Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi

Tác giả : Cẩm Hạ Mạt

Chương 916 - Chương 916: Đại kết cục

trước
<b>Ed+beta:Linh Linh</b>

Thời gian trôi đi, trôi qua 3 năm từ phổ thông sang đại học, lại từ đại học rồi tốt nghiệp, rồi Hàn Thất Lục được Khương Quốc Lập dẫn dắt trước sau, và giờ đây đã chính thức bước chân vào giới chính trị.

Đã từng ngang ngược, kiêu ngạo đến mức phát hận mà không thể viết rằng: "Tôi là người có quyền nhất".Hàn Thất Lục của ngày hôm nay đã trở nên trầm mặc, nội tâm hơn bao giờ hết.

Đương nhiên,điều này cũng chỉ là đánh giá của những người xung quanh.

Tiếng chuông vang lên.

Dì Trương từ trong phòng bếp chạy đến, vừa chạy vừa cười nói: "Nhất định là thiếu gia trở về."

An Sơ Hạ cúi đầu chuyên chú nhìn mà nhớ ra bản thảo, ngày mai là tới thời hạn&nbsp; giao bản thảo,mà cô còn thiếu mười nghìn từ nữa, cho nên ngay cả ăn cơm cũng mang bản thảo đặt lên bàn.

Nghe được dì Trương nói nói, cô hơi ngẩng đầu lên một chút rồi lại cúi nhìn máy tính tiếp.

Dì Trương là từ Hàn gia điều tới, vì Sơ Hạ hiện giờ đã mang thai năm tháng, Khương Viên Viên cố ý chọn rất nhiều người, nhưng An Sơ Hạ lại chỉ chừa lại một người duy nhất.

"Thiếu gia, người hôm nay trở về sớm a, cơm chiều còn chưa có xong a, bất quá lập tức nấu bây giờ chắc sẽ tốt." Dì Trương nhanh nhẹn đến lấy cái áo khóc Thất Lục bỏ ra, vắt ngang qua tay

Hàn Thất Lục không nói chuyện, ánh mắt thẳng địa nhìn về phía An Sơ Hạ, cất bước đi tới, trách cứ nói: "Không phải anh đã nói em không được phép động vào máy tính hay sao. Số nhuận bút đó, anh có thể cho em gấp trăm, gấp ngàn lần như thế."

Nói xong, Thất Lục hạ tay cầm bản thảo lên.

"Đây chẳng phải là chương kết rồi sao anh? Em viết xong cái bản thảo cuối cùng này, nhất định sẽ không động vào những thứ có bức xạ gì ấy nữa."

An Sơ Hạ nhíu mày, như muốn lấy lại bản thảo trên tay Hàn Thất Lục.

Hàn Thất Lục hít sâu một hơi,cố gắng kìm chế cảm xúc của bản thân, chậm chậm rút tay về.

"Thiếu gia, thiếu phu nhân, cơm đã xong rồi." Dì Trương đem hai chén cơm bưng lên bàn, không có chú ý tới không khí có chút không đối.

"Biết rồi." Hàn Thất Lục kéo ghế dựa ngồi xuống, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

Trong khoảng thời gian này, An Sơ Hạ tất cả tâm huyết cơ hồ đều đã đặt ở trong cuốn tiểu thuyết ấy. Có một lần Thất Lục vì để cho cô lo lắng, cố ý tại văn phòng đến đêm khuya mới trở về. Nửa cuộc điện thoại cũng không có, chẳng đợi anh về, đã leo lên giường ngủ ngon lành.

Thất Lục cảm thấy được, trong lòng An Sơ Hạ bây giờ, sự nghiệp so với người chồng này, muôn phần đã quan trọng hơn.

Nghĩ tới đây, trong lòng anh nhất thời giận dã man, mở to miệng xúc đầy cả thìa cơm.

"Thiếu gia, cậu ăn từ từ, kẻo nghẹn..." dì Trương tốt bụng nhắc nhở.

Hàn Thất Lục vừa muốn nói chuyện, chỉ nghe âm thanh khua qua khua lại của bát đũa. Ngay sau đó nghe được An Sơ Hạ nói câu: "Em ăn xong rồi."

