Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Tác giả : Giai Nhân

Chương 147 - Mạch máu hơi thở cho đến suy nghĩ và trái tim đều vì anh chuyển động

Trình Kiệt quay lại vào trong nhà, hắn trước là ghé qua phòng của Tiêu Kỷ Mặc nhìn xem thử Tiêu Dật có ở đó hay không, mắt thấy chỉ có một mình Tiêu Kỷ Mặc đang ngủ liền biết được hồ ly nhỏ nhà mình có thể đã ở trên phòng hắn rồi. Trình Kiệt bước vào trong phòng ngủ không thấy ánh điện, ban công mở, ánh sáng trăng chiếu tới trên thân ảnh nhỏ bé đang ngồi trên ghế giống như hóng gió, Trình Kiệt cảm thấy không khí có điểm kỳ quặc cũng không mở đèn lên nữa mà đi về phía bên ngoài ban công:


“Tiểu Dật, em đang làm gì thế?’


Ban công chỉ có một chiếc ghế, Tiêu Dật hiện tại liền đứng lên quay lại phía sau khẽ mỉm cười nhìn Trình Kiệt:


“Em đang ngắm sao, anh đến đây nói cho em biết ngôi sao nào rốt cuộc sáng nhất”


Trình Kiệt ngồi xuống chiếc ghế kia rồi thuận tay kéo Tiêu Dật ngồi lên đùi mình, hắn cẩn thận không chạm vào vết thương ở tay của cậu, ôm cậu ở trong lòng giống như là một bảo bối không dám thương tổn. Tiêu Dật đưa tay chỉ lên trời, trời hôm nay có rất nhiều sao, trăng trên cao tuy hơi méo nhưng cũng không ảnh hưởng tới bầu trời đêm xinh đẹp này:


“Trình Kiệt, có hai ngôi sao sáng nhất, anh nói xem ngôi sao nào sáng hơn?”


Trình Kiệt theo phía chỉ tay của Tiêu Dật nhìn tới, hắn chỉ qua loa nhìn lên trời rồi tầm mắt lại rơi xuống đôi mắt so với sao trời còn lấp lánh tỏa sáng hơn gấp vạn lần kia của Tiêu Dật:


“Ngôi sao nào cũng sáng nhưng không sáng bằng đôi mắt em”


Tiêu Dật cúi đầu nắm lấy bàn tay của Trình Kiệt đang ôm ở trước bụng mình, lời nói êm tai này của Trình Kiệt cậu chỉ muốn hắn nói cho một mình cậu nghe mà thôi, cậu chỉ muốn sự ôn nhu này cả đời dành cho một mình cậu mà thôi:


“Trình Kiệt mấy lời ôn nhu này lúc trước cũng nói cho người khác nghe sao?”


Trình Kiệt không nghe ra được tư vị ghen tuông giống như lúc trước nữa, hắn có cảm giác Tiêu Dật hình như có tâm sự, hắn đưa tay khẽ vuốt mái tóc cậu nhẹ giọng trả lời:


“Anh nói thật, đôi mắt của em thật sự rất đẹp, so với những ngôi sao kia đẹp hơn rất nhiều”


Tiêu Dật chạm vào chỗ ướt trên áo của Trình Kiệt, cậu biết đó là nước mắt của Lâm Chí Huyền, cũng biết luôn được đôi môi đang tán thưởng đối mắt cậu kia vừa rồi đã hôn môi người khác, Tiêu Dật cố gắng không để lộ sự khó chịu ra bên ngoài, cậu không nên làm mình làm mẩy với Trình Kiệt, bởi vì cậu căn bản đã khiến cho hắn đau khổ suốt 5 năm rồi. Tiêu Dật thu tay né tránh vết ướt trên vạt áo của Trình Kiệt, cậu cúi đầu đưa đôi môi chạm vào cần cổ của hắn, hơi thở nóng rực nặng nề phát ra:


“Trình Kiệt, anh có trách em không?”


Tiêu Dật im lặng đợi câu trả lời của Trình Kiệt, kế đó ngoài im lặng cũng chỉ có tiếng hít thở bình ổn của hắn mà thôi:


“Trình Kiệt, anh có bao giờ có suy nghĩ sẽ không cần em nữa, sẽ tìm một người khác không?”


