Tình Đầu Gặp Nhau Quá Sớm

Tác giả : Khuyết Danh

Chương 12 - Chương 12

Lúc này, Trần Nhạc Nhạc cảm thấy chiếc nhẫn Bách Hợp đeo rất chướng mắt, nhưng cô ta lại không rõ là vì sao, chỉ cố đè nén suy nghĩ đó trong lòng. Bách Hợp nhìn cô ta một cái, Trần Nhạc Nhạc đâu phải thiếu nữ 16, 17 tuổi, cho dù trong lòng không bình tĩnh thì bề ngoài vẫn tỏ ra tươi cười thân thiết.

Bách Hợp mỉm cười, không lên tiếng, chỉ để điện thoại trên chiếc bàn gần giường, thu dọn đồ rồi vào phòng tắm.

Một đêm nay, ngoại trừ Bách Hợp ra thì ba người còn lại trong phòng đều không ngủ được. Trần Nhạc Nhạc nghĩ tới Phong Ninh, trong lòng đột nhiên khó chịu. Kiếp trước cô ta không biết phân biệt người tốt kẻ xấu, đầu tiên là thanh mai trúc mã của mình đi yêu tiện nhân kia, những gã đàn ông sau đó thì chỉ coi cô ta là đồ chơi, muốn chiếm được thân thể cô ta hoặc chỉ là để phát tiết. Cô ta rất hâm mộ Bách Hợp có một người bạn trai như Phong Ninh, hâm mộ đến mức ghen tị.

Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên thì đang nghĩ tới những chuyện ở xã hội thượng lưu mà Trần Nhạc Nhạc kể, tâm hồn thiếu nữ bắt đầu huyễn tưởng.

Từ sau khi Phong Ninh về trường quân đội, nửa năm trôi qua vẫn không có tin tức gì. Bách Hợp vẫn thỉnh thoảng quên sạc điện thoại, lúc nào nhớ ra mới làm, Trần Nhạc Nhạc lại còn quan tâm việc sạc điện thoại của cô đến mức bất thường, thỉnh thoảng lại nhắc nhở cô. Đám nam sinh nhàm chán trong trường bắt đầu lập bảng hoa hậu giảng đường. Trần Nhạc Nhạc đương nhiên là có tên trên bảng. Ngạc nhiên là Bách Hợp ít khi tán gẫu với bạn học nhưng cũng có người bầu chọn, tất nhiên là không so được với Trần Nhạc Nhạc. Trần Nhạc Nhạc xuất thân giàu có, con người ưu tú, thế nên rất nhiều nam sinh thích cô ta nhưng không dám hành động, thậm chí còn có tin đồn rằng Trần Nhạc Nhạc đã có bạn trai, điều đó càng khiến phần lớn mọi người không đám động thủ. Còn Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên vì nhỏ nhắn xinh xắn nên rất nhiều người theo đuổi.

Tuy có một vài nam sinh không tệ chú ý tới Bách Hợp, nhưng vì tính tình cô lạnh lùng, hơn nữa lần Phong Ninh tới đón cô cũng có người nhìn thấy nên khi bày tỏ bị cô lạnh nhạt liền thôi luôn. Ngược lại là Vu Tiểu Thiên và Dương Lỵ. Nửa năm trôi qua, hai cô gái đã ăn mặc trang điểm xinh đẹp hơn trước nhiều. Dương Lỵ yêu đương với một học trưởng năm ba, hai người chuẩn bị chuyển ra ngoài trường sống chung.

Dựa theo luật bất thành văn ở ký túc xá, trước khi chuyển đi, bạn trai Dương Lỵ phải mời ba cô gái còn lại một bữa. Bách Hợp cũng được mời đi cùng, chọn tối thứ sáu là lúc ít bài vở, sau khi ăn còn có thể đi hát. Vốn dĩ Bách Hợp không có hứng thú với mấy chuyện này, cô cũng chẳng phải thiếu nữ 17, 18, không thích náo nhiệt kiểu đấy nhưng Dương Lỵ lại nhiệt tình mời cô đi.

