loading...

Thế Giới Hoàn Mỹ

Tác giả : Thần Đông

Chương 1 - Chương 1: Đại Hoang

sau
Đêm đã về khuya, bóng tối phủ kín khắp nơi, bao trùm lên cảnh vật. Thế nhưng trong núi lại chẳng hề yên tĩnh, tiếng mãnh thú rít gào rung động cả non sông, cây cối rung lên, lá bay tán loạn.

Chốn rừng núi mênh mang là nơi hoạt động của vô số mãnh thú hồng hoang cùng những chủng tộc sót lại từ thời Thái Cổ. Tiếng kêu đáng sợ của muôn loài rống lên trong bóng tối, khiến mặt đất như muốn nứt toác ra.

Từ trong dãy núi trông xa thấy có thấp thoáng một quầng sáng nhu hòa, tựa như một ngọn nến lập lòe dưới màn đêm đen vô tận, lẩn khuất giữa muôn trùng núi, ánh sáng dường như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn

Đến gần hơn, có thể thấy rõ ở đó có một nửa thân cây khô khổng lồ, đường kính thân cây ước chừng hơn chục mét, toàn thân cháy đen, ngoại trừ một nửa thân cây này, chỉ còn lại một cành cây yếu ớt nhưng lại tỏa ra sức sống. Lá cây lung linh như được khắc từ lục ngọc, tán phát từng đốm sáng nhu hòa bao trùm lấy cả một thôn làng.

Nói một cách chính xác thì đây là một thân cây sét đánh, rất nhiều năm về trước nó từng gặp phải một trận sét thông thiên, vòm cây um tùm cùng sức sống tràn trề của gốc liễu già đã bị sấm sét phá hủy. Nay chỉ còn lại một đoạn gốc cao chừng tám chín mét trồi lên mặt đất, đường kính rộng kinh người, cành liễu duy nhất sót lại kia trông như sợi xích thần bằng mây lục bích, hào quang ngập tràn bao trùm che chở cho cả thôn làng, khiến mảnh đất này trở nên mông lung như một vùng tiên thổ, trong chốn đại hoang cảm giác vô cùng thần bí.

Nhà nhà trong thôn đều xây bằng đá. Đêm khuya thanh vắng, vẻ an lành yên ả của chốn này dường như tách biệt hẳn với bóng tối cùng tiếng mãnh thú gào thét bên ngoài.

"Hú uuuuu…."

Một trận cuồng phong thổi qua, có đám mây đen khổng lồ vắt ngang trời, che kín cả màn đêm, chắn nốt chút xíu ánh sao yếu ớt khiến dãy núi càng thêm tăm tối.

Một tiếng chim kêu hung tợn từ trên cao vọng xuống, tiếng kêu sắc lẻm có sức xuyên thấu mạnh, không ngờ lại bắt nguồn từ đám mây đen kia. Nhìn kỹ, thì ra đó là một con chim khổng lồ to đến không tưởng, che lấp trăng sao, dài không biết bao nhiêu dặm.

Đi qua Thạch Thôn, nó cúi đầu nhìn xuống, hai con mắt tựa như hai vầng trăng máu, hung khí ngút trời. Nó nhìn chằm chằm gốc liễu già trong chốc lát, cuối cùng bay về phía sâu nhất trong dãy núi.

Yên ắng một lúc lâu mãi cho đến tận nửa đêm, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Một bóng dáng mơ hồ từ phương xa bước tới, cao ngang đỉnh núi!

Một hơi thở kì lạ lan tỏa, núi rừng lặng ngắt một cách chết chóc, hung cầm mãnh thú cúi rạp mình không dám phát ra một chút xíu âm thanh.

Lại gần, đây là một sinh vật có hình người, dáng đứng thẳng, nó cao lớn vô cùng, sánh ngang đỉnh núi, toàn thân nó không có lông tóc gì mà dày đặc một lớp vảy vàng kim lấp lánh. Mặt nó phẳng lì, chỉ có một con mắt thẳng, mỗi lần chớp mở như có ánh sét vàng kim rạch qua, sắc bén ghê người. Toàn thân nó huyết khí mênh mông, tựa như một vị thần ma!

Nó đi ngang qua chốn này, liếc nhìn gốc liễu, thoáng dừng chân rồi dường như đang vội vã lên đường, cuối cùng nhanh chóng bỏ đi. Vô vàn ngọn núi như đang rên rỉ dưới từng bước chân của nó, cả chốn núi rừng cũng bị uy thế ấy làm cho run rẩy.

