Thiên Hạ Hoan Ca

Tác giả : Kiều Gia Tiểu Kiều

Chương 15 - Chương 15: Tình Nhân Kết

“Nhị sư huynh!”

Bảo Thù đứng ở hành lang lầu hai, tì người vào lan cẩn sức vẫy tay “ Muội ở đây! Muội ở đây!”

Dạ Vi thân hình đột nhiên cứng ngắc, từ từ  ngẩng đầu lên, rốt cục thấy bóng dáng trong lòng đang tìm kiếm.

Mấy ngày nay sớm chiều làm bạn, hai người cùng ăn cùng ở, bây giờ chỉ mới không thấy nhau chưa đầy ba canh giờ mà với Bảo Thù, giống như đã qua hai trăm năm vậy. Đôi mắt mở to, nàng cơ hồ lăn một vòng xuống dưới lầu, nhào vào trong ngực Dạ Vi, dùng sức dụi  đầu vào ngực hắn: “Nhị sư huynh, muội tìm huynh tìm thật khổ cực a! Huynh chạy đi đâu......”

Mọi người trong khách sạn vốn đang vây quanh chế giễu, lúc này mắt không dám nháy nhìn bọn hắn chằm chằm.

Dạ Vi vuốt ve mái tóc dài của nàng, nhẹ giọng nói: “Bảo Thù ngoan, không sao không sao, ta tìm muội khắp nơi không, ta tưởng muội sẽ đến yêu quái thành tìm ta, nên cùng quỷ tướng chạy tới nơi này, Minh Tỳ đã phái nhân thủ chung quanh đi tìm, không ngờ lại gặp nhau chỗ này.”

Bảo Thù đang muốn oán trách đôi câu, lại bị người xách tai ra khỏi ngực Dạ Vi, từ trên đầu nàng nghe thấy một câu nói truyền xuống: “Nhị sư huynh! Nhị sư huynh! Ngươi tiện nha đầu này, ngươi coi Tứ sư huynh của ngươi là người chết sao!”

Đầu “Ông”  một tiếng nổ tung, nàng sống gần nửa đời, không sợ thần kinh có vấn đề, không sợ đại sư huynh kiêu căng bá đạo, không sợ sư phụ đại nhân uy nghiêm, không sợ Mộc trưởng lão lúc nào cũng trừng mắt lạnh, chỉ sợ người cùng Bảo mụ có chung sở thích nhưng ra tay so với Bảo mẹ hung ác hơn một ngàn lần – Tứ sư huynh!

Nàng run lẩy bẩy quay mặt sang, nịnh nọt nói: “Ha ha ha, Tứ sư huynh, lão nhân gia ngài cũng ở đây a?”

Dung Hoan buông tay ra, hai tay vòng ngực, theo thói quen đá nàng một cái, “Thế nào, bổn đại gia không được ở chỗ này sao!”

Bảo Thù xoa xoa mông, ân cần cúi đầu khom lưng: “Không đúng không đúng, ngài ở đâu đều được......”

Dạ Vi khẽ cau mày, đưa tay đem Bảo Thù hộ ở phía sau, thản nhiên nói: “Dung Hoan, sư phụ để cho ngươi ma luyện nàng, cũng không phải bảo ngươi khi dễ nàng. Thù Nhi dẫu gì một cô nương, ngươi làm như vậy còn thể thống gì?”

“U, Thù Nhi ——” Dung Hoan giả vờ run lên, nhướn lông mày nhìn Dạ Vi cười mờ ám.

Mười hai trưởng lão đoán Nhị sư huynh tối nay sẽ có một cuộc sinh tử đại kiếp, nên hắn vội vã chạy đến Mộng Hồi Điện bẩm báo sư phụ. Sư phụ không chút nghĩ ngợi, lập tức sai mình tới U Minh Quỷ vực giúp hắn giúp một tay, nào biết vừa mới nhìn thấy Nhị sư huynh, hắn như thất hồn lạc phách nắm tay mình hỏi: “Có nhìn thấy Bảo Thù không?”

