Loading...

Phượng Hoàng kiếp

Tác giả : Thập Nhị Liên Hoa

Chương 157 - Hoàng Hậu Đông Minh

Tiểu An tử mặt mày tươi cười hớn hở, hai tay nắm chặt Chiếu chỉ vội bước ra khỏi Thiên Khôn điện.
"Ha...ha...Hoàng thượng cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh phòng không gối chiếc rồi ha ha..." Tiểu An vui mừng cười rơi cả nước mắt, tiến vào bên trong xe ngựa, hai hàng quan binh tức tốc chạy theo phía sau, để lại một đám thái giám còn đang ngơ ngác.
"Tiểu Tứ, ta vừa mới nghe thấy gì?" Một thái giám hỏi sáu kẻ đang đứng xung quanh.
"Chẳng phải An tổng quản đã nói, Hoàng thượng từ nay sẽ không còn cảnh phòng không gối chiếc?" Một thái giám khác đang cầm chổi quét qua quét lại trong sân nói, bất chợt hắn buông xuống cây chổi rống lên: "Aaaa...Phượng Minh cung sắp có chủ..."
Những thái giám khác cũng đồng loạt vui sướng hô vang: "Đông Minh chúng ta sắp có Hoàng hậu..."
"Phượng Minh cung sắp có chủ..."
"Đông Minh sắp có Hoàng hậu..."
Một nhóm bảy người chia ra chạy đi các hướng trong cung, miệng không ngừng reo vang. Từ Thiên Khôn điện âm thanh vui mừng truyền khắp trong ngoài.

Tốp ba, tốp năm hộ vệ rời bỏ công việc, len lén trèo tường giăng dây, tốc độ mau chóng nhanh lẹ, trong vòng một khắc đã hoàn thành một mạng lưới bao phủ toàn bộ hoàng cung. Đương nhiên cũng có người của Đường các đóng góp không ít công sức. Trước hành động quá khích này, Thống lĩnh cấm vệ quân cố tỏ vẻ mắt mờ tai điếc, mặc cho bọn hộ vệ huyên náo. Điều này hiển nhiên đã được ai đó mở một mắt nhắm một mắt cho qua. Đùa sao? Đường chủ đã chủ động phân phát tơ chỉ, bọn hắn có ngu mới không dùng.
Bên ngoài cung càng nhộn nhịp không kém. Kinh thành Đông Minh ngày hôm nay nhà nhà giăng tơ, từng sợi tơ dài nối liền từ hoàng cung bắt qua kinh thành, nối liền đến vùng ngoại ô.
Đông Minh ngày hôm nay trên dưới tưng bừng huyên náo, đâu đâu cũng nhìn thấy mỗi một cảnh tượng. Chính là trên tay mỗi người đều cầm lấy hai ba cái loa tự chế, bao bọc xung quanh là những đường dây ngoằn ngèo.
Khu nhà xí, chính là nơi thích hợp nhất để trốn việc cùng tám chuyện. Bên trên cây cổ thụ cách đó không xa, trồi lên bên trên tán cây không ít cái đầu, tay cầm loa, miệng không ngừng mấp máy.
"Mẫu thân, thật vậy chăng?" Một gã thái giám miệng hô lớn vào ống loa đang cầm, ống loa còn lại cố dán chặt vào một bên tai.
Ở đầu dây bên kia lại vang lên tiếng của một phụ nhân: "Thật sự, lão cha của ngươi đang ở bên ngoài Tống gia trang truyền tin về, chắc chắn không sai".
"Thật sao?"
"Là Tống tiểu thư sao?"
Một loạt âm thanh cùng nhau vang vọng.