Thất Lục liếc mắt một cái, chỉ có cơm là vơi bớt một nửa, đồ ăn còn lại dường như không hề động đũa.

"An Sơ Hạ!" Hàn Thất Lục đập mạnh xuống bàn: "Ngồi xuống chờ anh ăn xong!"

Dì Trương bị hoảng sợ, sững sờ đứng ở nơi đó không dám nói một lời.

An Sơ Hạ cũng sửng sốt một phen, Ngay sau đó trong mắt hiện lên nét tức giận: "Hàn Thất Lục, anh nổi điên lại vì cái gì?"

"Nổi điên?" Hàn Thất Lục cười lạnh một phen: "Anh thật muốn nổi điên rồi. Cho nên, em tốt nhất đừng làm anh tức giận, khẩn trương ngồi xuống ăn xong cơm."

"Em đã nói rồi, em ăn no rồi. Ăn no hay chưa chỉ em biết rõ." An Sơ Hạ với tay như muốn mang theo máy tính.

Đúng là tay cô mới vừa đụng tới máy tính, một lực mạnh mẽ liền đè ép đi lên, ngón tay cô bị đè lên, theo bản năng thu tay lại. Trong tay bản thảo rơi xuống tại tấm thảm trên mặt đất, phát ra một tiếng trầm đục.

"Anh lại làm gì?!" An Sơ Hạ bất chấp trên tay đau đớn, luống cuống tay chân ngồi xổm người xuống xem xét kí vốn là có bị hư hỏng.

"Xem ra em sợ cái máy tính này của em bị hư hơn gia đình của em." Hàn Thất Lục lạnh giọng nói.

Sau đó đè ép tay lên lên trên bức tường phía sau. An Sơ Hạ vì đau mà khẽ nhíu mày, cô cố rút tay mình ra khỏi bàn tay của Hàn Thất Lục lại bị anh dùng sức lớn hơn mà giữ lấy.

An Sơ Hạ cau mày, phun ra ba chữ: "Anh điên rồi." Sau đó cô liền giãy dụa: "Buông em ra, Hàn Thất Lục, mau buông em ra."

Nhưng An Sơ Hạ càng giãy dụa thì Hàn Thất Lục càng trở nên cứng rắn, một tay anh nắm lấy hai tay cô ép cao quá đầu, tay kia thô bạo ôm lấy vòng eo cô mà ép sát với thân hình của mình khiến cho hạ bộ hai người càng trở nên ma sát gần kề.

Hàn Thất Lục biết rõ An Sơ Hạ đang mang thai, nhưng mà cơn tức giận không hiểu sao cứ xâm lấn trong đầu khiến cho hành động của anh, ngay cả suy nghĩ của anh cũng bị biến dạng.

"An Sơ Hạ, em nghe rõ cho anh, đừng để anh phát điên lên. Hôm nay anh sẽ cho em biết, cái gì mới là quan trọng."

Nói xong, Hàn Thất Lục liền cúi người xuống, cuồng bá hôn lên môi An Sơ Hạ, nụ hôn mạnh mẽ xâm chiếm, biểu lộ sự tức giận chứ không hề mang theo điểm dịu dàng nào. An Sơ Hạ không chịu được, cắn thật mạnh một cái, mùi máu tanh liền xộc ra, hòa tan vào không khí.

Hàn Thất Lục lúc này mới tạm ngưng lại nụ hôn kia, anh dùng lưỡi liếm nhẹ khóe môi, chất lỏng đặc sệt tanh tưởi liền tràn đầy trong khoang miệng.

Lúc này, hai mắt Hàn Thất Lục như thú hoang, anh không nói lời nào mà dùng sức, xé toạc quần áo trên người An Sơ Hạ.

ROẸT một tiếng, chiếc áo ngủ mỏng tanh trên người cô rách thành mảnh vụn, rơi xuống đất.

CHÁT!!!!!

Khuôn mặt Hàn Thất Lục nghiêng sang một bên. Không gian im lặng, không có lấy một tiếng động. Hàn Thất Lục đứng dậy, không nói gì, bước ra ngoài.

