loading...

Thượng Ẩn

Tác giả : Sài Kê Đản

Chương 7 - Chương 7: Tên tôi là ----Đặc biệt.!

Gần đến buổi trưa, Bạch Lạc Nhân bị một cú điện thoại đánh thức.

Giọng nói đầy truyền cảm của Dương Mãnh từ đầu bên kia điện thoại truyền tới.

"Người anh em, còn ngủ hả? Ngày hôm nay khai giảng, cậu bị phân đến lớp 27, mau tới báo danh đi, đảm bảo cho cậu vui mừng thật lớn."

Bạch Lạc Nhân ngồi dậy, vẻ khó chịu bị điện thoại đánh thức chưa hết, nghĩ nhanh như vậy đã phải đi học, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu. Người ta đều đã ngồi ở trong phòng học, cậu vẫn đủng đỉnh đi đến.

Xì, chạy đến đây làm gì, rồi lại muốn đi về.

Lớp mười một 27, chính là chỗ này, Bạch Lạc Nhân đẩy cửa đi vào.

Luật bất thành văn của hầu hết mọi lớp học, học sinh nào đến cuối cùng chính là tâm điểm của cả lớp, Bạch Lạc Nhân cũng không ngoại lệ. Mặt dày như không có chuyện gì, đến muộn cũng không giải thích lý do, tự do như không có người đi xuống cuối lớp, kéo ghế ra ngồi xuống, vẻ mặt muốn bao nhiêu bình tĩnh có bấy nhiêu bình tĩnh.

Kết quả, mọi người xung quanh đồng loạt 'xì' lên một tiếng.

Bạch Lạc Nhân không rõ ngọn nguồn những âm thanh 'xì' đó là vì sao?.

Nam sinh bên cạnh nghi hoặc trong lòng cậu.

"Cậu vừa bỏ lỡ một cơ hội tuyệt hảo."

Bạch Lạc Nhân lộ ra vẻ không hăng hái lắm,"Cơ hội gì?"

"Cậu giương mắt nhìn xem."

Bạch Lạc Nhân nâng mí mắt, ánh mắt dừng lại trên mặt của chủ nhiệm lớp một giây. Đây là giáo viên nổi tiếng nhất trường, bởi vì dáng vô cùng đẹp, hễ là trường có việc gì trọng đại, đều là cô ấy đứng ra làm đại diện hình ảnh, toàn bộ nam sinh trong trường đều muốn học lớp của cô.

"Nếu tôi mà là cậu, nhất định sẽ lợi dụng việc đến muộn thời cơ nói lời xin lỗi với cô giáo xinh đẹp, rồi nói mấy câu thật ngọt ngào nữa chứ."

"Cậu có thể đem bàn đập gãy, cô ta sẽ chủ động tới tìm cậu làm quen."

Nam sinh cười ngây thơ,"Không phải là tôi không dám làm vậy hay sao."

Bạch Lạc Nhân bây giờ hiểu Dương Mãnh nói kinh ngạc vui mừng là cái gì, hoá ra chính là vị cô giáo này. Nói thật, đối với phụ nữ trưởng thành xinh đẹp Bạch Lạc Nhân không hề có chút hứng thú, hơn nữa người phụ nữ này dáng dấp còn rất giống mẹ cậu.

Đang quay quay thì đột nhiên cây bút trên tay Bạch Lạc Nhân rơi xuống đất, cậu cúi xuống nhặt lên, trong lúc vô tình phát hiện nam sinh trước mặt đi dép lê đi học. Không chỉ có vậy, người này còn mặc một chiếc quần sooc, vô cùng phong cách.

"Các em học sinh."

Môi đỏ sexy hơi hé, ngay lập tức cả lớp rơi vào yên lặng, có khi kim rơi còn có thể nghe thấy, đặc biệt là đám nam sinh, giờ này khắc này ngay cả thở cũng không dám.

"Tôi là chủ nhiệm của các em, tên là La Hiểu Du, đây là số điện thoại của tôi." Cô chủ nhiệm xinh đẹp xoay người viết lên bảng đen," Trước kia đã có vài khóa từng học qua tôi, nhưng tôi cũng chưa từng cho, vậy nên, đây chính là vinh hạnh của các em."

Trong lớp vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Chỉ có hai người không đem số điện thoại này ghi lại, một người trong đó chính là Bạch Lạc Nhân, kỳ thực cậu cũng là sáng suốt nhất, vì số điện thoại di động này cho tới bây giờ không hề có ai gọi qua. Đương nhiên, đây chỉ là cho coi như có. WebTru yenOn line . com

Học sinh thay phiên đứng lên tự giới thiệu bản thân.

Đến phiên quần sooc, dép lê, Bạch Lạc Nhân đặc biệt chú ý một chút.

"Tôi đến từ Thiên Tân, tên của tôi là đặc biệt." (Vưu Kỳ= yóuqí)

Bạch Lạc Nhân còn đang chờ, kết quả cậu bạn này đã tiêu sái đi xuống, Bạch Lạc Nhân ngây ngô một lúc, mới lầm bầm nói," Đặc biệt là tên của cậu? Tên của cậu làm sao vậy? Cũng không nói ra liền đi xuống!"

Kết quả, lúc Bạch Lạc Nhân ngẩng đầu lên, phát hiện một góc trên bảng đen viết hai chữ--------------------Vưu Kỳ (Đặc biệt)

Hoá ra tên của cậu ta là "Vưu Kỳ."

Bạch Lạc Nhân sụp đổ, may là vừa không ai nghe được cậu ta lẩm bẩm.
loading...