Tu dưỡng đạo đức nghề nghiệp của thế thân

Tác giả : Tâm Đào

Chương 13 - Chương 13

Nguồn: americanonhat6104648401294.wordpress.com
Chương 13
Khi Tạ Đình nhận được bức ảnh từ thám tử tư giận tới mức hai mắt trừng thẳng.
Nếu như mắt hắn không mù thì hai người đang dựa sát vào nhau bên trong lớp cửa sổ thủy tinh kia là đang ôm ấp đúng không? Hắn lật qua lật lại xem từng cái một, thấy Lý Viên lau đi vết bẩn trên cổ tay áo cho Lâm Miên, thấy Lâm Miên tỉnh tỉnh mê mê bị Lý Viên hôn vào má, thấy dấu môi mỏng manh của Lý Viên in lên khuôn mặt trắng nõn mà đáng lẽ ra chỉ có mình hắn được chạm vào, thấy móng heo của Lý Viên khoát lên bả vai Lâm Miên…
Khoa học kĩ thuật quá phát triển cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, từng động tác từng cử chỉ đều hiển hiện rõ ràng trên những tấm ảnh, làm cho Tạ Đình ngay cả cơ hội lừa dối bản thân cũng không có.
Hắn càng xem càng nổi nóng, tức đến bật cười… Khó trách Lâm Miên vội vàng đá hắn như vậy, thì ra đã sớm tìm được người khác.
Tạ Đình thế nào cũng không ngờ nổi tiểu tình nhân bị mình xem là thế thân của bạch nguyệt quang một ngày nào đó lại chui vào vòng tay của bạch nguyệt quang.
Con mẹ nó đây là chuyện gì, Tạ Đình đột nhiên hiểu ra nguyên nhân tại sao lúc đó Lâm Miên lại chọn cứu Lý Viên trước, hắn vò nát bức ảnh, lên cơn giận dữ, không nhịn được quét rơi tất cả tư liệu trên bàn xuống dưới đất. Trợ lý nghe thấy tiếng động, vội vàng gõ cửa tiến vào dò hỏi, kết quả lại nhìn thấy sàn nhà ngổn ngang và Tạ tổng tức giận đến sắc mặt xám xanh. Trợ lý sợ bị hắn giận chó đánh mèo, yên lặng khép cửa lại.
Cơn giận trong bụng Tạ Đình không cách nào phát tiết, ngay cả tâm tư làm việc cũng không có, tiểu tình nhân tối qua còn mặc hắn muốn làm gì thì làm bây giờ lại nằm trong lồng ngực người khác, người bị đào góc tường như hắn sao có thẻ nuốt trôi cục tức này?
Hắn gửi cho thám tử tư ba chữ tiếp tục đi, hít một hơi thật sâu, với lấy áo khoát ra ngoài bắt kẻ thông dâm, hắn thật muốn nhìn xem Lâm Miên dọn ra ngoài ở có phải vì kim ốc tàng kiều. Cái nhà rách này kia của cậu mà cũng dám đem ra vụng trộm, đúng là mất cả đẳng cấp.
Tạ Đình thập phần ghét bỏ chỗ ở của Lâm Miên đã quên mất hôm qua ai là người bị đuổi ra ngoài.
….
Lâm Miên dùng thời gian cả ngày mới tiêu hóa được sự thật Lý Viên đang theo đuổi cậu, cậu là con cá mới thoát khỏi Tạ Đình, bây giờ lại bơi vào bể nước của Lý Viên.
Lâm Miên nghĩ mãi cũng không ra Lý Viên mắt mù kia rốt cuộc thích cậu ở điểm nào, đến cuối cùng mới tìm được một nguyên nhân hợp tình hợp lý, có lẽ cũng là một loại biến chứng của bệnh tự luyến, cậu và Lý Viên có đến mấy phần giống nhau, Lý Viên thích cậu chẳng phải là đang thích chính mình à?
Lâm Miên nghĩ mây nghĩ gió thậm chí còn bỏ thêm chút phế liệu màu vàng suy tư về động cơ của Lý Viên, chẳng lẽ Lý Viên cảm thấy bản thân quá đẹp trai, nhan sắc này lọt vào tay ai thì cũng quá oan uổng, cho nên mới đem trái tim thả trên đầu cậu, đến lúc cùng cậu lên giường phải chăng cũng có cảm giác đang làm chính mình?
Lý Viên, mắc bệnh yêu bản thân thủy tiên* số một, Lâm Miên bái phục chịu thua.