“Trình Kiệt, em đã nói rằng em sẽ bù đắp cho anh mà… em sẽ dành cả cuộc đời này để bù đắp cho anh mà…”


Tiêu Dật không nức nở nhưng giọng nói lại nghẹn ngào, nước mắt hối hận rơi xuống chạm vào da thịt cùng áo của Trình Kiệt. Có lẽ Trình Kiệt không thể biết được cậu hối hận nhiều đến thế nào giống như việc cậu vĩnh viễn không thể tưởng tượng ra mức độ mà Trình Kiệt yêu cậu cao đến bao nhiêu, cậu hối hận vì đã làm tổn thương Trình Kiệt, hối hận vì không nghĩ đến cảm nhận và suy nghĩ của hắn, hối hận vì đã đánh rơi một tình yêu sâu đậm, Tiêu Dật hôn lên má của Trình Kiệt, hôn đến đôi mắt, sống mũi, trán cùng vành tai hắn nhưng cậu lại không hôn tới đôi môi hắn, cậu muốn nghe thấy câu trả lời của hắn mới có thể can đảm trao cho hắn một nụ hôn:


“Em cũng không biết mình sẽ bù đắp cho anh ra sao… bởi vì anh có lẽ đã không còn thiếu thứ gì nữa rồi, ngay cả tình yêu cũng có rất nhiều người sẵn sàng cho anh”


Tiêu Dật hôn lên trán của Trình Kiệt, nước mắt của cậu rơi xuống sống mũi hắn rồi chạm đến đôi môi giống như là muốn xóa đi hết những dấu vết mà Lâm Chí Huyền đã để lại ở đó:


“Anh có yêu một người đã từng làm cho anh tổn thương sâu đậm sau đó lại nói chẳng biết sẽ phải dùng cái gì, sẽ phải làm cách nào để bù đắp cho anh không?”


Tiêu Dật lại hỏi tiếp:


“Anh có yêu một người vốn dĩ không xứng đáng với anh nhưng lúc nào cũng đều luôn ích kỷ không muốn anh yêu ai khác ngoài người đó cả?”


Tiêu Dật nhắm mắt, giọt nước mắt lại chảy xuống đôi môi của Trình Kiệt, cậu mang trán của mình chạm vào trán của hắn, một tay cậu khẽ bao lấy má của hắn:


“Trình Kiệt, tại sao anh lại im lặng, anh đang suy nghĩ, anh lưỡng lự rồi đúng không?”


Trình Kiệt hôn lấy đôi môi của Tiêu Dật, đầu lưỡi luồn vào trong khoang miệng cậu dỗ dành, có lẽ Tiêu Dật sẽ chẳng bao giờ cảm thấy an toàn bởi vì cậu lúc nào cũng luôn nghĩ Trình Kiệt rồi sẽ nhận ra cậu không xứng đáng với tình yêu của hắn, rồi rời bỏ cậu giống như chuyện Trình Kiệt luôn nghĩ Tiêu Dật sẽ một ngày nào đó bởi rơi hắn mà rời đi. Trình Kiệt cảm nhận được dư vị ngọt ngào khi ngậm lấy đôi môi kia, cảm nhận được tình yêu khi chạm vào đầu lưỡi đó, cảm nhận được sợi dây tuy mỏng manh nhưng lại khó đứt đoạn giữa mình và Tiêu Dật khi nước miếng của hai người hòa vào làm một không thể phân biệt. Có một cảm giác vĩnh viễn không thể thay đổi được cho dù là 5 năm trước hay là 5 năm sau, Trình Kiệt sâu sắc nhận thấy rằng trái tim của hắn, sinh mệnh của hắn, lý tưởng của hắn, cả cuộc đời này của hắn đều nằm gọn ở trong lòng bàn tay nhỏ bé kia của Tiêu Dật:


“Anh đang nghĩ nên dùng lời lẽ nào để em biết anh thực chất không thể rời xa em được”


Trình Kiệt quả thực suy nghĩ như vậy, hắn nghĩ mãi cũng không thể chọn được từ ngữ nào để nói cho Tiêu Dật biết rằng hắn cần cậu, yêu cậu nhiều đến bao nhiêu. Tiêu Dật không có cảm giác an toàn bởi vì cậu yêu Trình Kiệt quá nhiều rồi, bởi vì cậu yêu hắn cho nên lúc nào cũng sợ hắn bị người khác cướp đi, có điều Tiêu Dật hiện tại vẫn đang cố chấp ép buộc mình tin tưởng vào lời nói kia của Trình Kiệt, cố chấp ép buộc mình nghĩ rằng mọi chuyện thực chất không có gì đáng lo ngại cả, có lẽ Tiêu Dật đang tự ti với chính bản thân mình, một người không tài giỏi lại đã từng làm tổn thương hắn như thế thì lấy cái gì để cho hắn nuối tiếc yêu thương đây. Tiêu Dật rối rít hôn lấy đôi môi của Trình Kiệt, tham luyến hôn liên tục vào nơi đó, giọng nói của cậu run rẩy nghẹn ngào:


