Vẻ đẹp nông thôn

Tác giả : Tiểu Bảo thích ăn

Chương 39 - Chủ ý của Triệu Tử Hạo

Bởi vì mua được đất, tảng đá lớn trong lòng Ngư Nhi cũng thả xuống hơn nửa. Đầu xuân, đất là liền muốn gieo hạt, phải mau chóng đi mua hạt giống. Lần này đi trấn trên mua hạt giống, Ngư Nhi không để Hà thị đi theo, chỉ kêu Tiểu Hổ tròng xe trâu, đi cùng với nàng, là lúc nên để Tiểu Hổ chính mình rèn luyện rồi. Qua mồng năm Tiểu Mỹ cũng đã trở lại tiệm thêu, Ngư Nhi tính để cho muội muội nghỉ ngơi mấy tháng, chờ sau khi nàng từ kinh thành trở lại mới quyết định, không thể cứ đầu tư tiệm thêu mãi được, bạc đều là cho người khác kiếm lời. Ngư Nhi vẫn không vui một trận.

Tiểu Hổ tròng xe lên, hai tỷ đệ chậm rãi hướng trấn trên chạy, đi nửa đường, Ngư Nhi nói cho Tiểu Hổ quyết định của mình: "Tiểu Hổ, năm nay đệ cũng lớn hơn một tuổi rồi, thời gian trồi qua thực nhanh, cha đi rồi, nương trải qua tháng ngày cực khổ, trong nhà không có đàn ông chống đỡ, người khác xem thường, tỷ là nữ tử, dù sao vẫn không đảm đương nổi việc của nam nhân, sau đó mọi việc trong nhà đều do đệ đến làm chủ. Chuyện tỷ mua đất cũng không gạt đệ, đệ ở bên cạnh đều nhìn thấy, về sau những thứ này đều do đệ cùng tỷ lo liệu. Từ hôm nay trở đi, phàm là có chuyện cần thương lượng, tỷ đều sẽ mang theo đệ, sau này, đệ phải có dáng vẻ của một nam tử hán." Ngư Nhi nói với Tiểu Hổ đều là lời thật lòng.

"Tỷ, đệ biết, cha không ở, làm khó tỷ cùng nương, trong nhà đều dựa vào hai người mới có chuyển biến như vậy. Tỷ yên tâm, đệ sẽ theo tỷ học hỏi cẩn thận." Tiểu Hổ non nớt nói lời thành thục.

Ngư Nhi nhìn đệ đệ, qua Tết đã mười một tuổi, ở nông thôn, có thể xem là nửa cái nam nhân rồi, hơn nữa hài tử nhà nghèo sớm đương gia*, từ nhỏ Tiểu Hổ đã rất hiểu chuyện. Mắt to, sóng mũi cao, môi mỏng, bây giờ đã có thể nhìn ra dáng vẻ đẹp trai rồi, mấy đứa nhỏ nhà nàng mỗi người đều di truyền đôi mắt từ nương. Dù sao người ngoài cũng không phải là người thân, Ngư Nhi tính bồi dưỡng tốt Tiểu Hổ cùng Tiểu Mỹ, còn Tiểu Kỳ, hắn còn nhỏ, Ngư Nhi cũng không muốn một lần nữa để bọn họ chịu khổ, muốn để hắn trong bình mật mà lớn lên.

*đương gia: lo liệu việc nhà

"Đúng rồi, Tiểu Hổ, tỷ tính cho đệ đi học chữ, về sau trong nhà buôn bán nhiều hơn, không biết chữ không được, đợi lát nữa, ở trên trấn mua vài quyển sách, chờ về nhà tỷ dạy đệ." Ngư Nhi cũng không có ý định gạt chuyện mình biết chữ nữa, nương muốn hoài nghi thì hoài nghi, việc này phải nắm chắc, tốt nhất là mang theo Tiểu Kỳ cùng học với nhau.

Tới trấn trên, cũng không phải là ngày họp chợ, nên người cũng không nhiều. Ngư Nhi để Tiểu Hổ chạy xe trâu thẳng đến tửu lâu của Triệu Tử Hạo, đến tửu lâu, xuống xe, tiểu nhị trong cửa hàng cũng nhận thức Ngư Nhi, biết đây là người hợp tác với chưởng quỹ nhà mình, vội vã đi ra nghênh đón bọn Ngư Nhi vào, người không nhiều nên cũng buộc dây trâu trên cây bên ngoài tửu lâu. Không cần tiểu nhị dẫn đường, Ngư Nhi mang theo Tiểu Hổ đi thẳng đến hậu viện, Triệu Tử Hạo bình thường đều ngồi ở hậu viện nghiên cứu thực đơn, người này đối với nấu ăn đều rất yêu thích.

"Triệu thúc!" Nhìn thấy Triệu Tự Hảo đang ngồi trong lương đình, mỗi lần Ngư Nhi đều cảm thấy rấy kỳ lạ, trời vẫn còn hơi lạnh, tại sao ông ta cứ thích ngồi trong đình nghỉ mát như vậy.

