Thiên Hạ Hoan Ca

Tác giả : Kiều Gia Tiểu Kiều

Chương 8 - Chương 8: Mỹ Nhân Ngủ

“Tiểu Bạch, đừng vô lễ! Nàng là chủ nhân của ta.”

Ống tay áo bỗng dưng bị lông đuôi màu đỏ quét qua, một luồng khói trắng bay lên. Bảo Thù chưa tỉnh hồn vỗ ngực, quay đầu lại liếc trộm con Hỏa Thố kia theo lỗ chó chui vào.

Chỉ nghe Trọng Minh nhẹ nói một câu phiêu phiêu, Hỏa Thố đang giương nanh múa vuốt lập tức cúi đầu rụt cổ, nịnh hót nhảy lên đùi  Bảo Thù, liếm liếm cánh tay nàng bị hun khói đen sì, nhìn bộ mặt ngây thơ vô hại của nó mà Bảo Thù rùng mình một cái.

Trọng Minh thu hết vào mắt, cười khúc khích: “Nó và ta đều là thượng cổ thần thú nhất tộc, tộc Ca. Bất quá tuổi còn quá nhỏ, chỉ mới bốn trăm tuổi, vẫn chưa thể nói chuyện.”

Bảo Thù kinh ngạc: “Bốn trăm tuổi còn nhỏ?”

Trọng Minh gật đầu: “Chúng ta thần thú giới khác với thần và yêu giới, hai ngàn năm có thể nói, bốn ngàn năm mới có thể biến thành người.”

Bảo Thù “Oh” một tiếng, ôm Tiểu Bạch từ dưới đất bò dậy, quan sát bốn phía.

Nhìn ra được, đây là một căn phòng hoa mỹ dị thường của một cô gái.

Tầng tầng màn tơ màu vàng nhạt y nỉ chập chờn, bốn góc đặt đèn lưu ly bên trong đều là những viên Dạ Minh Châu to như trứng ngỗng, vì vậy, ánh sáng bên trong phòng mới có thể dị thường nhu hòa. Bên trái, đặt bàn trang điểm, trên có gương khảm ngọc cùng với vài món trang sức quý hiếm, mọi thứ đều xảo đoạt thiên công, tinh diệu vô song.

Bảo Thù nhìn mà nước miếng chảy ròng ròng, một lúc lâu sau mới hồi thần. Vén màn tơ lên đi vào trong, đập vào mắt chính là một hồ nước, yên ba phiêu miểu, sương mù lượn lờ, trên mặt nước có mấy phiến vũ lân lưu quang dật thải kết thành một đóa hoa khổng lồ làm giường.

Trên giường hoa, một vị nữ tử đang nằm.

Hơn nữa, là một cô nương rất đẹp!

Bảo Thù trong đầu đột nhiên trống không, khó có thể nghĩ ra từ gì có thể tả được vẻ đẹp của nàng.

Nếu dùng kiều diễm, là tàn phá vẻ đoan trang của nàng, nếu dùng ôn uyển, là tàn phán sự linh động của nàng. Nàng mặc xiêm y vàng nhạt, hai tay đặt trên bụng, bờ môi nở cười dịu dàng, cứ như vậy lẳng lặng ngủ. Bảo Thù nghĩ nếu như nàng mở mắt cười một cái thì liệu sông băng ngàn dặm cũng sẽ trong nháy mắt bị hòa tan?

“Nàng chết?” Bảo Thù vô thúc hỏi.

“Không biết.” Trọng Minh dứt khoát đáp “Ta không có cách nào đến gần hoa giường, không biết nàng là chết hay sống.”

“Nàng chết... Nhầm, ngủ ở đây bao lâu rồi?”

Trọng Minh vẫy cái đuôi, nói: “1500 năm trước, ta chỉ mới sáu trăm tuổi, bị ác thú cắn trọng thương suýt chết, may mắn gặp được một vị bạch y nam tử đi ngang qua, đem ta cứu. Ta vốn định nhận hắn làm chủ nhân, hắn lại nói hắn không phải là chủ nhân thiên mệnh của ta, chẳng qua là mang ta đến nơi này, bảo ta thủ hộ với nàng, cho đến chủ nhân thiên mệnh của ta xuất hiện mới có thể rời đi.”