“Trình Kiệt, anh cho dù sao cũng đừng không cần em nữa có được không? Trình Kiệt em nhất định sẽ bù đắp cho anh, em dùng cả cuộc đời này để bù đắp cho anh”


Trình Kiệt nắm lấy hai vai của Tiêu Dật, hắn dùng những ngón tay của bản thân mình lau đi những giọt nước mắt ở bên khóe mắt của Tiêu Dật, thật ra thứ hắn cần không phải là sự bù đắp, cũng chẳng cần Tiêu Dật dùng cả cuộc đời này để bù đắp cho hắn, thứ hắn cần duy nhất chỉ có tình yêu của cậu mà thôi:


“Tiểu Dật, anh không cần em bù đắp”


Tiêu Dật nghe thấy câu nói này của Trình Kiệt thì ngây ngốc hoảng sợ, nước mắt cũng lặng lẽ tuôn rơi, có phải Trình Kiệt hắn nhận ra rằng cậu không đáng để hắn yêu thương hay không. Trình Kiệt nhìn thấy sự lo lắng trong đôi mắt của Tiêu Dật, cả cuộc đời này cũng chỉ có một mình cậu làm cho hắn đau lòng, làm cho hắn bận tâm, làm cho hắn không có cách nào mặc kệ được:


“Anh chỉ muốn tình yêu của em”


Tình yêu của Trình Kiệt dành cho Tiêu Dật nhiều đến mức lấp đầy toàn bộ bi thương mà cậu từng trao cho hắn, lấp đầy đi ý chí của bản thân hắn, lấp đầy đi những cản trở vướng bận. Tiêu Dật lại khóc, giọt nước mắt lăn xuống gò má xinh đẹp, cậu cúi đầu hôn vào môi hắn, bàn tay chậm rãi mò vào trong áo của Trình Kiệt sờ lên da thịt rắn chắc trước bụng kia:


“Em sẽ cho anh… bởi vì thứ em có nhiều nhất cũng chỉ có tình yêu này mà thôi”


Tiêu Dật mặc một bộ pijama màu xanh tối bằng lụa, ở dưới bầu trời sao càng thêm bóng đến long lanh. Trình Kiệt vừa ngậm lấy đôi môi nhỏ nhắn của Tiêu Dật vừa nhanh chóng tháo bỏ từng cúc áo trên người cậu, năm hàng cúc rất nhanh đều được mở ra, màu da tiểu mạch khỏe khoắn như ẩn như hiện đến mê người. Hôm nay Tiêu Dật rất bạo dạn, áo ngủ đã được kéo ra làm lộ đôi vai mê hoặc quyến rũ cũng không mở miệng nói đi vào bên trong phòng. Thứ ánh sáng của bầu trời sao chính là thứ ánh sáng dễ chịu nhất, nó không làm cho người ta chói mắt nhưng lại vừa đủ làm cho người ta nhìn thấy hết được thân thể mị hoặc của đối phương, xương quai xanh ẩn hiện rõ ràng theo từng cử động hai vai của Tiêu Dật, yết hầu trơn trượt lên xuống qua mỗi nhịp hô hấp không đồng đều, quần dài của Tiêu Dật đã bị kéo xuống làm lộ ra cặp mông cong vểnh dưới ánh trăng, Trình Kiệt dừng lại động tác khàn giọng hỏi Tiêu Dật:


“Có muốn vào trong phòng?”


Tiết trời vào thu có gió thổi nhè nhẹ, hơi lạnh vào ban đêm cũng sẽ rõ ràng hơn, nhưng mà Tiêu Dật lúc này đây chỉ cảm thấy khắp mọi nơi trên từng tấc da thịt có một dòng máu nóng sục sôi giống như dung nham trong lòng núi lửa, nôn nóng đến mức muốn cùng Trình Kiệt hòa vào làm một. Cậu cúi đầu chủ động hôn vào đôi môi của Trình Kiệt, nhanh chóng ngăn chặn lời nói vô nghĩa kia của hắn, đầu lưỡi của cậu uyển chuyển linh hoạt làm chủ nụ hôn ướt át này, bên khóe miệng Trình Kiệt có một dòng suối nhỏ chảy xuống không rõ là của ai lóng lánh đến kinh diễm.