Bình minh lên, một con rết dài mười mét, thân to như thùng nước, tỏa ánh sáng bạc lấp lánh bò ngoằn ngoèo trong núi. Con rết như được đúc từ bạc trắng, mỗi một đốt đều sáng bóng dữ dằn, đập vào đá núi rầm rầm, tia lửa bắn tung tóe. Nhưng cuối cùng nó lại tránh qua Thạch Thôn mà không hề xâm nhập, nơi nó đi qua sương đen mịt mù, muông thú đều lẩn tránh.

Một cành liễu mảnh mai tỏa ánh sáng bích hà óng ánh khẽ đung đưa trong gió….

Thạch Thôn nằm trong dãy núi Thương Mãng, bốn bề núi cao khe lớn, quần thể núi non nguy nga kỳ vĩ trải ngút tầm nhìn.

Sáng sớm, từng làn mây sớm trải xuống lấp lánh ánh vàng, khiến người ta cảm thấy ấm áp khi đắm mình trong đó/

Một đám mấy chục đứa trẻ lớn nhỏ không đồng đều, khoảng từ bốn năm tuổi cho đến mười mấy tuổi đang đứng trên khoảng đất trống trước thôn, ngẩng mặt đón làn mây sớm, hì hục rèn luyện thân thể. Từng khuôn mặt non nớt lộ vẻ nghiêm túc, mấy đứa lớn hơn một chút thì hùng hổ lắm, tụi nhỏ hơn cũng đang khua khoắng khá là ra dáng.

Một người đàn ông trung niên tráng kiện như hổ báo, mặc áo da thú, nước da màu đồng, tóc đen buông xõa, ánh mắt lấp lánh quan sát từng đứa trẻ, cẩn thận chỉ điểm cho chúng.

"Lúc mặt trời mới mọc là lúc vạn vật khởi đầu, sinh khí mạnh nhất, tuy không thể nuốt mây ngậm khí như trong truyền thuyết, nhưng rèn luyện thân thể dưới làn mây sớm cũng có ích lợi rất lớn. Có thể bồi đắp sinh cơ cho cơ thể. Trong một ngày chỉ có thời khắc sáng sớm này thôi, chịu khó dậy sớm chăm chỉ rèn luyện, cường gân tráng cốt, hoạt huyết luyện gân, về sau mới có vốn mà sinh tồn trong chốn mãng sơn này." Người trung niên đứng phía trước chỉ điểm đám trẻ nghiêm mặt nhắc nhở, sau đó quát: "Các ngươi có hiểu không?"

"Hiểu!" Đám trẻ hăng hái cất giọng đáp lời.

Trong núi hay có những sinh vật tiền sử xuất hiện. Có loài cánh lớn che trời bay ngang in bóng trải đầy mặt đất, cũng có những con hoang thú đứng trên đỉnh núi tru trăng, càng không thể thiếu những loài độc trùng bò lổn ngổn, vô cùng đáng sợ.

"Hiểu ạ." Một nhóc tì rõ ràng đã lơ đãng, chậm hẳn nửa nhịp thỏ thẻ lên tiếng.

Đây là một chú nhóc rất nhỏ, chỉ khoảng một hai tuổi, mới biết đi chưa được bao lâu, thế mà cũng đi theo mọi người rèn luyện thân thể. Hiển nhiên chú nhóc tự mình bám theo trà trộn trong đám trẻ thôi chứ chưa đến tuổi xuất hiện trong đội ngũ này.

"Hô hô ha hi" Chú nhóc bi bô, cánh tay non nớt ra sức múa may bắt chước động tác của lũ trẻ lớn hơn, nhưng vì nó còn quá nhỏ nên cứ xiêu xiêu vẹo vẹo, bước chân tập tễnh lắc lư, cộng thêm vệt sữa trăng trắng còn vương bên mép khiến mọi người phải bật cười.

Đám trẻ lớn nhìn nó, ai nấy cau mày liếc mắt khiến cho bầu khoog khí rèn luyện nghiêm túc buổi sớm thoải mái hơn không ít.

Chú nhóc trắng trẻo xinh xắn, đôi mắt đen láy xoay tròn trông như một con búp bê bằng sứ, đáng yêu vô cùng. Động tác non nớt cùng những tiếng bi bô trong miệng thật ngây ngô khờ khạo. Nhìn chú nhóc, mấy người già đang khoanh chân ngồi hít thở tinh khí đất trời trên những tảng đá lớn ở một khoảng đất khác cũng phải nở nụ cười.