Từ khi biết Bách Hợp có người bạn trai như Phong Ninh, tình trạng bài xích trong ký túc xá đã không tái diễn nữa. Mấy cô gái đều tỏ ra thân cận khá nhiều. Không ai đi đánh khuôn mặt tươi cười, Dương Lỵ nói muốn mời cơm, lại tỏ vẻ lấy lòng, cười làm nũng với Bách Hợp khiến cô không thể không đi.

Vừa ra cửa, thấy Bách Hợp định mặc quần áo bình thường thì Dương Lỵ nhíu mày: “Tiểu Hợp, sao cậu lại mặc đơn giản thế? Mượn áo lông của Nhạc Nhạc đi, ngay cả váy mà cậu cũng không có. Cậu không trang điểm không làm tóc, xinh đẹp như vậy mà bỏ phí.”

Đại học không quản nghiêm như cấp ba, Dương Lỵ và Vu Tiểu Thiên đã làm tóc xoăn, nhuộm thành màu vàng hoặc nâu đỏ, nhìn hiện đại xinh đẹp hơn trước nhiều. Bách Hợp thì vẫn ăn mặc bình thường giản dị. Nửa năm qua, ngoài mấy bộ đồ cũ, mọi người chẳng thấy cô mua quần áo mới. Giờ trời đã mát hơn, các bạn nữ đều mặc quần tất và váy ngắn, khoác thêm áo dạ hoặc áo lông, tạo cảm giác năng động thời thượng. Bách Hợp lại chỉ mặc áo bông cũ và quần bò, cũng không đi giày giống mọi người, chỉ dùng một đôi giày da màu đen. Nếu không phải vì bản thân cô không tệ, khí chất rất được thì chỉ e là sẽ chẳng ai chú ý tới cô với dáng vẻ này.

“Trang điểm làm gì chứ? Vai chính hôm nay là cậu chứ đâu phải mình.” Bách Hợp mỉm cười, mái tóc dài của cô xõa tung, không phải cô chảnh chọe, chẳng qua là thân thể này không luyện võ công nên rất sợ lạnh, xõa tóc sẽ ấm hơn một chút. Lời của Bách Hợp làm Dương Lỵ nở gan ruột, bình thường Bách Hợp không chịu khen ai bao giờ, cũng không nói mấy câu lấy lòng người khác. Khó lắm mới nghe được một câu như vậy từ cô, Dương Lỵ đương nhiên vui vẻ, cũng không khuyên nhủ thêm nữa.

Mọi người chuẩn bị xong, Dương Lỵ lại mượn nước hoa của Trần Nhạc Nhạc, sau đó mới cùng nhau ra cửa. Bạn trai Dương Lỵ hẹn chờ ở cổng trường, chỗ ăn cơm là ‘tiệm cơm Đức Nguyên’, không phải chỗ sang trọng nhưng đối với nhóm sinh viên thì đã đủ rồi. Lúc mấy người ra ngoài thì bạn trai Dương Lỵ còn chưa tới. Dương Lỵ gọi điện thoại cho anh ta, không biết bên kia nói gì mà sắc mặt Dương Lỵ không tốt. Bách Hợp im lặng dựa vào cây cột, thỉnh thoảng giậm chân một cái cho khỏi tê chân. Tay Trần Nhạc Nhạc đút túi, đôi lúc nhìn cô một cái, không lâu sau điện thoại di động trong túi áo cô ta vang lên, Trần Nhạc Nhạc móc điện thoại ra nhìn, sắc mặt chợt thay đổi. Cô ta tắt điện thoại, không đến hai phút sau lại có tiếng chuông, cô ta lại tắt. Một lúc sau vẫn chưa thấy bạn trai Dương Lỵ tới nhưng có tiếng gọi ôn tồn của một chàng trai:

“Nhạc Nhạc!”

Mọi người nhìn theo, thấy một chiếc BMW dừng ở ngã tư đường, một chàng trai khoảng 20 tuổi, mặc áo khoác to màu nâu nhạt, đứng đối diện vẫy tay cười với Trần Nhạc Nhạc.

Trần Nhạc Nhạc trở nên nghiêm túc, sau đó rất nhanh đã nở nụ cười gượng gạo. Chàng trai muốn chờ đèn đỏ mới đi sang bên này, vừa lúc bạn trai Dương Lỵ cũng đi cùng vài người bạn tới.

