Phàm Nhân Ca

Tác giả : Phong Lộng

Chương 21 - Chương 21

trước
Đêm đó Triệu Á cũng không che giấu bất an, nhưng chuyện Nhược Lâm tới chơi, cậu giữ kín với Trương Thụy, như đang cố gắng che đi nhưng hoa văn rõ ràng trên giấy.

Cậu nằm trên giường, lấy tay chạm vào Trương Thụy: “Ngủ một chút đi.”

Trương Thụy cựa mình, Triệu Á rúc lại gần.

“Để tôi dựa vào một chút.” Triệu Á lại lấy tay khẽ chạm.

Trương Thụy nửa nhắm mắt, xoay người, để lộ vị trí trong ***g ngực, một tay di chuyển về phía eo Triệu Á.

Triệu Á có vẻ như an tâm, nhắm mắt, nặng nề rơi vào giấc ngủ.

Mơ sao? Trong mơ có bồ câu, đôi cánh màu xám, vỗ cánh phần phật.

Bồ câu bay đi, xuyên qua những tầng mây, cây cỏ bên dưới khẽ lay.

Cứ bay như thế, âm thanh gọi người mê hoặc cũng xuất hiện, đó là tiếng kêu của bồ câu sao? Cánh chim tự do, nhưng tiếng kêu sao lại thê lương đến vậy. Trong mơ, Triệu Á từ đầu đến cuối vẫn ngẩng đầu, cậu lo lắng bồ câu bay không cao, rồi lại hi vọng chúng đừng rời xa tầm mắt mình.

“Chúng ta trước đi chơi vài ba ngày đi.” Giọng nói trầm thấp của Trương Thụy khẽ qua tai, Triệu Á mơ mơ màng màng ôm lấy người ấm áp bên cạnh, không chịu buông tay.

Nhưng ấm áp này lại chuyển động, trên lỗ tai bỗng thấy ngưa ngứa, như bị gì đó nhẹ cắn.

“Sáng mai muốn ăn gì?”

Triệu Á rốt cuộc ý thức được này không phải mơ, bồ câu bay không thấy, cậu mở mắt, thấy ánh sáng bên ngoài cửa sổ.

Trương Thụy cười cọ cọ mũi: “Ngủ như chết. Sáng muốn ăn gì?”

Triệu Á nhăn mặt, lầm bầm: “Chỉ cần không phải cậu làm, cái gì cũng được.”

Cậu xoay người, bị Trương Thụy ép buộc xoay lại: “Khinh thường tay nghề của tôi.”

“Hai chúng ta ở phương diện này kẻ tám lạng người nửa cân, tự mình phải hiểu.” Triệu Á đơn giản ôm cậu ta ngủ tiếp.

Trương Thụy gỡ tay cậu: “Xem ra phải cho cậu biết được bản lĩnh của tôi mới được.” Nói xong nhiệt tình, từ trên giường nhảy xuống.

Trong nhà bếp bắt đầu vang lên âm điệu của nồi niêu, đáng tiếc giai điệu không được đẹp, thỉnh thoảng còn có tiếng muôi thìa rơi xuống đất. Triệu Á ngủ không được, ngồi dậy xoa đầu, lê chân đứng dựa ở cửa: “Làm gì vậy?”

Trương Thụy nhếch miệng cười: “Rồi cậu sẽ biết, bảo đảm sau này cậu sẽ năn nỉ tôi làm cho ăn.”

Để lại một ánh mắt không tin, Triệu Á đi đánh răng, rửa mặt.

Hơn nửa tiếng sau, khúc hợp tấu ở phòng bếp cuối cùng cũng chấm dứt. Triệu Á ngồi bên bàn, thấy Trương Thụy nghiêm mặt đi ra.

“Bữa sáng đâu?” Triệu Á giả vờ hỏi.

Trương Thụy không nói gì, ngồi xuống, mở miệng: “Tôi xuống dưới mua bánh quẩy cho cậu.”

Triệu Á nhìn cậu ta một lát rồi phá ra cười: “Sớm đã đoán được mà.” rồi với cái túi lớn đặt trên bàn, bên trong đều là quẩy với gà mên cháo, sữa đậu nành.

Cậu đưa cho Trương Thụy một cái quẩy, hỏi: “Cậu rốt cuộc là muốn làm gì? Món tự tay làm đâu?”

Trương Thụy lắc đầu: “Coi như hỏng, chẳng có gì cả. Sau này sẽ làm cái khác cho cậu ăn.”