Hắn chưa gặp Bảo Thù, lại càng chưa từng thấy qua bộ dạng của Nhị sư huynh như ngày hôm nay. Hôm nay, thấy cảnh bọn họ gặp lại nau, hắn khẳng định chắc chắn giữa hai người này có chút mờ ám nha.

Thật khó có thể tin a! Xưa nay Nhị sư huynh thưởng thức cực cao, vì sao phương cách thưởng thức nữ nhân lại sẽ kém đến loại này làm người ta phát run! Di? Tiểu yêu tinh này không phải là thèm thuồng Đại sư huynh sao, làm sao lại chuyển mục tiêu nhanh như vậy?

Thật đúng là cá thủy tính dương hoa  (*) tiện nha đầu! 

(*) thủy tính dương hoa: dùng để chỉ sự dâm đãng

Dung Hoan buồn bực nhún vai một cái, lạnh lùng nhìn Bảo Thù run rẩy núp sau lưng Dạ Vi, đang muốn hỏi nàng trên lầu rộng rãi đại gia là ai, sau lưng chợt nổi lên một cơn gió mát, lạnh tới mức khiến hắn đột nhiên rùng mình.

Cảm thấy không đúng, hắn vội quay đầu lại, sau đó hóa đá.

Dạ Vi theo ánh mắt của hắn nhìn, chỉ thấy lầu hai trên hành lang,  nơi mà Bảo Thù vừa đứng lúc nãy, Quỷ cô nương tay cầm một đoản tiên, vung vẩy trong không trung, nhìn trừng trừng Dung Hoan, bộ dạng như khí huyết không thuận.

Bảo Thù bận rộn nhón chân lên, ghé vào hắn bên tai nói nhỏ: “Chính là vị phu quân của Quỷ cô nương giúp muội.”

Dạ Vi “Ngô” một tiếng, Bảo Thù lại nói: “Đừng xem Quỷ cô nương dung mạo bình thường, nàng phu quân Lưu Dục thật đúng là tuyệt sắc a! Ai, chính là không còn trẻ nữa, a, quên mất, muội phải gọi y là sư tổ đâu.”

Dạ Vi lại “Ngô” một tiếng. Một lát sau, mắt mở to nhìn Bảo Thù, kinh ngạc nói: “Lưu Dục!”

Thanh âm không lớn, nhưng rất nhiều người nghe được.

“Đại biểu ca, người ngươi nói chẳng lẽ là đại phú vô xá đại lục viễn cổ Thần tộc hậu duệ —— Cửu mệnh thiên quân Lưu Dục?” Nhìn náo nhiệt đã lâu tiểu thế tử Minh Tỳ rốt cục cũng có cơ hội mở miệng, gương mặt khó có thể tin.

Bảo Thù càng khó tin là Minh Tỳ không phải là về chịu tang sao? Làm sao lại ăn mặc sặc sỡ như thế này? Còn có vẻ mặt kia, một chút cũng không nhìn ra nỗi buồn cha chết a, người không biết, còn tưởng rằng hắn hôm nay cưới vợ!

“Tiểu tử thối, còn không mau cút lên đây cho lão nương!” Quỷ cô nương cầm trong tay đoản tiên vụt đi ra, một đạo thanh quang hiện ra, đoản tiên biến cao vài trượng, quất mạnh vào vai trái Dung Hoan.

“Xoẹt”  Tiếng vải rách vang lên, mọi người hít một hơi lãnh khí.

“Mẹ, sao ngài lại ở đây?” Dung Hoan dáng vẻ kiêu ngạo mạnh mẽ biến mất không còn dấu vết, ủ rũ cúi đầu  một chút chân, tung người nhảy lên hành lang lầu hai.

Quỷ cô nương kéo lỗ tai của hắn, oán hận nói, “Thế nào, lão nương ta không được ở chỗ này sao!”

“Ai u, mẹ, ngài nhẹ một chút nhẹ một chút, đây là lỗ tai, lỗ tai a!” Dung Hoan đau đến nhe răng nhếch miệng, bị Quỷ cô nương kéo tai vào trong phòng, vừa bước qua ngưỡng cửa thì lại bị Quỷ cô nương một cước đạp đi vào.