“Lỵ Lỵ, xin lỗi em nhé. Mấy anh em trong ký túc biết anh muốn chuyển đi nên đòi đi chia tay…” Bạn trai Dương Lỵ khá bình thường, không có gì xuất chúng, nhưng là người ở thành phố, nhà cũng có mấy căn, xem như điều kiện không tệ. Anh ta nói đưa mấy anh em tới chia tay nhưng ai cũng hiểu là anh ta định làm mối cho bọn họ. Mấy anh chàng này vừa tới thì ánh mắt đã lạc trên người nhóm Bách Hợp. Vu Tiểu Thiên cười hì hì không khó chịu, sắc mặt Trần Nhạc Nhạc không tốt lắm nhưng cũng coi như bình thường.

Xuất thân của cô ta không tồi, sau này lập gia đình thì đối tượng cũng không thể là mấy chàng trai này được. Bạn trai Dương Lỵ nhân cơ hội này muốn giới thiệu cô cho đám anh em của mình, sao Trần Nhạc Nhạc có thể không biết được. Cô ta thở dài một hơi, nhăn mày lại: “Thật xin lỗi, bạn mình tới rồi, có lẽ mình không đi ăn cơm được đâu.”

Cô ta vừa nói xong, Dương Lỵ liền trừng mắt với bạn trai mình, lúng túng nhìn mấy người kia.

Bách Hợp thấy tình trạng này thì cũng không muốn đi nữa, đang tìm cớ thoái thác thì tiếng phanh gấp vang lên, âm thanh chói tai do bánh xe ma sát với mặt đường khiến Bách Hợp nhíu mày. Chàng trai lúc nãy gọi Trần Nhạc Nhạc đang sang đường thì bị chiếc xe kia đột nhiên lao tới chắn, suýt nữa đâm vào người. Biết anh ta và Trần Nhạc Nhạc quen nhau nên mọi người đều đi tới xem, anh ta đã sợ đến xanh mặt, tức giận đập lên cửa kính xe của đối phương:

“Lái xe kiểu gì thế? Ở trường học mà lái xe kiểu đó à?”

“Có vấn đề à?” Nhìn từ ngoài vào thì không thấy rõ được người trong xe, nhưng nhìn từ trong ra lại không có trở ngại gì. Bạn Trần Nhạc Nhạc đập lên cửa xe xong, người ở trong liền mở cửa, đôi chân dài đi ủng quân nhân bước xuống. Phong Ninh lạnh lùng nhìn xung quanh, khi thấy Bách Hợp đứng sau Trần Nhạc Nhạc thì đôi mắt sáng rực lên:

“Vợ ơi!”

“Sao anh lại trở về?” Bách Hợp giật mình, cô không ngờ là Phong Ninh lại đột nhiên tới thành phố. Không mấy ngày nữa là trường cho nghỉ. Năm nay cô đã tìm được việc làm thêm, nói với mẹ Tả là sẽ không trở về, ai biết được Phong Ninh lại đột ngột xuất hiện ở trường.

Phong Ninh sải bước về phía Bách Hợp, trong mắt anh không có đám người Trần Nhạc Nhạc, một khi thấy Bách Hợp thì trong mắt, trong lòng chỉ có cô. Ngay cả một phút một giây cũng không lãng phí, lập tức chọn con đường nhanh nhất đi tới chỗ cô, còn chẳng buồn đi vòng qua mấy người kia. Lúc Trần Nhạc Nhạc thấy Phong Ninh thì ngẩn ngơ, biết rõ anh không nhìn mình nhưng Trần Nhạc Nhạc vẫn đứng im không động đậy, mãi tới khi Phong Ninh va vào cô ta, khiến cô ta lảo đảo.

“Sao anh có thể như thế?”