"Nha, Ngư Nhi cô nương đến rồi." Triệu Tử Hạo để sách trong tay xuống, rồi đứng lên.

"Triệu thúc, hai chữ cô nương thì miễn đi, về sau ngài gọi ta là Ngư Nhi là được rồi." Đã là làm buôn bán lâu dài, không cần phải khách khí như thế, Ngư Nhi cho là vậy.

"Được, Ngư Nhi, gọi vậy cũng thân thiết hơn." Triệu Tử Hạo cười ha hả, nhưng cũng không dám coi thường cô nương này, lúc trước khi ký kết hiệp ước, một chút cũng không nhường.

"Dưa muối của ngươi bán rất tốt, mấy gia đình giàu có trên trấn này, cách vài ngày sẽ đến chỗ ta lấy mấy bình về. Còn có dưa chua, ngươi dạy ta món canh cá cải chua, trời lạnh, mỗi ngày người đến tửu lâu đông như mắc cửi." Triệu Tử Hạo cũng không che giấu, đem sự tình nói cho Ngư Nhi.

"Triệu thúc, có thật không, thật sự tốt như vậy sao, khà khà, phải biết cái này còn không phải là tốt nhất, chính ta làm đó." Ngư Nhi cũng không khách khí nói.

"Ồ, ngươi cái cô nương còn nhỏ tuổi như thế, sao nói lời kêu ngạo vậy, thế nào, chẳng lẽ ngươi còn có thể làm ra món ăn càng ngon hơn." Triệu Tử Hạo càng thêm hứng thú, Ngư Nhi cười thần bí.

"Có điều, hiện tại cũng không có món ăn cho ngài nếm thử, việc này trước cũng không cần nói nữa. Chúng ta nói cái khác đi." Ngừng lại một chút.

"Triệu thúc, ngài cũng đã nếm qua dưa muối, bán cũng rất tốt, ở trong thôn ta đã mua thêm 30 mẫu đất để trồng rau, ta tính dùng để làm dưa muối, có điều tửu lâu của ngài ăn cũng không nhiều như vậy." Ngư Nhi nói đến đây thì ngừng lại, nàng biết Triệu Tử Hạo thông minh, nhất định là biết chủ ý tiếp theo của mình.

Triệu Tử Hạo mím môi, xác thực tửu lâu của hắn buôn bán rất hỏa, nhưng cũng chỉ có từng đó lượng khách, lần trước tuy rằng cùng Ngư Nhi gia hạn khế ước, nhưng chỉ ước định trong hai loại dưa muối và dưa chua mà thôi, Ngư Nhi nhất định sẽ làm ra các chủng loại mới. Đến khi đó bán cho người khác, mình cũng ngăn không được.
Năm mới mình đưa vài bình dưa muối và dưa chua cho ông chủ ở kinh thành, đến bây giờ bên kia cũng không nói cái gì. Vị kia ở kinh thành, nhưng là có mấy nhà tửu lâu tốt, đều nổi danh kinh thành, nếu ở đây có thể bán ra, trái lại có thể cùng Ngư Nhi ký cái khế ước độc quyền mua bán. Trong lòng yên lặng tính toán, cuối cùng quyết định.

"Ngư Nhi, dưa muối này của ngươi thật sự rất tốt, ta cũng không muốn ngươi bán cho nhà khác, lần trước cũng đã nói với ngươi, tửu lâu này ta chỉ giúp bạn bè chăm nom, ta cũng chỉ nắm quyền quyết định. Nhà bạn ta còn có mấy cái tửu lâu trong kinh thành, nếu như dưa muối này có thể bán ở đó, ngươi có bao nhiêu, đó cũng không là vấn đề. Năm trước ta cũng đã đưa cho bọn họ nếm thử, đến lúc này vẫn chưa có tin tức gì, ta là tính như vậy, ngươi trước tiên cứ trồng trọt, nếu mấy ngày nữa vẫn không có tin tức, ta tự mình đi kinh thành một chuyến, ngươi thấy thế nào?" Triệu Tử Hạo trưng cầu ý kiến của Ngư Nhi.

"Triệu thúc, vậy cứ làm như thế đi, nếu ngươi muốn lên kinh thành, nhớ nói ta một tiếng, ta cũng muốn đi kinh thành mở mang một phen. Đúng rồi, đây là đệ đệ Tiểu Hổ của ta, sau này có một số việc sẽ do đệ ấy đến liên lạc với ngài." Lúc này Ngư Nhi mới nhớ đến giới thiệu Tiểu Hổ, âm thầm tự trách chính mình. Đọc truyện tại Web Truyen Online . com

"Triệu thúc hảo!" Cái miệng Tiểu Hổ thành thật đúng là ngọt vô cùng.

"Tiểu tử rất lanh lợi, về sau nhớ học tỷ ngươi tốt một chút, nàng nhưng là rất lợi hại, đáng tiếc là một cô nương." Triệu Tử Hạo vì Ngư Nhi mà tiếc hận.