Cửa son “Lạch cạch” một tiếng nặng nề khép lại.

Ngay sau đó, từ nhã gian truyền đến một loạt thanh âm binh binh bàng bàng, răng rắc......

Chưởng quỹ đau lòng lấy bàn tính ra tính số tiền thiệt hại, bình hoa bằng sứ của hắn, tất cả đều là đồ độc a!

Thỉnh thoảng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Dung Hoan truyền ra, nhìn bóng người trên lầu hai liều mạng chạy trốn, Bảo Thù ngẩng đầu nhìn nửa ngày, kinh hãi một câu nói cũng nói không ra, chỉ có thể trợn to mắt nhìn Dạ Vi.

Dạ Vi vỗ vỗ bả vai của nàng, cười híp mắt nói: “Có một câu nói rất hay, núi cao vẫn có núi cao hơn.”

Bữa cơm này, Bảo Thù ăn rất câu nệ.

Một phòng người hoa hoa lệ lệ ngồi ăn, Dung Hoan quỳ ở góc tường, bị hắn ánh mắt phẫn hận nhìn trừng trừng, nàng một miếng cơm cũng nuốt không trôi, chỉ có thể liên tục rót trà uống.

Quỷ cô nương ân cần gắp thức ăn cho Dạ Vi, không để ý tới tướng công mặt lạnh của nàng.

“Ta lần trước gặp ngươi, là khi đưa Hoan Nhi đi Lang Hoa đúng không? Khi đó ngươi mới hai trăm tuổi, ngũ quan còn không có phát triển. Đảo mắt đã qua ngàn năm, hắc, đã trở nên tuấn tú như vậy, thật là khiến bá mẫu quả thật vô cùng vui mừng a.” Quỷ cô nương lôi kéo Dạ Vi tay, than dài thở ngắn.

“Là do Dạ Vi không cẩn thận, vừa rồi ở trên bờ sông không nhận ra bá mẫu.” Dạ Vi mặc cho nàng lôi kéo, cũng không nhúc nhích, cũng không nhìn Dung Hoan cầu cứu, chỉ thản nhiên trả lời.

Bảo Thù ở một bên nhìn hết từ đầu tới đuôi, cầm chiếc đũa dùng sức mà đâm đâm đâm đâm đâm đâm đâm……

Thật không hiểu nổi vị bá mẫu này, rõ ràng mình đã có một tuyệt sắc tướng công, làm sao lại còn đi khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt? Hơn nữa, ngay cả tiểu bối mà đều không bỏ qua! Ngươi xem một chút cái tay kia kìa, đang sờ chỗ nào a! Đâm đâm đâm!

Quỷ cô nương chợt lau lệ, thở dài nói: “Lúc đầu, ta nhìn cha ngươi bọn ngươi từng bước từng bước ra đời, hôm nay, bọn họ đều làm vương làm tướng, ngay cả con cái cũng đều lớn như vậy. Chỉ có ta là người già vừa cô đơn vừa đáng thương......”

“Phu nhân, ngươi lại nữa.” Lưu Dục đặt chén nhỏ xuống, lực chú ý bắt đầu tập trung vào chiếc khăn thêu, bất đắc dĩ lắc đầu.

Mười mấy chén nước trà đi vào bụng, Bảo Thù dần dần không chịu nổi, gương mặt đỏ bừng, nhưng lại không dám mở miệng.

Đột nhiên nghe Minh Tỳ nói: “Người có ba gấp, quỷ cũng có ba gấp, xin thứ cho tại hạ xin lỗi không tiếp được.”

Bảo Thù vội vàng đi theo đứng dậy: “Cái đó...... Ta cũng  muốn đi.” Dứt lời, đỏ mặt nhìn về phía Dạ Vi một cái, thấy hắn gật đầu, mới đuổi theo Minh Tỳ chạy ra ngoài.