Chàng trai trẻ suýt bị Phong Ninh đâm phải đã không giữ được vẻ nho nhã nữa, anh ta thấy Trần Nhạc Nhạc bị Phong Ninh va phải suýt ngã mà Phong Ninh hoàn toàn không có ý định xin lỗi, sắc mặt anh ta trở nên khó coi, lên tiếng chỉ trích Phong Ninh. Có điều Phong Ninh vốn không sợ trời không sợ đất, vào quân đội hơn một năm cũng chẳng khiến anh bớt kiêu ngạo hơn. Anh coi như không nghe thấy gì, lập tức ôm Bách Hợp vào lòng, thở ra một hơi nhẹ nhõm:
w●ebtruy●enonlin●e●com
“Anh Ninh nhớ em tới chết mất, cuối cùng cũng ôm được vợ rồi!” Anh ôm chặt Bách Hợp không buông, có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều so với một năm trước. Hình như anh lại cao lên, Bách Hợp kiễng chân chỉ đứng đến đầu vai anh. Anh vươn tay vòng quanh eo cô, giống như con cún sờ tới sờ lui trên người cô, mãi tới khi Bách Hợp vỗ lên mặt anh, anh mới cười hì hì: “Vỗ thêm một cái nữa đi, xem có phải anh đang nằm mơ không.”

Bách Hợp nghe thế thì không do dự, lập tức vỗ lên má còn lại của anh. Phong Ninh cười phá lên, ôm lấy Bách Hợp, hôn chụt một cái lên môi cô: “Anh nằm mơ cũng muốn em dán sát vào thế này, cho dù đánh anh anh cũng thấy vui!”

Mặt anh bây giờ không có vẻ lạnh lùng mà còn hơi ngu ngốc, Bách Hợp trợn mắt:

“Sao anh lại đột nhiên về thế? Trước khi về còn không gửi tin báo cho em.” Hai ngày trước cô vừa sạc điện thoại, vẫn luôn mở máy. Phong Ninh cẩn thận nắm tay cô, thấy cô vẫn đeo nhẫn. Chất lượng của chiếc nhẫn cũng chẳng tốt cho lắm, đã hơi đổi màu, nhưng ngón tay cô thon thả như hành lá, cho dù có đeo cái nhẫn đổi màu thì cũng rất dễ nhìn. Phong Ninh cười ngây ngô, sau một lúc lâu mới nói:

“Muốn tặng em kinh hỉ, có thấy vui không?” Anh toét miệng cười, lộ ra hàm răng trắng tinh. Bách Hợp suy nghĩ một chút rồi lắc đầu. Kinh thì có nhưng hỉ thì không nhiều. Cô đang định mở miệng thì Phong Ninh đã vươn tay chạm lên môi cô, sau đó kéo cô đi về phía chiếc xe.

Đám người Dương Lỵ thấy tình hình ấy thì cuống quít muốn chặn đường: “Anh rể đừng đi vội, hiếm khi được gặp nhau, mọi người cùng ăn bữa cơm đi.”

Mấy cô gái đã luôn tò mò về Phong Ninh, không ngờ lại được gặp mặt ở đây. Dương Lỵ còn tinh ý phát hiện Phong Ninh đã đổi một chiếc xe khác, biển số cũng không tầm thường. Hôm nay cô ta chuyển ra ngoài sống chung với bạn trai, vốn định mời mọi người ăn cơm, kết quả Trần Nhạc Nhạc nói có bạn tới nên không đi được, nếu ngay cả Bách Hợp cũng đi mất thì chỉ còn lại Vu Tiểu Thiên đi ăn cơm. Cô ta muốn ngăn cản nhưng Phong Ninh chẳng hề để ý, cứ thế kéo Bách Hợp vào ghế phụ, đang định đóng cửa. Dương Lỵ muốn ngăn nhưng Phong Ninh đâu có vì cô ta là con gái mà lịch sự, nghĩ tới tình trạng bị va suýt ngã của Trần Nhạc Nhạc, Dương Lỵ đành phải tránh ra.

Ở trên xe Phong Ninh, Bách Hợp nhoài người qua thân thể Phong Ninh, dựa vào vai anh gọi đám Dương Lỵ:

“Dương Lỵ, hôm nay bạn trai mình về, mình phải đi đây, mọi người cứ đi ăn đi nhé.”

Với tính cách của Phong Ninh thì chắc chắn sẽ không để cô đi ăn cơm với người khác. Để cái người kiêu ngạo như Phong Ninh đắc tội với mọi người thì không bằng cô tự nói ra.