*thủy tiên: tự công tự thụ
Kết thúc một ngày làm ăn buôn bán, Lâm Miên trên đường về nhà tiện tay mua một phần thịt xiên nướng ở ven đường, thoải mái nhàn nhã trở về. Nhưng tâm tình vui vẻ của Lâm Miên chỉ duy trì được đến khi cậu mở cửa thang máy, nhìn thấy một người đàn ông chân dài vai rộng đứng trước cửa nhà mình.
Tạ Đình hiển nhiên đã chờ rất lâu, hai chân đá nhẹ lên cánh cửa, mặt đen như cái giẻ đã lau một trăm căn phòng. Lâm Miên chưa từng thấy hắn đen mặt như vậy, không hiểu sao lại cảm thấy hắn đẹp trai, con mẹ nó thật lãnh khốc, thật hăng hái! Lâm Miên có chút hoài nghi bản thân mình là M bẩm sinh.
Cậu càm theo một túi thịt xiên nướng, đi tới trước mặt Tạ Đình, quét mắt nhìn hắn:” Anh tới đây làm gì?”
Tạ Đình đừng thẳng người, mắt nhìn chằm chằm vào mặt Lâm Miên, dường như một giây sau là có thể phun ra lửa, đốt Lâm Miên cháy thành tro bụi, hắn nghiến răng nghiến lợi:” Em có biết tôi đã ở đây chờ hai mươi phút rồi không?”
Xưa nay đều là người khác phải chờ hắn, đừng nói là hai mươi phút, ngay cả đến muộn hai phút cũng bị Tạ Đình cho vào đanh sách đen.
“Điện thoại của anh hỏng à, sao không gọi điện thoại?” Lâm Miên giơ tay che trước mặt, đề phòng nhìn Tạ Đình.
Tạ Đình có miệng mà không nói ra được, hắn tới để bắt gian, bắt gian thì phải lựa chọn lúc kẻ thông dâm sơ ý chứ, nếu hắn nói cho Lâm Miên biết mình sẽ tới, chẳng phải là đang cho Lâm Miên thời gian chuẩn bị đối sách sao? Ánh mắt Tạ Đình quét một vòng phía sau Lâm Miên, không có người nào, nhưng sắc mặt của hắn vẫn không hề dễ chịu hơn, nhìn về phía chốt cửa, tức giận nói:” Mở cửa.”
Lâm Miên bị giọng điệu ra lệnh như đúng rồi của hắn làm cho ngạc nhiên, lên tiếng phản bác:” Tại sao chứ, đây là nhà tôi!”
Tạ Đình có phải vẫn chưa hiểu rõ, cậu đã không còn là tiểu tình nhân bị hắn bao dưỡng nữa, Lâm Miên trước giờ vẫn cho rằng Tạ Đình là người thông minh, vì sao đối với chuyện này cung phản xạ của hắn lại dài như thế?
Tạ Đình tức giận đến đập tường, Lâm Miên không muốn mở cửa lại càng chứng thực cho suy đoán bên trong có gian phu của hắn, Tạ Đình nghiến răng nghiến lợi, âm trầm nhìn hai má Lâm Miên chằm chằm, cứ như muốn khoét ra hai cái lỗ.
Lâm Miên đột nhiên nghĩ đến cái hôn của Lý Viên, có chút chột dạ, lập tức hiểu ra, Tạ Đình căn bản không phải đến vì cậu mà là vì hắn biết được chuyện Lý Viên hôn cậu, ăn phải dấm chua, cho nên đến đây tìm cậu gây sự.
Tình nhân bao dưỡng và bạch nguyệt quang ở bên nhau, ai mà nuốt nổi cục tức này.
“Anh…” Khí thế ban nãy của Lâm Miên đã hoàn toàn bay sạch, cẩn thận hỏi:” Biết hết rồi?”
Cậu có hơi thông cảm với Tạ Đình, thích một người nhiều năm như vậy, khó khăn lắm người ấy mới về nước, vậy mà lại chỉ được nhìn chứ không được ăn, thậm chí miếng thịt này còn bay lên giường người khác. Lâm Miên nhìn Tạ Đình, ánh mắt còn mang theo chút thương hại.
“Cái này…” Lâm Miên ấp úng:” Thật ra cũng không có gì, chỉ sờ một cái, ôm một cái, hôn một cái mà thôi.”
Tạ Đình ngoài cười nhưng trong không cười:” Mà thôi? Có phải lên giường rồi mới coi như không ‘mà thôi’?”
Lâm Miên vội vã phủ nhận:” Còn chưa tới bước ấy?”
