Tu dưỡng đạo đức nghề nghiệp của thế thân

Tác giả : Tâm Đào

Chương 11 - Chương 11

Nguồn: americanonhat6104648401294.wordpress.com
Chương 11
Lâm Miên bất đắc dĩ đành phải để Tạ Đình vào nhà của mình. Tạ Đình vừa mới bước qua cửa đã ngửi thấy mùi đồ nướng thơm phức, hắn còn tưởng mình vẫn có thể giống như trước kia mà chi phối cuộc sống của Lâm Miên, giọng điệu mang theo bất mãn nồng đậm:” Ai cho phép em ăn mấy thứ đồ rác rưởi này ?”
“Chắc là anh không biết. ” Lâm Miên đã ăn sắp xong, bê đồ vứt vào thùng rác, sau đó nhếch môi cười:” Đời trước tôi là cái thùng rác, không ăn cái đó thì ăn cái gì?”
Lông mày Tạ Đình nhíu chặt, thừa dịp Lâm Miên đến bên vòi nước rửa tay hai mắt đảo nhanh quan sát căn phòng một lượt, diện tích nhỏ đến không bước nổi chân, trống rỗng không có một thứ gì, so với phòng tắm ở nhà hắn còn nhỏ hơn. Tạ Đình không thể hiểu nổi, Lâm Miên đã quen sống trong biệt thự hai năm sao có thể cam tâm tình nguyện nhét mình trong cái ổ gà thế này. Chờ đến khi Lâm Miên rửa tay xong, Tạ Đình liền mở miệng ra lệnh:” Về nhà với tôi.”
Lâm Miên chớp chớp mắt:” Về làm gì?’
Đương nhiên là làm em.
Tạ Đình kiềm chế không thốt ra lời trong lòng, lông mày đã dãn ra không ít, giống như đang nhìn một đứa trẻ bốc đồng:” Rốt cuộc em muốn làm loạn cái gì?”
Hắn còn chưa tìm Lâm Miên tính sổ, Lâm Miên lại còn làm bộ làm tịch với hắn, Tạ Đình nhiều năm qua chưa từng bị khiêu chiến như vậy, sự bất mãn hiện rõ ràng trên khuôn mặt anh tuấn.
Lâm Miên chậm chạp phát hiện mình và Tạ Đình dường như không cùng sóng não, cậu mang theo ý thăm dò, hỏi:” Là anh bảo tôi cút.”
Lẽ nào cậu hiểu nhầm rồi?
Tạ Đình thoáng nhớ lại một chút, quả thật lúc ở bệnh viện hắn có hơi nóng nảy, lời nói ra cũng khó nghe, nhưng hắn thật sự không ngờ Lâm Miên lại nghe lời như thế, ngay lập tức thu dọn đồ chạy tới đây. Tạ Đình tức giận đá đá chân:” Tôi bảo em cút về nhà, ai cho em tự động cút đến đây!”
Lâm Miên lúc này mới phát hiện mình đã hiểu sai ý của Tạ Đình, cậu nhìn chằm chằm Tạ Đình, trong lòng thiên ngôn vạn ngữ, chắc chắn sẽ có một ngày nào đó cậu phải rời bỏ Tạ Đình, sớm một chút hay muộn một chút cũng nhue nhau, chi bằng đâm lao rồi cứ theo lao, mặc dù cậu có chút không nỡ với khuôn mặt này của Tạ Đình, Lâm Miên vẫn căn cắn môi, nói:” Nhưng em tự muốn cút.”
Lời vừa ra khỏi miệng, bầu không khí lập tức trùng xuống, Lâm Miên nhìn thấy biểu tình trên mặt Tạ Đình cứng lại trong nháy mắt, cậu đột nhiên có chút đau lòng, như vẫn nói cho hết:” Hai năm qua anh đối xử với tôi rất tốt, nhưng tôi không thể mãi mãi làm tình nhân của anh được, mẹ và em gái tôi vẫn chưa biết chuyện tôi làm, nếu như để họ biết, mẹ tôi nhất định sẽ cầm chổi đuổi tôi ra khỏi nhà.” Nhưng thật lòng cậu muốn nói là: Được rồi, thật ra tôi chỉ muốn kiếm đủ tiền, không muốn làm con cún cả ngày vẫy đuôi quanh chân anh nữa.
