Tựa như ánh nắng

Tác giả : Mộc Mộc

Chương 3 - Nếu cho ta làm lại, ta vẫn sẽ yêu nàng

trước
Người ta nói : “Mị Châu để trái tim trên đầu”, “Trọng Thủy là tên gián điệp quá xảo trá”, nhưng thực sự không còn có cách nhìn nào khác sao? Lúc nào cũng chỉ có một cách nhìn chăng?

1.

– Không, con không muốn!

– Khoan đã…

Nàng vừa chạy đi vừa khóc. “Phụ vương thật quá đáng. Tại sao lại muốn gả ta cho người mình chưa từng gặp? Để tạo sự giao hảo giữa hai nước ư? Phụ vương không nghĩ tới cảm xúc của ta sao?”

Nàng đi qua một căn phòng lớn, có hai người bên ngoài canh giữ. Nàng biết trong đó là gì. “Những vật quý giá nhất.” – phụ vương đã nói thế. Nhưng lúc này nàng không bận tâm. Nàng thấy rất bực mình và ghét phụ vương lắm. Nàng chạy về phòng, úp mặt xuống gối và khóc nức nở như trẻ con. Một nữ tì vội vàng tới bên nàng. Đó là người mà nàng tin cẩn nhất chỉ sau mẫu hậu.

– Thưa công chúa, có chuyện gì vậy ạ?

Nàng vừa lau nước mắt, vừa nói nấc lên:

– Phụ vương muốn gả ta cho một kẻ chưa bao giờ gặp. Phụ vương bảo đó là hoàng tử của nước láng giềng. Nhưng dù là thế, ta cũng không muốn…

– Thưa công chúa, vậy đức vua có nói thêm gì không?

– Người có nói để hai nước gắn kết hơn…

– Người không thích điều đó sao?

– Làm sao mà có thể thích được? Lấy hoàng tử nước đó chỉ vì mục đích này, ta không cam tâm. Với cả chúng ta có vũ khí bí mật, chẳng phải chưa thua lần nào sao?

– Nhưng thưa công chúa, dù là vậy, nhưng mỗi lần có biến, chúng ta cũng tiêu hao không ít người và của. Phu quân của nữ tì…

– Ôi, ta xin lỗi em. Ta thật vô tâm quá! Ta đã quên mất điều đó.

– Xin công chúa đừng nói thế. Số mệnh đã sắp đặt thì cũng chẳng thể tránh khỏi được.

– Thôi được, dù sao ta cũng không thể chống đối được phụ vương, đành nghe theo vậy.

– Thật là một quyết định sáng suốt thưa công chúa.

Nàng thôi không khóc lóc và than thở nữa. Nàng lại miên man nghĩ tới căn phòng kia.

Đó là nơi nàng hay chơi trốn tìm hồi nhỏ. Nhưng đã lâu rồi nàng không tới đây. Và chẳng hiểu tại sao, lúc này nàng lại nghĩ tới nơi đó nữa…

[​IMG]

2.

Chàng đang đi lại trong phòng. Phụ thân của chàng vừa đưa ra một mệnh lệnh tối kị. Chàng đang lo lắng không biết nên tìm cách gì để giải quyết. “Con sẽ lấy công chúa của nước láng giềng.” Những lời nói đó vẫn còn lởn vởn trong đầu chàng. Chàng đã tới biết bao lầu xanh, kĩ nữ nhưng chỉ là chơi đùa. Lần này thì khác hoàn toàn. Phải lấy một người làm nương tử, là công chúa và chưa từng gặp mặt. Dù phụ vương có nói nàng ấy xinh đẹp, chàng vẫn chẳng yên tâm thêm chút nào. Và cái sau mới khiến chàng lo lắng tới mức này. “Còn nữa, đoạt lấy bí mật của bên đó cho ta.” Quả thật, mấy lần dẫn quân đi chinh phạt đều bị thất bại thảm hại, chắc chắn phải có bí mật gì đó. Một thứ vũ khí lợi hại thì sao? Nhưng vấn đề là chàng chưa có chút manh mối nào thì biết đường đâu mà lần? “Đành dựa vào cô công chúa vậy!” chàng ta nghĩ bụng.

Mọi việc có vẻ không được như dự tính ban đầu của chàng. Thứ nhất, chàng đã bị Mị Châu hút hồn mất rồi. Chàng chưa từng nghĩ mình lại bị quyến rũ tới như thế. Chàng đã tiếp xúc với rất nhiều mỹ nữ, nhưng lại chẳng hề động lòng. Vậy mà cô công chúa này lại khiến chàng rung động. Là do sắc đẹp của nàng, hay là vì ở con người này toát ra cái gì đó thật đặc biệt. Thứ hai, mải “chăm sóc” cho công chúa mà chàng quên mất mình phải làm gì. Suốt ngày chỉ cùng công chúa ngắm hoa, thưởng cảnh, đi du ngoạn, nghe đàn, ngâm thơ, thì chẳng hề nhớ tới nhiệm vụ chính cũng phải thôi. Cho tới khi…

– Thưa hoàng tử…

– Chuyện gì vậy?