Trước đây rất ít khi Bách Hợp chủ động tới gần Phong Ninh như vậy. Cô dựa trên vai anh, dáng người mềm mại như rắn, dường như chỉ cần một bàn tay cũng bẻ gãy được eo cô. Thân thể thiếu nữ nhỏ xinh đến mức anh chỉ cần mạnh tay một chút cũng làm cô bị thương.

Phong Ninh chỉ cảm nhận được một luống khí nóng từ cần cổ lan đến tai, cảm giác tim đập rộn ràng lại xuất hiện. Thân thể anh cứng đờ, vẫn giữ nguyên động tác mở cửa, rất sợ mình quấy nhiễu đến Bách Hợp thì cô sẽ lập tức rụt người về. Anh cười ngây ngô, mái tóc đen dài của Bách Hợp quệt qua cổ anh, sợi tóc làm anh ngứa ngáy, dường như ngứa từ ngoài cơ thể truyền thẳng vào trong lòng.

Anh xoay đầu là có thể thấy khuôn mặt cô, lúc Bách Hợp nói chuyện, tiếng hít thở phất qua tai anh khiến lòng anh bốc lên một ngọn lửa, muốn làm gì đó nhưng lại không dám. Cổ anh cứng đờ, anh biết chỉ cần quay đầu là sẽ chạm lên môi Bách Hợp, nhưng thân thể vốn linh hoạt giờ lại nuốt nước bọt cũng khó khăn.

Nghe Bách Hợp nói mình là bạn trai, Phong Ninh không kiềm chế được bật cười. Anh đã gọi cô là ‘vợ’ hơn một năm, trước nay Bách Hợp lại chưa từng nói anh là bạn trai cô, giờ cô cho anh danh phận, Phong Ninh hận không thể ghi âm lại. Anh nhanh chóng quay đầu hôn trộm một cái lên môi cô, tốc độ nhanh tới mức Bách Hợp chưa kịp hoảng hốt. Anh ôm Bách Hợp vào lòng, một tay còn lại rút xấp tiền từ trong túi ra, không thèm đếm mà đưa luôn cho Dương Lỵ: “Tôi mời khách!”

Nói xong, Phong Ninh lập tức lên thẳng xe, Dương Lỵ nhận tiền, vẻ mặt còn đờ đẫn thì cửa xe đã đóng sầm lại.

“Vợ ơi, nhớ em chết đi được, anh Ninh nằm mơ cũng nhớ tới em, cố nhịn không gọi cho em để tặng em kinh hỉ. Cô gái đáng ghét này, còn định đi ăn cơm với người khác nữa. Đám con trai không biết xấu hổ kia chú ý tới em nhiều như vậy mà sao em không cẩn thận hả!” Anh thận mật cụng trán với Bách Hợp, chà hai cái. Tuy Phong Ninh không quen tư thế cúi đầu này nhưng lại không nỡ ngẩng lên.

Anh kéo dây an toàn cho Bách Hợp, miệng liên tục cằn nhằn. Lúc anh cài dây mặt còn đỏ lên một cách đáng ngờ. Nếu không phải Bách Hợp ngồi gần thì không dễ gì phát hiện được gương mặt rám nắng của anh đang thẹn thùng. Khó khăn lắm mới cài xong dây an toàn, anh lại không chịu tách ra, còn nhìn Bách Hợp chăm chú, ánh mắt vừa ngượng ngùng vừa nguy hiểm. Hơn một năm nay, Phong Ninh thay đổi rất nhiều. Bách Hợp gần như không dám thở mạnh. Anh dựa vào rất gần, cánh tay đang để ngang ngực cô. Cô hít thở, bộ ngực nhấp nhô liền sẽ chạm vào anh. Vẻ mặt Phong Ninh bây giờ nguy hiểm như một con sói, cô chỉ cần cử động một chút là anh sẽ nhào lên.

