Phượng Hoàng kiếp

Tác giả : Thập Nhị Liên Hoa

Chương 132 - Đại Chiến Từ Vân Tự(3)

"Thử xem..."
Lời nói ra khiến nhân sĩ võ lâm vô cùng ngỡ ngàng. Tuy trong lòng bọn họ vô cùng khâm phục khí khái kia, nhưng ai nấy đều cảm thấy lo lắng. Thiên hạ này đã hiếm dược sư, lại còn là một dược sư trẻ tuổi. Nếu phải bỏ mạng tại đây thì thật tổn thất cho người trong thiên hạ.
"Chủ tử..." Thiết Ngôn lao đến đứng cạnh bên Tống Thanh Liên. Hiện tại không thể thoát khỏi nơi này vậy thì cùng nhau đối mặt, hắn chuẩn bị tâm thế sống chết cùng chủ tử.
"Này Trì Triết, Ích Ty. Lời ta vừa mới nghe là nhầm có phải hay không? Bạch Thanh Thiên rõ là chán sống đây mà. Haiz! Ta không nỡ thấy hắn bỏ mạng nhưng chúng ta dù có xông ra chỉ có đường chết"
Tạ Ích Ty vẫn còn đang lo lắng cho muội muội của hắn cùng Y Quỳ, bọn hắn đã tìm khắp trong ngoài nhưng vẫn không thấy. Hắn lúc này như đang ngồi trên chảo nóng, không có tâm tình nghe đến lời nói của Tôn Kiến Bình.
Bạch Thanh Thiên, ngày hôm nay sẽ mang đến bất ngờ gì cho Khương Trì Triết hắn đây? Khương Trì Triết chăm chú nhìn bạch y nam tử đứng đối diện phía xa xa.
U Minh Duật nhìn bạch y nam tử đứng đối diện không xa, nheo mắt đánh giá một hồi, hắn lại lướt qua phía sau nhìn Ngọc Lưu Ly đang tựa người vào cột trụ đá.
"Ha...ha..., hai người các ngươi ngay cả diện mạo thật cũng không dám lộ diện, vậy thì bổn tôn sẽ cho các ngươi mãi mãi không thể cởi ra mặt nạ."
"Vậy sao? Bạch Thanh Thiên ta hôm nay sẽ tự tay lấy đi mặt nạ của ngươi".
"Ngông cuồng..., hãy nhận lấy cái chết..." U Minh Duật lần nữa vung lên quang đao, quang đao với sức mạnh khổng lồ ùn ùn giáng xuống, lao nhanh tới.
Thiết Ngôn nhanh chóng xoay lưng ôm lấy Tống Thanh Liên chống đỡ. Tống Thanh Liên chấn kinh nhìn Thiết Ngôn, nàng thầm mắng ngốc tử.
Quang đao ùn ùn kéo tới, Tống Thanh Liên trong tư thế ám muội dở khóc dở cười, nàng nhanh tay dùng lực mạnh đẩy hắn văng về một phía cùng Ngọc Lưu Ly.
Tiếng rồng ngâm vang dội khắp Từ Vân tự, quang ảnh hừng hực lửa đỏ há miệng nuốt chửng quang đao. Mây đen bao trùm một bầu trời cũng tự động tan rã. Một con rồng lửa đỏ hừng hực uốn lượn giữa bầu trời kèm theo tiếng ngâm vang gây chấn động cả một vùng.
U Minh Duật giật nảy người nhìn bạch y nam tử đứng phía sau long ảnh. Cơ mặt bên dưới lớp mặt nạ không ngừng run rẩy.
"Long ngâm trong truyền thuyết..." Hắc Nhan đạo nhân chấn kinh nhìn cảnh tượng trước mắt.
"Là long ảnh..."
"Chính là long ảnh..."
"Chúng ta được cứu rồi..."
"Được cứu rồi..."
Vô số tiếng hô hoán vui mừng của nhân sĩ võ lâm, trên gương mặt bọn hắn nở lên nụ cười hi vọng.
U Minh Duật ngay lập tức lấy ra một chiếc ngà vôi lớn bằng cổ tay đưa lên môi, tiếng tù và vang lên, ngay lập tức có hơn một ngàn hắc y nhân nhanh chóng xuất hiện vây quanh long ảnh cùng Tống Thanh Liên, gần một ngàn hắc y nhân phát ra ám quang màu đen bao trùm lấy long ảnh.
"Là u linh..."
"U linh...?" Thôi Khúc nhìn sang Hắc Nhan đạo nhân nguy hoặc.
