Tình Toả Thâm Cung

Tác giả : Khuyết Danh

Chương 20 - Chương 20

Trong một khoảng sáng mờ mịt, Thu gian nan mở to mắt, trước mắt chỉ có một khoảng mông lung, nhòa nhạt. Tại sao? Tại sao mọi thứ chung quanh đều mơ hồ như thế, rốt cục y đã hôn mê được bao lâu?

“Thu, thu, cuối cùng ngươi đã tỉnh! Ngươi đã ngủ suốt bảy ngày rồi, nếu ngươi còn chưa chịu tỉnh lại, ngự y của cả hoàng cung đều sắp bị ta giết sạch.” Một đôi tay thô ráp nắm chặt tay Thu, Thu quay đầu đi, người ngồi đầu giường hẳn là Hiên Viên kính, nhưng ở khoảng cách gần như thế mà y lại chỉ có thể phân biệt được hình dáng của đối phương.

Khói bay vào mắt? Cho nên y đã mất thị lực. Cũng tốt, rốt cục không cần phải nhìn cái thế giới đã chẳng còn gì này, còn có, nụ cười hàm hậu ngây ngô nhiễu loạn tâm thần y…

Hiên Viên Kính lúc này bĩnh tĩnh như một người xa lạ. Vốn cứ tưởng hắn nhất định sẽ nổi giận vì chuyện y nhảy vào lửa để cứu Giang Thải nguyệt, nhưng hắn lại thản nhiên nói: “Ta đã sai người hậu táng nàng rồi,  ngươi yên tâm đi”

“Ư..”

“Hôm nào đó ta cho người dẫn ngươi đi viếng mộ nàng”

“Ư..”

Tuy không nhìn thấy vẻ mặt của Hiên Viên Kính, nhưng Trần Danh Thu rõ ràng cảm nhận được hơi thở đau đớn của hắn. Không khí nặng nề khiến y chỉ có thể ra vẻ hững hờ quay đầu về phía trong giường. Sau đó, là sự yên lặng thật lâu

Cuối cùng, Hiên Viên Kính than nhẹ một tiếng, rồi mở miệng: “Ngươi tỉnh thì tốt rồi, ta phải xuất chinh. Kì thật mấy ngày trước đó đã quyết định, nhưng ngươi bị bệnh, ta không yên lòng để ngươi lại, nên dời lại vài ngày. Ta sẽ xuất phát vào ngày mai, được không?” Hiên Viên Kính dù sao cũng là hán tử lớn lên trên chiến trường, cả ngày trằn trọc trong chính vụ vụn vặt và cuộc sống không tình yêu chỉ làm hắn càng thêm mệt mỏi, thấy tinh thần của Thu đã ổn, tiếng chém giết trên chiến trường và khoái cảm giết chóc lại lần nữa trở thành dụ dỗ không thể cưỡng lại.

“Chân mọc ở trên người của ngươi, muốn đi thì đi, hỏi ta làm gì?” Thu cười lạnh một tiếng, nói: “Trừ đánh giặc giết người, người ngu ngốc như ngươi còn biết làm gì? Ở lại trong cung cũng chỉ lãng phí lương thực”

“Nói móc được thì có vẻ thân thể của ngươi đã không còn đáng ngại nữa” Hiên Viên Kính không giận mà bật cười, tiếp theo hắn mím môi, ngữ khí cũng trở nên thâm trầm, “Thu, ta biết mình không xứng làm hoàng đế, cũng không đọc qua nhiều sách, không đa tài đa nghệ như ngươi, ngươi xem thường ta, xem thường thân phận và mọi thứ của ta. Tuy chúng ta đã quen biết nhau mười năm, trong đó lại phát sinh rất nhiều chuyện, nhưng chỉ có điều này là chưa từng thay đổi. Trước kia ta rất ngốc, hiện tại cũng không trở nên thông minh, mười năm rồi, ta luôn nghĩ không ra biện pháp có thể làm ngươi yêu ta như ta yêu ngươi”

“Bớt tởm đi, nam nhân với nam nhân làm gì có tình yêu! Ngươi nói ngươi ngốc, xem ra còn đánh giá cao chỉ số thông minh của bản thân”

“Hắc hắc, ta biết ngươi sẽ nói vậy. Ngươi không tin cũng được, dù sao ngay cả ta cũng không biết vì sao lại yêu ngươi như vậy. Bất quá trong bộ lạc của chúng ta có một tập tục, nếu tình yêu của một nam tử bị người nữ tử cự tuyệt, vậy hắn chỉ có thể trở thành nam nhân mạnh nhất mới có thể cưới nàng làm vợ. Cho nên ta muốn thành người nam nhân mạnh nhất trong toàn thiên hạ, thành nam nhân trong nam nhân, ta tin ngày nào đó ngươi sẽ khắc ghi ta ở trong lòng.”

Lời nói hào phóng mà tự tin của Hiên Viên Kính như một khối đá ném vào mặt hồ không gợn sóng của Thu, nhưng mặt hồ ngày ngày lên xuống vì tình cảm này đã khó có thể nhận ra gợn sóng ôn nhu, y hừ một tiếng, nói: “Mãng phu. Nếu lúc đó ta vẫn không yêu ngươi?”

“Điều này… điều này ta quả thật không nghĩ tới. Nhưng khi đó ngươi là hoàng tử cao cao tại thượng, trừ con đường này, ta không còn biện pháp khác có thể có được ngươi” Hiên Viên Kính nhìn chằm chằm Thu, tựa hồ muốn vĩnh viễn ghi khắc hình dáng của y trong tim, “Ta dựa vào niềm tin đó để giành thiên hạ, cướp ngươi vào trong tay. Nhưng giờ ta biết, dùng sức mạnh không thể cướp được tình yêu. Là ta hủy đi tương lai của chúng ta, vĩnh viễn mất đi cơ hội yêu ngươi. Cho nên, lúc này, … ta buông tay….”
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Dùng hết tất cả sức lực, Hiên Viên Kính rốt cục khổ sở nói ra mấy chữ này.

Thoáng chốc, khung cảnh tối đen trước mắt Trần Danh thu lại phủ thêm một tầng màu đen càng thâm trầm, trụ cột chống đỡ thế giới của y cuối cùng đã sụp đổ

“Lần này ta sẽ mang đại quân đi Giang Nam bình loạn, sau khi ta đi, tùy ngươi muốn làm gì cũng được. Sự vụ trong cung đều đã giao cho Trần Danh Hạ, ta đã dặn hắn, bất luận ngươi có mệnh lệnh gì cũng phải nghe theo. Muốn đi, tùy ngươi. Cho dù ngươi muốn khôi phục Diệu hoàng triều, đăng cơ làm hoàng đế cũng được. Tất cả mọi thứ ở đây, đối với ta đều chẳng còn tác dụng”

Hiên Viên Kính chậm rãi đứng lên, lưu luyến vô hạn liếc nhìn Thu lần cuối, sau đó hắn kéo bước chân nặng nề nhất trong đời rời đi. Đi được đến cửa, hắn đột nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn Thu, nói: “Có một chuyện ta không thể dấu ngươi, đối tượng bình loạn lần này chính là bát đệ Trần Đông Vi của ngươi… ”

“Ai, ngươi nói sắp bình loạn ai?” Thu túm lấy vạt áo của Hiên Viên Kính, vội hỏi

“Trần Đông Vi, người duy nhất sống sót ngoài ngươi trong tộc Trần thị”

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status