Hắn ta liếc nhìn công chúa. Chàng hiểu ra, gật đầu ra hiệu với công chúa rồi cùng hắn đi ra chỗ khác.

– Quốc vương có lệnh cho ngài phải hoàn thành trong một tuần.

– Một tuần?

– Vâng. Xong việc thì lập tức quay về.

– Được, ta hiểu rồi, ngươi có thể quay về.

– Vâng. Tuân lệnh.

Quay lại chỗ công chúa, đầu chàng bắt đầu đau. Một màu đỏ trải dài ra trước mắt. Một tuần, chỉ trong vòng một tuần nữa, người con gái đang đứng trước mặt chàng đây, sẽ… Nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh. Chàng phải phục vụ cho đất nước của mình. Chỉ là, giờ đây, chàng khó lòng nói được với nàng những lời giả dối chàng dự định, mà không biết từ lúc nào, nó đã thành cảm giác thực sự của chàng.

3.

Nàng luôn tự nhủ, tất cả chỉ là giả dối. Luôn tự nhắc mình không được cuốn vào ánh mắt của hắn. Nhưng nàng đã thất bại. Khi Trọng Thủy cất tiếng hát, cũng là lúc mọi sự phòng vệ của nàng bị sụp đổ. Nàng bị cuốn theo những ca từ mà trôi dạt về nơi có áng mây hồng của ái tình. Không phải lời nói ngọt ngào, không phải cách chăm sóc ân cần hay kiến thức sâu rộng khiến nàng cảm động mà chính là giọng hát. Chả trách, biết bao cô công chúa cũng sa vào lưới tình vì giọng hát của những chàng trai lãng tử. Khi nàng vẫn còn đang mơ hồ, tự hỏi liệu cảm xúc đó có thực là yêu, thì chàng đột ngột lạnh nhạt với nàng. Nàng đau khổ, khóc lóc, dằn vặt và nhận ra đã yêu chàng quá nhiều. Tối đó, nàng thu hết can đảm để hỏi chàng:

– Chàng có chuyện gì phiền muộn sao?

– Không, không có gì cả.

– Vậy tại sao chàng lại tránh ánh mắt của thiếp?

Im lặng một hồi rồi chàng mới nói tiếp.

– Dù cho đã ở đây một thời gian nhưng ta vẫn chưa hiểu, tại sao mà nước của nàng lại mạnh tới vậy.

– Vì một thứ…

– Thứ gì vậy?

Nàng băn khoăn không biết có nên nói ra hay không. Vì đây là một bí mật trọng đại. Vua cha đã luôn nói là không được phép tiết lộ cho ai…

– Nàng thấy khó xử thì đừng nói…

– Không, không phải, chỉ là thiếp đang nghĩ nên nói như thế nào cho dễ hiểu…

– Nó phức tạp lắm sao?

– Có một chút. Thực ra thì quân đội của vua cha thiếp không được mạnh bằng của phụ vương chàng. Nhưng nhờ có mê cung ở thành Cổ Loa mà có thể lấy một địch mười, mười địch một trăm.

– Thật là thế sao? – chàng mở to mắt.

Nàng khẽ gật đầu. Chuyện này là chắc chắn, vì phụ vương đã kể với nàng rất nhiều lần, không thể sai được.

– Có một cái bản đồ – nàng tiếp – vẽ lại thành. Vua cha cất giữ ở một nơi rất bí mật.

– Bản đồ sao? Ta rất tò mò…nếu có thể…

Chàng ngưng bặt. Nàng hiểu ý, có chút lưỡng lự nhưng nàng quyết lấy cho chàng xem.

– Chàng đợi nhé!

Nàng đi ra khỏi cửa và tiến lại căn phòng kia. Hai người lính gác vẫn đứng đó.

– Xin chào công chúa. – họ đồng thanh.

– Hai người vất vả rồi.

– Xin thứ lỗi, nhưng thưa công chúa, sao muộn thế này rồi, người còn tới đây? – một người hỏi.

– Ta – nàng lo lắng – khó ngủ. Ta cần tìm vật khiến ta dễ ngủ hơn, khi bé ta hay tới đây để tìm.

– Ra là vậy. Xin lỗi người, thần tò mò quá rồi.

