Thanh xuân của tuổi 18

Tác giả : Y Na

Chương 28 - Chương 28

trước
Khi đi về, tôi đi đằng sau Cao Lãng nhìn thấy dáng vẻ của cậu ấy như đang rất buồn. Tôi nghĩ lại chuyện hồi nảy:
Tôi và Mạc Phong ra căn tin ngồi nói chuyện với nhau.
- Cậu, tìm tôi có chuyện gì không?
- À. Chuyện cậu bị ngã. Tôi xin lỗi.
- Chuyện đó à. Không sao, tôi không sao.
- Vậy...Hôm nay cậu rảnh không?
- Hôm nay à... Tôi rảnh. Mà có chuyện gì không?
- Ừ...thì. Tôi muốn mời cậu đi ăn.
- Đi ăn à. Được.
- Thật sao?
- Đúng vậy. Mà khi nào?
- Chiều nay được không? Cỡ 5h 30' tôi qua đón cậu.
- Được...Nhưng mà...
- Có chuyện gì?
- Cậu có thể dẫn theo Cao Lãng đi cùng không? Đi đông người có thể sẽ vui hơn.
- Được. Vậy... mình quyết định như vậy đi.
- Được. Cũng trể rồi, mình vào lớp trước đây. Có gì chiều gặp lại.
- Tạm biệt.
- Tạm biệt.
Tôi chào Mạc Phong rồi đi về lớp.
Quay lại hiện tại. Tôi định kêu Cao Lãng nhưng lại không dám. Tôi dừng lại nhìn cậu ấy. Khi cậu ấy rời đi tôi mới bắt đầu đi về.
*********
Chiều đến.
Tôi xách trong tủ những bộ quần áo đẹp nhất đặp trên gường. Tôi cầm từng bộ đồ thử trước gương. Nhưng thử qua thử lại không tìm thấy bộ đồ nào hợp. Nhưng cuối cùng tôi chọn một bộ váy ngắn màu xanh da trời.
Còn về phía bên Mạc Phong thì. Mạc Phong cũng bắt đầu thay đồ rồi qua phòng Cao Lãng.
- Này, em thay đồ đi. Anh dẫn em đi đến chỗ này.
- Đi đâu. Em đang chơi game.
- Bí mật. Đi thay đồ đi.
- Vậy được.
Cao Lãng có lúc lạnh lùng, nhưng cũng có lúc rất đáng yêu. Cao Lãng mặc một đồ cũng có vẻ rất giản dị. Một chiếc áo sơ mi với một cái quần tây. Phong cách phối đồ cũng không kém Mạc Phong.
Mạc Phong lái xe đưa cậu ấy đến nhà tôi. Cao Lãng lại rất quen thuộc với đường nhà tôi nên cảm thấy lạ.
- Anh đưa em đi đâu vậy.
- Một chút nữa em sẽ biết.
Cao Lãng nghĩ thầm trong đầu: Đây là đường dô nhà Thịnh Hàm mà. Sao anh ấy lại đưa mình đến đây.
Khi đến nơi cũng là lúc tôi đi xuống. Dáng người nhẹ nhàng kết hợp với một bộ váy xanh da trời nhẹ nhàng, giản dị. Tôi vừa đi vừa cười khiến cho Cao Lãng và Mạc Phong nhìn tôi không một chút chớp mắt. Tôi bước đến mở cửa xe vào ngồi ghế đằng sau cùng Cao Lãng. Khi vào thì thấy cậu ấy và Mạc Phong ngồi thẩn thờ.
- Xin chào Mạc phong. Chào Cao Lãng.
Tôi chào nhưng có vẻ họ không nghe nên tôi gọi lại.
- Này, hai người có sao không?
Nghe tôi gọi lần nữa thì hai người họ mới giật mình.
- Chúng ta...đi được chưa.
Mạc Phong bắt đầu lái xe đi.
- Chúng ta sẽ đi ăn ở một nhà hàng gần đây.
- Nhà hàng à.
- Đúng vậy.
- Hay là... Tôi biết có một chỗ bán đồ ăn cực ngon. Chúng ta đến đó ăn thử đi.
- Được. Vậy cậu chỉ chỗ đi.
- Không thành vấn đề. Cậu thấy sao Cao Lãng?
Tôi đang nói chuyện với Mạc Phong mà không biết cậu ấy đang nhìn tôi chằm chằm. Khi tôi cười rồi quay sang hỏi cậu ấy thì cậu ấy cứ nhìn chằm chằm vào tôi.
- Cao Lãng...Cao Lãng...
Cậu ấy giật mình.
- Cậu có sao không? Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Online . com
- Không. Tôi không sao.
- Được.
Tôi quay người lại. Và chúng tôi cùng nhau đi đến nơi tôi chỉ.
******
trước