The Witcher - Sword of Destiny

Tác giả : Andrzek Sapkowski

Chương 33 - Something More 9

trước
"Yurga!"
"Zlotolitka!"
Người phụ nữ trẻ chạy ra từ cánh cổng, vẫy vẫy dải băng buộc tóc mà cô tháo ra khỏi đầu, vấp ngã, kêu lên. Yurga ném dây cương cho người hầu, nhảy khỏi xe đến bên cô, ôm chặt lấy thắt lưng cô, nhấc cô lên không trung và xoay một vòng.
"Anh đã về rồi, Zlotolitka! Anh đã về rồi đây!"
"Yurga!"
"Anh đã về rồi đây! Đi nào, mở cổng ra! Ông chủ nhà đã về rồi! Này Zlotolitka!"
Người cô ướt đẫm và có mùi xà phòng. Chắc cô đang giặt quần áo. Anh đặt cô xuống đất, nhưng cô không buông anh ra, bám chặt lấy anh, người run rẩy, ấm áp.
"Vào nhà với anh, Zlotolitka."
"Tạ ơn các thần linh, anh đã về rồi...Em không thể nào ngủ được...Yurga, em đã không thể nào ngủ được..."
"Anh đã về rồi đây. Này! Anh đã về rồi đây! Và anh đã quay về giàu có, Zlotolitka! Em đã thấy xe hàng chưa? Này, nhanh ra mở cổng đi! Em thấy xe hàng chưa, Zlotolitka? Có đủ bao nhiêu là đồ..."
"Yurga, em quan tâm đến xe hàng của anh làm gì? Anh đã quay về...bình an vô sự..."
"Anh đã quay về giàu có, anh nói em nghe. Lại đây mà xem..."
"Yurga, còn anh ta, anh ta là ai vậy? Người mặc áo đen ý? Thần linh ơi, anh ta mang một thanh kiếm..."
Người lái buôn quay đầu lại. Gã witcher xuống ngựa, xoay người đi và giả vờ chỉnh sửa lại yên cương. Anh không nhìn họ hay tiến đến gần họ.
"Anh sẽ kể cho em nghe sau. Ôi, Zlotolitka, nếu anh ấy không...Nói anh nghe, lũ trẻ đâu rồi? Chúng vẫn mạnh khỏe cả chứ?"
"Vâng, Yurga, chúng vẫn mạnh khỏe. Chúng ra đồng để săn quạ. Hàng xóm sẽ báo tin anh đã về, chúng sẽ chạy về ngay, cả 3 đứa..."
"3 đứa ư? Chuyện gì thế Zlotolitka? Chẳng lẽ..."
"Không...nhưng em phải kể anh nghe một thứ...anh hứa sẽ không giận nhé?"
"Anh? Giận em ư?"
"Em đã nhận nuôi một đứa bé gái, Yurga. Những thầy druid đã cưu mang cô bé...Anh biết mà, những người mà cưu mang trẻ mồ côi sau chiến tranh ý...Họ tập hợp chúng lại trong rừng, những đứa trẻ vô gia cư và lạc lõng...gần như sắp chết...Yurga? Anh có giận không?"
Yurga vỗ tay lên trán và nhìn xung quanh. Gã witcher bước lên từ đằng sau chiếc xe, dẫn theo con ngựa của mình. Anh vẫn không nhìn họ, đầu anh ngoảnh đi.
"Yurga?"
"Ôi, thần linh ơi," người lái buôn kêu lên. "Thần linh ơi, Zlotolitka! Một điều gì đó mà anh không trông đợi! Ở nhà!"
"Đừng giận mà Yurga...Rồi anh sẽ thấy, anh sẽ thích con bé cho mà xem. Nó là một đứa bé gái thông minh, thân thiện, chăm chỉ...có hơi kì lạ một chút. Con bé từ chối trả lời mình đến từ đâu và cứ bật khóc hoài. Thế nên em không hỏi nữa. Yurga, anh biết em luôn muốn có một đứa con gái như thế nào mà...Anh nghĩ sao?"
