loading...

Thượng Ẩn

Tác giả : Sài Kê Đản

Chương 17 - Chương 17: Cố Hải quá xuất sắc.

" Vưu Kỳ, Vưu Kỳ, Vưu Kỳ....."

Fangirls trong trường của Vưu Kỳ thật đúng là khổng lồ, giọng của bọn họ gào lên đúng là rung trời, ngay cả Bạch Lạc Nhân đứng ở bên cạnh nghe mà lỗ tai muốn lòi ra. Trong lòng cậu cười lạnh một tiếng, các người cứ cổ vũ nhiệt tình vào, cổ vũ thì lát nữa là Vưu Kỳ cũng chảy hết nước mũi thôi.

Mỹ nam chính là mỹ nam, có hít xà đơn thì cả khung xà đơn đều như phát sáng. Bao nhiêu ánh mắt nữ sinh, chỉ mong ngóng được mỹ nam lạnh lùng cười một cái. Kỳ thực cậu ta cười không nổi, bởi vì trong lòng cậu ta căn bản cảm thấy không ổn.

Bước lên trên xà đơn, Vưu Kỳ làm động tác ra hiệu ngừng hò reo, tất cả xung quanh im lặng, động tác ra hiệu này làm rất khoa trương.

Cậu để cho mình một chút đường lui đi..... Trong lòng Bạch Lạc Nhân nghĩ. Cậu ta chắc chắn rằng, Vưu Kỳ có thể làm ba cái đã là tốt lắm rồi.

Vưu Kỳ bắt đầu nhảy lên nắm thanh xà đơn, hai cánh tay cố sức liều mạng, đầu cũng dùng sức kéo cơ thể lên.

Tiếng reo hò ở chung quanh hăng hái hơn nhiều, đỉnh đầu của cậu ta qua thanh xà đơn, mắt qua thanh xà, mũi qua thanh xà.......

Sau đó, cậu ta không còn chút sức lực.

Đỏ mắt từ trên thanh xà đơn rơi xuống.

Thật hả.......Đánh giá cậu ta quá cao rồi.

Bốn phía xung quanh đều than ngắn thở dài, đều là nam sinh than thở, bọn họ chỉ chờ lúc này để chế nhạo thôi. Nữ sinh thì hoàn toàn không, mấy cô fangirls liền giải thích, thần tượng chúng ta thật là đáng yêu quá đi, một cái anh ấy cũng không làm được.

Bạch Lạc Nhân vỗ vỗ ngực Vưu Kỳ,"Cậu còn dám hở nửa ngực ra, lần sau nhớ đóng cúc áo kín một chút."

Vưu Kỳ hừ lạnh một tiếng,"Cậu có hơn thôi không mà nói."

Bạch Lạc Nhân lên xà.

Mặt của thầy giáo thể dục căng lên, nhìn ra được, ông ta đối với Bạch Lạc Nhân có chút khẩn trương. Ông ta mong chờ Bạch Lạc Nhân làm được ít hơn mười cái, như vậy thì vượt lên tổng số của cả lớp không thành vấn đề.

"1,2,3,4......"

Giống như từng con số trôi qua, sắc mặt của thầy giáo thể dục càng ngày càng kém, ông ta không nghĩ tới, trong lớp này còn có một thân thể có tố chất tốt như vậy. Mắt nhìn miệng đếm đã gần 30 cái, lòng bàn tay của ông cũng bắt đầu đổ mồ hôi.

Vưu Kỳ đứng bên cạnh sợ hãi than thở, mấy bát cơm ăn vào không phải là vô ích.

Lúc đếm tới 30, Bạch Lạc Nhân đã cố hết sức rồi, thế nhưng vẫn tiếp tục lên tiếp 10 cái. Do dự một chút, Bạch Lạc Nhân nhảy từ trên xà đơn xuống, cậu ta còn phải chừa chút sức lực để còn đi về nhà đó!

Bốn phía vang lên một trận âm thanh reo hò, lên được thế đã là quá tốt rồi. Hơn nữa người ta nhảy xuống mặt không đỏ tim không đập mạnh, thoạt nhìn vẫn còn bảo tồn sức lực, quả thực làm cho đám nam sinh kia hâm mộ thật.

Kế tiếp, chỉ còn lại một mình Cố Hải.

"Đến cậu, lên đi."

Thầy giáo thể dục hất cằm, không hề xem Cố Hải ra sao, vô cùng khinh thường.

Chẳng biết người nào ở trong đám đông hô lên một tiếng,"Thầy, Cố Hải vừa mới chống đẩy hơn một trăm cái, cánh tay sớm đã không còn lực, để cuối tiết học rồi để cậu ấy làm đi, nếu không thì không công bằng."

Thầy giáo thể dục làm ra vẻ đắn đo nhìn Cố Hải,"Nếu không thì để đến cuối tiết rồi tiếp tục?"

"Thầy lên xà trước đi."

Thầy giáo thể dục sửng sốt.

Cố Hải vẫn rất khách khí,"Thầy làm trước đi, chờ thầy làm xong, em làm rồi cộng lại sau."

Khuôn mặt thầy giáo thể dục xám xịt,"Bản lĩnh không nhỏ!"

Đám đông lại bắt đầu ầm ĩ náo nhiệt,"Cùng nhau đi! Cùng nhau đi!"

