Trở Lại Những Năm 80

Tác giả : Lão Nạp Bất Hiểu Ái

Chương 63 - Chương 63: Cưng chiều đến mức khiến em không thể sống xa anh 1

Mới qua tiết thứ hai Quan Viễn đã thấy nhớ Triệu Thanh Cốc. Lúc còn học chung, mỗi khi ra chơi không phải cậu đi tìm anh thì là anh tới tìm cậu, giờ thì phải đợi đến khi tan học mới được gặp mặt nhau.

Không có Triệu Thanh Cốc, Quan Viễn như chẳng còn sức sống, rũ rượi nằm úp mặt lên bàn.

Bé Mập vừa lay vừa gọi Quan Viễn, “Tiểu Viễn đi chơi không?”

Quan Viễn mệt mỏi phất tay, “Không.”

Quan Viễn khổ sở chờ tới trưa, vừa nghe thầy nói tan học, cậu lập tức xông ra khỏi phòng học, chạy đi như bay. diênlk"na/nfl",nbe/qytd,dôưmbn Bé Mập vốn định rủ Quan Viễn ăn cơm chung, nhưng chưa kịp thốt ra lời đã chỉ còn thấy bóng lưng của cậu, lầm bầm một câu, “Sao giờ lại có sức sống dữ?!”

Quan Viễn vừa chạy ra khỏi cổng trường đã thấy Triệu Thanh Cốc đứng chờ.

“Anh!” Quan Viễn vui mừng nhào vào lòng Triệu Thanh Cốc.

Triệu Thanh Cốc vội vàng đỡ lấy Quan Viễn, “Chậm một chút. Sao phải gấp dữ vậy?”

“Nhớ anh.” Quan Viễn vùi mặt vào ngực Triệu Thanh Cốc đáp.

Triệu Thanh Cốc nói nhỏ bên tai cậu, “Anh cũng rất nhớ Tiểu Viễn.”

Quan Viễn cười hì hì ra tiếng.

Đúng lúc Bé Mập đi tới, thấy bộ dáng Quan Viễn như vậy, cảm giác lạ vô cùng, hoàn toàn khác hẳn cái vẻ thiếu sức sống lúc sáng.

“Đi ăn cơm thôi.”

“Ăn ở đâu ạ? Di Nhiên Cư?” Quan Viễn hỏi.

“Anh đã nấu cơm ở công ty, cho vào hộp giữ ấm mang tới đây, giờ đến nhà ăn của trường ăn.”

Lúc này Quan Viễn mới phát hiện tài xế đứng sau lưng Triệu Thanh Cốc đang xách một cái hộp giữ ấm thật lớn. Triệu Thanh Cốc nhận lấy hộp đồ ăn, nói với tài xế, “Anh đi ăn cơm đi, lát nữa tới đón tôi.”

“Vâng, ông chủ.”

Triệu Thanh Cốc ước chừng thời gian để nấu, nên cơm vẫn còn nóng hôi hổi, lúc mở hộp ra, mùi thơm lập tức lan tỏa khắp nhà ăn, át cả mùi mấy món khác.

Bé Mập lấy cơm về vốn không định qua ngồi chung với Triệu Thanh Cốc và Quan Viễn, bởi cảm giác giữa hai người có loại không khí bài xích tất cả mọi thứ ở ngoài. diễn.,đna/lq/nlqtd,đ"bcvon Nhưng sau khi nghe được mùi đồ ăn nồng nàn, hai chân không nghe đầu óc chỉ đạo, vội vàng bước qua.

“Tiểu Viễn, anh Thanh Cốc!” Bé Mập chào.

Triệu Thanh Cốc biết Bé Mập là bạn ngồi cùng bàn với Quan Viễn, thân thiện mỉm cười.

Bé Mập cảm giác như được cổ vũ, vui vẻ ngồi xuống nói, “Hai người ăn cái gì mà thơm dữ vậy?”
“Em muốn ăn thử không?” Triệu Thanh Cốc lịch sự hỏi.

Không ngờ Bé Mập gật đầu thật, “Có ạ, có ạ! Nước miếng của em sắp tràn ra rồi này!”

Quan Viễn trợn mắt, “Chẳng phải cậu đã có cơm rồi sao?” Quan Viễn khônng muốn cho người khác ăn đồ ăn anh cậu làm.

“Tại nghe thơm quá mà! Cho mình nếm thử một miếng thôi!” Dứt lời không đợi Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đồng ý đã với đũa qua gắp ngay.

“A…” vừa nhai một miếng, Bé Mập đã trợn to hai mắt hô, “Ngon quá!”

Quan Viễn thấy vậy vội tăng nhanh tốc độ ăn cơm, sợ rằng chậm chạp sẽ bị ăn hết mất.

Chỉ sau một bữa cơm, Bé Mập đã xem Triệu Thanh Cốc là thần tượng trọn đời.

“Tiểu Viễn, từ nay về sau thần tượng của tôi đã không còn là Mã Vinh Thành nữa!” Trên đường về lớp học, Bé Mập vịn vai Quan Viễn nói.