Tiêu Dật rời khỏi đôi môi của Trình Kiệt, cậu đứng dậy cởi quần của mình xuống, dưới ánh trăng sáng thân thể kia càng thêm nhiễm đầy mị hoặc. Trình Kiệt nuốt một ngụm nước miếng, hắn cơ hồ có thể nghe thấy rõ ràng được tiếng ực phát ra. Tiêu Dật phía trên vẫn còn khoác áo lụa mỏng xanh tối xộc xệch, một bên vai trần bị lệch làm lộ ra, hàng cúc phía trước đã bị mở cho nên Trình Kiệt có thể nhìn thấy được nơi đầu ngực hồng hào kia đang bị dục vọng làm cho sưng lớn, phần eo nhỏ cơ hồ chỉ dùng sức một chút có thể bẻ gãy, đôi chân dài thon gọn hoàn mỹ dẻo dai. Tiêu Dật quyến rũ động tình, ngay cả trong hơi thở cũng dễ dàng tỏa ra được sự mê hoặc, cậu mang một bên đầu gối của mình len vào giữa hai bắp đùi của Trình Kiệt, mạnh dạn ép chặt tới phía có dị vật nóng cứng trong quần hắn, Tiêu Dật nắm lấy một tay của Trình Kiệt kéo hắn đặt lên mông của mình, cậu đưa miệng tiến sát vành tai hắn hơi thở có dục vọng mãnh liệt rõ ràng:


“Trình Kiệt, từng mạch máu hơi thở cho đến suy nghĩ và trái tim của em cũng đều vì anh mà chuyển động… em muốn cho anh cảm nhận được điều đó chân thực nhất, em muốn cùng anh hòa vào làm một…”


Lời nói xuất phát từ sâu thẳm trái trai của Tiêu Dật nhưng lại mang theo sự truyền đạt mời gọi, Trình Kiệt vốn không thể nào có đủ dũng cảm để từ chối huống chi hắn thật sự rất muốn điều này. Bàn tay của hắn đặt phía sau mông cậu tự động dùng sức bóp mạnh lấy, Tiêu Dật theo đó liền giật mình rồi buông lỏng phối hợp với hắn, nơi đó của Tiêu Dật cực kỳ tốt, mềm dẻo căng mọng lại đàn hồi giống như một tấm đệm cao su cao cấp, Tiêu Dật bị Trình Kiệt kéo ngồi xuống đùi hắn, bàn tay hắn chưa khi nào ngừng xoa nắn lấy cặp mông kia của cậu, thỉnh thoảng sẽ tiến tới trêu chọc phía động nhỏ chật hẹp không ngừng co lại rồi giãn ra kia.


Trình Kiệt mút lấy từng tấc da thịt trên cần cổ của Tiêu Dật, đầu lưỡi chu du xuống phía dưới hai bên ngực có điểm nhỏ ửng hồng mẫn cảm kia, Tiêu Dật mềm mại giống như bị nhiễm mị tình không còn một chút sức lực nào cả tùy ý để cho Trình Kiệt thao túng yêu thương. Cách qua một lớp quần Tiêu Dật vẫn có thể cảm nhận được nơi đó của Trình Kiệt đang rất cứng chọc vào đúng động nhỏ căng thẳng kia của cậu, Trình Kiệt vẫn ham muốn hôn lên khắp mọi nơi trên cơ thể của Tiêu Dật, cảm nhận từng mạch máu mà cậu nói chỉ chảy vì một mình hắn mà thôi. Trình Kiệt tuy rằng đắm chìm trong dục vọng nhưng vẫn phát giác ra được ở cơ thể của Tiêu Dật đang lạnh, từng đợt gió mùa thu thổi qua sẽ làm cho cậu khẽ run lên, hắn đứng dậy hai tay đỡ lấy hai mông cậu đi vào bên trong phòng ngủ rồi cẩn thận đặt cậu xuống giường lớn.