“Kia đâu? Tôi không ăn, chỉ xem thôi.”

“Tống vào bồn cầu rồi…”

Bầu không khí như dừng lại, Triệu Á nén cười, cúi đầu.

Hai người yên lặng ăn bánh quẩy. Trương Thụy làm một hơi hết hai cốc sữa đậu nành, cuối cùng cũng phục hồi tinh thần: “Hắc, đôi vợ chồng bán sữa đầu nành dưới nhà rất thú vị. Á Á, tôi đã suy nghĩ kĩ, trước chơi vài ngày rồi kiếm việc làm. Hiện giờ có rất nhiều công ty tuyển người, không cần lo lắng. Đến đây, ăn bát cháo này đi.” Cậu mở nắp, đưa cháo đến trước mặt Triệu Á.

Tay Triệu Á khẽ chạm tay Trương Thụy.

Động tác nhẹ nhàng này, dịu dàng mà khiến người ta như bị điện giật, trái tim cứ như theo mạch đập mà ra ngoài. Trương Thụy nhạy cảm ngẩng đầu.

Triệu Á bảo: “Tôi biết cậu rất tốt với tôi.”

Một câu đơn giản, xen lẫn bao nhiêu tâm tình, chầm chậm được nói ra.

Ánh sáng màu vàng xua tan màu đen trên bầu trời, vầng mặt trời đỏ hồng ở phía Đông, rụt rè như đang nói: Ta đang mọc. Trong căn phòng đơn giản, ánh sáng chiếu vào tạo thành màu sắc dịu nhẹ đến lạ lùng.

Trương Thụy trong chốc lát thật muốn khóc lớn lên. Cậu không tự nhiên nói thầm, nghĩ muốn điên cuồng ôm lấy Triệu Á, nhưng sau chỉ nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay Triệu Á, đặt vào lòng bàn tay mình.

Hai người bắt đầu cuộc sống hạnh phúc, Triệu Á nói: “Đừng đi nơi nào quá xa.”

Du lịch ở Phiên Ngu, Tam Thủy, Quế Lâm, ngắm cảnh ở Phúc Kiến, Châu Hải, Thâm Quyến, đầu nghiêng nghiêng vui vẻ mà suy nghĩ.

“Nên tìm việc.”

Triệu Á nhớ tới, thế giới này vẫn xoay chuyển như xưa.

Vòng quay chu chuyển tiền tệ cũng không chặt chẽ, nhưng miệng ăn núi lở, hơn nữa căn nhà hiện nay của Trương Thụy đã bị tịch thu. Một người tốt nghiệp, một người hiện đang là nghiên cứu sinh, vẫn chưa ra trường.

Trương Thụy có lòng tin: “Tôi quen nhiều người, trước đây cũng có kinh nghiệm làm việc, kiếm việc bán thời gian cũng không khó.” Quả nhiên, vài ngày sau thật sự là tìm được việc làm bán thời gian, Trương Thụy đưa cho Triệu Á: “Này ở nhà làm là được rồi, chỉ bằng tố chất của cậu cũng đủ. Tôi sẽ tìm việc khác.”

Nhưng công việc Trương Thụy tìm cũng không thuận lợi, cậu ta đã quen được người khác coi trọng, những chức vị nhỏ nhoi tầm thường đều không để vào mắt.

Triệu Á ở nhà làm việc thông qua liên lạc với công ty, thường xuyên thấy Trương Thụy mặc vest, mang theo hồ sơ ra ngoài, có lúc chốc lát sẽ về, có đôi khi qua 12 giờ vẫn không thấy bóng.

Thỉnh thoảng nửa đêm tỉnh dậy, sẽ thấy Trương Thụy muộn phiền ngồi hút thuốc ở đầu giường.

“Đừng lo lắng.” Triệu Á ngồi bên cạnh, cầm một điếu thuốc đưa lên môi mình: “Tôi biết khả năng của cậu, tiền lương vẫn còn mà, he he…”

Trương Thụy giật lấy điếu thuốc trên miệng cậu: “Đừng hút thuốc.”

“Cậu cũng hút mà.”

“Tôi có thể.”

“Tôi đây không phải suốt ngày cũng hít khói thuốc sao? Chi bằng tự mình hút còn hơn.”

Trương Thụy cũng dụi tắt điếu thuốc trên môi mình, vênh mặt lên với Triệu Á: “Ngủ thôi.”