Minh Tỳ tựa hồ thật rất gấp, hành động như gió, nhanh như tia chớp, Bảo Thù chạy thở không ra hơi, đi theo hắn quành vào một hẻm nhỏ tối thui, trong bụng chợt run lên, lập tức dừng bước.

Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, Bảo Thù trở nên giống như chim sợ ná. Nàng cân nhắc một chút, xoay người chạy như bay đến chỗ sáng, nghĩ thầm hay là trở về khách sạn hỏi chưởng quỹ xem nhà xí ở đâu thì hơn.

Vừa đi đến cửa khách điếm, lại bị một lão ẩu lưng còng ngăn lại, chỉ nghe nàng cười hì hì nói: “Tiểu cô nương, ngươi đã có người yêu?”

Bảo Thù ngẩn người trả lời: “Phải.. Đúng vậy a.“

Lão ẩu đưa cái rổ trong tay giơ cao chút, cười thần bí khó lường: “Nhưng là, quan hệ của các ngươi có chút mập mờ không rõ?”

Bảo Thù trong lòng trầm xuống, ngập ngừng nói: “Làm sao ngươi biết?”

“Ha ha, bà bà ta cả đời bán tình nhân kết, chuyện nam nữ chỉ nhìn qua liền biết. Tiểu cô nương, ngươi nếu muốn cùng hắn bạc đầu giai lão, không ngại mua một cái, chỉ cần cắt một luồng tóc trắng dài nhất trong mái tóc đen của hắn, cùng tóc của ngươi cũng ở chung một chỗ, sau đó dùng tình nhân kết của bà bà ta quấn lên, bảo quản có thể đem hắn thật lòng giữ lấy.”

“Nào có chuyện như vậy?” Bảo Thù nhìn hồng ti như máu trong giỏ, mặc dù nửa tin nửa ngờ vẫn không khỏi có chút động lòng.

“Lúc nãy có một cô nương vừa chắt lưỡi vừa mua......”

“Bao nhiêu kim một cái!”

Bảo Thù đem tơ hồng cất vào trong ngực, trở lại nhã gian thì Minh Tỳ đã nói cười yến yến cùng Quỷ cô nương tán gẫu. Nàng mơ hồ cảm thấy có chỗ nào không đúng rồi lại không biết là sai chỗ nào.

Cơm nước xong, Dung Hoan ở lại Vãng Sinh khách điếm tiếp tục thụ huấn, Dạ Vi mang Bảo Thù đi Yêu Vương Phủ.

Minh Tỳ đã sớm mua xong một tòa tẩm điện, nằm ở chỗ sâu nhất trong Vương Phủ. Phương viên trăm dặm trống trải, Quỷ Hỏa lắc lư, Bảo Thù rợn cả tóc gáy ôm  Dạ Vi không chịu buông tay. Dạ Vi ngược lại dọc theo đường đi  liên tục khen Minh Tỳ có lòng. ( =)) được ăn đậu phí miễn phí)

Không nhìn thấy quỷ tướng, Bảo Thù có chút lo lắng, chờ trở về phòng, nàng lập tức hỏi: “Nhị sư huynh, Quỷ tướng đại ca đi đâu?”

Dạ Vi ngồi ở trên giường, tháo dây cột tóc: “Bị ta điều ra ngoài làm việc.”

Bảo Thù “Nha” một tiếng, đứng ở phía sau cửa nhìn Dạ Vi sửa sang lại tóc dài, hắn hình như không thích buộc tóc, mỗi lần về ại phòng, chuyện đầu tiên hắn làm là tháo dây buộc tóc.

Nhìn mái tóc mượt dài như lụa, như mực nhuộm thành, làm sao có thể có tóc trắng?

Nếu là Lưu Dục hoặc là Tứ sư huynh hẳn là tốt, một đầu  tóc bạc......

Dạ Vi  thấy nàng nhíu mày nhìn mình chằm chằm, giơ tay lên sờ sờ mặt, “Thế nào, trên mặt ta có cái gì bẩn sao?”