"Không có gì hết," anh nhẹ nhàng trả lời. "Không có gì hết. Định mệnh. Suốt trong lúc ngủ, mê sảng vì cơn sốt, anh ấy không nói bất kỳ thứ gì ngoại trừ định mệnh và số phận...Các vị thần ơi...nó vượt xa khỏi sự thấu hiểu của chúng ta, Zlotolitka. Chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được suy nghĩ của những con người như anh ấy. Và những giấc mơ. Vượt xa sự hiểu biết của chúng ta..."
"Cha!"
"Nadbor! Sulik! Các con lớn như bò mộng rồi vậy! Lại đây với cha nào! Nhanh lên..."
Anh khựng lại một chút khi thấy một sinh vật nhỏ bé, gầy guộc với mái tóc màu tro chạy chầm chậm về phía những đứa con trai. Cô bé nhìn anh với đôi mắt to, xanh như cỏ mùa xuân và sáng như sao trên trời. Anh thấy cô bé chạy nhanh dần lên...Anh nghe tiếng cô bé hét lên the thé:
"Geralt!"
Gã witcher quay người lại với một chuyển động chớp nhoáng và thanh lịch. Anh chạy về phía cô bé. Yurga không nói lên lời. Anh chưa từng tưởng tượng ra ai có thể chạy nhanh như vậy.
Họ gặp nhau ở giữa sân vườn: cô bé với mái tóc màu tro mặc một bộ quần áo xám xịt. Gã witcher tóc trắng với thanh kiếm đeo trên lưng, mặc một bộ đồ da đen đính bạc lấp lánh. Gã witcher nhảy lên một bước, cô bé ngã vào lòng anh, gã witcher quỳ xuống, cánh tay nhỏ bé của cô quàng quanh cổ anh, mái tóc xám rối bời ngả lên vai anh. Zlotolitka cố kìm nén một tiếng nấc. Yurga kéo cô lại gần mình, không nói một lời nào và ôm lấy cô. Cánh tay kia của anh ôm lấy hai đứa bé trai.
"Geralt!" cô bé nức nở, bám chặt lấy ngực witcher. "Người đã tìm thấy con rồi! Con biết mà! Con vẫn luôn biết! Con biết là người sẽ tìm thấy con!"
"Ciri", witcher đáp lại.
Yurga không nhìn thấy gương mặt của witcher, được ẩn giấu sau mái tóc màu tro. Anh chỉ có thể thấy đôi bàn tay đeo găng đen đang siết chặt lấy lưng và bờ vai cô bé.
"Cuối cùng người đã tìm thấy con! Ôi, Geralt! Con đã phải đợi suốt cả một quãng thời gian dài! Vâng, một quãng thời gian dài khủng khiếp...Giờ đây chúng ta sẽ ở bên nhau, đúng không? Giờ đây chúng ta sẽ ở bên nhau! Nói đi, Geralt! Mãi mãi! Nói đi!"
"Mãi mãi, Ciri!"
"Đúng rồi, như họ đã nói đó! Geralt! Đúng như họ đã nói...Con là định mệnh của người phải không? Nói đi! Con chính là định mệnh của người!"
Yurga ngạc nhiên khi nhìn thấy đôi mắt của witcher. Anh nghe tiếng Zlotolitka nức nở khe khẽ bên cạnh và cảm nhận bờ vai của cô run rẩy. Anh dõi theo witcher và chờ đợi câu trả lời, hồi hộp. Anh biết rằng mình sẽ không hiểu được câu trả lời đó, nhưng anh vẫn cứ đợi. Và đợi.
"Con là điều gì đó hơn thế, Ciri. Điều gì đó hơn thế!"

--- --- --- WebTru yenOn line . com
Hết
trước