Thiếp Chờ Hoa Bỉ Ngạn

Tác giả : Tân Sinh

Chương 3 - Chương 3: Bắt gặp Thủy Lăng Kính

Hôm sau, Khúc Tiểu Bạch dẫn Phương Triết đến bìa rừng gần đại thụ để săn bắt gà rừng.

Phương Triết thích thú cùng Khúc Tiểu Bạch nấp sau một bụi cỏ khô. Khúc Tiểu Bạch thiết kế bẫy là một sợi dây dài chừng mười thước, một đầu được thắc dạng thòng lòng, và câu qua một nhánh cây cao chừng hai thước, đầu còn lại trong tay Khúc Tiểu Bạch. Chỉ cần gà rừng vào đúng vị trí, Khúc Tiểu Bạch giật mạnh là bắt lấy được con gà.

Hai người ánh mắt chăm chú nhìn về hướng thòng lòng một khoảng thời gian. Lúc này có một con gà rừng theo mùi con trùng được đặt giữa thòng lòng đi tới. Vừa bước vào thì bị Khúc Tiểu Bạch giật lấy và bắt dính chân nó rồi treo lơ lửng.

Khúc Tiểu Bạch phủi tay chạy ra chụp lấy con gà với vẻ mặt thích thú rồi nhìn Phương Triết cười nói “Ngươi có tin, đây là lần đầu tiên ta bắt con gà rừng không?”

Phương Triết cầm lấy con gà thay Khúc Tiểu Bạch rồi nhìn Khúc Tiểu Bạch ra vẻ không tin lắm “Ngươi giống như thợ săn giàu kinh nghiệm, ở đâu ra lần đâu! Ta cầm con gà còn đang rung rẩy đây!”

Phương Triết nhìn con gà suy nghĩ một lúc rồi quyết định “Phần còn lại giao cho ta!”

Khúc Tiểu Bạch ngạc nhiên “Ngươi được không?”

Phương Triết nháy nháy mắt “Tin tưởng ta!”

Nói rồi Phương Triết cầm con gà ra sông gần đó sơ chế. Khúc Tiểu Bạch nhìn bóng lưng hắn nghiêm túc làm thịt con gà mà phì cười.

Không ngờ một thiếu gia gia đình thế gia lại có khả năng này. Có khi nào hắn thực sự là đứa nhóc mười tuổi không.

Phương Triết dùng lá cây bao quanh lấy con gà rồi lấy dây rừng buộc chặt lại. Sau đó lấy bùn nhão đắp lên con gà, vo thành một cục to tròn.

Hắn lấy lá khô, nhành cây khô gom lại rồi đốt lửa nun lấy khối bùn nhão vừa bao lấy con gà. Hắn định làm nướng bùn mà nhóm ăn mày trong thành hay làm cho hắn ăn.

Nhìn hắn như vậy, nhưng sự tích ở kinh thành hắn khá tốt, đặc biệt là thiếu niên quyền quý không ai chơi chung với hắn, cho nên hắn hay lui tới nhóm ăn mày chơi và học hỏi được nhiều cách sinh tồn để tự lo cho bản thân mình khi không có ai bên cạnh, chăm sóc hắn.

Khúc Tiểu Bạch lại gần khều vai hắn “Chừng nào ăn được?”

Phương Triết nhìn lửa đã tắt, còn lại than hồng đang nun nấu. Hắn nói “Đợi lớp bùn bên ngoài khô, nứt ra là chín. Ngươi yên tâm, ta có kinh nghiệm!”

Một lúc sau, Phương Triết dùng cây gấp khối bùn đã khô nứt ra. Hắn dùng một nhánh cây gõ gõ, lớp bùn bên ngoài nứt ra và lộ ra bên trong con gà tỏa ra mùi thơm béo ngậy.

Khúc Tiểu Bạch vô ý nhưng cũng nuốt một ngụm nước miếng. Đưa ngón tay lên “Thơm, nhìn có vẻ ăn được!!”

Phương Triết dùng lá cây lấy ra một cái đùi gà vừa đưa cho Tiểu Bạch “Mời tiểu bằng hữu nếm thử gà ăn mày do bổn thiếu gia tự tay nướng!”