Con mẹ nó có phải ý em là các người sớm muộn cũng tới bước ấy? Tạ Đình tức không nhịn nổi, ánh sáng xanh trên đầu lập tức phun trào, chiếu sáng toàn bộ thế giới.
Hắn đè Lâm Miên lên cửa, Lâm Miên còn chưa kịp phản ứng thì Tạ Đình đã hôn lên mặt cậu, cứ như đang xả giận mà hôn, thậm chí còn cắn cả má cậu, dùng sức hút vào trong miệng. Lâm Miên giật mình, bị hôn đến bối rối, trong lòng thầm nghĩ con mẹ nó Tạ Đình cũng quá biến thái rồi đấy, nơi nào Lý Viên đã từng hôn đến hắn đều không buông tha, thậm chí cả tuyệt chiêu hôn môi dán tiếp này cũng thực hành rồi.
Rốt cuộc hắn thích Lý Viên đến mức nào chứ, Lâm Miên nghĩ thế đột nhiên có chút khổ sở.
Cậu không muốn trở thành cầu nối giao lưu giữa Tạ Đình và Lý Viên, tàn độc nhẫn tâm nhấc chân giẫm một cái lên chân Tạ Đình. Tạ Đình rên lên một tiếng, đau đớn buông cậu ra, Lâm Miên đạp vào đúng ngón chân bị thương của hắn đau đến xót ruột, lông mày nhăn chặt lại, nửa ngày cũng chưa giãn ra.
Lâm Miên thừa dịp Tạ Đình còn chưa định thần nhanh chóng mở cửa chuồn vào nhà, mới đi được mấy bước đã phát hiện túi thịt xiên nướng mình cầm trên tay đã bị người kia tóm được, một phút sau Tạ Đình lại bám dai như đỉa dính vào
Xong chưa vậy?
Lâm Miên có tốt tính hơn nữa cũng phải nổi giận, oan ức nổi lên như bong bóng, cậu ném túi thịt xiên nướng vào người Tạ Đình, tức giận quát:” Rốt cuộc anh muốn thế nào, Lý Viên thích tôi cũng chẳng phải lỗi của tôi, anh muốn cãi nhau thì đi mà tìm y ấy, gây khó dễ cho tôi làm gì?”
Tạ Đình một thân âu phục sạch sẽ bị túi thịt xiên đập vào dây ra vết bẩn, hắn nghe Lâm Miên lên án, nhìn Lâm Miên tức giận thở hổn hển:” Tôi gây khó dễ cho em? Lâm Miên đầu óc em có hố à?”
“Đầu anh bị lừa đá thì có!”
“Còn đầu em lần trước rơi xuống hồ vẫn chưa dốc hết nước ra chứ gì!”
“Sóng não của anh còn quấn cả vào sóng điện thoại đấy!”
Hai người tôi một câu anh một câu cãi nhau như học sinh tiểu học, qua một hồi Tạ Đình rốt cuộc cũng bắt được một chút lý trí, hắn vừa tức vừa vội, quát nhẹ:” Được được được, là não tôi bị teo được chưa, ai gây khó dễ cho em, con mẹ nó tôi thích em như vậy, em còn còn hỏi tôi muốn gì ư, tôi muốn làm người yêu của em một cách đường đường chính chính đấy hài lòng chưa?”
Lời thô tục Lâm Miên đã chuẩn bị kỹ càng chối cùng lại nghẹn trong cổ họng, có lẽ là lần đầu tiên đi tỏ tình, Tạ Đình ngại ngùng đến mức tai cũng đỏ chót. Lâm Miên lại càng ngạc nhiên, trong cùng một ngày, kim chủ tiền nhiệm và bạch nguyệt quang của kim chủ đồng thời nói thích cậu, cậu phải chọn ai đây?
Chỉ có trẻ con mới phải chọn, người lớn sẽ lấy cả hai. Lâm Miên nuốt một ngụm nước bọt, kiềm chế hình ảnh vàng kim* trong đầu, chớp chớp đôi mắt, lẩm bẩm nhắc lại câu nói “tôi muốn làm người yêu của em một cách đường đường chính chính” của Tạ Đình, sau đó dưới ánh mắt tràn đầy tha thiết của hắn phun ra một câu:” Song áp, skr~ skr~*”
*màu vàng chỉ cảnh nóng =))))
*song áp là cách gieo vần đôi trong rap, skr cũng là một từ hay được sử dụng trong rap. Ngoài ra song áp có thể hiểu là 2 đè 1 :)))) Đọc truyện tại Web Truyen Online . com

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status