Thầy giáo thể dục không thấy gì bất ổn, cậu ta cũng chỉ là một thằng học sinh, chưa từng đi lính, chưa chịu huấn luyện đặc biệt, không chơi thuốc kích thích, có thể đạt được tiêu chuẩn của bộ đội đặc chủng hay sao? Tuyệt đối không có khả năng! Nhất định là cậu ta đang hù dọa, muốn hù dọa mình sợ mà thua!

Thầy giáo thể dục còn đang rầu rĩ, đã bị một lực mạnh đẩy tới dưới xà đơn. Mà Cố Hải thì chủ động đi tới dưới xà đơn, cậu ta không sợ cùng nhau làm, dù sao thì người cuối cùng xuống cũng là cậu ta.

"Cầm quần áo giúp tôi một lát."

Cố Hải đem đồng phục học sinh cởi ra, ném đến đám nam sinh đang đứng xung quanh.

Áo đồng phục bị một nam sinh bắt được, Bạch Lạc Nhân đưa tay sang phía cậu ta,"Đưa áo cậu ta cho tôi, tôi cầm giúp cậu ta."

Tất cả lực chú ý của nam sinh này đều tập trung vào xà đơn, không hề nghĩ ngợi liền đem áo khoác đưa cho Bạch Lạc Nhân.

"1,2,3,4............"

Cố Hải ở trên xà đơn nhanh chóng lên xuống, Bạch Lạc Nhân cũng ở trên sân cỏ bận rộn. Trong lòng cậu vì Cố Hải cổ vũ mấy câu: Người anh em! Cố gắng lên! Tranh thủ làm mấy trăm cái! Tôi cần cậu phối hợp thời gian dài một chút!

Lúc đầu, hai người sức lực ngang nhau, tốc độ đều rất nhanh. Tiếng học sinh cổ vũ ầm ầm, khó mà thưởng thức được một trận đấu kịch liệt như thế, cổ họng gào đến suýt chút nữa thì vỡ ra.

Dần dần, thầy giáo thể dục đã bắt đầu giảm tốc độ, khoảng cách giữa hai động tác càng lúc càng cách xa nhau. Còn bên cạnh Cố Hải, động tác vẫn như cũ đều đặn lưu loát bảo trì tốc độ, nhìn không hề thấy mất một chút sức lực nào.

"Thầy, Cố Hải người ta một mạch làm 100 cái, giờ thầy mới đến 70 hả!"

Một câu nói này, làm cho dáng vẻ thầy giáo thể dục sụp đổ.

Ông ta hoàn toàn chấp nhận mà nhảy xuống!

Thời gian còn lại, một mình Cố Hải biểu diễn tài nghệ xuất sắc.

Chỉ đen trong tay Bạch Lạc Nhân đã dùng hết rồi, cậu ta mới đi đến bên đám đông, Cố Hải vẫn còn đang trên xà đơn lên xuống, mồ hôi lấm tấm chảy trên cổ, cánh tay cậu nổi gân xanh, hô hấp cũng có chút khó khăn, nhưng cậu ta vẫn đang kiên trì.

Thầy giáo thể dục sớm đã xuống, cũng đứng ở bên đám người đang cổ vũ nhiệt tình, ông ta không muốn hò reo cũng không được, thua thì đã thua, chung quy vẫn nên chừa cho mình một chút phong độ.

Bạch Lạc Nhân lẳng lặng nhìn chăm chú vào Cố Hải, trong lòng cũng lặng lẽ khiếp sợ. Cậu ta sớm đã đoán được Cố Hải sẽ thắng, nhưng không nghĩ tới lại thắng một trận hùng hồn oai phong như vậy. Thể chất cậu ta đã đạt đến mức người thường không thể sánh bằng rồi. Tạm thời bỏ qua nhân phẩm, chỉ tính mặt này thôi, cuối cùng Bạch Lạc Nhân cũng thừa nhận cho Cố Hải một chút tán thưởng.

Tiếng chuông hết tiết đã vang lên, lúc này Cố Hải mới từ trên xà đơn nhảy xuống. Bạn học chung quanh đếm số lần hít xà đều rối loạn, căn bản không biết cụ thể là bao nhiêu cái, có thể bây giờ bao nhiêu cái không quan trọng nữa, biểu hiện của Cố Hải đã vượt mức tưởng tượng cực hạn của bọn họ.

"Anh em, cậu quá xuất sắc!" Một nam sinh vỗ vai Cố Hải.

Cố Hải vừa đáp lời vừa nhận áo đồng phục từ bạn học đưa, khoát lên trên vai, rồi đi vào phía phòng học.

Bạch Lạc Nhân chậm rãi đi ở đoàn người phía sau, bên cạnh là Vưu Kỳ, phía sau là một đám nữ sinh đang bàn tán về Cố Hải.

"OMG, tớ thấy anh ấy quá tuyệt, tớ thích anh ấy quá đi."

"Nam sinh như thế tớ cũng không làm chủ được nữa rồi, quá bá đạo."

"Trước đây sao lại không phát hiện ra người như thế này hả?"

"......."

Vưu Kỳ vẫn như trước lạnh mặt, ngày hôm nay mất mặt quá đáng, nghe nữ sinh phía sau bàn tán, nhịn không được bùi ngùi một câu.

"Học trong một lớp như tế này, mình có không ít tình địch mà? !" Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com

Bạch Lạc Nhân làm như không nghe thấy, như trước vẫn thẳng đường mà đi.

Vưu Kỳ quơ quơ trước mắt Bạch Lạc Nhân,"Nghĩ gì thế?"

Bạch Lạc Nhân cười,"Không có gì."
loading...