“Không có...... Không có.” Bảo Thù mặt đỏ ửng, đi đến bên cạnh hắn, tặc tặc cười một tiếng, “Nhị sư huynh, ta có thể giúp ngươi chải tóc không?”

Dạ Vi nghi ngờ nhìn nàng.

“Muội chỉ là tùy tiện nói một chút thôi.” Bảo Thù cúi đầu, lẩm bẩm nói.

“Hảo——“ Dạ Vi đem ngọc sơ cùng dây lụa màu lam đưa cho  nàng, mệt mỏi nằm nghiêng ở trên giường.

Bảo Thù run rẩy cầm ngọc sơ, nửa ngồi ở trước giường, cẩn thận vén lên mái tóc dài của hắn. Mềm mà không cững, sờ qua rất mượt mà, lại oánh nhuận, so với mái tóc vừa khô vừa cứng của mình quả thật là một trời một vực a!

Mà ở vị trí của nàng có thể nhìn thấy vùng da thịt Dạ Vi để lộ ra, vừa ngắm vừa nuốt nước miếng.

Dạ Vi không thấy được bộ dạng của nàng, lại không cẩn thận nghe được thanh âm nuốt nước miếng, khóe miệng khẽ giơ lên, cuối cùng cuối cùng cũng nữa không kềm được, cười khẽ một tiếng: “Thù Nhi có cảm thấy muội và Quỷ cô nương rất giống nhau?”

Bảo Thù nghe lời này, không vui chu môi: “Người nào giống nàng, muội và vị sắc quỷ bá mẫu một chút cũng không giống!” Nhớ tới cảnh nàng ở trên người Dạ Vi chiếm tiện nghi, Bảo Thù trong lòng khó chịu.

“Quỷ cô nương cũng không phải là quỷ, nguyên danh Tiểu Hôi, đại khái không thích người bên cạnh gọi nàng là Hôi Nhi, liền sửa lại tên. Nàng và ngươi đều xuất thân từ yêu tộc, chân thân là chuột xám.”

Cảm nhận được nhiệt độ giữa ngón tay Bảo Thù, Dạ Vi tìm cá tư thế thoải mái nghỉ ngơi, thần kinh căng thẳng từ từ lỏng xuống.

Mấy ngày nay, hắn thật mệt mỏi, như thế này, còn có một cuộc trường chiến ác liệt phải đánh.

“Chuột xám?” Bảo Thù kinh hãi, Lão thử nhất tộc ở yêu giới bị coi là tộc loại hạ đẳng nhất, vô cùng thấp kém!! Không phải nói Thần tộc cấp bậc quan niệm cực kỳ sâm nghiêm sao?

Lưu Dục thiên quân, đây chính là thượng cổ Thần tộc hậu duệ, thần thượng chi thần a!

Nàng từng nghe Trọng Minh đề cập tới, hiện tại Viễn cổ Thần tộc hậu duệ điêu linh, trừ kim cánh hỏa hoàng, còn có Cửu Mệnh Tuyết Miêu nhất tộc.

Đó không phải là nói Lưu Dục một Tuyết Miêu kiêu ngạo lại cưới một yêu nhi thấp kém??

Dạ Vi nâng lên một luồng tóc, đặt tại đầu ngón tay vuốt vuốt: “Bảy ngàn năm trước, con này chuột xám không biết ở nơi nào, gặp được  lục giới đệ nhất mỹ nam tử Lưu Dục thiên quân, từ đó thần hồn điên đảo càng không thể thu thập. Sau khi biết hắn ở Lang Hoa Sơn tu hành, như kỳ tích  xâm nhập vào Lang Hoa Sơn, còn như kỳ tích bái Lưu Dục vi sư. Mà Lang Hoa chưởng môn khi ấy, chính là Lưu Dục sư huynh, sư phụ của ông nội ta.”

“Nàng kia chẳng phải là chúng ta sư phụ thúc tổ? Thiên, nàng lại gả cho sư phụ của mình!!”