Cửa phòng bị hung hăng đóng sầm lại. Ngay sau đó truyền đến âm thanh rời đi của xe.

Dì Trương ở bên ngoài nãy giờ, lúc này mới lấy lại tinh thần, vội vàng chạy ra đuổi theo, nhưng bóng dáng đấy giờ đã đi mất?

"Thiếu phu nhân, cô hãy gọi một cuộc điện thoại cho thiếu gia đi ạ, thanh âm chỉ nên nhẹ nhàng!" Dì Trương vẻ mặt sầu khổ: "Thiếu gia lần này hình như là thật sự tức giận."

An Sơ Hạ mở file tài liệu, thấy bản thảo đều bình thường, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

"Thiếu phu nhân?"

"Tôi nghe thấy được." Cô ôm máy tính đứng dậy, ngón tay đau nhức lúc này mới truyền tới não bộ thần kinh.

Cô nhìn thoáng qua ngón tay, móng tay chỗ ngón áp út che chỗ bầm tím một mảnh, hình như có máu tụ.

"Ôi! Thiếu phu nhân, cô bị thương sao!" Dì Trương chú ý tới ngón tay cô, vội vàng chạy tới lấy ra hộp ý tế.

"Tôi không sao." An Sơ Hạ bỏ ngón tay vào miệng: "Thương tổn dưới móng tay, hộp ý tế cũng vô dụng, dì để lại đi. Chính nó sẽ tự lành thôi."

Dì Trương&nbsp; do dự một chút, hỏi: "Thiếu phu nhân có muốn đi bệnh viện..."

"Không cần." Cô thở dài một hơi: "Một chút vết thương nhỏ mà, không cần nói việc này cho Phu nhân đâu."

Dì Trương biết cô là sợ Khương Viên Viên lo lắng, tiện gật gật đầu: "Tôi biết rõ, thiếu phu nhân."

"Được, tôi lên lầu viết bản thảo, Dì làm nóng sữa rồi mang lên nhé." Cô nói xong, cầm bản kí lên lầu.

Trong thư phòng chợt im ắng, một tia thanh âm của sự sống cũng không có. Sơ Hạ mở đèn lên, đem bản kí đặt ở trên bàn viết bắt đầu viết bản thảo.

Rất nhanh, dù Trương mang lên ly sữa nóng, nhưng là không đặt xuống, đứng ở một bên một bộ muốn nói lại thôi.

An Sơ Hạ biết dì muốn nói gì, đem tầm mắt dời từ trên màn hình xuống, thở dài một hơi nói: "dì Trương, dì không cần lo lắng, Hàn Thất Lục liền là tính tình trẻ con, đã đi thì khắc cũng phải về, dì đi nghỉ ngơi đi."

Dì Trương do dự một hồi, gật đầu lui ra, thư phòng lại khôi phục an tĩnh.

Ba giờ sau.

An Sơ Hạ đem bản thảo gửi đi cho biên tập xong, duỗi cái lưng mệt mỏi đứng dậy, đồng hồ báo thức đã chỉ hướng mười một giờ. Lướt ngang tầm mắt, cô hạ mắt đặt trên những hình ảnh thức ăn trên máy tính gì mà có bức xạ ấy, bên cạnh những bản thảo vừa hoàn thành, đứng ngẩn người ra.

"
Xem ra cái máy tính này bị hỏng quan trọng hơn gia đình riêng của em nhiều."


Câu nói đấy của Hàn&nbsp; Thất Lục cứ vọng lại mãi trong đầu cô.

Sơ Hạ gượng gạo cười một cái, tay đặt trên bụng, bàn tay che đi chí ít những sự thay đổi không đáng kể trên vùng bụng, trong đấy còn có cả một sinh linh...

"Làm sao mà quan trọng hơn gia đình nhỏ của chúng ta được, có thể sao?"

Thanh âm vang vọng trong thư phòng, dấy lên vài phần chua sót.

Rất lâu, cô mới rời phòng ngủ tắm rửa một cái, tắm rửa xong, lại ở trước cửa sổ đứng rất lâu, đồng hồ báo thức sắp chỉ hướng mười hai giờ, thế mà Hàn Thất Lục vẫn lại chưa có trở về.

