Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Tác giả : Tiêu Thất Gia

Chương 526 - Chương 526: Nơi trục xuất (năm)

Edit: kaylee

"Trốn?" Cố Nhược Vân nhàn nhạt nói: "Ngươi muốn chạy trốn thì tự mình trốn đi lqđ, nếu ngươi cho rằng ngươi có thể chạy nhanh hơn Linh Thú."

Phịch!

Nghe nói như thế, hai chân Dạ Nặc trực tiếp mềm nhũn, ngã xuống đất, trên khuôn mặt trắng nõn tràn đầy tuyệt vọng.

"Xong rồi, lần này tuyệt đối xong rồi, ta thực không nên không nghe lời nói của gia gia mà tùy hứng làm bậy, nếu không thì cũng sẽ không gặp phải nhiều Linh Thú như vậy, nhưng mà cuộc sống của ta còn rất dài, ta còn không muốn chết —— "

Cố Nhược Vân không lại nói thêm cái gì, ánh mắt dừng ở phía trên hai bóng dáng bị Linh Thú đuổi theo kia.

Ngay từ đầu nàng còn đang kỳ quái, dưới tình hình bình thường Linh Thú sẽ không thành quần kết đội xuất hiện, hiện giờ trông thấy hai người kia, có thể tưởng tượng được, là bọn họ làm chuyện gì đó chọc giận những Linh Thú này.

Coi như bọn họ chọc giận Linh Thú thì cũng không có quan hệ gì với nàng, nhưng ngàn không nên vạn không nên dẫn những Linh Thú kia tới nơi này.

Phải biết rằng, Linh Thú khác với nhân loại, ở bên trong tức giận bọn họ hoàn toàn đánh mất linh trí, l~q~đ gặp ai giết người đó, cũng may thương thể lúc trước trong thân thể nàng khôi phục không sai biệt lắm, nếu không mà nói, với trạng thái lúc trước của nàng, đừng nói là Linh Thú Võ Vương thành quần kết đội, chính là một con cũng không có khí lực đối kháng ——

Tên nam tử trong hai nam nữ thanh niên bị Linh Thú đuổi theo kia, trông thấy Cố Nhược Vân ở chỗ không xa, sửng sốt một chút, nói: "Cô nương, chạy mau!"

Phỏng chừng chính hắn cũng không nghĩ tới, ở chỗ này sẽ có một người!

Cố Nhược Vân bất vi sở động (không hề cử động), nhàn nhạt nhìn đàn Linh Thú chạy như điên mà đến, phía trên khuôn mặt che kín máu tươi tràn đầy lạnh lùng.

"Cô nương —— "

Lúc chạy đến trước mặt Cố Nhược Vân, nam tử muốn khuyên nàng cùng nhau chạy theo bọn họ, lại bị phấn sam nữ tử (cô gái mặc áo hồng) bên cạnh kéo lại.

"Sư huynh, ngươi quản người quái dị này làm gì, chúng ta chạy mau đi, bị Linh Thú đuổi đến thì hẳn phải chết không thể nghi ngờ."

"Nhưng mà……….."

Cẩm y nam tử (chàng trai mặc áo gấm) có chút chần chờ, bất luận như thế nào đều là bọn hắn dẫn Linh Thú lại đây, lại thế nào cũng không thể bỏ nàng không để ý.

Thấy sư huynh mình sùng bái từ nhỏ quan tâm một người quái dị như thế, phấn sam nữ tử có chút bất mãn chau mày lại, l.q.đ hung hăng trừng mắt nhìn Cố Nhược Vân, nói: "Người quái dị, sư huynh ta nói ngươi không nghe thấy sao? Đây cũng là vận khí của ngươi không tốt đứng ở đây, sư huynh ta cũng đã nhắc nhở ngươi ngươi còn không rời đi, nếu chết nhưng là không thể trách chúng ta."

Từ đầu tới cuối, Cố Nhược Vân đều không có nói một câu, bình tĩnh nhìn Linh Thú chạy như điên sắp đến gần, sau đó rốt cục nàng cũng có động tác..........

"Ngươi…...."

Phấn sam nữ tử còn muốn nói cái gì đó, lại ở ngay sau đó giật mình mở to hai mắt nhìn.

Cả người xiêm y màu xanh nhiễm máu, nhanh chóng xuyên qua ở trong đàn Linh Thú, giơ tay chém xuống, một cái đầu tròn xoe đã bị chém xuống.

"Ta đang nằm mơ!"

Phấn sam nữ tử hung hăng xoa xoa hai mắt, không dám tin nhìn bóng dáng như gió kia, lqđ" có chút kinh ngạc: "Nàng vậy mà lại có thể giết một con Linh Thú Võ Vương sơ cấp trong chớp mắt, nếu ta không có đoán sai thì thực lực của người quái dị này hẳn là ở Võ Vương cao cấp!"

Không sai, chỉ có thực lực của Võ Vương cao cấp, mới có thể làm được nhanh chóng như thế.

Cẩm y nam nhân cũng ngây ngẩn cả người, hình như không nghĩ tới nữ tử bị mình liên lụy này có được thực lực cường đại như thế, một Võ Vương cao cấp trẻ tuổi như thế, cho dù là trong nơi trục xuất cũng ít lại càng ít.
Nguồn : we btruy en onlin e.com
Chỉ có Dạ Nặc hưng phấn, kích động đến mức khuôn mặt đỏ bừng: "Không nghĩ tới thực lực của bảo tiêu ta tìm được này cũng không tệ, xem ra cái mạng này của ta đã được bảo vệ, vừa rồi thật sự dọa chết ta rồi."