốn thì sẽ hoãn lại”


Tiêu Dật áy náy nhìn Trình Kiệt:


“Trình Kiệt, chỉ hoãn lại một thời gian thôi nhưng chúng ta nhất định sẽ kết hôn”


Trình Kiệt gật đầu ừ một tiếng.


Ở bên này mẹ Tiêu cùng ba Tiêu ở trong phòng nói chuyện, mẹ Tiêu đi quanh một hồi vẫn không biết nên phải mở miệng nói sao mới được, cuối cùng liền kéo lấy một cái ghế ngồi xuống:


“Tôi thấy Trình Kiệt cũng không phải là không tốt, nó là vì cứu con trai mình mà suýt chút nữa mất mạng”


Ba Tiêu im lặng, chuyện Trình Kiệt vì cứu con trai ông mà suýt chút nữa mất mạng ông vẫn luôn cảm kích thật nhiều, nhưng cũng không thể nào vì cảm kích mà giao con trai của mình cho Trình Kiệt được. Mẹ Tiêu thấy ba Tiêu không chịu mở miệng nói chuyện thì có chút nóng nảy:


“Ông rốt cuộc là muốn như thế nào? Muốn như thế nào thì cũng phải nói một câu chứ?”


Ba Tiêu quay sang nhìn mẹ Tiêu, ông tuy rằng có hai đứa con trai nhưng ông chưa bao giờ có suy nghĩ đứa này không tốt còn có đứa kia, cũng không bao giờ thiên vị hai đứa con trai cả, Tiêu Dật là đứa con cứng đầu của ông, ngay từ lúc nhỏ đã muốn tự ý cho nên ông mới nghiêm khắc với cậu như thế, bây giờ đến cuối cùng vẫn là tự ý thích một người đàn ông, cả đời này của ông cũng chỉ mong hai đứa con trai bình an hạnh phúc, ông không cần có nhiều tiền tài gì cả, Tiêu Dật nếu như đi theo Trình Kiệt rồi có thể có hạnh phúc hay không.


Ba Tiêu đứng dậy rời khỏi phòng ngủ, ông đi ra ngoài ngồi yên tĩnh lại một chút, vừa vặn nhìn thấy Trình Kiệt một mình đứng ở trong vườn nói chuyện điện thoại, ba Tiêu đợi Trình Kiệt nói chuyện điện thoại xong liền gọi hắn đến chỗ mình:


“Trình Kiệt”


Trình Kiệt quay lại phía sau nhìn ba Tiêu, hắn không giống như Tiêu Dật bị làm cho căng thẳng, hắn lúc nào cũng thật bình tĩnh, ngay cả lúc này đây khi đứng đối diện với ba Tiêu cũng vẫn giữ thái độ bình tĩnh như thế. Trình Kiệt cùng ba Tiêu ngồi xuống hai chiếc ghế nhỏ được đặt ở trước cửa nhà, ba Tiêu nhìn xa xăm về phía trước trầm giọng nói:


“Chuyện cậu vì cứu Tiêu Dật mà suýt chút nữa mất mạng tôi rất cảm kích, cậu là một chàng trai tốt cho nên tôi nghĩ cậu nên đi tìm một người thật sự thích hợp với cậu”


Trình Kiệt trong lòng một mảnh bình ổn không gợn sóng, dù sao thì khi trải qua một hồi sinh tử kia Trình Kiệt hắn cũng xác định được một điều rằng Tiêu Dật rất yêu hắn, cũng xác định được cậu sẽ không rời khỏi hắn một lần nữa, có được sự khẳng định này mà nói vô cùng khiến cho Trình Kiệt yên tâm cho nên mọi người xung quanh sẽ không ai có thể làm cho hắn hoang mang được:


“Cháu đã tìm được người thích hợp nhất với mình rồi, chính là Tiểu Dật”


Ba Tiêu khẽ thở dài:


“Tiểu Dật đứa con này của tôi vẫn luôn khá cứng đầu, nhưng mà bên trong thật sự rất yếu đuối, đối với một người quyết đoán như cậu sẽ không phải là người thích hợp nhất”


Trình Kiệt nhàn nhạt đáp:


“Em ấy so với bất cứ người nào khác cũng vẫn là thích hợp nhất”


Ba Tiêu quay sang nhìn Trình Kiệt, quan sát đôi mắt của người đàn ông kia giống như là để kiểm định xem hắn có phải là thật lòng với con trai ông hay không. Đôi mắt của Trình Kiệt hẹp dài chứa đựng muôn phần tự tin, muôn phần chân thành, ông biết sự phản đối của mình đối với chuyện này đã không có một phần trọng lượng nào nữa, ông cũng biết nếu như mình kiên quyết phản đối có thể sẽ mất đi người con trai mà ông yêu quý kia, cuối cùng ba Tiêu vẫn phải bị ép buộc chấp thuận, chứ nội tâm sâu trong lòng ông kia vẫn còn rất nhiều bất an, ông sợ rằng Tiêu Dật sau này sẽ bị thiệt thòi:


“Tôi cũng không cần cậu phải cho con trai tôi có cuộc sống sung túc, chỉ mong cậu sẽ coi trọng nó mà thôi”


Lần trước ở bệnh viện Trình Kiệt đã nhìn ra được sự do dự trong lòng của ba Tiêu, hắn lần này vội vã đến đây như vậy chính là muốn thừa thắng xông lên, cho dù làm vậy là ép buộc ba Tiêu đồng ý cũng không sao, hắn chỉ cần Tiêu Dật của hắn sau này sẽ được hạnh phúc, không cần suy nghĩ chuyện này chuyện kia nữa:


“Em ấy vẫn luôn là tâm can trong lòng cháu, còn có Kỷ Mặc cũng sẽ như vậy, nếu như bác chấp thuận cháu sẽ không khiến bác phải thất vọng. Cháu biết trong lòng bác vẫn còn nhiều do dự cùng lo lắng, cháu cũng không có cách nào dùng lời nói của mình để xóa bỏ toàn bộ sự hoài nghi này trong lòng bác, chi bằng hãy cứ để thời gian trả lời tất cả, cám ơn bác đã vì lo nghĩ cho em ấy mà đưa ra quyết định này, cháu nhất định sẽ không làm phụ sự kỳ vọng của bác”


Dĩ nhiên chẳng thể nào dùng một lời nói để thuyết phục được sự việc quan trọng này, Trình Kiệt cũng không phải là người thích nói nhiều hơn làm, hắn muốn dùng hành động để chứng minh tất cả, nếu như quãng thời gian năm năm đợi chờ trước đây của hắn không làm cho ba Tiêu tin tưởng, nếu như lần đánh đổi mạng sống vừa rồi không làm cho ba Tiêu bớt lo âu, vậy thì cứ để tiếp thêm mười năm nữa, mười năm tiếp tiếp nữa, hắn luôn rất tự tin vào việc sẽ mang lại hạnh phúc cho Tiêu Dật cho nên hắn cũng không vội.


“Cậu lúc trưa có nói chuyện kết hôn là vào tháng tám sao?” Ba Tiêu thử một lần buông xuống mọi lo âu trong lòng cùng Trình Kiệt nhắc đến chuyện này


Trình Kiệt gật đầu:


“Là vào ngày sinh nhật của em ấy, em ấy vẫn chưa biết thời gian chính xác”


Ba Tiêu do dự một hồi mới hỏi:


“Vậy về phía bên gia đình của cậu?”


Trình Kiệt đáp:


“Bà nội rất thích em ấy”


Lời này là Trình Kiệt nói dối, bà nội Trình cũng giống như ba Tiêu là bị ép buộc đồng ý, tuy rằng trong lòng không ghét bỏ nhưng lại ngập tràn do dự cùng lo lắng, hai từ rất thích kia hẳn là đã phóng đại lên một chút.


Ba Tiêu nhìn Trình Kiệt một hồi lâu:


“Vậy tôi có một điều kiện, nếu như đã muốn tổ chức hôn lễ, vậy thì đã làm liền phải làm cho đáng, tôi muốn mọi thủ tục đều sẽ như một hôn lễ bình thường”


Trình Kiệt cười nhẹ:


“Việc này là lẽ đương nhiên”


Ba Tiêu sớm đã không còn quan tâm tới lời nói của hàng xóm láng giềng nữa rồi, dù sao thì mấy lời bàn tán kia của bọn họ cũng không sai, ông cũng không muốn cứ như vậy giữ im lặng mặc kệ người ta bàn tán nữa, chi bằng sẽ tổ chức hôn lễ, sẽ phát thiệp cưới, con trai ông dù có thích đàn ông đi chăng nữa cũng vẫn là có cưới hỏi đàng hoàng, tuy rằng pháp luật trong nước không có công nhận mối quan hệ vợ chồng này nhưng đối với xóm làng cũng là không muốn bọn họ bàn tán thêm cái gì cả, con trai ông có cưới hỏi đàng hoàng việc này có muốn nói cũng không thể nói gì.


Buổi tối hôm ấy, một nhà sáu người ngồi trên bàn ăn cơm, Trình Kiệt vẫn chưa nói tin ba Tiêu đã đồng ý chuyện hai người họ cho Tiêu Dật biết, vốn là muốn đợi đến khi buổi tối về phòng nói cho cậu biết chuyện này, nhưng mà có lẽ ba Tiêu đã gấp gáp hơn hắn, nhanh một bước lên tiếng: Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com


“Tiểu Dật, con định bao giờ quay trở lại Bắc Kinh?”


