Tà Phượng Nghịch Thiên

Tác giả : Băng Y Khả Khả

Chương 314 - Quyển 3 - Chương 130: Thiếu

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

"Không ngờ Vân tông lại náo nhiệt như vậy, xem ra chúng ta đến còn chưa tính là quá muộn."

Một giọng nói âm dương quái khí hạ xuống, phần lớn người ngựa từ xa đến gần đập vào trong mắt, cho dù Vân tông không kết giao với bốn thế lực lớn, nhưng lại có chút quen thuộc với thủ lĩnh của bốn thế lực lớn, khi nhìn thấy Bạch Phong, Kha Kính Lâm, Dược Tình và phủ chủ Tử Minh phủ, bất giác dại ra.

Người cầm quyền của bốn thế lực lớn lại tự mình đến Vân tông? Rốt cuộc có chuyện gì đáng giá để bọn họ tự mình đi đến?

Tất nhiên Vân Hinh không liên hệ bọn họ với Hạ Như Phong vào nhau, bởi vì theo bà, Hạ Như Phong căn bản không có cơ hội biết nhiều cường giả như vậy.

"Không biết viện trưởng Kha Kính Lâm, viện trưởng Dược Tình, phủ chủ đại nhân, còn có lão cung chủ đại giá đến Vân tông ta, là có gì chỉ giáo?" Vân Hinh nhìn bốn người phía trước, khi nhìn thấy Bạch Phong thì ánh mắt sáng lên, khóe miệng cong lên tươi cười dâm đãng, nắm đấm đưa đến bên miệng, ho khan hai tiếng, nôn ra một ngụm máu tươi, ánh mắt điềm đạm đáng yêu.

Mặc kệ bọn họ đến là mục đích gì, vị thiếu niên tóc bạc mặt hồng hào này, bà phải quyến rũ đến tay, thiếu niên này không chỉ có được khuôn mặt kiệt xuất, lại là lão cung chủ của Ma Cung, nếu như có thể lấy được đồng tình của ông, nữ nhân đó nhất định phải chết!

"Vân tông chủ, hình như ngươi bị thương rất nghiêm trọng?" Bạch Phong cong khóe môi lên, ánh mắt tựa tiếu phi tiếu, châm chọc và chán ghét kia được ông giấu ở sâu trong đáy mắt rất tốt.

Nữ tử có khuôn mặt bình thường như thế, còn muốn quyến rũ ông? Nằm mơ! Cho dù nàng có khuôn mặt tuyệt sắc, mình cũng sẽ không để tâm đến những gì nàng ta làm.

"Lão cung chủ, ngươi phải thay ta làm chủ!" Vân Hinh nâng lông mi lên, trong mắt chứa đầy sương mù, hàm răng cắn vào môi để lại dấu răng, chân bước hoa sen, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Bạch Phong, thân thể mềm mại mềm nhũn ngã vào trong lòng Bạch Phong.

Không gì đáng trách, khuôn mặt của nữ nhân này bình thường, nhưng dáng người kia cũng là hấp dẫn người mơ ước.

Nhưng mà cơ thể của Bạch Phong chợt lóe, ngay lập tức đã tránh đi, khóe môi của ông nở nụ cười châm chọc, khoanh hai tay, cười nhạo mở miệng: "Vân tông chủ đây là yêu thương nhung nhớ lão phu sao?"

"Lão cung chủ." Vân Hinh hơi sửng sốt, rất nhanh thu cảm xúc lại, bà ta tao nhã xoay người, chỉ vào Hạ Như Phong, như là bị ủy khuất rất lớn: "Lão cung chủ, nữ nhân này vô duyên vô cớ đến Vân tông ta quấy rối, hơn nữa đả thương người của Vân tông ta, ta cũng bị nàng đả thương, hơn nữa nàng còn phát ngôn bừa bãi, mảnh đại lục này là vật sở hữu của nàng, sớm muộn gì cũng có một ngày phải diệt trừ bốn thế lực lớn các ngươi."

Dù sao không có ai biết chuyện vừa rồi, ở đây lại đều là người của bà, nữ nhân chết tiệt này có nghìn cái miệng cũng khó giải thích.

Hừ, ai bảo nàng ta đối địch với Vân tông bà, vận khí lại không tốt, trùng hợp bốn thế lực lớn đến Vân tông, cơ hội tốt như thế, vì sao bà không lợi dụng? Dù là nàng lợi hại đi nữa, cũng sẽ không phải là đối thủ của một trong bốn thế lực lớn.
Huống chi, lại đồng thời đối mặt với bốn thế lực lớn.