Lần trước Hàn Thất Lục giận dỗi cô, tuy nhiên khuya cũng đã trở về, đều tầm mười một giờ trở lại. Hiện tại đã là mười hai giờ rồi.

Cô do dự bước tới bước lui, rồi vẫn là cầm điện thoại, bấm dãy số quan thuộc gọi Hàn Thất Lục.

Bấm còn chưa xong, thanh âm từ điện thoại bỗng reo lên

"Minh Lạc?" Cô kinh ngạc nói: "Anh như thế nào trễ như vậy gọi điện thoại cho tôi a? Có phải Hàn Thất Lục xảy ra chuyện gì?"

Tiêu Minh Lạc trong khoảng thời gian này đang cố gắng phát triển sản nghiệp Tiêu gia, nên gần đây không thường lui tới gặp gỡ Hàn Thất Lục.

Cho nên thấy Tiêu Minh Lạc gọi đến, Sơ Hạ cả người đều đã khẩn trương lên.

Cầu xin trời đất không xảy ra chuyện gì!

"Không phải, cậu ta không có xảy ra việc gì." Tiêu Minh Lạc ho khan một tiếng, bên cậu ta có phần tranh cãi ầm ĩ, như là âm thanh của nhạc.

An Sơ Hạ thở dài nhẹ nhõm một hơi, nén giận nói: "Anh làm tôi sợ muốn chết, vậy cậu gọi điện thoại tới có chuyện gì sao?"

"Sơ Hạ a, làm anh em của Thất Lục, tôi không nên gọi cho cô cú điện thoại này. Nhưng lại là bằng hữu của cô, tôi tất phải gọi cho cô cú điện thoại này." Tiêu Minh Lạc thanh âm có vẻ cực kỳ xoắn xuýt: "Tôi cũng bất tiện nói, tóm lại, cô hãy đến Thịnh Thế ktv đi."

Thịnh Thế ktv...

Hàn Thất Lục lại muốn cho cô bất ngờ gì sao???.

Cô mơ hồ đoán được cái gì, lại bắt buộc chính mình không cần hướng đến phương diện đoán.

Sơ Hạ vững vàng ngữ khí, dụng cực kì bình tĩnh thanh âm nói: "Tôi biết rồi, tôi nửa giờ sau sẽ đến."

"Tốt." Tiêu Minh Lạc nói xong liền tắt máy.

An Sơ Hạ hai chân chột dạ, từ từ ngồi xuống mặt sàn. Trên mặt sàn bởi vì ấm hẳn sẽ không thấy cảm giác lạnh, nhưng cô lại cảm thấy được chính mình ngón tay đều đã phát run.

Ước chừng quá năm phút đồng hồ, cô mới cảm thấy được thân thể chính mình khôi phục khí lực, chống tay xuống sàn đứng lên.

An Sơ Hạ nhanh chóng thay đồ, mới vừa muốn đi ra cửa phòng, lại lui trở về, Ngồi ở trước bàn trang điểm, cẩn thận tìm một bộ trang sức trang nhã. Cô đã lâu không có trang điểm, nên nay trang điểm lên càng thêm động lòng người.

Dì Trương cửa phòng đóng chặt, bên trong không có ánh sáng, hẳn là ngủ.

Cô do dự một chút, rồi đặt tay trên chốt cửa chính, chính mình tự rời khỏi biệt thự.

Đêm khuya, cô tìm đến chiếc xe a4 Hàn Thất Lục mua cho cô, lên xe nhanh chóng rời lối mòn ra khỏi biệt thự

"Yêu anh, những lời đồn đại đều bỏ ngoài tai, nhưng anh lại xem tình cảm chúng ta như trò chơi trong rạp xiếc thú..." Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

Bên trong khu VIP của Thịnh thế, cách ăn mặc hở hang như đnag mời gọi của các cô gái đang cầm micro mà hát, đưa đôi mắt đẹp đắm đuối đưa tình nhìn Hàn Thất Lục.

Hàn Thất Lục đối với cô nâng ly rượu, ngửa đầu đem đồ uống một hơi cạn sạch.

Một khúc hoàn tất, cô gái ngồi xuống bên Hàn Thất Lục: "Hàn thiếu gia, tôi mời cậu một ly."