“Cửu Mệnh Tuyết Miêu là tộc sống thọ nhất trong lục giới, từ nhỏ đã có chín cái mạng, cũng có thể giúp người kéo dài tánh mạng. Đáng tiếc bọn họ trời sanh tính bạc tình lương, thà mang theo Cửu mệnh Tịch Diệt, cũng không chịu tặng người kéo dài tánh mạng. Lưu Dục thiên quân càng thêm tuyệt thế, nghe nói năm đó  hắn chưa bao giờ cười, một năm nói không quá ba câu.

Chuột xám đuổi theo hắn hơn một trăm năm, hắn thủy chung không nhúc nhích, còn đáp ứng  cùng công chúa Thiên giới Nhan Phân hôn sự. Vậy mà trong ngày thành thân, Chuột xám núp ở nửa đường đánh ngất xỉu cô dâu, đem nàng dấu đi. Thiên đế giận dữ, đối với nàng dụng trọng hình, lúc đó, ông nội ta cùng Ma giới thái tử cùng nàng giao tình rất tốt, liều mạng cứu nàng ra ngoài. Nàng lúc ấy đã trọng thương không trị, mệnh ở sớm tối, rời khỏi Thiên Ma thành bò đi Vân Hải Tuyết Vực, chết ở trước mặt Lưu Dục.”

Bảo Thù quên tìm tóc trắng, nắm ngọc sơ, kinh ngạc nhìn Dạ Vi.

“Lưu Dục không để ý cha mẹ phản đối, mạnh mẽ độ một mạng cho nàng. Cũng làm cho nàng tin chắc Lưu Dục đối với mình có lòng, vì vậy tiếp tục quấn quít chặt lấy, không phải là buộc hắn từ hôn, tuyên bố hắn nếu dám cưới, nàng sẽ giành! Mà Lưu Dục, quả thật lui cưới.”

“Kia sau đó thì sao, bọn họ ở cùng một chỗ?”

“Chuyện sau đó ta cũng vậy không rõ ràng lắm, chỉ nghe nói nàng lại chết một lần nữa, từ yêu đạo nhập ma đạo, lại từ ma đạo vào quỷ đạo, còn đi nhân gian đã trải qua ba đạo luân hồi. Mấy trăm năm, này chuột đuổi theo mèo lại biến thành mèo đuổi theo chuột, Lưu Dục một buổi sáng cùng Thần giới quyết liệt, tựa như điên đuổi theo nàng, chuột xám cũng là tâm như chết, không bao giờ nữa muốn thấy hắn.”

Bảo Thù lắc đầu, thật dài thở dài: “Ai, huynh nói xem sao Lưu Dục thiên quân laị khổ thế chứ.”

Dạ Vi lại cũng từ lồng ngực thở dài, lại nói: “Cửu mệnh nhất mạch mấy đời độc đinh, cha mẹ Lưu Dục tự nhiên không muốn huyết thống cao quý bị vấy bẩn. Lại nói chúng ta chân thân, thần theo cha, yêu theo mẹ, Lưu Dục cưới nàng, hai người nếu sinh con liền vào yêu đạo. Lấy tính cách của hắn, quả quyết sẽ không tam thê tứ thiếp, vì vậy, cửu mệnh nhất tộc vì vậy tuyệt chủng...... Có thể nói đây là một trong những nguyên nhân Lưu Dục không dám yêu nàng.”

Bảo Thù cúi đầu, một hồi trầm mặc.

Dạ Vi nghiêng đầu nhìn nàng một cái, ngoắc ngoắc thần giác: “Thật ra thì cũng không đáng ngại, Cửu Mệnh tuyệt còn có Hỏa Hoàng. Sư phụ không muốn lấy vợ, Thiên đế dưới gối chỉ có đại sư huynh độc tôn, thử nghĩ xem, nếu là đại sư huynh cũng học theo Lưu Dục thiên quân...... Sách sách, viễn cổ Thần tộc hậu duệ lúc đó mới gọi hoàn toàn tuyệt chủng. Tiểu sư muội xem, Thiên giới nếu là không có mặt trời, không biết Nhân giới sẽ biến thành cái gì bộ dáng......”