Bảo Thù giật mình nói: “Nói như vậy, nàng đã nằm ở đây hơn 1500 năm?! Kia, nam nhân kia đâu?”

Trọng Minh dùng cánh tao liễu tao đầu, “Không lâu sau trong lục giới xảy ra một cuộc đại hỗn chiến, từ đó, hắn cũng không có xuất hiện nửa. Ta đoán, ân nhân nhất định là nhân vật lớn trong lục giới, lường trước mình dữ nhiều lành ít, cho nên đem nàng giấu ở này.”

Bảo Thù chợt nghĩ đến cái gì, bất an hỏi: “Nếu ngươi rời đi, lỡ có người xấu tới thì làm sao?”

Trọng Minh lắc đầu: “Không cần phải lo lắng, nơi rất bí ẩn. Huống chi, hôm nay Lang Hoa phương viên trong vòng trăm dặm, bị Li Diên dùng  pháp khí Vô Vọng Hàm của hắn phong ấn, mà trên người cô gái tựa hồ cũng có tuyệt thế pháp bảo gì đó, nếu là người xông vào đạo hạnh thấp, khi tới gần sẽ chết.”

Bảo Thù giật mình, lui về phía sau mấy bước.

Tiểu Bạch oa ô kêu hai tiếng, Trọng Minh lại nói: “Chủ nhân, chúng ta nên đi, trễ nữa sợ sẽ gây chuyện. Về phần gian mật thất này cùng nữ tử này...... Mong rằng chủ nhân sẽ giữ bí mật.”

Bảo Thù gật đầu đáp ứng.“Con Hỏa Thố cũng muốn mang đi sao?”

“Tộc Ca này có tục vừa sinh ra liền bị cha mẹ trục xuất, bốn trăm năm qua nó đều là đi theo ta, bất quá, nếu là chủ nhân không thích nó......”

Hỏa Thố Tiểu Bạch lập tức cụp tai xuống, quặp móng lại, đôi mắt đẫm lệ uông uông nhìn Bảo Thù.

Bảo Thù im lặng, chỉ có thể đồngý mang theo Hỏa Thố trở về.

**

Khi trở lại Lang Hoa Sơn thì trời đã vào đêm. Bảo Thù chỉ huy Trọng Minh trực tiếp bay lên tầng Thất Trọng Thiên, nhưng lại trù trừ không biết đáp xuống nơi nào mới phải.

Ngoài Phi Tiên Điện có bốn tòa chích điện, chính là bốn vị sư huynh chức trách điện kiêm tẩm điện, nàng trước mắt chỉ biết là ở góc Tây Bắc là Trừng Phạt Điện ở trong Dạ Vi, còn ba điện khác tên là gì thì hoàn toàn không biết, cũng không ai ở trong điện nào.Ô hô, bây giờ nên như thế nào cho phải?

Trọng Minh ở giữa không trung bay một vòng lại một vòng, thể lực dần dần yếu đi, tức giận mở miệng: “Chủ nhân, ngài không phải là muốn đi tìm Dạ Vi tỏ tình sao? Chúng ta trực tiếp bay đi Trừng Phạt Điện không tốt sao!”

Bảo Thù đang trầm tư, nghe lời này lập tức hôn mê suýt ngất.

“Ai... Ai nói cho ngươi biết ta muốn đi tỏ tình......”

Trời đất chứng giám, nàng lúc này thật không có nghĩ tới chuyện tỏ tình, hiện tại, nàng quan tâm nhất là vị Hân Liệt sư huynh vĩ đại của nàng. Mười ngày, không biết thương thế hắn đã khá hơn chút chưa? Nếu như xảy ra cái gì hậu di chứng, nàng là không phải là phải chịu trách nhiệm a?