"Chính là linh hồn không được giải thoát", đây chính là những người đã phải bỏ mình bên trong Truy Hồn Trận. U linh cùng long ảnh đối chọi, xưa nay chưa từng có cảnh tượng này xảy ra, năm xưa Bạch Thế Thiên đã phải huy động toàn bộ lực lượng của Thanh Sơn cùng nhau hợp lực mới diệt được u linh. Long ảnh chính là ảo ảnh của long tộc trong truyền thuyết, năm trăm năm qua người duy nhất có thể tạo ra được long ảnh chính là người đã sáng lập ra Thanh Sơn phái. Ngay cả Bạch Thế Thiên sở hữu mấy trăm năm công lực cũng không thể tạo ra được long ảnh vậy mà nam tử mới tầm mười sáu kia lại dễ dàng phát ra long ảnh.
Ngọc Lưu Ly không khỏi chấn động, tuy hắn biết nàng vô cùng cường đại nhưng không nghĩ đến nàng lại có thể phát ra long ảnh. Nàng rốt cuộc còn cường đại đến mức nào?
Tiếng rồng ngâm vang dữ dội, ngọn lửa đỏ rực được phun ra lan tràn, ánh sáng màu đỏ quét qua vô số u linh, tiếng gào thét kinh dị của vô số u linh rất nhanh tan biến, ám vang một mảnh tiêu tán.
"Quá mức kinh thiên hãi tục...!" Tôn Kiến Bình nuốt xuống nước bọt cảm thán.
Khương Trì Triết cơ mặt cứng đơ, trong đầu oanh oanh như sấm vang.
Quách Phi Phụng ngờ nghệch nhìn sang Ngọc Lưu Ly: Hoàng thượng, đây không phải chính là vị kia chứ? Quách Phi Phụng hắn lấy vị kia ra làm mục tiêu phấn đấu. Mục tiêu này hiện tại hắn đến khi nào mới đạt đến, có lẽ là chờ đến kiếp sau kiếp sau nữa. Quách Phi Phụng trong lòng đau khổ than vãn.
Ngọc Lưu Ly nhếch môi đáp lại Quách Phi Phụng, mắt phượng lại quét sang hắc y nhân đang ngã người ngồi cạnh bên, cả gan đụng tay đụng chân vào người của Ngọc Lưu Ly hắn, đợi đấy!
Thiết Ngôn rùng mình, hai tay ôm lấy ngực, cảm giác rét lạnh không biết từ đâu ập tới. Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com
Trên không trung một người một rồng đứng sừng sửng. Khiến người nhìn như muốn bái lạy.
U Minh Duật cấp tốc lách người.
"Muốn chạy...?"
Hành động của U Minh Duật sao bì kịp với long ảnh. Đầu rồng hướng tới cấp tốc, toàn thân U Minh Duật bị long ảnh xuyên thủng. Hắn cứng người, ánh mắt vô cùng hoảng sợ.
"Ngươi...ngươi...chính là..." Lời còn chưa nói hết, thân hình U Minh Duật đã ngã phịch xuống đất, mắt trợn tròn nhìn bạch y nam tử đứng ngạo nghễ bên trên không trung.
Tống Thanh Liên hạ người từ trên cao xuống, bước chân nhẹ nhàng đến bên thi thể U Minh Duật, từ từ gỡ xuống chiếc mặt nạ bạc. Đôi mày nhíu lại, lòng bàn tay phát ra ngọn lửa màu đỏ, phút chốc thi thể U Minh Duật đã bị thiêu trụi. Hóa thành một nắm bụi cuốn bay theo làn gió.
Toàn thể người có mặt bên trong Từ Vân tự há hốc mồm nhìn, bọn họ lúc này mới hoàn hồn.
"Chết thật hay..."
"Bạch anh hùng..."
"Bạch anh hùng..."
Tiếng hô vang dội như sấm rền vang.
Đại chiến Từ Vân tự ngày hôm nay in sâu trong tâm khảm mỗi người. Giang hồ từ nay không ngừng ca tụng cái tên Bạch Thanh Thiên. Bạch Thanh Thiên cái tên mỗi khi nhắc đến khiến vô số nhân sĩ võ lâm vô cùng nể phục cùng tôn kính.
loading...