Bảo Thù cắn cắn môi, nâng lên con ngươi: “Kia, Dung Hoan sư huynh chân thân cũng là chuột xám?”

“Không, hắn là cõi đời này duy nhất một con Miêu Nhãn Tuyết Linh Thử (*). Cùng hắn mẫu thân tương tự, trời sanh tính bất hảo không chịu nổi, Lưu Dục thiên quân bị hắn quấy phá chịu không nổi, liền ngoan tâm đưa đi  lang Hoa Sơn, xếp vào sư phụ môn hạ.”

(*) miêu nhãn tuyết linh thử: chuột trắng mắt mèo

“Nhưng là, hắn và sư phụ không phải là ngang hàng mà sao?”

“Nếu là theo Lưu Dục Thiên quân bối phận mà nói, sư phụ còn phải gọi Dung Hoan một tiếng sư thúc.”

“Đây cũng quá rối loạn đi?” Khó trách công lược nói Dung Hoan thân phận “quá mức phức tạp, không nên tìm hiểu” a.

“Cho nên, vấn đề bối phận trực tiếp không bàn.”

Dạ Vi khép mắt lẩm bẩm nói: “Tình yêu hai chữ, quả thật làm đui mù tâm trí, làm mê hoặc lòng người đâu......”

Bảo Thù chậm rãi cho hắn chải lấy sợi tóc, nội tâm đối với Quỷ cô nương sùng bái đã giống như cuồn cuộn nước sông liên tục không dứt, từ rễ cỏ yêu tinh đến Thiên quân sủng phi, nàng thật đúng là một đóa tuyệt thế trong yêu giới a!

Xem xét lại mình, có phải hay không quá mềm yếu  chút? WebTru yenOn line . com

Vì vậy, Bảo Thù ở trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải hướng noi theo Quỷ cô nương, tìm được hạnh phúc của mình!

Dạ Vi không nói thêm gì nữa, giống như là ngủ thiếp đi.

Nghe tiếng hít thở hắn đều đều, nhìn hắn thần giác khẽ nhếch lên, Bảo Thù trong lòng có chút đau. Nếu như nói là Lưu Dục lương bạc chưa bao giờ cười, Nhị sư huynh lại là không có lúc nào là không cười, nhưng nàng muốn biết làm sao có thể làm cho hắn cười từ nội tâm như lần trước.

Chỉ mong dù chỉ một lần cũng tốt.

Nàng thở dài, chuẩn bị dùng dây lụa đem tóc hắn buộc lại, tay đang giơ lên thì đôi mắt kinh ngạc mở to.

Dạ Vi tai phải sau bên, quả thật có một sợi tóc trắng như tuyết! Mới vừa, nàng vì sao không có phát hiện?

Đem sợi tóc trắng vê ở trong tay, Bảo Thù sờ sờ trong ngực tơ hồng, đau đầu suy nghĩ.

Cắt hay không cắt?

Đối với hắn sẽ có cái gì tổn hại sao? Cũng sẽ không đi, bất quá một luồng tóc mà mà thôi a! Thôi thôi, liền cắt xong một chút xíu tốt lắm, dù sao tóc rồi cũng sẽ dài ra, hắn sẽ không để ý đâu...

Bảo Thù lần ra một thanh kéo nhỏ, kéo ra một đoạn tóc dài khoảng một tấc, tâm cứng rắn cắt đi.

Nàng chột dạ đắp kín chăn cho hắn, đi đến bên cửa sổ. Nương nhờ ánh trăng, nàng đem tóc mình cắt đi một tấc rồi lấy sợi hồng ti ra buộc chắc hai luồng tóc lại một chỗ....

Tất cả các thiếu nữ trên thế gian này đều rất mê tín...

Thay vì nói các nàng không tin được nam nhân, không bằng nói là không tin mình. Trăm ngàn năm qua, đứng trước miếu  Nguyệt lão ném tơ hồng, khắc nhân duyên trên đá, hy vọng xa vời, khẩn cầu, cũng không phải là để yên lòng sao.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status