"A?" Trong mắt Bạch Phong xẹt qua kinh ngạc, đáng yêu trừng mắt nhìn, ánh mắt nhìn về phía Hạ Như Phong: "Bà ta là ngươi đả thương?"

Ta cmn, nha đầu kia cũng quá biến thái đi? Trong thời gian ngắn không thấy, nàng có thể đánh bại Vân Hinh? Phải biết rằng, tuy Vân Hinh này thoạt nhìn còn trẻ, nhưng cũng là lão yêu bà mấy trăm tuổi rồi, hơn nữa đứng thứ tư ở Thánh Bảng, nhưng mà lại không phải là đối thủ của nàng...

Đây, cũng quá đả kích người rồi!

Hạ Như Phong bất đắc dĩ xoa mũi, khẽ gật đầu, dù thế nào nàng cũng không ngờ, bốn người Kha Kính Lâm bọn họ lại tự mình dẫn người đến, không gì tốt hơn cái này, giảm bớt phiền phức về sau.

Ngay lúc này, ánh mắt của Vân Hinh nhìn xung quanh bốn phía, phát hiện sắc mặt của mọi người đều hiện ra xanh mét, trong lòng không khỏi nhất thời mừng rỡ, nàng cho rằng, mọi người đều là vì lời nói của mình mà lửa giận, xem ra nữ tử này, lần này là khó thoát khỏi kiếp nạn này.

Mọi người cũng là bởi vì lời nói của Vân Hinh mà tức giận, nhưng mà đối tượng lại không phải là Hạ Như Phong, mà là vẻ mặt vui sướng Vân Hinh. Đáng tiếc tận thế sắp đến, Vân Hinh lại vẫn không phát hiện ra.

"Nha đầu, ngươi con mẹ nó rất đả kích ta." Bạch Phong chịu không nổi, một bước tiến lên, đôi mắt đáng yêu nhìn chằm chằm vào Hạ Như Phong, một lát sau, cười tủm tỉm nói: "Ha ha, thật ra, ta cũng không tệ, nếu không ngươi chọn theo ta đi, Ma Cung chúng ta cũng không kém, mà ta cũng là ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái, cam đoan khiến ngươi vừa lòng, ngươi..."

"Cút!"

Ngay lúc Bạch Phong tự mình đẩy mạnh tiêu thụ, một chân bỗng nhiên đá đến, vì thế mọi người lại nhìn thấy Bạch Phong bay lên trời, hóa thành sao băng biến mất ở trong mắt mọi người.

Dạ Thiên Tà phất trường bào màu tím, đen mặt ôm Hạ Như Phong vào trong lòng, chưa từng dự đoán được, hai người bọn họ đều đã bái đường, lại còn có người dám đánh chủ ý lên nàng, không thể, ở đây rất không an toàn, chờ sau khi ma chiến chấm dứt, bọn hắn phải đi nơi không có người ẩn cư, khiến không thể tìm ra chỗ của bọn họ.

Khóe miệng hơi co rút, Hạ Như Phong không nói gì nhìn về phía khuôn mặt u ám tuấn tú của Dạ Thiên Tà, buồn cười lắc đầu, Dạ Thiên Tà lúc này, lại... Có chút đáng yêu, nếu như Dạ Thiên Tà biết ý nghĩ trong lòng Hạ Như Phong, đoán chừng khuôn mặt tuấn mỹ kia sẽ đen đến không thể đen nổi nữa.

Vân Hinh trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn vừa rồi, không biết vì sao, bà cảm giác lão cung chủ Ma Cung có quan hệ không bình thường với nữ tử này, nếu không vì sao sẽ nói ra lời này? Rốt cuộc nữ nhân này có cái gì tốt? Vì sao nam nhân vĩ đại, đều tập trung ánh mắt lên trên người của nàng. Đọc truyện tại Web Truyen Online . com

"Ha ha." Kha Kính Lâm cười lớn hai tiếng, vuốt chòm râu tuyết trắng, ngón tay phủi áo bào trắng, đi về phía Hạ Như Phong: "Phó viện trưởng Như Phong, chúng ta không đến muộn chứ? Nếu không phải là lão gia hỏa Ma Cung kia ầm ĩ muốn đi theo, chúng ta cũng sẽ không vì chờ ông ta mà lãng phí nhiều thời gian như vậy."