Trọng Minh không có hảo ý âm hiểm cười hai tiếng: “Đừng thẹn thùng, ngày đó ở trong nước... Hắc hắc... Ngài mấy ngày nay ngày ngày ở tai ta vừa niệm lẩm bẩm hắn, cái gì kia cái gì tỏ tình đại kế, ta giờ cũng có thể đọc làu làu rồi!”

Tiểu Bạch gì cũng không biết, học theo Trọng Minh cười ti ti rồi lại kêu chít chít.

Bảo Thù đỏ mặt, nắm cổ của hắn dùng sức bóp lấy bóp để: “Ai cho ngươi cười! Ai cho ngươi cười! Tốt nhất là nhanh quên hết cho ta! Nếu không, ta lập tức đem ngươi lột sạch lông, rồi đem đi hầm cách thủy làm súp cho đại sư huynh bồi bổ thân thể!”

“Đừng... Đừng... Mau buông tay!”

Trọng Minh bị nàng làm cho thất huân bát tố, vốn là đang bị thương, lúc này khí huyết dâng trào, trên không trung lật người.

Hắn vừa lộn một vòng, Bảo Thù lập tức ngã xuống.

Tiểu Bạch phát hiện nguy hiểm, cuống quít từ trong ngực nàng chui ra, cắn lấy tay áo sớm đã phá thành sợi, muốn túm nàng đi lên. Đáng tiếc cơ thể nó bây giờ quá nhỏ, tốc độ rơi lại nhanh, nên ngược lại bị nàng kéo xuống phía dưới.

Bảo Thù sợ hãi không dám mở mắt, trong đầu lại hiện ra một đống khẩu quyết, nhưng một cái cũng dùng không được.

Xong rồi, lần này té xuống chắc chắn biến thành thịt heo nát rồi!

May nhờ Trọng Minh bay không cao, chỉ chốc lát sau, Bảo Thù cảm giác cả người đã hạ cánh, đầu như đụng vào một cái bàn ủi, đụng đầu nàng có chút choáng váng.

Hình như nàng không bị thương. Chẳng qua là, vì sao thân thể lại thấy nóng?

Nàng chiến nguy nguy mở mắt ra, đối diện thượng là một đôi mắt con ngươi đỏ ngầu, ngoài nghi ngờ còn mang theo chút kinh ngạc. Hắn kinh ngạc, nàng còn kinh ngạc hơn, hắn ôm nàng, nàng ôm hắn, hai người bốn mắt nhìn nhau nửa ngày, ai cũng không nói một câu.

Tiểu Bạch vẫn còn cắn ống tay áo nàng, treo giữa không trung chơi trò nhảy dây. Bay tới bay đi, bay đi bay tới, nó đang chơi bất diệt nhạc hồ, chỉ nghe “Tê lạp”một tiếng vang lên, ống tay áo bị nó xé rách, rốt cục cũng phá vỡ không khí im lặng quỷ dị này.

Tiểu Bạch ngã xuống đất, mờ mịt trừng mắt nhìn.

“Này, hai người các ngươi còn nhìn nhau tới khi nào?”Trọng Minh đáp xuống trên nhánh cây, nhìn thấy Tiêu Bảo Thù không sao, trong lòng thở phào một tiếng, nhưng vừa nhìn thấy Hân Liệt, nhất thời tức giận lông đuôi dựng lên. Hân Liệt vừa mới nhìn thấy này hai con thần thú, khẽ cau mày, thả Tiêu Bảo Thù xuống.

“Đại... Đại sư huynh.”  Bảo Thù hít mũi một cái, xoa đầu không hiểu nói, “Huynh... tại sao lại ở đây?”  

Hân Liệt im lặng một chúng, chỉ ra sau lưng: “Nơi này là bản... Ta tẩm điện, ta không ở nơi này thì ở đâu?”