Sáng sớm hôm sau Trương Thụy ra ngoài. Triệu Á làm xong công việc, vặn thắt lưng, đứng dậy định tới bên cửa sổ phơi nắng, một bóng người quen thuộc đập vào mắt, thiếu chút nữa khiến cậu vặn gãy cả thắt lưng.

Hai tay buông thõng, cả người cứng lại.

Cứng đờ, sau lại như băng tan một nửa, nước chảy ra, băng giòn tan, khẽ miết tay lên là phát ra tiếng.

Mấy chữ, tê tâm phế liệt không ra được khỏi miệng. Triệu Á đứng bên cửa sổ, cúi đầu, ánh mắt dừng trên người con trai đứng dưới tàng cây.

Đàn ông, đã trở thành một người đàn ông thực thụ rồi.

Tay cậu cũng đã to lớn không ít.

Triệu Á đứng cách một tấm kính nhìn, khoảnh khắc, thanh âm đau thương lướt qua trong đầu.

Ring… …

Chuông điện thoại kêu khiến tất cả tan vỡ, Triệu Á xoay người, tay run ruan cầm lấy điện thoại: “Alo?”

“Á Á, tôi trên đường đi gặp người bạn học đại học, hẹn cậu ta đi ăn tối, cậu có đi cùng không?”

“Cậu đi đi, tôi không đi đâu?”

“Thực không đến sao?”

“Công việc vẫn chưa làm xong.” Cầm ống nghe, cậu chột dạ hướng phía cửa sổ.

“Tối sẽ đem đồ ăn về cho cậu.”

“Ừ.”

Vội vã buông điện thoại, Triệu Á do dự. Ngoài cửa sổ, là những ngọn cây, cành cây, phía dưới, xa xa trên con đường là bóng người qua lại.

Dưới tàng cây ấy vắng vẻ, không có một ai.

Triệu Á cả người như có tia sáng xẹt qua, mất hứng ngồi sụp xuống, trong lòng thấy buồn vu vơ không nói thành lời.

Đó là Đồ Nhan, nhất định đó là Đồ Nhan. Triệu Á chắc chắn, sau lại nghi hoặc, là Đồ Nhan thật sao? Nhiều năm không gặp, còn có thể nhận ra? Lớn lên cứ như một người khác, đứng dưới tàng cây, dưới ánh mặt trời.

Không, không, đó chắc chắn là Đồ Nhan.

Triệu Á hối hận, ngực như bị mèo cào, tại sao không chạy xuống, vì sao không chạy xuống? Chạy tới trước mặt cậu ấy, vuốt ve gương mặt, nắm lấy tay cậu ấy.

Tay của Đồ Nhan nóng như vậy, Triệu Á nhớ trước kia bọn họ nằm trên cỏ, tay bất giác chạm vào nhau.

Nên nói cho cậu ấy tất cả, vạch trần quỷ kế của Nhược Lâm, vui vẻ nháo một hồi. Triệu Á nghĩ.

Kinh coong…

Chuông cửa bỗng nhiên kêu, lần thứ hai phá vỡ mọi thứ.

Ai? Triệu Á trừng mắt nhìn cửa. Trương Thụy? Cậu ấy nói hôm nay không về ăn mà. Đồ Nhan sao?

Tim đập thình thịch, cậu cẩn thận lại gần, trên cửa vì sao không có mắt mèo? Cậu hận bản thân lúc đầu sao lại làm đơn giản thế.

Người ngoài cửa là ai?

Kinh coong… chuông cửa lại kêu. Tay Triệu Á đặt trên cánh cửa như bị roi quất, rút về.

Đồ Nhan, là Đồ Nhan! Triệu Á bất an ôm lấy bản thân.

Không thể để cậu ta vào. Trương Thụy không ở nhà, mở cửa để cậu ta vào là có ý gì? Hơn nữa, mục đích Đồ Nhan tới không phải rõ ràng rồi sao? Chỉ là tiện đường đi qua chứng minh những lời mẹ cậu ta nói, bày ra gương mặt kẻ bị phụ lòng, nhưng chính cậu ta cũng dẫn một cô gái trở về gặp mẹ đấy thôi. Triệu Á tức giận, cậu nhìn chằm chằm vào cửa gỗ, tựa như kẻ cậu oán giận đang đứng ngay trước mặt.

Kinh coong, kinh coong… Chuông cửa vẫn kiên nhẫn rung.