Khúc Tiểu Bạch cười thích thú rồi lấy đùi ra lên ngửi ngửi sau đó ăn thử một miếng “Rất ngon! Ngươi làm ăn mày coi chừng hợp hơn ta!”

Khúc Tiểu Bạch cắn xong một miếng nữa rồi, rồi lại một miếng nữa đến khi gần hết nửa con gà mới dừng lại. Khúc Tiểu Bạch vỗ vỗ bụng “Ăn ngon, rất no! Trước giờ ta chưa từng nếm thử qua món này”

Sau đó Khúc Tiểu Bạch ngắm nhìn Phương Triết ăn hết phần còn lại rồi nhìn về hướng con suối “Ăn xong, ta và ngươi quay lại con suối. Ta nghĩ ban ngày sẽ rất an toàn!”

Phương Triết gật đầu rồi cặm cụi ăn tiếp phần của mình. Hắn liếc nhìn Khúc Tiểu Bạch đang xao lãng nhìn về một hướng. Hắn nhìn thấy một vài sợi tóc mai thoáng bay trong gió, tâm hồn thiếu niên mộng mơ của hắn xao động. Hắn chưa từng nghĩ, hắn sẽ trải qua những ngày trốn nhà lưu lạc nơi rừng núi hoang vu như thế này. Hắn có cảm giác an toàn, có thể là vì Khúc Tiểu Bạch đang bên cạnh bảo vệ hắn.



Mặt trời đứng bóng, Khúc Tiểu Bạch và Phương Triết trở lại con suối. Theo lời Khúc Tiểu Bạch, nơi con suối này có Tẩy Lục Quả trân quý sắp chín. Luồng ánh sáng phát ra tối hôm qua không phải từ Tẩy Lục Quả, có thể từ một vật nào đó.

Khúc Tiểu Bạch nhìn kỹ Tẩy Lục Quả một lần nữa rồi nói “Nhìn quả to tròn như vậy, có lớp trơn bóng. Ước chừng hai ngày nữa thì quả chín, lúc đó ta và ngươi hái”

Phương Triết gật đầu rồi lại gần con suối. Ánh sáng phản chiếu lên vách đá tạo thành gợn sóng nhìn rất đẹp mắt.

Bất chợt có ánh sáng le lói ở một trũng nước gần đó phản xạ lên vách đá khiến hắn chú ý.

Phương Triết tiến lại gần trũng nước thì phát hiện một vật gì đó lấp lánh. Phương Triết dè dặt dùng tay lấy vật phát sáng đó lên khỏi mặt nước. Hình dạng vật đó như tấm gương soi có tay cầm mà mẹ hắn hay sử dụng lúc ở nhà.

Khúc Tiểu Bạch thấy vậy cũng lại gần nhìn đồ vật trong tay Phương Triết, hai mắt tỏ sáng “Cái này là Thủy Lăng Kính! Hèn gì tối qua phát sáng được lên bầu trời”

Phương Triết ngạc nhiên hỏi “Thủy Lăng Kính là gì? dùng để soi sao?”

Khúc Tiểu Bạch gật đầu cười nói “Đúng là dùng để soi! Nhưng còn một tác dụng khác nữa!”

Khúc Tiểu Bạch nhìn dáo dát xung quanh, sau đó dừng lại ở Tẩy Lục quả liền nói “Ngươi thử đưa mặt kính về hướng hai trái Tẩy Lục quả xem.”

Phương Triết vội làm theo. Dùng Thủy Lăng kính chiếu vào Tẩy Lực quả, chuyện phát sinh tiếp theo chính là xung quanh Tẩy Lực Quả tỏa ra những vầng dạ quang mà mắt thường hắn không tày nào nhìn thấy được.

Phương Triết mở to hai mắt ngạc nhiên “Thật kỳ lạ, thần kỳ như vậy!”

Khúc Tiểu Bạch mỉm cười “Còn nhiều chuyện trên đời này, ngươi không hiểu thấu được!”

Phương Triết nhìn Thủy Lăng Kính, sau đó nhìn Khúc Tiểu Bạch, nghĩ ngời một lúc rồi chìa ra đưa cho Khúc Tiểu Bạch “Cho ngươi!”