Bảo Thù cũng không phát hiện hắn thay đổi tự xưng, chẳng qua là ngạc nhiên nhìn ra phía sau hắn, thấy trên tám biển bạch ngọc viết ba chữ  ”Vô Vọng Điện”. Hình như đã nghe ai nhắc qua, Vô Vọng Điện, vốn là Li Diên tẩm điện khi chưa làm chưởng môn, chủ quản Lang Hoa môn nhân tu hành luôn thí luyện cùng đệ tử, quyền lực tuy lớn, trên thực tế cũng là nhàn hạ nhất.

Thì ra là đại sư huynh ở nơi này, hắc hắc, đúng là vô tâm trồng liễu, liễu thành rừng.

Bảo Thù đắc chí  nửa ngày, bỗng dưng nhớ ra mục đích chuyến đi này, vội vàng nhỏ giọng hỏi: “Đại sư huynh, thương thế của huynh thế nào? Có nặng không? Đã tìm đại phu xem qua chưa?”

Nói xong, nàng hận không được tát miệng mình hai cái, hắn là ai? Cần đi xem đại phu sao?

“Không sao.” Hân Liệt cũng không cảm thấy nàng nói có gì thiếu sót, ngược lại, nhìn nàng nửa cánh tay trần truồng, bộ dạng run lẩy bẩy, không khỏi khẽ cau lông mày. Do dự một chút, rồi đem áo gió của mình cởi xuống ném cho nàng.

Bảo Thù ôm áo gió, cảm động hốc mắt hồng hồng.

Trừ cha mẹ và Vô Cửu, đại sư huynh quả nhiên là người hiểu rõ mình nhất!

“Tiêu Bảo...... Bảo Thù?!”

Tầm Huyên tiếng hô  ngạc nhiên truyền đến, Bảo Thù trợn to hai mắt quay đầu lại, đang từ ngoài cổng đi tới, chính là Tầm Huyên cùng hồ ly.

“Ngươi còn sống a! Làm ta và hồ ly lo muốn chết!” Tầm Huyên một bước nhảy lên ôm lấy nàng, nước mắt nước mũi đều bôi ở trên người nàng “Ta trả lại ngươi, cứ tưởng ngươi chết, ô ô ô, làm ta sợ muốn chết......”

Tiêu Bảo Thù bị nàng siết chặt thở không được, gương mặt đỏ bừng.

Tiểu Bạch “Oa ô” gầm nhẹ, hai chiếc răng nhọn lóe lóe, nghe Trọng Minh ho khan một tiếng, lập tức đóng lại cái miệng nhỏ, tiếp tục trên mấy vải rách lăn qua lăn lại, nó cho tới bây giờ không có ra khỏi Tuyết Vực, lúc này chơi rất vui vẻ.

Hân Liệt có chút dở khóc dở cười, một tay kéo Bảo Thù ra, nhìn nàng thở dốc.

Tầm Huyên lúc này mới ý thức được người trước mắt là ai, sợ hãi ‘phốc thông’ một tiếng quỳ xuống: “Bái…bái…bái…bái kiến Thần Quân......”

Mọi người ở Lang Hoa Sơn, mặc dù luôn gọi Hân Liệt là đại sư huynh, nhưng bởi vì thân phận tôn quý, lại là người kiêu căng, ngay cả thập nhị trưởng lão thấy hắn đều phải gọi một tiếng Thần Quân, môn hạ đệ tử tự nhiên không dám đi quá giới hạn.Hồ ly nãy giờ không lên tiếng, vẻ mặt hơi khó chịu, bất ty bất kháng nói: “Tiểu hồ yêu bái kiến đại sư huynh.”

Hân Liệt nhàn nhạt vuốt cằm, ý bảo Truy Huyên đứng dậy, sau đó mang theo ba phần tán thưởng nhìn Diễm Diễm một chút. Bất kể địa vị hắn ở thiên giới như thế nào, ở chỗ này, hắn cuối cùng chẳng qua là Lang Hoa đệ tử, đối với môn nhân kính hắn sợ hắn cũng đều có chút bất đắc dĩ.

