Thượng Ẩn

Tác giả : Sài Kê Đản

Chương 3 - Chương 3: Hỏng việc.

Cậu của Dương Mãnh tìm tới cho Bạch Lạc Nhân bốn người, theo thứ tự là Ma Ngốc (Mờ tối), Lạt Lạt Mạn (Ngượng nghịu), Tam Tra Tử (ba mẩu cạn bã), Tứ Linh Đang ( chuông nhỏ). Mới nghe biệt danh, cũng đã biết chả phải người thông minh cái gì, ừm thì cũng đúng, người thông minh thì ai lại làm cái nghề khóc tang thuê này hả!

Ma Ngốc không ngừng nhìn chỗ ngồi này sang trọng trong khách sạn năm sao, nhịn không được nhổ nước bọt ra bàn tay, sau đó hay tay xoa xoa bôi bùn đấy lên mặt, trên mặt lộ vẻ hưng phấn.

"Hôm nay tôi phải khóc tang thật lớn, khóc đến mất tiếng luôn."

Tam Tra Tử không hiểu,"Khóc mất tiếng là ba trăm tệ, tên nhóc này trả chúng ta có hai trăm tệ, nếu như cậu khóc mất tiếng, không phải chúng ta lỗ vốn hay sao?"

"Một trăm tệ coi như tôi tặng cậu ta."

"......."

Lạt Lạt Mạn ngồi xổm bên vách tường quay sang hỏi Ma Ngốc,"Vì sao?"

"Ơ, cậu ta cho chúng ta đến nơi quá sang trọng còn gì!"

Tứ Linh Đang vẫn đứng ở bên cạnh không nói lời nào, mắt nhìn chằm chằm từng chiếc xe sang trọng một, trong lòng càng lúc càng không rõ ngọn ngành.

"Linh, làm gì thế?"

"Tôi phát hiện ở đây toàn người của quân đội, xem ra lai lịch người này không nhỏ đi!"

"Vô nghĩa, ai trả tiền thì chúng ta làm, đối tượng là ai thì liên quan gì đến chúng ta hả? Ảnh hưởng gì đến đức hạnh phẩm chất của chúng ta?"

"Không phải vậy..... ý tôi là, chúng ta chớ có bị tiền làm mù mắt, đến lúc đó lại bị bỏ tù, có khi lại ngồi trong đó ba đến năm năm......"

"Đừng có mà nói nhảm nữa, sợ mất mặt hả? Và lại, xong chuyện còn có nghìn tệ, định từ bỏ hả?"

Tứ Linh Đang ủ rũ, nhìn từng hàng bảo vệ không nói được lời nào.

"Tôi thấy có người đi vào rồi, chúng ta cũng vào đi thôi, cầm chắc thiệp mời, moitj việc cú như dự định, sau khi vào cửa đừng rụt rè."

"Chờ chút! "Tứ Linh Đang bỗng nhiên chặn lại.

Tam Tra Tử không kiên nhẫn được, "Cậu nhanh nhẹn một chút được không? Không muốn đi thì đưa tiền đây."

"Tôi..... tôi.... hình như nhìn thấy phóng viên."

Ba người đều theo đường nhìn của Tứ Linh Đang nhìn sang.

"Ngộ nhỡ bọn họ cũng trà trộn vào, phát sóng trực tiếp hôn lễ, báo chiều ngày hôm nay của Bắc Kinh trang đầu nhất định là chúng ta. Tiền này tôi không kiếm, các cậu ai thích cứ đi."

Tứ Linh Đang phất tay áo làm như muốn đi.

"Quay lại!" Ma Ngốc rống một tiếng.

Tam Tra Tử thấy Ma Ngốc muốn nổi cáu, vội vàng túm hai người lại, khuyên nhủ,"Đừng ầm ĩ, không phải chỉ là phóng viên thôi hay sao? Chúng ta đến tomd hai người bọn họ lại, không phải là giải quyết xong rồi hay sao? Bốn người chúng ta cơ mà, bọn họ chỉ có hai người."

"Chính xác!" Lạt Lạt Mạn lá gan không nhỏ,"Lại cướp luôn thiết bị của bọn họ, tôi thấy chúng cũng khối tiền đấy!"

"Ý kiến hay lắm." Ma Ngốc lên tiếng,"Chúng ta cũng đừng khóc, dù sao khóc xong cũng chỉ có nghìn tệ. Chúng ta trực tiếp cướp cái thiết bị trên vai bọn họ kia kìa, tuyệt đối lãi to, nhất định hơn năm nghìn tệ. Đến lúc đó sẽ đem tiền trả lại cho cậu cháu ngoại, nói là quá mạo hiểm chúng ta không làm."

"Vẫn là đại ca thông minh nhất, ha ha ha......"

Thế là bốn người vụng trộm tới gần hai người phóng viên.

Hai người phóng viên này là do Cố Hải mời tới, cũng đều là mấy người kém thông mình, chứ mấy người có chút đầu óc ai lại làm mấy chuyện mạo hiểm như thế này. Cho nên bọn họ cũng đứng ở bên cửa khách sạn vòng vo một hồi, mặc dù cầm thiệp mời, cũng không dám trực tiếp đi vào. (Chết cười thôi..)

Ma Ngốc chờ đúng thời cơ, phất tay ra hiệu cho ba người sau lưng,"Tiến tới, đầu tiên lôi kéo làm quen với bọn họ, lừa bọn họ đến chỗ không người rồi sau đó ra tay."

Ba người gật đầu, như không có chuyện gì xảy ra đi theo Ma Ngốc tới gần.

Hai tên vác camera vừa mới lấy hết dũng khí chuẩn bị đi vào cửa, đột nhiên liền phát hiện bốn tên lấm la lấm lét đi đến gần họ.

"Này người anh em! Chúng ta qua bên kia nói chuyện đi."

"A-----------."

Hai người giả phóng viên gào lên một tiếng, không hẹn mà cùng quay sang đường nhỏ phía sau khách sạn chạy trốn, bốn người 'đuổi cùng giết tận'. Hai tên giả phóng viên nhìn thấy vậy, cho rằng cảnh sát mặc thường phục đuổi theo, thiết bị cũng không cần, chặn một chiếc taxi leo lên.

"Chuyện gì thế này?" Tứ Linh Đang nhìn đống camera trợn mắt nhìn.

Tam Tra Tử thở hổn hển,"Tôi nào có biết?"

Lạt Lạt Mạn gãi đầu một cái,"Thiết bị này không biết có phải là vừa mới trộm không?"

"Quan tâm nó làm gì?" Ma Ngốc không nói hai lời nhặt lên,"Đi, tìm một chỗ bán đi, có đồ này rồi, tháng này cũng không cần nhận việc nữa."

"Ông đây chính là đại gia, thực sự là gặp vận may rồi."

"Ha ha ha....." Nguồn : we btruy en onlin e.com
loading...