Mở cửa, nên hay không? Triệu Á bất lực khi phải lựa chọn, tay trái nắm chặt lấy tay phải, cậu chậm rãi lùi về phía sau, lưng áp trên bức tường lạnh.

Có ai kiên nhẫn ấn chuông cửa nhà người lạ thế chứ? Tiếng nhạc lẫn với tiếng chuông cửa, tiết tấu du dương, như đang hôn không khí, và rồi những hồi ức xúc động hiện về.

Á Á nhìn chằm chằm cánh cửa gỗ, sau đó lệ ướt mi. A, Đồ Nhan.

Hình ảnh điên rồ như vọt tới trước mắt, cổ vũ Á Á đi đến trước cánh cửa. Mở, mở cửa đi.

Ngoài cửa là Đồ Nhan, là thằng nhóc trước kia hay cười lăn trên bãi cỏ, là cậu con trai lái xe ô tô sáng chói dưới ánh sáng mặt trời, là cậu bạn buổi tối hôm đó đã nói: “Á Á đừng khóc”, là người trước khi rời đi đã khóc gọi điện thoại.

Hôm nay, cậu ấy đã trưởng thành, đứng dưới tàng cây, lẳng lặng ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú tìm kiếm một người.

Đèn kéo quân trong đầu xoay chuyển không ngừng, nhiệt độ nóng bao phủ Triệu Á, cậu bắt đầu di chuyển. Giống như đang giẫm lên cây bông, mỗi bước đi đều không vững vàng, mỗi bước đều phải dùng hết toàn bộ sức lực.

Mở cửa, Đồ Nhan, Đồ Nhan ngay phía sau cửa.

Mỗi bước chân liền có một hình ảnh hiện ra trong đầu, bọn họ đã từng rất vui sướng mỗi khi trở về, Triệu Á cắn răng, đi tới trước cửa.

“Tôi đồng ý.” Khoảnh khắc, ba chữ kia rő rŕng bật ra.

Triệu Á run lên, cậu nghi hoặc nhíu mày, tỉ mỉ lắng nghe động tĩnh xung quanh. Chuông cửa vẫn rung, kinh coong, kinh coong…

“Tôi đồng ý.”

Tôi đồng ý.. tôi đồng ý… tôi đồng ý…

Thanh âm ấy cứ quanh quẩn bên tai, Triệu Á phát hiện, đấy chính là giọng nói của mình. Cậu giật mình che miệng.

Đúng, đúng, là cậu đã từng nói ba chữ kia.

“Á Á, tôi muốn cậu yêu tôi.”

“Tôi đồng ý.”

Tôi đồng ý, giống như trời đất rung chuyển cũng không thay lòng, như vua Đường Minh đêm mộng Dương quý phi, như Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài hóa bướm.

Gương mặt Trương Thụy phá tan tất cả, chiếm trọn suy nghĩ của Triệu Á, như ngọn Thái Sơn thình lình xuất hiện, nguy nga khuấy loạn lòng Triệu Á.

“Đừng ấn nữa.” Triệu Á đứng trước cánh cửa, nhẹ mở miệng.

Chuông cửa vẫn tiếp tục, linh coong…

“Đừng ấn nữa…” Triệu Á dùng hết sức lực hét lên: “Đừng ấn nữa! Đừng ấn nữa!” Cậu gần như phẫn nộ, ghê tởm cái cánh cửa.

Bọn họ chỉ là con người, vì sao lại phải chịu sự đùa cợt ác ý của số phận.

Đồ Nhan ngay sau cửa, cánh tay đặt trên cửa một phút, Triệu Á phát hiện tên Trương Thụy xẹt qua trong đầu, như dao nhỏ đâm xuyên qua tim.

“Đừng ấn nữa!”

Chuông cửa không rung nữa, bốn phía chợt vắng lặng.

Cậu không thể mở cửa, đó là phản bội. Cậu không thể phản bội tình yêu của Trương Thụy, tuy rằng cậu mong muốn được nắm lấy bàn tay khi lớn của Đồ Nhan, nắm lấy tình yêu của cậu ta.

Triệu Á chốc lát run sợ, mặt dựa vào cửa, cảm xúc lãnh đạm giảm bớt kích động nơi cậu.

“Đồ Nhan… nếu cậu là Đồ Nhan,…” Cậu dựa cửa, vô lực, gian nan nói ra những điều vẫn mắc nghẹn nơi cổ: “Nếu như cậu là Đồ Nhan, xin cậu, hãy đi đi.”

“Tôi tốt, tôi biết cậu cũng sống tốt.”