Ngay cả đám trai tráng trưởng thành thân hình vạm vỡ, ở trần để lộ cơ bắp cuồn cuộn cũng nhìn sang, ý cười lộ rõ. Họ là những người cường tráng nhất thôn, là lực lượng quan trọng nhất phụ trách săn bắn và bảo vệ thôn làng. Họ cũng đang rèn luyện, có người cầm cây gậy lớn mài từ xương cự thú, có người lại mang kiếm to bản rèn từ kim loại màu đen ra sức múa, tiếng gió nổi lên như sấm.

Hoàn cảnh sinh tồn vô vùng khốc liệt, quá nhiều hồng hoang mãnh thú độc trùng, để kiếm cái ăn, để sống sót, có rất nhiều trai tráng chưa kịp trưởng thành đã chết yểu trong chốn đại hoang. Muốn sống, chỉ có không ngừng làm mạnh bản thân. Rèn luyện buổi sớm đã trở thành thói quen của mỗi người, từ người trưởng thành đến người già và trẻ nhỏ.

"Thu tâm!" Người trung niên phụ trách kèm cặp chỉ dạy lũ trẻ lớn tiếng hô. Đám trẻ vội vàng tập trung chú ý, tiếp tục rèn luyện dưới làn mây sớm nhu hòa lấp lánh.

"Phù… ôi cha… mệt quá." Chú nhóc thở phào một hơi ngồi phịch xuống đất nhìn đám trẻ lớn rèn luyện thể phách, nhưng chỉ một chốc nó liền phân tán sự chú ý, đứng dậy bập bễnh chạy về phía một con chim sẻ năm màu đang nhảy nhót cách đó không xa, cuối cùng lại liên tục vấp ngã phịch mông xuống đất, nhưng nó không khóc mà tức tối lồm cồm bò dậy tiếp tục đuổi theo.

"Được rồi, thu công!"

Sau một tiếng hô lớn, tất cả lũ trẻ đồng loạt reo hò, xoa nắn chân tay nhức mỏi rồi chạy ùa đi về phía nhà mình chuẩn bị ăn cơm sáng.

Người già cười xòa, cũng đứng dậy khỏi phiến đá lớn. Còn đám thanh niên trai tráng như hổ báo kia thì vừa cười vừa mắng, trêu chọc con mình, cầm cốt bổng cùng đại kiếm rảo bước về nhà.

Thạch Thôn không lớn, già trẻ trai gái cộng lại được khoảng hơn ba trăm người, nhà cửa đểu dựng từ đá tảng, đơn sơ một cách tự nhiên.

Đầu thôn có một gốc cây sét đánh bự chảng, đường kính hơn chục mét, lúc này trên cành liễu duy nhất của thân cây đã thu hết ánh hào quang trong làn mây sớm, trở nên rất đỗi bình thường.

"Oa, có cả thịt Thổ Long nữa, cho xin một miếng!"

Đám trẻ đứa nào cũng hoạt bát hiếu động, cả lúc ăn cơm cũng không chịu ngồi yên, nhiều đứa ôm bát từ nhà mình ra xúm lại.

Xung quanh Thạch Thôn cây cỏ um tùm và có nhiều thú dữ, có điều tuy ở bên núi nhưng thức ăn của dân làng cũng không quá phong phú, chỉ có mấy món bánh lúa mạch thô, quả dại cùng chút thịt trong bát lũ trẻ.

Trên thực tế, thiếu thốn đồ ăn luôn là một vấn đề rất nghiêm trọng của Thạch Thôn. Trong núi vô cùng nguy hiểm, đám dị thú hung cầm quá mạnh và đáng sợ, mỗi lần đi săn đều có khả năng thiệt hại về người.

Nếu được chọn lựa, dân làng không ai muốn vào trong núi, vì vào trong đó có nghĩa là sẽ có nguy cơ đổ máu và hi sinh.

Thức hăn đối với họ vô cùng quý giá, không được phép lãng phí. Mỗi đứa trẻ từ nhỏ đã hiểu điều này, đói, thức ăn, săn bắn, tính mạng, máu tươi, tất cả đều liên kết với nhau.

Nhà lão tộc trưởng Thạch Vân Phong ở đầu thôn được ghép từ đá tảng lớn, kề sát gốc liễu già cháy đen. Một thứ chất lỏng màu trắng sôi sung trục trong ang gốm trên bếp lò trong sân nhà, mùi sữa thơm nức. Lão đang nấu sữa thú, thi thoảng lại bỏ vào một chút dược thảo, dùng thìa gỗ khuấy nhẹ.

Chẳng mấy chốc, ông lão gọi: "Nhóc con, mau lại ăn nào."