Tạ Đình lẳng lặng nghe cậu nói, Lâm Miên ngửa mặt lên, biểu tình nghiêm túc, dường như không phải nói đùa.
“Nếu anh cảm thấy tôi chỉ động chia tay làm anh mất mặt thì bây giờ tôi cho anh mở miệng trước, tôi cũng không ngại.” Lâm Miên thuận thế lắc đầu một cái, biểu đạt sự thành khẩn của mình.
Làm người phải làm cho đến nơi đến chốn, cậu làm tình nhân của Tạ Đình hai năm qua, cái gì cũng nghe theo Tạ Đình, lúc này cậu chi có thể phát huy đạo đức nghề nghiệp cuối cùng của mình, cho Tạ Đình một lối thoát.
Cậu nói xong, mở to mắt cẩn thận nhìn Tạ Đình chờ hắn nói một câu chia tay, lại phát hiện Tạ Đình vậy mà không làm gì cả, thậm chí ánh mắt nhìn cậu còn mang theo một chút cưng chiều. Lâm Miên hoài nghi bản thân mình bị hoa mắt, Tạ Đình sao có thể nhìn cậu bằng ánh mắt ôn nhu như vậy chứ?
Lâm Miên đột nhiên nhớ ra, gương mặt của mình và Lý Viên có vài phần tương tự, rất nhanh đã hiểu, vậy thì dứt khoát làm nốt trách nhiệm cuối cùng đi. Cậu mở miệng thăm dò hỏi:” Hay là Tạ tổng muốn làm một trận trước khi chia tay?”
Tạ Đình vốn bị lời nói của Lâm Miên làm cho cảm động, nhưng cảm động không quá ba giây, Lâm Miên lúc này còn có tâm tình cung hắn lên giường, nhất thời vừa tức giận lại vừa buồn cười:” Là em muốn làm hay tôi muốn làm?”
Lâm Miên nhớ lại vóc dáng của Tạ Đình, nghĩ đến cơ bụng và tuyến nhân ngư của hắn không tự chủ được nuốt một ngụm nước miếng:” Cái này, phải xem ý của ngài…”
Lời còn chưa dứt, Tạ Đình đã nắm lấy tay cậu, vốn là muốn hôn một cái, nhưng trước mắt lại hiện lên đôi môi đầy dầu mỡ từ cánh gà, đành phải hắng giọng một tiếng, sau đó kéo Lâm Miên đến phòng tắm rửa mặt.
Nói là lên giường trước khi chia tay, làm một lần chắc cũng đủ rồi. Lâm Miên dùng hết kinh nghiệm thực tiễn hai năm qua lên người Tạ Đình, lúc thường cậu ngoan như mèo con, đến khi lên giường lại hung dữ không chịu được, vòng tay cào mấy cái lên lưng Tạ Đình, cào ra từng vết đỏ hồng. Tạ Đình ôm cậu lăn qua lăn lại mấy vòng trên chiếc giường mềm mại, trong lòng vẫn còn tức giận, động tác cũng không tránh được thô bạo, cuối cùng cũng nói ra vấn đề mà hắn đã nhịn cả ngày nay.
“Em muốn đi đâu?”
“Còn đòi làm xong mới chia tay, tôi đã đồng ý chưa?”
“Em và Lý Viên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói đúng sự thật, đừng để tôi tự mình đi thăm dò tôi không dễ gạt như em nghĩ đâu.”
“Còn nữa, em nói ai hẹp hòi, ai cần đống quần áo rách nát kia?”
Lâm Miên bị hắn làm đến không chịu được, ôm lấy Tạ Đình kêu đau. Tạ Đình lúc này mới khôi phục một chút lý trí, cúi đầu nhìn cậu. Khuôn mặt Lâm Miên đỏ bừng, trán đã lấm tấm mồ hôi, hắn cúi người hôn lên môi cậu, thừa dịp ý loạn tình mê, dụ dỗ:” Về nhà với tôi đi, được không?”