Bảo Thù đem Truy Huyên từ trên đất kéo lên, ngạc nhiên nói: “Trên núi ban đêm cấm đi lại, các ngươi tại sao lại chạy tới đây?”

“Còn không phải vì ngươi!” Truy Huyên đấm nàng một cái, oán hận nói, “Trọng Minh tuy là thụy thú, nhưng là ai có thể bảo đảm nó không ăn yêu tinh? Chờ mãi không thấy ngươi trở lại, đi cầu trưởng lão, hắn cũng không để ý, chỉ có thể trộm đi lên đây cầu xin mấy vị sư huynh, tới cửa gặp phải Yêu Nhiêu  nên cùng nhau đi.”  Dứt lời, trong lòng lo lắng liếc trộm Hân Liệt, thấy hắn không có ý trách cứ, mới yên tâm.

Tiêu Bảo Thù vốn mắt đang ngấn lệ, lúc này không kiềm được, đem đầu chôn ở trong ngực nàng gào khóc. Khóc hết ủy khuất và cảm động trong mấy ngày nay và bây giờ có cả hạnh phúc.

Không sai, nàng hôm nay rất hạnh phúc, cho dù xa xứ, nàng cũng không còn cảm thấy cô đơn như trước nữa.

Nàng có sư phụ, có sư huynh, có tỷ muội, còn có Trọng Minh cùng Hỏa Thố.

Truy Huyên đá nàng một cước, cau mày nói: “Này, khóc gì a, người vốn đã xấu xí, giờ lại khóc còn có thể nhìn sao?”

Tiêu Bảo Thù xoa xoa mông, giơ tay đấm nàng một cái, cái miệng nhỏ nhắn tiếp tục rống.

Vì vậy, hai người nước mắt nước mũi tèm lem, ngươi một quyền ta một cước  náo loạn nửa ngày.

Hân Liệt để mặc hai người họ hồ nháo, không những không não, ngược lại có chút giật mình.

Hắn không muốn thừa nhận, mình giờ phút này thậm chí có chút hâm mộ Tiêu Bảo Thù. Hắn trong đầu không ngừng nghĩ, mình đã bao lâu không có cùng bằng hữu cãi nhau ầm ĩ, đã bao lâu không có vì bằng hữu làm chuyện trái quy tắc rồi?

Hoặc là nói, hắn còn có bằng hữu sao?

Hắn có ba vị sư đệ, hôm nay, còn coi là hắn là bằng hữu sao?

Hân Liệt âm thầm nắm chặt hai tay, nếu như hắn nhớ không lầm, khi mới tới đến Lang Hoa thì bọn họ chẳng qua vẫn là u mê thiếu niên, từ bài xích lẫn nhau đến  cùng nhau chơi đùa, trong vòng năm tháng, bọn họ cùng nhau chuồn xuống núi uống rượu đánh nhau, cùng nhau xông vào Tuyết Vực bắt Linh Thú, cùng nhau quỳ gối trên Trừng Phạt Điện ăn hèo......

Kia, là từ lúc nào mình và bọn họ càng ngày cách nhau càng xa?

Là từ khi mình hóa thân thành mặt trời, ngày ngày thực hiện Thiên Tộc chức trách? Hay là ngày phụ hoàng tới bảo mình phải ghi nhớ thân phận? Hay là ngày hắn bắt đầu lo sợ một ngày kia cùng bọn họ là địch?

Chẳng lẽ là, vương giả chí tôn bễ nghễ thiên hạ, nhất định phải cô tịch cả đời......

Yêu Nhiêu ở một bên chú ý vẻ mặt biến hóa của Hân Liệt, trên mặt dường như nở nụ cười thương hại.

Nàng vỗ bả vai Tiêu Bảo Thù, trầm giọng nói: “Chúng ta nên đi thôi, vạn nhất bị trưởng lão phát giác, tuy lớn mà nhỏ. Ta không muốn vừa ra khỏi Vô Vọng Điện, lại vào Trừng Phạt Điện, mặc dù, ta cũng rất muốn gặp Dạ Vi sư huynh.” 