Người đàn ông này tại đây hiện tại là vua chúa, là thượng đế ở đây, đáng tiếc đã kết hôn, nhưng hiện tại xem ra, nghĩ muốn đoạt lại cũng không phải không có khả năng. Chỉ cần hắn đồng ý đi chơi một đêm với cô, thfi cơ hội chắc chắn sẽ không vụt khỏi tầm tay

"Tiểu thư, cô không thể vào đây." Phục vụ ngăn cản An Sơ Hạ tiến đến: "Đây chính là Hàn thiếu gia, nhất quyết chọc giận cậu ấy, cô sẽ..."

"Tôi là vợ anh ấy." An Sơ Hạ thần sắc bất biến: "Cho nên, tôi không thể bước vào sao?"

Phục vụ sửng sốt một lúc lâu, sau khi lấy lại tinh thần, anh ta&nbsp; mới loạng choạng mở cửa cho Sơ Hạ.

Cô liếc mắt một cái liền tìm được Hàn Thất Lục.

Người phụ nữa ăn mặc hở hang, hệt con rắn uốn lượn bám trên người Hàn Thất Lục.

Cô chau mày, không nói lời nào, căn phòng tự nhiên yên tĩnh lạ thường. Ở đây, những người thân quen đều biết Sơ Hạ là vợ của Thất Lục đây...

Hàn Thất Lục cũng không buồn liếc sang Sơ Hạ, không coi ai ra gì, giọng nói trầm thấp cùng xà nữ nói chuyện phiếm.

Hai người như đang tán tỉnh, nói chuyện tình cảm vui vẻ lắm, khóe miệng anh cứ nhếch lên, khẽ mỉm cười, dư quang lại phiêu hướng về phía An Sơ Hạ.

An Sơ Hạ không nói lời nào, liền như thế bất động. Hơn nửa ngày, mới phun ra bảy chữ: "Thất Lục, đừng làm loạn lên nữa."

Giờ nữ nhân kia mới chú ý đến Sơ Hạ, không hờn giận vặn mi, nhỏ giọng hỏi han: "Hàn thiếu gia, cô ta là ai vậy? Thật mất hứng!"

Hàn Thất Lục không trả lời, một đôi sâu thẳm nhìn chằm chằm khóe mắt An Sơ Hạ, đáy mắt bắt đầu xuất hiện một sắc sương mai.

An Sơ Hạ ở trong lòng đè nén nỗi tức giận, vài bước đi lên, đi đến trước mặt Hàn Thất Lục, khom lưng kéo tay anh qua.

Biểu cảm lạnh như băng nhíu mày, anh lúc này mới chú ý tới Sơ Hạ quần áo mỏng manh, phong phanh lạnh lẽo.

Vốn thân thể yếu, lại còn đang mang thai, cư nhiên lại vẫn ăn mặc sơ sài như vậy.

Dường như anh càng nhíu mày chặt hơn.

Trong lòng xà nữ chú ý thấy anh nhíu mày, cho rằng anh là chán ghét người phụ nữ trước mắt đột nhiên xông vào đây, cảm thấy vui vẻ, cô ả dơ tay liền hất mạnh tay của An Sơ Hạ ra, lạnh lùng nói: "Cô là ai vậy?"

Hàn Thất Lục sắc mặt trầm xuống, không chờ mọi người phản ứng kịp, một tiếng động lớn vang lên, xà nữ khóe miệng chảy ra một tia máu, quỳ rạp trên mặt đất vẻ mặt không dám tin.

Hàn Thất Lục cư nhiên đánh cô ta!

Ngồi ở góc Tiêu Minh Lạc ánh mắt cong lại, lộ ra một cái hiểu ý tươi cười.

Lúc này mới đúng! Vợ chồng nhỏ giận dỗi nhau, chính Hàn Thất Lục có thể được khi dễ An Sơ Hạ, nhưng tuyệt đối anh không cho phép người khác động vào nửa cọng tóc của An Sơ Hạ.

An Sơ Hạ cũng là sửng sốt, không nghĩ tới Hàn Thất Lục lại có phản ứng mạnh như vậy.