“Tôi không về.” Lâm Miên không biết là bị làm đau hay trong lòng vẫn còn oan ức, giọng nói cũng mang theo chút nức nở :” Tôi muốn cka một cuộc sống mới của riêng mình.”
“Cuộc sống mới với ai?” Tạ Đình vuốt ve mặt cậu.
Lâm Miên quay mặt qua chỗ khác, tự mường tượng ra tương lai của chính mình:” Chỉ có mình tôi, tôi sẽ nuôi một con chó, nếu có thể tôi muốn tìm một người thực sự yêu tôi, chỉ yêu một mình tôi, nam cũng được, nữ cũng không sao.” Cậu càng nói càng vui vẻ, trong mắt không đâu được sung sướng :” Nếu là nam, chúng tôi sẽ ra nước ngoài kết hôn, sau đó nhận nuôi một đứa trẻ, là con gái, tôi sẽ có đứa con của chính mình…”
Hồi tiểu học cậu cũng đã từng nắm tay bạn gái, nghiêm túc mà nói có lẽ cậu vẫn có thể yêu phụ nữ, nhưng nếu đối phương để ý quá khứ của cậu, cậu cũng không miễn cưỡng, Lâm Miên là người rất có nguyên tắc, chuyện như lừa hôn gì đó cậu sẽ không làm.
Tạ Đình nhíu chặt đôi lông mày, chặt đến nỗi dường như có thể kẹo chết một von ruồi, hắn mạnh mẽ va chạm, phá vỡ lời nói của Lâm Miên, hắn cười lạnh:” Sao em không tự sinh đi, tôi làm em nhiều như vậy, nếu em có thể sinh không chừng còn sinh đôi đấy.”
Cái gì mà kết hôn, còn nhận con nuôi nữa chứ, nằm mơ đi. Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Lâm Miên bị lời nói thô tục của Tạ Đình lf cho đỏ cả mặt, cậu liếm liếm môi, không chịu yếu thế kích thích hắn:” Vậy anh vào sâu một chút, như vậy mới có thể mang thai.”
Mắt Tạ Đình ngay lập tức đỏ lên:” Ai dạy em nói như vậy?”
“Khóa học câu dẫn trực tuyến trên mạng…”
Cậu cũng chỉ muốn lấy lòng kim chủ nên mới lên mạng học hỏi kinh nghiệm thôi, được không?
Tình nhân làm hết phận sự như cậu rất hiếm có đấy nhé.
Tạ Đình chia tay cậu rồi, xem có ai thỏa mãn hắn được như thế không?
Cậu thật sự đau lòng thay Tạ Đình.
Sau khi xong việc, Lâm Miên nằm ì trên giường không nhúc nhích, Tạ Đình sửa sang cho cậu xong, đang muốn mở miệng khuyên nhủ thì Lâm Miên đã xoay người, cho hắn một bóng lưng tiêu sái:” Anh ra ngoài đi, không tiễn.”
Tạ Đình kiềm chế kích động giơ chân đạp cho Lâm Miên một cái lăn xuống giường, gì đây, qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ, làm xong liền đuổi hắn đi!
Tạ Đình suy nghĩ một chút, đột nhiên nhớ ra gì đó, nhanh tay vươn mình muốn lấy điện thoại di động của cậu.
Tạ Đình muốn cậu xóa mình ra khỏi danh sách đen, trong lòng hắn vẫn còn có chút để ý chuyện này, ai ngờ Lâm Miên đã ra tay trước, mở điện thoại giơ cho hắn xem một mã QR hai chiều, sau đó cười hì hì:” Quét mã đi, sau này nếu Tạ tổng muốn uống trà chiều, bất cứ lúc nào cũng cls thể liên hệ với tôi.”
Làm nghề gì thì yêu nghề ấy, đây vĩnh là đạo đức nghề nghiệp tiêu chuẩn của Lâm Miên.
Còn Tạ tổng sau khi bị người ta qua cầu rút ván chỉ muốn hỏi: Giết người có phạm pháp không? Hiện tại hắn có chút ngứa tay.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status