Chú nhóc mất cha mẹ từ khi mới nửa tuổi, bú sữa bách thú lớn lên, nay đã được một năm mấy tháng. Nếu là trẻ con bình thường lẽ ra đã cai sữa từ lâu, nhưng nó vẫn thích ăn lắm, không chịu cai, thường xuyên bị mấy đứa lớn chê cười.
WebTru yenOn line . com
"Ôi cha… phù…không chạy nổi nữa." Nó nãy giờ cứ mải miết đuổi theo con chim sẻ năm màu, giờ đang thở hổn hển, ngồi phịch mông xuống đất.

"Nhóc con bú sữa nào!" Đám trẻ lớn hùa trêu.

"Đám khỉ con tụi bây có đứa nào chưa từng qua độ tuổi này hả?" Lão tộc trưởng cười mắng.

"Bọn cháu đâu có một tuổi rưỡi rồi mà vẫn bú sữa, hi hi."

Bị đám trẻ lớn chọc quê, chú nhóc cười ngây ngô, đôi mắt to đen láy tít lại thành hình trăng lưỡi liềm, hoàn toàn không để bụng. Nó ngồi xuống bên ang dùng muoi gỗ múc sữa uống ngon lành.

Ăn sáng xong, mấy người già lớn tuổi trong thôn cùng đến nhà tộc trưởng Thạch Vân Phong, tuy râu tóc đã bạc phơ nhưng tinh khí thần vẫn còn sung túc lắm.

"Dạo này không ổn lắm, nửa đêm hay có bọn lớn xác đi qua, động tĩnh quá lớn, chắc chắn sâu trong núi đã xảy ra chuyện gì đó."

"Ừm, đêm qua tôi bị đánh thức mấy lần, sởn hết xương cốt, nhất định là có hồng hoang hung thú đại trùng đi ngang qua đây."

Mấy người già lần lượt lên tiếng, người chau mày kẻ trầm tư, thảo luận những dấu hiệu nguy hiểm thời gian gần đây, cảm thấy đã phát sinh chuyện gì đó không tầm thường.

"Tôi thấy sâu trong Đại Hoang có khả năng đã xuất hiện thứ gì đó không tầm thường thu hút sự chú ý của một vài chủng tộc sót lại từ Thái Cổ ở quanh đây, khiến chúng lũ lượt kéo đến." Lão tộc trưởng Thạch Vân Phong trầm ngâm nói.

"Có lẽ nào đã xuất hiện sơn bảo?" Một ông lão bỗng trợn mắt, rầu tóc dựng lên, mặt sửng sốt.

Những người còn lại ai cũng lộ vẻ kì quái, ánh mắt hau háu, nhưng nhanh chóng ngọn lửa trong mắt họ tắt vụt, đó không phải là thứ mà họ có thể đoạt được, ở sâu trong núi, không ai có thể đi vào.

Bao nhiêu năm nay chưa từng có ai sống sót đi ra, trong núi có vô vàn loài đáng sợ, cho dù toàn thể người dân Thạch Thôn cùng xông vào thì cũng không ăn thua gì.

"Tộc trưởng, đã nhiều ngày rồi chúng ta chưa vào núi." Đúng lúc này, một người đàn ông vạm vỡ bước vào nhà, anh ta là thủ lĩnh đội săn, cũng là tộc trưởng đời sau của Thạch Thôn.

"Dạo này không được thái bình cho lắm." Lão tộc trưởng Thạch Vân Phong chau mày.

"Nhưng thực sự sắp hết thức ăn rồi." Thạch Lâm Hổ nói, thân hình y cực cao lớn, hơn hai mét, lưng đeo một thanh đại kiếm nặng hơn ba trăm cân, trông y giống như một người gấu, da màu đồng, cơ bắp cuồn cuộn như từng con trăn đang di chuyển. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

"Lũ trẻ cần phát triển, không thể chịu đói. Phải nghĩ cách." Có ông lão lên tiếng.

"Tuy về đêm không được yên ổn lắm, nhưng ban ngày cũng không có điều khác thường nào. Tôi dẫn thêm vài người, cẩn thận một chút chắc sẽ không sao." Thạch Lâm Hổ nói.

Cuối cùng, mấy chục gã thanh niên trai tráng tụ tập lại ở đầu thôn, do tộc trưởng Thạch Vân Phong dẫn đầu đến trước thân cây sét đánh, nghiêm trang cầu khấn trước gốc liễu già.

"Tế Linh, xin hãy bảo hộ tộc nhân, để lũ trẻ săn được thịt thú béo tốt, bình an trở về. Chúng tôi sẽ dâng hiên trái tim thành kính, đời đời cúng tế phụng dưỡng người."
loading...
sau