Triệu Thanh Cốc vừa đi, Quan Viễn đã bắt đầu thấy nhớ, nghe vậy qua loa hỏi, “Chứ ai?”

“Anh cậu đó! Vừa học giỏi, vừa đẹp trai, lại làm ra tiền, lại biết nấu cơm, trời ơi, hoàn mỹ hơn cả anh Mã luôn!”

Quan Viễn nghe Bé Mập khen Triệu Thanh Cốc, tự hào nói, “Anh tôi mà! Tất nhiên là giỏi nhất rồi!”

Quan Viễn vất vả đợi đến lúc chuông tan học vang lên, lập tức chạy như bay ra cổng trường, nhưng chỉ thấy một mình tài xế.

Tài xế giải thích, “Ông chủ bận, kêu tôi tới đón cậu.”

Mặc dù không thấy Triệu Thanh Cốc khiến Quan Viễn hơi thất vọng một tí, nhưng nghĩ tới chẳng mấy chốc có thể gặp anh là vui lại ngay.

Tài xế lái xe chạy tới tòa nhà Viễn Cốc.

Quan Viễn vào phòng làm việc của Triệu Thanh Cốc, không thấy anh, tới bàn làm việc mới thấy tờ giấy ghi chú anh dán, ‘Anh đang họp. Cứ ăn cơm trước đi. Ngoan!’

Quan Viễn nhìn tờ giấy ghi chú nở nụ cười tươi rói.

Quan Viễn vào phòng bếp nhỏ bên cạnh xem thử, phát hiện Triệu Thanh Cốc đã nấu cơm xong, đang giữ ấm.

Quan Viễn muốn ăn cơm chung với Triệu Thanh Cốc, bèn ngồi xuống sofa đọc sách chờ anh.

Không ngờ lại ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Triệu Thanh Cốc họp xong, vào phòng làm việc, thấy Quan Viễn tựa đầu lên thành sofa ngủ, nhẹ nhàng sờ tay cậu thử, thấy không lạnh nhưng vẫn sợ cậu bị cảm bèn lấy một tấm thảm chuẩn bị đắp cho cậu.

Quan Viễn nghe động tỉnh lại, mơ màng hỏi, “Anh, em ngủ bao lâu rồi?”

“Không lâu đâu! Còn muốn ngủ nữa không? Em ăn cơm chưa?” Triệu Thanh Cốc vươn tay ôm Quan Viễn lên, để cậu tựa vào người anh.

Quan Viễn ngáp một cái, lắc đầu, “Dạ không. Em muốn ăn cơm chung với anh.”

Triệu Thanh Cốc cười cưng chiều, “Được rồi, dậy ăn cơm thôi.” Nói xong dẫn vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Quan Viễn ngoan ngoãn dùng khăn ướt lau mặt.

“Tỉnh hẳn chưa?” Triệu Thanh Cốc nhẹ nhàng giúp Quan Viễn lau khô mặt.

“Dạ.” Miệng nói vậy nhưng Quan Viễn vẫn làm nũng nhào vào người Triệu Thanh Cốc.

“Tỉnh rồi thi đi ăn cơm.”

“Anh cõng em!” Dứt lời Quan Viễn ôm cổ Triệu Thanh Cốc, quấn hai chân lên ngườii anh.

Triệu Thanh Cốc cười cười ôm Quan Viễn vòng ra sau, để cậu nằm trên lưng anh, “Ôm chặt, coi chừng té. Anh đi dọn cơm.”

“Dạ.” Quan Viễn cười hì hì quấn chặt Triệu Thanh Cốc hơn.

Triệu Thanh Cốc bật cười ra tiếng nói, “Không cần chặt quá. Anh sắp thở không thông rồi này!”

Quan Viễn nghe lời thả lỏng tay một chút, nhưng chân lại càng quấn chặt hơn.

Triệu Thanh Cốc như cõng thêm một con gấu koala ra ra vào vào dọn cơm.

Hôm nay Triệu Thanh Cốc nấu canh nấm hương, cực kỳ thơm. Quan Viễn thích thú ăn luôn hai chén. Triệu Thanh Cốc vui mừng hỏi, “Thích nấm hương?”

Quan Viễn gật đầu, “Dạ, ăn không ngán, còn rất thơm.”

“Sau này anh sẽ thường nấu hơn.”

Quan Viễn nghe vậy lập tức dùng đôi môi còn dính nước canh hôn chụt một cái lên má Triệu Thanh Cốc, thấy trên mặt anh lưu lại vết ố, vui vẻ bật cười.

Triệu Thanh Cốc mặc Quan Viễn quậy.

Cười đã rồi Quan Viễn hỏi, “Sao hôm nay anh bận dữ vậy? Trễ vậy còn họp?!”

Triệu Thanh Cốc gật đầu, đáp, “Chi nhánh của Thời Trang Viễn Cốc đã có mặt khắp cả nước, giờ bắt đầu chuẩn bị thành lập công ty truyền thông.”

