loading...

Thượng Ẩn

Tác giả : Sài Kê Đản

Chương 1 - Chương 1: Mẹ tôi muốn kết hôn!

sau
"Ba, mẹ con muốn kết hôn."

"Chúc mẹ con tân hôn vui vẻ."

Bạch Lạc Nhân giật mình tỉnh lại, sau tai và cổ đều mồ hôi ướt đẫm, tháng nóng nhất trong hè cũng đã qua, nhưng mỗi sáng tỉnh dậy thì đều mồ hôi đầm đìa, nóng như thiêu đốt. Cậu dùng tay lau mồ hôi, lòng bàn tay cũng dính mồ hôi, mới sáng sớm mà cả người như bốc hỏa.

Mở của đi vào phòng tắm, Bạch Lạc Nhân lười biếng đi tới đi tới dưới vòi nước, đầu rủ xuống, dòng nước mát theo gáy của cậu chảy xuống, rốt cuộc trong lòng cũng thấy thoải mái một chút.

Bạch Hán Kỳ, là ba của Bạch Lạc Nhân, lúc này đang quét dọn nở sân. Một người đàn ông cao một mét tám mươi năm, mỗi ngày đều ở nhà dọn dẹp nhà cửa phòng ốc, nếu như ông ấy có thể dọn dẹp cẩn thận thì không nói, đằng này hết lần này đến lần khác làm không xong, nhà thì vẫn cứ bừa bộn.

Cho nên, đây cũng chính là lý do vì sao Bạch Lạc Nhân không thể nào vừa mắt ông. (Thằng con bất hiếu này... )

Bạch Lạc Nhân cầm ca nước súc miệng ục ục rồi lại nhổ ra, cậu ta mở vòi nước, muốn súc miệng cho sạch sẽ bọt kem đánh răng, kết quả phát hiện nước trong bồn không thấy chảy nữa, có vẻ như bị mắc kẹt gì đó trong cống thoát nước.

Một phút sau, Bạch Lạc Nhân dùng một gây gậy gỗ thông ống thoát nước, kéo lên một mớ vải rách, dòng nước đang ngập trong bồn lập tức chảy ào áo xuống dưới.

"Ba, ba lại để rơi quần lót vào cống thoát nước hả?"

Bạch Hán Kỳ đang quét sân, nghe nói như thế, chợt dừng lại, ném chổi qua một bên đi đến bên dây phơi quần áo. Một, hai, ba..... đếm đi đếm lại vài lần, vẫn thấy thiếu một chiếc quần lót. Không cần phải nói, khẳng định lúc giặt quần áo rơi ra, hoặc cũng có thể lúc đổ nước giặt đi quần lót trắng đi theo nước chảy xuống cống.

"Này, đừng ném đi! Giặt sạch lại có thể mặc tiếp mà!"

Bạch Lạc Nhân tức giận đến chóp mũi đổ mồ hôi,"Thôi đi, ba giữ lại mà mặc."

Đi ra khỏi nhà, vòng qua một hẻm, trùng hợp gặp phải Dương Mãnh vừa mới ra khỏi cửa.

Dương Mãnh, tên và người chênh lệch một trời một vực, ba cậu ta lúc còn trẻ nổi danh trong thôn là trắng xinh đáng yêu, so với phụ nữ còn đẹp hơn vài phần, ủy mỵ hơn nhiều. Đáng tiếc, lúc ấy người dân không có tư tưởng mới như bây giờ, đã là đàn ông con trai đều phải khỏe mạnh săn chắc. Thế là ba của Dương Mãnh vì muốn cái thiện nòi giống mà đã cưới về một bà vợ cơ bắp, lúc Dương Mãnh ra đời, họ hàng đều đặt toàn bộ kỳ vọng vào trên người cậu ta, cho nên trưởng bối trong nhà đặt cho cậu một chữ 'Mãnh'.

Đáng tiếc, đứa nhỏ này từ bé đã giống ba nó, so với bọn trẻ đồng trang nứa ra ngoài nghịch bùn, trèo cây bắt ong bắt ve, thì cậu ta ở nhà cắt giấy, thiêu thùa may vá. Vì thế Dương Mãnh không ít đòn roi, ba cậu mỗi lần đánh cậu xong, đều nén lau nước mắt, nhưng sau đó thì vì không thể làm gì khác đành phải tiếp tục uốn nắn dạy bảo thằng con trai.

"Tóc cậu đâu?"

Dương Mãnh sờ sờ đỉnh đầu của mình, gương mặt tuấn mỹ hiện lên hiện lên một tia buồn phiền,"Thôi đi, đừng nói nữa, sáng sớm tỉnh lại đã không còn."

"Ba cậu đêm qua lén cạo tóc cậu hả?"