Ba người đồng thời hồi hồn, Hân Liệt khẽ gật đầu: “Nếu bị bắt, cứ nói là bản quân tìm ngươi tới là được.”

“Đa tạ Thần Quân.”Truy Huyên giống như là lấy được kim bài miễn tử, kích động ôm lấy Tiêu Bảo Thù.Tiêu Bảo Thù khi bị xuất viện thì đã là giờ Tý, quay đầu lại nhìn lại nhìn, cuối cùng lấy hết dũng khí mở miệng: “Đại sư huynh, cám ơn.”

“Không cần, chỉ là một cái nhấc tay thôi.”

Hân Liệt ngước mắt nhìn trời, hắn quả thật là nhấc tay một cái.

Mới vừa rồi, hắn đang trong vườn trầm tư. Người hắn đang nghĩ đến đột nhiên từ trên bầu trời phốc thông lọt vào trong ngực. Hại hắn còn tưởng rằng pháp lực mình thâm hậu đến trình độ như vậy, xuất hiện ảo cảnh không nói, lại còn giống như thật như thế, làm hắn nhất thời kinh ngạc không nói gì.

Cho nên mới nói duyên phận quả thật rất kỳ lạ.

Có một ngày, nàng chợt từ trên trời giáng xuống, lúc đó, hắn vẫn còn tỉnh tỉnh mê mê.

Có một ngày, nàng đột nhiên biến mất mất tích, lúc đó, hắn đã yêu nàng sâu vô cùng.

“Ta nói chuyện này......”  Tiêu Bảo Thù chỉ chỉ Trọng Minh đang trên ngọn cây ngủ gà ngủ gật.

“Lại càng không cần, ta cũng không chỉ là vì ngươi.” Hắn đã nói như vậy.

Nhìn ba người Tiêu Bảo Thù biến mất trong tầm mắt, Hân Liệt thân hình hơi nặng nề, ngực đau từng trận. Nhất định là vừa rồi vì tiếp nàng đã động tới  vết thương nên lại bị vỡ.

Hắn một tay che lại mấy huyệt vị, chế trụ cơn đau trong cơ thể.

Hôm đó, hắn gây ra dị tượng, liền biết đã gây ra đại họa, lập tức đi Mộng Hồi Điện hướng Li Diên nhận sai. Đợi đem tiền nhân hậu quả tố xong, sư phụ chỉ phạt hắn một mình đi ra sau núi, bày kế đưa tới Trọng Minh, cùng sử dụng Huyết Chú Thuật đem nó phong ấn.

Sư phụ nói, thứ nhất là phạt hắn thân là Thiên giới thái tử không biết nặng nhẹ, thứ hai vì Tiêu Bảo Thù tìm một tuyệt thế linh sủng.

Nhất cử lưỡng tiện.

Lúc trước hắn cũng có lòng vì Tiêu Bảo Thù thu phục một con linh sủng, nhưng tuyệt không phải Trọng Minh loại này cấp bậc thượng cổ thần thú. Cần phải biết, người có thể làm thượng cổ thần thú cúi đầu xưng thần ở trong lục giới chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, hắn quả thật không biết sư phụ tính toán điều gì nhưng cũng không thể làm gì khác hơn là theo kế sách của hắn, giao phó Mộc trưởng lão bố trí hết thảy.

Mấy đêm nay ban, hắn thường âm thầm quan sát Tiêu Bảo Thù.

Tâm ý của nàng, Lang Hoa trên dưới không người nào không biết, bàn luận xôn xao, tuy là hắn muốn coi thường cũng không thể coi thường.

Mỗi lần thấy nàng ngồi ở dưới mái nhà cong khổ sở chờ mình, một nơi trong lòng hắn sẽ trở nên dị thường mềm mại, tựa hồ có một gốc cỏ dại lặng lẽ ở dưới đất chui lên, mặc cho hắn cố gắng thiêu cháy nó nhưng là thủy chung trừ không được.

Mình, thật sự bị nàng làm cho động lòng sao?