"Em có biết sai chưa?" Hàn Thất Lục phụng phịu, cắn cắn môi dưới, không để ý đến xà nữ, một đôi mắt sâu, ấp áp nhìn An Sơ Hạ.

Trang điểm nhẹ lên, như vậy nhìn kỹ, nơi này không có một nữ nhân nào so được với An Sơ Hạ. Không hổ là vợ của Hàn Thất Lục anh!

An Sơ Hạ hơi hơi cắn môi, cô chú ý tới nơi này rất nhiều người đều là người quen mặt, toàn là cậu ấm cô chiêu lại còn thấy ở đây, đành nhỏ giọng nói: "Em biết em sai rồi."

"Về sau có ngoan ngoãn ăn cơm hay không?" Hàn Thất Lục trong giọng nói lúc này dẫn theo một tia làm nũng.

An Sơ Hạ dịu lại ngoan ngoãn&nbsp; lần thứ hai gật đầu: "Về sau em sẽ ngoan ngoãn ăn cơm."

"Về sau không cho phép em được làm việc khi vắng mặt anh." Hàn Thất Lục nhìn chằm chằm vào mặt cô, kiềm chế chính mình hôn lên Sơ Hạ vì xúc động.

Như thế thật ổn chứ?

"Biết rồi chồng." Cô gật đầu, nghĩ thầm rằng, dù sao bản thảo của cô đã giao xong rồi, sinh hạ hài tử trước, không cần ra truyện mới.

"Mau về nhà thôi. Anh tha thứ cho em rồi!" Hàn Thất Lục khóe miệng nhếch lên, ý cười kia là từ đáy lòng.

Tiêu Minh Lạc đứng dậy: "Thất Lục, lúc này đi rồi hả? Không chơi?... Bạn gái sao?"

Hàn Thất Lục sắc mặt càng thay đổi, Liếc sang Tiêu Minh Lạc một cái: "Đuổi khỏi thành phố, tôi không nghĩ lại muốn nhìn đến con người xấu xa của cô ta."

Xà nữ toàn thân run lên, mới vừa đứng lên thân thể lại xụi lơ trên mặt đất.

Hàn Thất Lục nhìn cũng không nhìn xà nữ lấy một cái, cởi chính áo khoác đang mặc, khoác choàng qua người An Sơ Hạ, trách cứ nói: "Ra đường cũng không xem trước sau, em muốn đông cứng chính mình sao? Đi!"

An Sơ Hạ bị anh ôm lấy đến khi ra đến ghế xe, ý tứ đều có chút không rõ ràng.

Cô cho rằng sự tình rất khó giải quyết, thậm chí có thể ly hôn với Hàn Thất Lục.

Không nghĩ tới, cô chỉ là nói một câu "Đừng làm loạn lên nữa", liền toàn bộ mọi chuyện đều đã giải quyết rồi!

Rời khỏi Thịnh Thế ktv, Hàn Thất Lục kéo cô lên xe, Sơ Hạ như ở trong mộng mới tỉnh, vội vàng nói: "Em lái xe đến đây, xe đỗ ở phía trước."

Hàn Thất Lục ánh mắt trầm trầm: "Em đều đã lâu như vậy không lái xe, vạn nhất gặp chuyện không may làm sao bây giờ? Sao em không gọi điện thoại cho anh?"

Thất Lục một mực nghĩ An Sơ Hạ sẽ gọi cho anh! Không nghĩ Sơ Hạ trực tiếp chạy tới đây như vậy.

"Em..." An Sơ Hạ khẽ cắn môi: "Còn không phải vì anh hết sao!"

"Anh không có!" Hàn Thất Lục nóng nảy: "Anh ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng cảm thấy chán ghét!"

An Sơ Hạ nhịn không được cười ra tiếng: "Tốt, em biết anh hẳn là không như vậy. Em đi lấy xe."

"Không cần, kêu người đến lấy về sẽ tốt hơn." Hàn Thất Lục nói xong trực tiếp khởi động động cơ, xe vững chắc hướng biệt thự hướng tới.

Anh quyết định, về sau sẽ không sử dụng loại phương pháp này nữa! Những cái loại phụ nữ bên ngoài ai ai cũng đều thối tha đáng chết!