– Không sao, hai ngươi có thể lui đi. Khi nào xong ta sẽ gọi.

Hai người nhìn nhau nhưng cũng lui đi. Tim nàng đập thình thịch. Chưa bao giờ nàng thấy lo lắng như lúc này. Căn phòng mở ra, ánh đèn lập lòe, phản chiếu các hình thù kì dị lên tường. Nàng hơi rùng mình. Ở đây có rất nhiều đồ đẹp, lạ mắt, hầu hết đều làm bằng vàng ròng và nạm ngọc, có cả sính lễ vua Triệu Đà tặng ngày thành hôn nữa. Nàng liếc nhanh một lượt và ánh mắt đậu lại trên một cái hòm nhỏ bằng gỗ, nằm thu lu ở một góc.Có lẽ, nếu không phải được nói rồi thì nàng cũng sẽ chẳng biết đâu. Hòm được khóa bởi một loại khóa đặc biệt, rất khó phá vỡ. Nàng lấy ra trong túi một chiếc chìa khóa nhỏ bằng vàng, vua cha đã tặng nàng nhân sinh nhật lần thứ mười sáu. Cạch, khóa mở ra. Bên trong là một tấm da ngựa cũ kĩ. Nàng cất vội nó vào người, khóa rương lại và đi ra ngoài. Nàng gọi hai người lính trở lại mà lòng thấp thỏm lo sợ. Nàng cảm giác như bao nhiêu con mắt đang đổ dồn về phía mình. Bóng đêm tưởng chừng như muốn nuốt chửng lấy nàng. Hành lang dài vô tận đang văng vẳng tiếng vua cha: “Không được để cho ai biết.” Mồ hôi nàng nhỏ giọt trên thảm, dù cho lúc này nàng chỉ mặc phong phanh một tấm áo lụa mỏng. May quá, Trọng Thủy đang đứng ngay đó. Nàng đi chậm lại, điều chỉnh lại hơi thở. Nhưng dù đã cố gắng, nàng vẫn không giữ được bản thân khỏi rơi vào lòng chàng và khóc.

– Nàng vất vả rồi. – chàng lau nước mắt nàng, khẽ nói.

Mắt nàng nhắm lại, mơ màng.

4.

Những lời ấy tưởng rằng từ một nơi nào đó xa xôi, chứ không phải do chàng nói ra. Nhìn nàng yếu ớt, lông mi thỉnh thoảng lại giật giật đang nằm bên cạnh mà lòng chàng đau nhói. Nhưng nghĩ tới phụ vương, chàng lại dằn lòng mình lại. Chàng biết, không thể làm khác đi được. Trong lúc đợi nàng, chàng ước gì nàng đừng lấy được. Nhưng chàng cũng lại sợ cái suy nghĩ ấy. Nàng không lấy được, thì chàng lại mang trọng tội với vua cha. Còn nàng lấy được, sẽ mang tội nặng với đất nước của nàng. Giờ đây, có tấm bản đồ trên tay, chàng lại chẳng dám mở ra. Tay run run đưa lên gần đèn nhìn cho rõ. Trắng trơn. Chàng hoảng hốt. Chàng định lay nàng dậy nhưng giữ lại bình tĩnh, chàng đưa tấm da ngựa gần đèn hơn. Chữ bắt đầu hiện ra. Chàng hiểu ra và hơ cả tấm bản đồ qua đèn. Các đường nét bắt đầu chạy ra trên tấm bản đồ. Chàng kinh ngạc với lối cấu trúc của thành Cổ Loa. Vừa nhiều cạm bẫy lại vừa quanh co. Chưa kể đến có rất nhiều nơi thuận lợi cho phục kích. Chả trách sao dù cho có đông quân tới mấy, phụ vương vẫn chẳng đánh thắng được.

Chàng ngồi thêm một lúc nữa rồi mới bắt đầu ghi chép lại. Đêm đó, bao nhiêu là ý nghĩ bi thương cứ bay lộn xộn trong đầu chàng. Đêm nay là bạn, nhưng ngày mai, sẽ là thù.

Sáng hôm sau, nhân lúc nàng chưa tỉnh dậy, chàng thu dọn hết mọi thứ cần thiết, cả tấm bản đồ sao chép nữa. Dù cho mọi thứ đã được chuẩn bị kĩ càng nhưng lòng chàng vẫn còn canh cánh. Còn Mị Châu thì sao? Vua cha đã hứa sẽ không làm hại hai cha con họ. Cũng hứa cho chàng cai quản Âu Lạc. Chàng tự thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện sẽ ổn cả thôi? Nhưng chàng sẽ tìm nàng bằng cách nào đây? Cuối cùng chàng cũng nghĩ ra…

– Ta phải trở về rồi.