Phó... Phó viện trưởng? Vân Hinh dại ra, đầu óc lập tức xoay không kịp.

Vừa rồi, viện trưởng viện Linh Sư là đang gọi nàng là phó viện trưởng sao?"Luôn có một số tên ngu ngốc không có mắt trêu chọc Như Phong đại sư, cũng không nhìn xem, Như Phong đại sư là người mà Vân tông nhỏ bé các ngươi có thể trêu chọc sao? Cũng quá coi trọng mình rồi." Dược Tình cười lạnh một tiếng, đôi mắt khinh thường đảo qua mọi người Vân tông đang ngây người kia, giọng nói chứa tia trào phúng.

Lúc này, Vân Hinh đã hoàn toàn há hốc mồm, không chỉ viện trưởng viện Linh Sư gọi nàng là phó viện trưởng, hơn nữa, đường đường là viện trưởng viện Dược Sư, đệ nhất luyện dược sư đại lục, lại gọi một nữ tử hơn hai mươi tuổi là đại sư? Trời ạ, thế giới này bị huyền huyễn sao? Không thể có chuyện này, vì sao tất cả đã xảy ra? Chẳng lẽ thuật luyện dược của nàng vượt qua viện trưởng Dược Tình?

Phủ chủ Tử Minh phủ chưa từng mở miệng chỉ hơi cười, ánh mắt nhìn về phía Vân Hinh không che dấu sát khí chút nào, sau đó nâng chân lên, đi về phía hai người Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà.

"Tà Nhi, Như Phong nha đầu, các con không có việc gì chứ?" Đôi mắt thân thiết của phủ chủ nhìn khuôn mặt của hai người, sau khi nói xong lời này, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh: "Ta đến đây chỉ là vì nhìn xem, rốt cuộc là ai có gan lớn như vậy, đuổi giết tôn tức phụ của bản phủ chủ!"

"Ầm!"

Hai chân của Vân Hinh mềm nhũn, ngã lăn quay trên mặt đất, trong ánh mắt hiện ra tia tuyệt vọng.

Nàng không chỉ có quan hệ không bình thường với lão cung chủ Ma Cung, lại còn là phó viện trưởng viện Linh Sư, ngay cả viện trưởng viện Dược Sư đều gọi nàng là đại sư, Tử Minh phủ lại phu gia của nàng... Bốn thế lực cường đại nhất đại lục, đều có quan hệ với nàng, rốt cuộc mình đã dẫn đến tai họa gì vậy?

Đại trưởng lão và nhị trưởng lão ở một bên đã nghe thấy đối thoại của hai bên, trong mắt đều hiện ra hối hận, sớm biết như thế, lúc trước ông nói cái gì cũng sẽ không vì một đệ tử Vân tong mà đuổi giết nàng, nhưng mà hối hận cũng đã muộn rồi, không ngờ nàng có thể khiến cho bốn thế lực lớn xuất đầu vì nàng.

"Không, không có khả năng, đây không phải là sự thật..." Vân Liên hung hăng lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không màu, bước chân lui lại sau mấy bước, không dám tin thì thầm nói.

Vân tông là hậu trường nàng kiêu ngạo, nàng cũng mượn dùng thân phận truyền nhân của Vân tông mình khắp nơi ỷ thế hiếp người, cho nên sau khi gặp được Hạ Như Phong, cho dù Hạ Như Phong xinh đẹp hơn nàng, thiên phú mạnh hơn nàng, nhưng nàng cũng không để nàng ta vào trong mắt.

Chỉ vì, sau lưng của nàng có Vân tông.

Nhưng có một ngày, biết vật nàng kiêu ngạo, ở trong mắt người khác căn bản không đáng giá nhắc đến, thật sự là tuyệt vọng ra sao?

Trước mặt bốn thế lực, tùy tiện một thế lực đều có thể thoải mái tiêu diệt Vân tông, huống chi lại là bốn tề tựu? Chả trách, đối mặt với Vân tông, nàng lại không sợ hãi, thì ra là sau lưng của nàng có hậu trường cường đại như vậy. Nhưng vì sao nàng không nói sớm? Nếu như biết nàng là người của viện Linh Sư, cho nàng một trăm lá gan đều sẽ không đi trêu chọc nàng ta.

Thật ra, Vân Liên cũng không hiểu Hạ Như Phong, cho đến bây giờ nàng đều không thích mượn dùng thế lực của người khác, bằng không, lúc trước sẽ đi tìm bốn thế lực lớn, mà cho đến

[​IMG]