Hân Liệt xoa xoa thái dương, cười khổ một tiếng.

**

Trên đường lẻn về Tam Trọng Thiên, Truy Huyên ôm Tiểu Bạch, Yêu Nhiêu thỉnh thoảng kéo tai nó, hai người cũng tò mò trêu đùa Hỏa Thố, Tiêu Bảo Thù ngược lại im lặng không nói gì.

“Này, ngươi đang nghĩ gì thế?”Truy Huyên hỏi.

“Không có, không có gì.” Tiêu Bảo Thù lấy lại tinh thần, nói nhỏ một câu, “Hôm nay, làm phiền các ngươi nhiều rồi.”

“Bệnh thần kinh.”Truy Huyên liếc mắt, không để ý nàng, quay đầu lại tiếp tục trêu chọc Tiểu Bạch.

Bảo Thù khóe miệng co quắp, lời này, nàng thật ra là nói với Yêu Nhiêu, dù sao các nàng bình thường không có giao tình, Yêu Nhiêu  so với mình nhập môn muộn hơn, công khóa cũng giỏi nhất trong lớp, đáng lý là không cùng lớp nàng mới phải.Thông minh như hồ ly, tự nhiên hiểu ý của nàng, nàng thản nhiên cười, vui vẻ nháy mắt mấy cái: “Là sủng vật của ta đả thương Trọng Minh, nói thế nào, ta cũng có trách nhiệm. Hơn nữa, hồ ly bọn ta đặc biệt thích cùng động vật đơn thuần kết giao bằng hữu, bởi vì các nàng đặc biệt dễ gạt.”

Tiêu Bảo Thù sờ sờ lỗ mũi, cười hắc hắc mấy tiếng: “Vậy thì tốt, chúng ta nhất định có thể thành bạn tốt.”
Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com
Yêu Nhiêu bật cười, ngón tay xanh nhạt đẩy nhẹ lên trán nàng.

Tiêu Bảo Thù chợt nhớ tới một chuyện, hiếu kỳ hỏi: “Các ngươi làm sao biết ta ở chỗ đại sư huynh?”

Truy Huyên giải thích: “Ta vốn muốn đi tìm Dạ Vi sư huynh cầu cứu, bởi vì cảm thấy ngươi bình thường cùng huynh ấy giao tình cũng không tệ lắm, nhưng Yêu Nhiêu không chịu, nói Dạ Vi dù thế nào cũng là chủ quản giới luật nhất điện đứng đầu, cũng không thể dẫn đầu phá giới đi. Lưa Hoan sư huynh khẳng định đã xuống chân núi tìm nữ nhân, đại sư huynh lại không dám đi, cho nên đi tìm Thương Kiệt sư huynh.”

“Đúng thế, là Thương Kiệt sư huynh nói cho chúng ta biết, ngươi có thể ở Vô Vọng Điện nên bọn ta tới.” Yêu Nhiêu  bổ sung.

“A?” Tiêu Bảo Thù sửng sốt “Thương Kiệt sư huynh làm sao biết ta ở Vô Vọng Điện?”

Truy Huyên vượt lên trước nhìn nàng có chút hả hê nói: “Chuyện này còn phải hỏi sao, cả Lang Hoa Sơn đã sớm truyền ra! Đều nói ngươi Tiêu Bảo Thù thèm thuồng Hân Liệt thái tử thèm thuồng đến phát điên mà thành ma, chỉ vì muốn từ xa nhìn hắn một cái, trắng đêm đứng dưới mái nhà cong chờ đợi mặt trời mọc, phong tuyết làm chứng, chuyện kia đã sớm nhật nguyệt sáng tỏ!”

Tiêu Bảo Thù nghe như  sét đánh bên tai! Hồi lâu sau, lệ rơi đầy mặt, ngửa mặt lên trời than.

Thật sự là tiếng người đáng sợ! Thật sự là ba người thành hổ! Ô ô ô, nàng đâu còn mặt mũi nào mà đi gặp Dạ Vi tỏ tình a......

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status