“Không phái nói nhớ em sao, vậy mà cũng nhịn không gọi điện được?” Bách Hợp hỏi một câu, Phong Ninh vừa rồi còn tỏ ra nguy hiểm nhìn chòng chọc lên môi cô lập tức đỏ mặt. Anh cười gượng hai tiếng, lấy điện thoại ra, kéo tay Bách Hợp rồi giơ điện thoại lên. Màn hình điện thoại là tấm ảnh đeo nhẫn mà Bách Hợp gửi cho Phong Ninh. Bách Hợp không ngờ Phong Ninh lại làm thế, nhìn anh một cái, Phong Ninh nhanh chóng tỏ ra đắc ý:

“Bọn họ đều hâm mộ anh, nhìn bàn tay thôi đã biết vợ anh xinh đẹp rồi! Anh thông minh không, không để người khác thấy ảnh của em.” Thật ra máu ghen của anh rất lớn, nếu ảnh chụp Bách Hợp bị người ta nhìn thấy, cho dù họ có khen vài câu thì lòng anh cũng không dễ chịu, vậy nên anh chỉ lấy ảnh chụp tay cô làm màn hình nền. Lúc nào nhớ cô thì lấy điện thoại ra nhìn cho đỡ thèm, kể cả có ai thấy cũng không sao. Mà như thế thì Phong Ninh vẫn khó chịu, có điều so với thấy cả gương mặt thì chỉ thấy một bàn tay tốt hơn nhiều.

Bách Hợp nghe anh nói chợt ngẩng đầu, nheo mắt nhìn anh: “Không phải anh có ảnh chụp em chứ?”

Cô nói thế khiến sắc mặt Phong Ninh không tốt cho lắm, có vẻ bối rối, sau đó lại không chịu thua: “Dù có cũng không để cho bọn họ xem. Một lúc nữa em đi chụp mấy tấm ảnh với anh, anh muốn có ảnh chụp chung!”

Lần trước trở về nhìn ảnh của Bách Hợp, anh cảm thấy thời gian hai người bên nhau không đủ dài. Lúc gặp cô, đầu óc Phong Ninh chẳng nghĩ được gì khác, không nhớ ra đi chụp tấm ảnh chung. Tới lúc nghĩ được thì hối hận đến bóp tim gãi phổi nhưng lại ngại nói ra. Giờ bị Bách Hợp chạm trúng chỗ yếu, Phong Ninh thẹn quá hóa giận, túm tay Bách Hợp nhét vào miệng mình, muốn cắn lại không nỡ, cuối cùng đành liếm hai cái. Bách Hợp bị ngứa liền rụt tay về, không cho anh chạm vào.

“Em nghe đi này.” Phong Ninh như hiến bảo vật, lấy điện thoại mở đoạn đối thoại nửa năm trước ra. Giọng nói của Bách Hợp vang lên: “Lái xe cẩn thận.”

Anh bật đi bật lại vài lần, trên mặt lộ ra nụ cười vui sướng như trẻ con. Chẳng hiểu câu đấy thì có gì mà anh coi như bảo bối, vừa nghe vừa cười ngây ngô. Bách Hợp không chịu được liền vỗ lên mặt anh, lúc này anh mới tỉnh táo lại, đột nhiên cọ lên má cô: “Lúc anh nhớ em liền bật lên nghe, anh Ninh nhớ em muốn chết!”

Bỗng nhiên tim Bách Hợp loạn nhịp. Phong Ninh cẩn thận nghe lại đoạn ghi âm, rất lo lắng lỡ tay xóa mất. Anh tắt điện thoại, sau đó hôn nhẹ một cái lên màn hình, đột nhiên nhớ ra một chuyện, “Ha ha, quên mất người thật đang ở ngay bên cạnh.” Nói xong, anh lập tức hôn lên má cô.

Hành động này khiến lòng Bách Hợp rung động. Từ cử chỉ của Phong Ninh có thể nhận ra bình thường anh rất nhớ cô, không ngờ là chỉ một câu lái xe cẩn thận cũng trở thành thứ anh dùng để nghe những khi nhớ cô. Anh cười với Bách Hợp, Bách Hợp cũng cười đáp lại. Nụ cười rực rỡ khiến anh ngẩn người, mãi tới khi Bách Hợp quay mặt đi, Phong Ninh mới hi hi ha ha cài dây an toàn cho mình, khởi động xe.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status