Xe càng lúc càng xa.

...

Anh rất sợ những lúc cãi vã to tiếng với em, lo lắng rằng em nói quá lớn tiếng, cổ họng có thể khàn đi.Nhưng bây giờ sẽ không còn nữa. An Sơ Hạ. Anh yêu em.

Đây chỉ là suy nghĩ của Hàn Thất Lục, nhưng là nhìn vẻ mặt hạnh phúc đầy mãn nguyện này của Hàn Thất Lục, An Sơ Hạ cũng cảm thấy mình như là người hạnh phúc nhất thế gian vậy.

Xe chạy đến Hàn gia. Hàn Thất Lục nhanh chóng tháo dây an toàn ra, rồi đi sang phía bên kia, mở cửa xe, còn chưa để An Sơ Hạ kịp phản ứng, anh đã bế bổng cô trên ta, sau đó bước nhanh vào trong nhà.

"Hàn Thất Lục, anh làm gì vậy hả? Mau thả em xuống, Hàn Thất Lục."

Bịch.

Đúng là được thả xuống, nhưng là cô vừa được thả xuống ở trên giường, sau đó, ngay lập tức còn có một thân hình đè lên người cô. Không cần nhìn cũng biết, thân hình kia chính là của ai.

"Chúng ta cũng nên làm cho xong nốt chuyện đang dang dở chứ, bà xã."

Nghe câu nói này, An Sơ Hạ nhắm tịt mắt, chờ đợi nụ hôn cuồng bá. Môi cô chu ra, nhưng chờ mãi chờ mãi cũng không thấy có động tĩnh gì, liền mở mắt. Thấy khuôn mặt đẹp trai của Hàn Thất Lục đang nhìn mình chăm chú, kèm theo đó, còn tặng khuyến mãi một nụ cười trên khóe miệng. Nhìn cơ hàm đang run lên của Hàn Thất Lục, cô biết anh đang cố nhịn cười.

"Sơ Hạ, em thèm khát chồng em như vậy sao? Mỗi đêm đều không đủ sao?"

"Hàn Thất Lục, anh đi chết đi."An Sơ Hạ thẹn quá hóa giận, đẩy Hàn Thất Lục ra, muốn đứng dậy liền bị anh kéo tay lại, cả người cô nằm trên người anh. Cằm anh đặt trên đỉnh đầu cô, bàn tay to lớn nhẹ nhàng ôm lấy cô, ôn nhu nói: "Sơ Hạ à, anh xin lỗi, là lỗi của anh.

An Sơ Hạ cảm thấy rất ấm áp, dụi dụi đầu mình vào ngực anh, sau đó nói: "Đáng ghét. Làm người ta cảm thấy hạnh phúc chết đi được." Nói rồi cô đứng dậy. Trong lúc Hàn Thất Lục còn đang ngơ ngác muốn hỏi cô đi đâu thì An Sơ Hạ đã bước vào nhà tắm, còn không quên nói vọng ra: "Em đi tắm, còn làm nốt chuyện đang dang dở nữa."

Nghe thấy vậy, Hàn Thất Lục mỉm cười. Nhìn theo bóng dáng khuất sau cánh cửa nhà tắm.

Tiếng nước chảy vừa dứt, cũng là lúc An Sơ Hạ bước ra khỏi nhà tắm. Trên người cô chỉ khoác một chiếc áo ngủ mỏng manh mềm mại. Mái tóc cô đang ướt nước, nhưng lại càng toát lên vẻ đẹp tà mị khiến người khác muốn phạm tội.

Trước ánh mắt ngơ ngác kia của Hàn Thất Lục, An Sơ Hạ có chút ngại ngùng hơi đỏ mặt mà bước tới, ngồi trên đùi Hàn Thất Lục, hai tay ôm lấy cổ anh: "Hàn Thất Lục, anh dám làm chuyện có lỗi với em, em phải trừng trị anh mới được."

Hàn Thất Lục bĩu môi một cái, nghiêng đầu nhìn sang An Sơ Hạ đang bày ra bộ dáng khiêu khích trước mắt mình, giả vờ vô tư hỏi: "Bà xã à, em định trừng trị anh như thế nào đây?"