– Tại sao chứ?
Nguồn : we btruy en onlin e.com
– Xin lỗi nàng.

Nàng bưng mặt khóc. Mỗi giọt nước mắt của nàng rơi lại là một nhát kiếm đâm vào tim chàng.

– Trong lúc ở nhà, nếu có chiến tranh, nàng hãy mặc chiếc áo lông ngỗng vào, được chứ?

– Để làm gì hở chàng?

– Khi đi hãy rải lông ngỗng trên đường. Ta sẽ biết đường đi tìm nàng. Dù là tới chân trời góc bể hay núi cao muôn trùng, ta vẫn có thể tìm ra.

– Chàng nhất định phải tìm thiếp đấy.

– Ta hứa!

Chàng chẳng hề muốn rời khỏi nơi đây chút nào. Ra khỏi đây, cũng có nghĩa là không thể gặp lại. Ra khỏi đây có nghĩa là từ nay cắt đứt mọi tình nghĩa. Cố ép bản thân nghĩ tới những điều khác, chàng lên ngựa, phi nước kiệu trở về.

Quân đội đã sẵn sàng, vua cha còn ra tận nơi đón chàng. Chàng trình bày sơ qua về tấm bản đồ để mọi người nhanh chóng thực hiện. Không hề phòng bị, thành Cổ Loa bị hạ dễ dàng. Rất nhiều binh lính bị bắt. Lòng chàng nóng như lửa đốt. Chàng tìm khắp hoàng cung nhưng cũng không thấy vua An Dương Vương và nàng đâu. Đang đâu đớn và tuyệt vọng thì chàng thấy một sợi lông ngỗng bay lướt qua. Chàng lập tức lên ngựa đuổi theo. Nhưng chàng không ngờ, rất nhiều những thuộc hạ của chàng cũng đuổi theo ngay sau. Quá nôn nóng muốn gặp Mị Châu mà chàng chẳng hề để ý tới xung quanh. Những sợi lông vũ dẫn chàng ra tới bờ biển. Xa xa chàng thấy hai người họ. Nàng đang quỳ xuống, chàng hét lên đau đớn. Một dòng máu đỏ chảy ra. Chàng thúc ngựa phi nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa. Tới nơi thì không kịp nữa rồi.

– Không được đâu. – nàng gắng gượng.

– Ta sẽ cứu được nàng!

Nàng lắc đầu, máu lại chảy. Chàng vụng về lấy tay che đi vết thương. Tay chàng nhuộm màu đỏ thắm.

– Được yêu chàng, thiếp rất hạnh phúc. Kiếp này ta không có duyên, hẹn kiếp sau vậy. Và đừng đau khổ nhé, thiếp không thấy hối hận đâu.

– Không, đừng, nàng đừng nói nữa. Lỗi là tại ta.

– Không, chàng đừng nói vậy. Nếu là chàng, chàng cũng làm thế thôi, phải không? Hãy coi như, thiếp đang thay chàng gánh gánh nặng này đi.

Nước mắt chàng rơi lã chã. Đây là lần đầu tiên chàng khóc vì ai đó.

– Đừng khóc nữa. Chàng cười đẹp hơn. Chàng hát cho thiếp nghe đi, được không?

Chàng im lặng, nuốt nước mắt vào trong. Chàng khe khẽ gật đầu. Giọng hát của chàng ban đầu hơi run, sau trầm ấm và man mác buồn. Gió như ngừng thổi, thời gian như ngừng trôi, binh lính đằng xa đều im lặng. Giọng hát ấy dường như chỉ dành cho nàng, người con gái đang ở trên tay chàng đây, ru nàng vào giấc ngủ vĩnh hằng. Bài hát kết thúc, mắt nàng cũng từ từ nhắm lại. Ôm cơ thể nàng, chàng cố tìm lại chút hơi ấm còn sót lại, chút mùi thơm vẫn còn thoang thoảng đâu đây. Chàng chưa từng nghĩ mình lại đau khổ tới mức này. Từng giọt mưa rơi xuống, hòa chung với hai hàng nước mắt của chàng, rồi thấm xuống cát. Một vùng biển nhuộm màu đỏ của máu – màu đau thương, chết chóc. Chẳng ai bảo ai, tất cả đều lặng lẽ đem vua An Dương Vương đi, để chàng lại một mình. Cả trời và biển, hôm nay, như cùng đau đớn, khóc thương cho một mối tình bị tan nát.

“Ta sẽ sớm đến tìm nàng thôi. Hãy đợi ta, được chứ?”
trước

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status