"Nói thừa, trừ ông ấy ra thì còn có ai vào đây nữa!"

Bạch Lạc Nhân hừ cười một tiếng, "Hai ta đúng là số mệnh không khác gì nhau."

Dương Mãnh đột nhiên nhớ tới cái gì đó, vỗ vào cổ của Bạch Lạc Nhân một cái,"Này, hôm qua cậu gọi điện cho tôi, nói được nửa câu liền cúp, rốt cuộc muốn nói gì hả?"

Bạch Lạc Nhân trầm mặc một lát, thản nhiên thản nhiên,"Mẹ tôi muốn kết hôn."

Dương Mãnh hoảng hồn đứng thẳng người,"Cậu có mẹ hả?"

Bạch Lạc Nhân hít sâu lấy hơi,"Cậu cho rằng ba tôi là giun hả? Thứ năm tiết kiệm năng lượng, thứ sáu liền tự giao phối, rồi tự thụ tinh hả?"

Dương Mãnh cười đến vai run run,"Cậu đừng có trêu chọc tôi, tôi nói thật đó, từ lúc tôi quen cậu chưa từng nhìn thấy mẹ cậu bao giờ."

"Điêu vừa thôi, năm ngoái mẹ tôi còn về nhà ở hơn một tuần liền, cậu quên rồi hả? Mẹ tôi hay đi xe qua nhà cậu đó."

"À, tôi nhớ rồi, đó là mẹ cậu hả? Vậy mà nhìn còn trẻ hơn so với cháu gái tôi?"

"Cậu có bị hoa mắt hay không hả?"

"Không mà, cháu gái tôi vừa mới sinh ra vài ngày trán đã hiện nên vết nhăn rồi đó."

"Ai mới đẻ đều chả như vậy."

Lần này Dương Mãnh không tiếp tục cãi, nhìn thấy Bạch Lạc Nhân mặt không thay đổi đi ở bên cạnh, trong lòng đột nhiên thu lo lắng vào trong lòng. Hai người chính là bạn tốt nhất của nhau, từ nhỏ ba của cậu đã bị ngớ ngẩn, hiện tại thì mẹ cậu đã muốn kết hôn lần nữa, tâm tình của cậu lúc này Dương Mãnh vô cùng hiểu.

"Như vậy đi, tôi tìm một đám người, đến hôn lễ đập phá một trận, cậu thấy thế nào?"

"Dựa vào cậu?" Bạch Lạc Nhân làm ra vẻ khinh bỉ,"Cậu có thể tìm được ai nào? Một đám ẻo lả trắng bóc hả? Hay một đám bộ đội đặc công giỏi đánh đấm hả?"

"Bộ đội đặc công?" Dương Mãnh lộ ra vẻ kinh ngạc,"Mẹ cậu muốn gả cho người nào hả?"

"Một gã thiếu tướng."

Dương Mãnh cứng đầu lưỡi," Cái này,...... Quân hàm cũng cao đó......"

"Tiếp tục nói đi."

"Nói cái gì?"

"Nói người cậu muốn tìm đó."

Mặt xinh đẹp của Dương Mãnh bị một đường nhìn sắc bén, mới nhanh chóng giải thích.

"Nếu như tôi tìm thật, chẳng khác nào muốn tìm cái chết."

Bạch Lạc Nhân đột nhiên dừng bước, bình tĩnh nhìn Dương Mãnh trong ánh mắt che dấu một ngọn lửa, đang chậm rãi đè nén, lập tức bùng lên thành một cầu lửa.

(Không liên quan nhưng không biết truyện này má Sài có cho cự long xuất hiện không?????)

"Không sao, cậu nói cho tôi biết, lúc đầu cậu nghĩ đến cách gì hả?"

Dương Mãnh dừng hô hấp, hơi lộ ra vẻ lo lắng không đáng có,"Trước đây, ông cậu tôi là đội trưởng đội khóc tang thuê, lúc đầu tôi định tìm đội của ông cậu tôi, đưa đến nơi tổ chức hôn lễ khóc lóc một trận, bây giờ......." (Thâm vãi chó mèo... )
Hãy vào webtruyenonline.com để đọc truyện nhanh hơn!
"Rất tốt!" Bạch Lạc Nhân đột nhiên cắt ngang lời Dương Mãnh,"Làm thế nào để liên lạc với ông cậu của cậu?."

"Cậu đừng có hại chúng tôi, nahf chúng tôi là dân chúng bình thường."

"Cậu yên tâm." Khóe miệng Bạch Lạc Nhân rất nhau nở ra một nụ cười quỷ dị,"Sẽ không làm liên ngụy đến ông cậu của cậu đâu."

........
loading...
sau