Khúc Tiểu Bạch ngạc nhiên nói “Cho ta?”

Phương Triết gật đầu ra vẻ mong muốn đối phương nhận lấy, nhưng Khúc Tiểu Bạch lắc đầu nói “Thủy Lăng Kính, với ta không hứng thú!”

Phương Triết bị từ chối, không cam tâm lắm. Sau đó hắn nhìn vòng đeo tay có một viên đá tròn khắc chữ “Vạn” mà mẹ hắn cầu từ Vạn Phật Tự. Sợi dây đeo tay này được làm từ cương mộc, chí cương nên mang đến nhiều may mắn cho hắn. Đây là vật bất li thân, hay còn là quý giá nhất đối với hắn.

Hắn chần chờ sau đó mới đưa ra quyết định.

Hắn tháo sợi dây đeo tay ra, rồi chủ động đeo lên tay phải của Khúc Tiểu Bạch, hắn mỉm cười “Ngươi không được từ chối!”

Hắn bắt đầu giải thích tiếp “Đây là vòng đeo tay may mắn với lại quý giá của ta. Tặng ngươi ơn chữa lạnh bệnh câm của ta!”

Khúc Tiểu Bạch ngẩn người một lúc, sau đó mở to tròn hai mắt ra nói “Nhân gian gọi đây là… vật định tình sao?”

“A!” Phương Triết đỏ mặt. Sau đó mới ấp úng nói “Không, may mắn! Là vật may mắn tặng ngươi! Ta sẽ bồi ngươi chơi ở đây cho đến khi ngươi trở về nhà”

Hắn nhìn sang chỗ khác ngại ngùng nói “Chỉ sợ sau này không gặp lại, coi như là kỷ vật đi!”

Khúc Tiểu Bạch nghe hắn nói như vậy mới thở ra một hơi. Đúng là nhân gian hữu duyên, nhưng duyên này chưa chắc sẽ kéo dài được lâu. Hơn nữa, Khúc Tiểu Bạch sẽ rời đi nơi này không lâu sau đó.

Khúc Tiểu Bạch lại thở ra, rồi nhìn sang dòng suối nhỏ đang chảy róc rách. Khúc Tiểu Bạch lại gần bờ suối rồi ngồi xuống một mô đá, chân để dưới nước đong đưa.

Nhìn dáng vẻ suy tư của Khúc Tiểu Bạch, Phương Triết vô vàng khó hiểu. Hắn không hiểu Khúc Tiểu Bạch là người phương nào nhưng tuổi nhỏ như hắn, lại có nhiều bản lĩnh và kiến thức hơn hắn. Rồi Khúc Tiểu Bạch sẽ về nhà trong vòng vài ngày tới. Hắn muốn hỏi, nhưng lại thôi. Có thể là Khúc Tiểu Bạch có khó khăn riêng của mình.

Phương Triết lại gần Khúc Tiểu Bạch đang đùa giờn với dòng nước. Hắn cũng đặt chân xuống, thả lỏng người ra phía sau hưởng thụ.

Phương Triết bỗng nhớ đến chuyện nguy hiểm tối hôm qua, mới ngồi thẳng người lại quay sang hỏi “Tiểu Bạch nói chỗ này nguy hiểm? Có phải liên quan đến trời tối hay không?”

Khúc Tiểu Bạch nhìn sang Phương Triết tán thưởng “Ngươi thông minh nha! Có một số thứ, ban ngày không xuất hiện được!”

Phương Triết ngẩn người “Ma quỷ sao?”

Khúc Tiểu Bạch gật đầu “Cũng gần như vậy!”

Sau đó ánh mắt Khúc Tiểu Bạch dời qua hai quả Tẩy Lục Quả. Gần vách đá có thêm vài vết cào mới xuất hiện. Những cây cỏ, nhánh cây có một mớ xáo trộn như có cuộc hỗn chiến trước đó.

Khúc Tiểu Bạch ngẫm nghĩ một lúc rồi lấy từ trong túi vải ra một cuộc chỉ màu đen, kèm theo là một mùi hương nhẹ nhàng. Đây là mùi hương tối hôm trước, Phương Triết đã ngửi qua từ phấn của con bướm.