Phủ thừa tướng:
Mộ Hàm cùng Mộ Cảnh không ngừng đảo bước chân qua lại, ánh mắt không rời khỏi cái chuông đang cột bên trên sợi dây.
Reng...!!!
Chuông vang lên. Mộ Hàm lụm khụm bước tới chộp lấy hai cái loa to bằng cổ tay, một loa kề sát vào tai, một loa khác đưa đến trước mặt.
Bên kia đầu dây phát ra âm thanh của một nam nhân: "Lão gia, chính là Tống tiểu thư của Tống gia trang".
"Tin tức chính xác?" Mộ Hàm giọng điệu run rẩy hỏi.
"Bẩm lão gia, chắc chắn".
Mộ Cảnh phía bên cạnh cũng bận rộn thu nhận thông tin.
"Chính là thiên nữ?" Giọng nói còn run rẩy hơn cả Mộ Hàm.
"Vâng thừa tướng, đích xác là thiên nữ" Nam nhân bên kia đầu dây khẳng định, nói tiếp: "Hoàng đế Bắc Hạ cùng Hoàng đế Nam Việt đã rời đi. Tướng gia, thuộc hạ còn nghe ngóng được một tin tức khác"
"Là tin tức gì?"
Đầu dây bên kia lại vang lên: "Bẩm thừa tướng, Tống tiểu thư cũng chính là vị Thanh Thiên đệ nhất mỹ nhân Bắc Hạ năm đó."
"Cái gì? Là sự thật" Mộ Cảnh kinh hô lớn tiếng, hoàn toàn bị sốc nặng.
Mộ Hàm buông ra ống loa, quay đầu nhìn sang nhi tử.
Mộ Cảnh bàn tay buông xuống đánh rơi cái loa, ánh mắt trợn tròn nhìn phụ thân hắn lắp bắp nói: "Thiên nữ...Thanh Thiên..., Phụ thân, hai người là một..." Hãy vào webtruyenonline.com để đọc truyện nhanh hơn!
Mộ Hàm nhìn vẻ lắp bắp của nhi tử, đôi chân run rẩy bước từng bước, miệng cũng lắp bắp theo: "Là...cùng một người?"
Mộ Cảnh nuốt xuống nước bọt, ra sức gật đầu.
"Ha...ha..., Hoàng thượng quả nhiên tinh tường. Lần này khiến hai kẻ Mộ Dung cùng Hạ Trường tức tối rời đi, thật làm tức chết bọn hắn. Muốn tranh giành cùng Đông Minh chúng ta, thật không tự lượng sức, ha...ha..."
Mộ Hàm ngửa đầu sung sướng cười to, lão cảm thấy toàn thân vô cùng khoan khoái. Lần đầu tiên trong đời lão thấy hả hê đến như vậy.
Mộ Cảnh cũng không giấu nổi vui mừng. Trong lòng thầm tính toán nên gặp qua Thượng thư bộ lễ, cùng nhau sắp xếp chuẩn bị đại hôn thật long trọng, rầm rộ, khiến cả ngũ quốc phải hãi hùng.
Mạng lưới dày đặc còn hơn tơ nhện, bao trùm toàn bộ Đông Minh. Chỉ trong vòng nửa ngày, tin tức Hoàng thượng ban ra chiếu chỉ lập Hậu đã truyền đi một cách chóng mặt.
Phủ Hình bộ thượng thư:
"Khương thượng thư, lần này Hoàng thượng đã tiếp tay cho kẻ dưới làm loạn không ít à!"
Nhìn một bộ dạng không đoái hoài kia của Khương Trì Triết, Tôn Kiến Bình liền chỉnh giọng: "Trì Triết, vị Tống tiểu thư này còn chưa ngồi vào Hậu vị, chỉ trong một ngày đã làm cả ngũ quốc chao đảo à! Cũng thật kì lạ, cách đây ba năm, cả ba vị quốc chủ cùng nhau lên tiếng tranh đoạt Thanh Thiên cô nương, sau ba năm lại cùng nhau tranh giành thiên nữ? Bọn họ là đang thi đua xem ai hơn, ai kém chăng? Nghe nói Tống tiểu thư dung mạo xấu nữ, phải chăng chỉ vì cô nương ta mang danh thiên nữ nên cả ba vị quốc chủ ra sức tranh đoạt? Nếu hiện tại Thanh Thiên cô nương kia xuất hiện, phải chăng Hậu vị liền đổi người ngồi?".
Khương Trì Triết khinh bỉ lườm sang Tôn Kiến Bình nói: "Thật uổng cho ngươi hiến tặng hết gia sản để được ngồi vào cái ghế Thị lang hình bộ, đầu óc cần phải được rửa lại kĩ lưỡng".
"Huynh đừng ỷ bản thân là cấp trên của ta mà bắt nạt, lời ta nói có gì sai? Nếu Thanh Thiên cô nương xuất hiện, Hậu vị đương nhiên sẽ có sự thay đổi."
Khương Trì Triết nâng lên tách trà hớp một ngụm nói: "Hậu vị của Đông Minh không phải hễ là thiên nữ sẽ được ngồi. Hoàng thượng là ai? Nếu đã nhận định đương nhiên không thể sai. Thanh Thiên cô nương kia, vì sao đến nay lại chưa từng ra mặt? Có nữ tử nào lại không muốn bay lên cao làm phượng hoàng? Thiên nữ không phải chỉ có hư danh".
Tôn Kiến Bình vận dụng hết trí tuệ để phân tích lời nói của Khương Trì Triết, một hồi đứng bật dậy, kinh hô: "Quả nhiên Hình bộ thượng thư ngài tinh mắt. Haiz! Tai nghe không bằng mắt thấy, mắt thấy rồi cũng chưa chắc đã đúng. Người đời chỉ biết thiên nữ là một xấu nữ, mấy ai biết thiên nữ này lại là một mỹ nhân tuyệt sắc"
Khương Trì Triết lắc đầu, nhìn Tôn Kiến Bình nói: "Khắp ngũ quốc ắt hẳn người người đã tận tường hiểu rõ, ngươi vẫn nên đi tẩy não lại thì hơn!"
"Sao?" Tôn Kiến Bình trố mặt ngạc nhiên, sau đó lại ngửa đầu than thở: "Lão thiên...!!! Tôn Kiến Bình ta từ khi nào lại mù thông tin đến vậy? Tức chết ta à!".
Loading...
loading...