Bàn tay Hàn Thất Lục sờ chậm rãi từ bắp đùi cô, sau đó đi lên trên, rồi dừng lại nơi giao điểm giữa hai chân của cô. Hai tay anh nắm lấy hai bên chân cô, tách ra, để cô ngồi dạng hai chân qua người anh, người cô ép sát với người anh.

Cảm nhận được đôi ngực mềm mại đang ma sát lấy tấm ngực dầy dặn của mình, Hàn Thất Lục cắn lên tai An Sơ Hạ một cái, xấu xa nói: "Là em dụ dỗ anh trước đấy nhé."

Nói xong, Hàn Thất Lục liền lật người An Sơ Hạ xuống, cả người anh đè lên người An Sơ Hạ, tiếp theo, một nụ hôn của khúc dạo đầu liền rơi xuống, triền quấn lấy môi An Sơ Hạ, hai chân An Sơ Hạ bị tách ra, để hạ bộ Hàn Thất Lục cọ xát nơi bí mật của cô. Cả cơ thể cô vì thế mà trở nên khô nóng bất thường. An Sơ Hạ lúc này bị Hàn Thất Lục cưỡng hôn mà trở nên hít thở không thông, thiếu ô xi nghiêm trọng, cổ họng chỉ có thể phát ra những âm thanh ú ớ đầy ám muội.

Nụ hôn vẫn cuồng nhiệt, lưỡi anh như rắn quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương nhỏ nhắn của cô, kéo nhẹ một cái, thắt lưng áo ngủ của An Sơ Hạ rơi xuống, toàn bộ thân thể cô lập tức hiện ra, thân thể cô quả thật là trời sinh, da thịt vừa trắng vừa mềm, lại tràn đầy mùi thơm của sữa tắm.

Một chân của Hàn Thất Lục đưa tới, cọ xát nơi mềm mại đang được che chắn bởi quần lót của An Sơ Hạ, khiến cho toàn thân cô trở nên khô nóng. Hàn Thất Lục hạ eo xuống, nơi hạ bộ cứng rắn của anh liền như muốn chọc thủng quần mà chui ra để trêu chọc nơi tư mật của cô.

Hàn Thất Lục đưa một tay vuốt ve lấy tấm lưng của An Sơ Hạ, sau đó chậm rãi đưa tới trước ngực, xoa nắn lấy nơi no tròn mềm mại của cô. Môi anh rời khỏi môi cô, trượt xuống dưới, ngậm lấy nụ hoa trên núi truyết xinh đẹp, An Sơ Hạ mẫn cảm, ưỡn cong người lên như con tôm, lại khiến cho nơi tư mật chạm tới hạ bộ của Hàn Thất Lục mạnh mẽ hơn. Chỉ nghe Hàn Thất Lục gầm nhẹ một tiếng, liền nhanh chóng ởi thắt lưng da ra,&nbsp; rồi lập tức cởi luôn chiếc quần âu dưới thân.

Bên dưới, cả hai người đều đang chỉ cách nhau một lớp vải, nơi địa phương kia vì va chạm mà tuân trào ra một loại cảm xúc ma quái khuếch tán khắp cơ thể: " A... Thất Lục... nóng quá..."

Hàn Thất Lục đang ngậm lấy nhũ hoa của cô, lúc này mới nhả ra, tà mị nói: "Bà xã đã nóng vậy rồi, anh tất nhiên phải có nghĩa vụ thanh nhiệt cho bà xã."

Nói xong, anh cởi chiếc quần nhỏ trên người mình, sau đó giật phăng đi chiếc quần còn lại trên người An Sơ Hạ.

Phân thân to lớn của Hàn Thất Lục vì cố chịu đựng mà đã phát trướng đến to lớn, đang chĩa thẳng vào động hoa ẩm ướt của An Sơ Hạ: "Sơ Hạ, anh vào đây."

Ngay sau đó... căn phòng tràn đầy một cuộc yêu, không gian ngập đầy những âm thanh ma quái cùng nóng bỏng.

<b>Hoàn!</b>
loading...
trước