Đây là lần đầu tiên kể từ tết năm ấy ba Tiêu chủ động nói chuyện với Tiêu Dật, Tiêu Dật nghe thấy vậy tránh không được có phần gấp gáp cùng vui vẻ:


“Ngày mai con sẽ đi sớm một chút, Trình Kiệt…” Tiêu Dật vốn định nói ngày mai là thứ hai cho nên Trình Kiệt phải đến công ty làm việc, nhưng nghĩ lại ba Tiêu vẫn chưa có thái độ hòa hoãn với Trình Kiệt cho lắm nên Tiêu Dật liền sửa lời: “Khỉ con còn phải đến lớp”


Ba Tiêu vừa gắp thức ăn bỏ vào bát vừa thản nhiên nói:


“Ngày mai ở lại đi, Kỷ Mặc cũng chỉ đi nhà trẻ không quá quan trọng”


Tiêu Dật đương nhiên là vui vẻ khi ba Tiêu giữ mình ở lại, cậu chậm rãi quay đầu sang bên cạnh liếc mắt nhìn Trình Kiệt một cái, nhưng mà cậu còn chưa kịp vui mừng bao lâu thì ba Tiêu lại nói thêm một câu thế này:


“Còn cậu ta thì trở về trước cũng được”


Tiêu Dật ở dưới bàn ăn đưa tay qua nắm lấy tay của Trình Kiệt, cậu rất sợ Trình Kiệt vì nghe thấy những lời nói này mà không được vui, tuy rằng hắn sẽ không biểu hiện ra ngoài mặt nhưng trong lòng cậu biết hắn khẳng định sẽ suy nghĩ rất nhiều. Tiêu Dật nghĩ rằng ba Tiêu không muốn nhìn thấy Trình Kiệt cho nên mới nói thế, cậu cũng không thể nào để Trình Kiệt một mình trở về được, chính vì thế liền lựa lời mà từ chối ba Tiêu:


“Ba à, thật ra thì tiệm cà phê ở trên cũng đang trong thời gian rất bận rộn…”


Tiêu Dật còn chưa nói xong thì ba Tiêu đột nhiên ngẩng đầu dậy nhìn Tiêu Dật thật nghiêm khắc, Tiêu Dật ngay lập tức chột dạ tự giác cúi đầu xuống không nói nữa. Ba Tiêu đặt đũa xuống bàn tiếp tục mở miệng nói:


“Từ giờ đến khi đó cứ ở đây đừng quay về Bắc Kinh nữa”


Tiêu Dật ngay lập tức trợn lớn hai mắt có điểm kích động, cậu không có suy nghĩ thật kỹ càng lời nói kia của ba Tiêu đã vội vàng nói thế này:


“Ba à, con không có ý định sẽ rời xa anh ấy”


Ba Tiêu nhíu mày nhìn Tiêu Dật, kế đó lại cúi đầu xuống tiếp tục gắp thức ăn bỏ vào trong bát của mình:


“Tháng này cứ ở nhà đi, sau này làm người của nhà người ta rồi cũng không có thời gian ở lại nhà nhiều đâu”


Tiêu Dật vẫn còn chưa hiểu ra được ý nghĩa trong lời nói của ba Tiêu, tâm trạng của cậu lúc này vẫn căng như dây đàn, chỉ cần ba Tiêu nói không cho phép cậu ở bên cạnh Trình Kiệt nữa là cậu khẳng định sẽ không thể bình tĩnh lại được, nhưng mà Trình Kiệt lúc này ở bên cạnh lại nói:


“Chỉ cần em ấy muốn cháu đều sẽ tự mình đưa em ấy về”


Tiêu Dật đột nhiên quay đầu sang nhìn Trình Kiệt, Trình Kiệt rốt cuộc là đang nói cái gì vậy, ba của cậu rõ ràng nói cậu không về Bắc Kinh nữa tại sao Trình Kiệt vẫn bình tĩnh như vậy được:


“Trình Kiệt?”


Tiêu Dật nhíu mày nhìn Trình Kiệt, ánh mắt kia khó hiểu muốn hỏi hắn rất nhiều câu hỏi, khi Tiêu Dật còn đang hoang mang thì ba Tiêu lại nói thêm một câu nữa khiến cho cả nhà cũng phải bất ngờ mà đứng hình:


“Chuyện kết hôn cứ quyết như vậy đi, chưa khi đến ngày diễn ra hôn lễ thì cậu cứ về Bắc Kinh làm việc bình thường, còn Tiểu Dật và Kỷ Mặc thì cứ ở lại đây”


Không gian im lặng, cơ hồ ngay cả một tiếng hít thở cũng rất khó nhận ra, không biết qua bao lâu khóe mắt của Tiêu Dật liền phiếm hồng, cánh môi mỏng cũng run rẩy mấp máy xúc động nói không ra câu. Mẹ Tiêu lệ nóng đảo quanh khóe mắt, Tiêu Lãng thì im lặng, Trình Kiệt chậm rãi đưa tay ra lau nước mắt cho Tiêu Dật.


“Được rồi, tiếp tục ăn cơm đi” Ba Tiêu ngoài mặt vẫn bình thản xen lẫn nét nghiêm khắc vốn có thường ngày.


Tiêu Dật cúi đầu hít một hơi thật sâu nhỏ giọng nói, tuy rằng cậu nói rất nhỏ nhưng cũng đủ để cho những người xung quanh có thể nghe thấy được rõ ràng:


“Cám ơn ba”.