Tiêu Dật lõa thể nằm ở trên giường dùng đôi mắt xinh đẹp quan sát từng cử chỉ cởi quần áo gấp gáp kia của Trình Kiệt, ánh mắt hai người chợt giao nhau chung một nhịp giây tiếp theo trong đôi con ngươi đó chỉ tồn tại duy nhất hình bóng của đối phương, phảng phất như trong thế giới này chỉ có duy nhất một người vậy.


Trình Kiệt cao lớn, cơ bắp săn chắc, hắn là người rất chăm luyện tập thể thao cho nên dáng người cực kỳ tốt, một chút mỡ thừa cũng khó tìm ra được, đường cong hoàn hảo nhìn rất có lực không giống như sự mềm mại nhu nhu của Tiêu Dật. Nơi đó của Trình Kiệt cũng tỷ lệ thuận với dáng người của hắn, cực kỳ lớn thuộc vào dòng hàng ngoại cỡ, Tiêu Dật liếc mắt khẽ đỏ mặt xấu hổ kéo lấy chăn bên cạnh che đi phần eo của mình, Trình Kiệt hiểu ý Tiêu Dật liền buồn cười lao thẳng về phía cậu, bàn tay cũng tìm tới Tiểu Dật Dật nhỏ xinh kia xoa nắn vuốt ve:


“Vừa hay lại nhỏ xinh”


Tiêu Dật ửng hồng đôi má, cậu cắn môi mỏng kiều diễm, cổ họng bật ra tiếng rên rỉ kích tình, không biết có phải do vừa rồi ở bên ngoài cùng Trình Kiệt chơi đùa quá lâu hay không mà bây giờ khi hắn chỉ mới vuốt ve một chút cậu đã rùng mình bắn ra thứ dịch nóng ấm kia, hơn nữa còn bắn đứt quãng thật lâu. Tiêu Dật không thể nào kiềm chế được, hai chân run rẩy liên tục bắn ra, Trình Kiệt ở bên cạnh an ủi dỗ dành vuốt ve vùng bụng cùng nơi đó của Tiêu Dật kiên nhẫn đợi cậu bắn ra tất thảy:


“Bảo bối, bảo bối…”
Đọc truyện tại Web Truyen Online . com

Tiêu Dật mất mặt quay mặt đi, Trình Kiệt nắm lấy cằm cậu xoay về phía đối diện mình khẽ mỉm cười:


“Tiểu Dật đỏ mặt nhìn càng đáng yêu”


Tiêu Dật kéo lấy cần cổ của Trình Kiệt xấu hổ nhỏ giọng:


“Trình Kiệt làm đi”


Trình Kiệt nhanh chóng nghe theo Tiêu Dật, hắn từ trong ngăn kéo tủ lấy ra một lọ gel bôi trơn bôi vào Tiểu Kiệt Kiệt cùng động nhỏ chật hẹp kia của Tiêu Dật, hắn kiên nhẫn làm một vài động tác chuẩn bị, trước mang từng đầu ngón tay tiến vào mở rộng, thỉnh thoảng sẽ không ngừng yêu thương hôn lên ngực, bụng của cậu, sau khi chắc chắn rằng cậu đã thích nghi được mới thật chậm rãi mang Tiểu Kiệt Kiệt ngoại cỡ kia tiến vào trong động nhỏ kia, Tiêu Dật không rõ là do đau đớn hay sung sướng mà khẽ kêu lên:


“Ưm… Trình Kiệt…”


Một chân của Tiêu Dật bị đau cho nên khi Trình Kiệt làm rất cẩn thận nâng lấy chân đau đó của cậu, cố gắng không vì dục vọng đáng sợ mà lộng thương nó. Trình Kiệt bắt đầu giống như một cái máy khoan, liên tục mạnh mẽ đưa đẩy, mỗi lần cử động phải bên dưới phát ra tiếng da thịt động chạm rõ ràng, tiếng nước ướt át đỏ mặt cũng theo đó truyền ra. Trình Kiệt bị sung sướng làm cho phấn khích, nơi chật hẹp nóng ấm kia không ngừng mạnh mẽ cắn chặt giữ hắn lại, Tiêu Dật đưa tay không bị thương của mình bóp chặt lấy bả vai của Trình Kiệt, móng tay cắm xuống tạo ra vài vết cào đỏ hỗn loạn:


“Trình Kiệt rất yêu em sao?”


Trình Kiệt thúc mạnh, mồ hôi ở trên trán hắn nhỏ xuống đúng khóe mắt của Tiêu Dật:


“Yêu”.