Không gian đang yên lắng một lúc, thì có một con bướm chầm chậm bay lượn lại gần Khúc Tiểu Bạch. Nó ngửi ngửi rồi cắn lấy một đầu sợi chỉ màu đen. Sau đó hướng hai quả Tẩy Lục Quả bay đến, rồi nó lượn một vòng quanh hai quả.

Phương Triết tò mò hỏi “Nó nghe theo lời ngươi?”

Khúc Tiểu Bạch cho là dĩ nhiên nói “Như tối hôm trước vậy thôi! Đây chỉ là thủ đoạn nhỏ thôi.”

Sau đó ánh mắt Khúc Tiểu Bạch thoáng nhìn Lăng Thủy Kính trong tay Phương Triết. Nàng suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu. Sau đó lại thở ra, cuối cùng mới vịnh lấy vai Phương Triết khẽ nói “Mỗi lần ta nhấn một cái, ngươi thở ra, thở ra triệt để. Ta thả lỏng thì ngươi hít sâu vào… cứ như vậy!”

Phương Triết ngơ ngẩn không hiểu ý đồ của Khúc Tiểu Bạch, nhưng vẫn làm theo. Sau đó Phương Triết bắt đầu cảm nhận có một luồn gió mát chạy ở sống lưng hắn, rồi từ từ xâm nhập vào bên trong cơ thể. Hắn có cảm giác ớn lạnh một khắc sau đó thì bắt đầu cảm giác sảng khoái lạ thường.

Xung quanh tiếng côn trùng kêu rõ ràng hơn, tiếng sột soạt cách hắn chừng mười trượng hắn vẫn nghe thấy được. Thậm chí cơn gió vừa thổi qua làng tóc Khúc Tiểu Bạch, hắn vẫn cảm nhận được. Hắn không hiểu điều gì đang xảy ra, nhưng hắn thấy rất thoải mái, cảm giác như được khai khiếu.

Khúc Tiểu Bạch buông tay ra khỏi vai hắn. Hắn lúc này cảm giác thoải mái chầm chậm tan biến. Hắn thở ra nhẹ nhàng rồi nhìn Khúc Tiểu Bạch bằng ánh mắt cực kỳ tò mò.

Khúc Tiểu Bạch không giải thích gì, bèn lấy ra từ trong túi áo một cái túi vải, túi vải kích thước to gấp hai lần bàn tay hắn. Khúc Tiểu Bạch mới nói “Lăng Thủy Kính kích cỡ lớn, mang theo bất tiện. Ta vừa rồi dạy ngươi một thủ đoạn nhỏ để chứa Lăng Thủy Kính, có gì ngươi tùy thời có thể đem theo bên mình” Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Online . com

Phương Tiết một tay cầm Lăng Thủy Kính, một tay cầm túi vải. Sau đó nhìn nhìn một lúc, rồi lại nhìn sang Tiểu Bạch. Cuối cùng hắn gãi đầu chẳng biết thế nào.

Hắn thử mở ra nút thắt túi vải, rồi đầu tiên bỏ cái tay cầm Lăng Thủy Kính vào trước, ý đồ cho Khúc Tiểu Bạch nhìn thấy là không thể bỏ một vật kích thướt lớn gấp hai ba lần vào một vật nhỏ hơn nó. Bất ngờ xảy ra là, vừa để tay cầm vào miệng túi vải, thì Lăng Thủy Kính tự động bị hút vào bên trong.

Hắn mở to mắt ra đến nỗi muốn rớt ra bên ngoài. Hắn lắp bắp “Chuyện này… có thể sao!”

Khúc Tiểu Bạch ra vẻ dửng dưng, rồi hai tay chắp sau đầu ngạo nghễ quay đầu đi. Đi được một đoạn, nàng quay đầu nói nhỏ “Cái này là… thủ đoạn nhỏ, ngươi nhớ kỹ!”

Phương Triết vẫn ngẩn ngơ, sau đó vẫn lắp bắp “Ta… thực sự chẳng có làm gì hết!”

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status