Quan Viễn sửng sốt, “Bây giờ?”

Triệu Thanh Cốc gật đầu, “Mặc dù truyền thông không phải là một ngành sản xuất cụ thể, nhưng sẽ kiếm được không ít tiền, hơn nữa có thể dùng làm công cụ tuyên truyền vô cùng hiệu quả.”

Dĩ nhiên Quan Viễn biết lợi ích của truyền thông, nhưng giờ không phải là thời điểm thuận lợi để mở một công ty truyền thông trong nước. Hiện tại điện ảnh truyền hình và giải trí của Trung Quốc vẫn đang là thiên hạ của Hồng Kông. diblên/ànd/lnq/qutd,di"bbio Việc này Quan Viễn và Triệu Thanh Cốc đã từng phân tích, lúc đó hai người dự tính đến những năm chín mươi mới bắt ty thành lập.
“Không theo kế hoạch đã tính trước ạ?” Quan Viễn biết tất nhiên Triệu Thanh Cốc có lý do, không nhất thiết phải biết mới được, chỉ đơn thuần là ngạc nhiên.

“Ừ. Anh muốn chúng ta thành lập một công ty truyền thông trước để rót dần một ít tư tưởng của nước ngoài vào trong điện ảnh và truyền hình, từ từ dẫn đường tư duy của người xem…”

Triệu Thanh Cốc chưa nói hết Quan Viễn đã rõ, “Anh muốn thông qua cách đó để nước ta sớm tiếp nhận những người như chúng ta?”

Triệu Thanh Cốc gật đầu.

“Không nhất thiết phải vậy đâu, chỉ cần chúng ta có đầy đủ thực lực, ai dám nói gì nữa!”

Triệu Thanh Cốc ôm Quan Viễn vào lòng, “Nhưng anh không mốn em phải chịu bất kỳ ánh mắt kỳ thị nào. Anh muốn chúng ta được chúc phúc như những đôi vợ chồng bình khác.”

“Anh…” Quan Viễn tựa đầu vào lòng Triệu Thanh Cốc, vành mắt ửng đỏ.

“Anh muốn cố gắng thử, không được cũng không sao. Bất kể kết quả thế nào anh vẫn sẽ luôn bảo vệ em thật tốt!” Triệu Thanh Cốc đặt cằm lên đầu Quan Viễn, kiên định nói.

“Em muốn đối mặt cùng với anh.” Quan Viễn nhìn Triệu Thanh Cốc nói.

“Được, dù xảy ra chuyện gì chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt.”

Hai người ăn cơm xong, ở lại nghỉ ngơi một lát rồi mới về nhà.

Mùa hè, ban đêm có gió nhẹ, cảm giác vô cùng thoải mái. Hai người xem như đi dạo, cứ từ từ về, cho nên lúc đến nhà đã gần mười giờ.

“Tiểu Viễn, sao lại không lau khô tóc?” Triệu Thanh Cốc vừa cầm khăn lau tóc cho Quan Viễn vừa nói.

Quan Viễn le lưỡi đáp, “Em quên.” Ai bảo lúc nào cậu gội đầu xong anh cũng sẽ nhanh chóng lau tóc cho cậu, khiến cậu dần quên mất luôn hành động tự lau.

Triệu Thanh Cốc véo nhẹ mũi Quan Viễn, nói, “Em đó! Không biết không có anh em sống thế nào đây?”

Quan Viễn cười hì hì, “Ai bảo anh cưng em dữ vậy!”
Đọc truyện tại Web Truyen Online . com
Triệu Thanh Cốc dịu dàng cười, “Anh muốn cưng chiều đến mức khiến em không thể sống xa anh, cưng chiều tới mức chỉ có anh mới chiều nổi em!”

“Anh thật là xấu xa! Nhưng, em thích ha hah ha…”

Trong tứ hợp viện tràn đầy tiếng cưới hạnh phúc của Quan Viễn.

Mười ngày sau, tới phiên Triệu Thanh Cốc nhập học.

Đai học Bắc Kinh và đại học Thanh Hoa là hai trường đại học nổi tiếng hơn trăm năm, là nơi đã nuôi dưỡng ra những nhân tài kiệt xuất nhất của Trung Quốc. dinlkên.xdl/fa/êqý,đinlk;mvon Trừ hai trường này, những trường đại học nổi tiếng khác trong nước cũng tập trung nhiều nhất ở thủ đô. Ngày nhập học, vừa mở cửa nhà là có thể thấy phụ huynh dẫn con em đi nhập học, đông như trẩy hội. Các địa điểm du lịch cũng đầy người.

Tất nhiên Triệu Thanh Cốc không cần gấp, bởi vì có đến ba ngày để đăng ký nhập học. Đợi tới ngày thứ hai, Triệu Thanh Cốc mới đem theo giấy tờ đi. Trùng hợp lại là ngày Quan Viễn được nghỉ, nên dẫn cậu theo luôn.

Triệu Thanh Cốc không muốn rêu rao bèn tới trường bằng xe đạp, chứ không đi xe hơi.