“Tôi và Trương Thụy cùng một chỗ, chúng tôi rất hạnh phúc.”

“Nếu như cậu là Đồ Nhan, xin cậu, đừng đến quấy rầy chúng tôi.”

Giống như những gì cậu đã nghe được từ dì Nhược Lâm ấy, tất cả đều được gói lại như món quà đẹp vậy, tôi sống tốt, vô cùng tốt.

Chưa từng cô độc, chưa từng tịch mịch, chưa từng đấu tranh, cũng chưa từng khóc.

Phía sau cửa yên vắng, không thể biết được Đồ Nhan có còn đứng sau đó hay không.

Đêm không lạnh, mặt trăng ló dạng, nhẹ tỏa ánh sáng.

Con người cũng không đau thương, chí ít chính miệng còn còn nhận mình hạnh phúc.

Triệu Á tựa ở cửa, bất lực nhắc lại hạnh phúc của mình, an tĩnh ngày càng khiến cậu bất an, cậu kinh ngạc nhìn cánh cửa gỗ chia cách thế giới hai người, rốt cuộc rõ ràng, thứ mình đánh mất là cái gì.

Hồn nhiên của cậu, yêu dấu của cậu, đẹp nhất, đã trở về.

Đã trở lại.

Lúc Triệu Á bị cánh cửa mở chạm phải liền tỉnh giấc, trời còn chưa sáng.

Bầu trời tối đen có vài vệt sáng, Triệu Á mơ màng mở mắt.

Trương Thụy kì quái hỏi: “Sao lại nằm ở đây? Chờ tôi ở cửa ư?” Cậu ta ngồi xổm xuống, đem người nằm cuộn tròn trên sàn ôm vào lòng, đặt lên giường.

“Đi cả tối ư?”

“Ăn khuya rồi đi KTV, sau đi thành cả đêm.” Trương Thụy tùy ý trả lời, cúi xuống tỉ mỉ nhìn Triệu Á: “Sắc mặt có điểm là lạ.”

Triệu Á nhìn sâu vào đôi mắt Trương Thụy, chớp chớp mắt, cậu nghĩ mình đang nằm mơ.

Mơ rất kì lạ, cậu mơ Đồ Nhan đã trở về, lại còn ấn chuông cửa.

Trong mơ phản ứng của cậu cũng rất lạ, cậu không mở cửa. Đồ Nhan ngay phía sau cửa, mà cuối cùng lại gọi tên Trương Thụy đến ngủ quên.

“Đang suy nghĩ gì thế? Cười cổ quái thế?” Thương Thụy véo mũi cậu.

Triệu Á lắc lắc đầu trốn tránh ngón tay Trương Thụy, cậu xoay người cuộn tròn lại: “Không có gì.” Nhắm đôi mắt thu hút, tim bất giác đập tăng tốc.

Vì sao không ra cửa? Trong lòng cuộn sóng với vẻ bề ngoài bình tĩnh thật tương phản.

Cậu mơ hồ nhớ lại, Đồ Nhan đứng dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn, ánh mắt thâm trầm, khiến lòng ngổn ngang.

“Trương Thụy, ngủ rồi à?” Triệu Á xoay người, nhìn Trương Thụy.

Trương Thụy đứng bên tủ tìm quần áo: “Đi tắm. Kí túc xá này không có phòng tắm, phải đi nhà tắm công cộng.”

“Đừng tắm.”

“Sao vậy?”

“Mai hãy tắm.”

Trương Thụy dừng động tác, ngồi vào bên giường: “Có chuyện muốn nói với tôi à?”

Cậu lui lại gần, chỉ cần vươn tay là có thể cho Triệu Á một cái ôm đầy an tâm. Hô hấp của cậu bao phủ Triệu Á, ánh mắt gặp nhau trong gang tấc.

Nhìn gương mặt Trương Thụy, Triệu Á muốn đem tất cả ra nói với cậu ta. Cậu chuyển động lại gần Trương Thụy, chăm chú nhìn đôi mắt luôn lấp lánh ánh sáng của Trương Thụy.

“Tôi…” Triệu Á nói được một chữ, bỗng nhiên phát hiện nói câu tiếp theo gian nan cỡ nào. Cậu không biết phải nói gì với Trương Thụy cả.

Đồ Nhan, Triệu Á không cách nào ngăn cản hai chữ này thôi quấy nhiễu trong lòng. Đồng thời, cậu cũng vô pháp khiến mình không nhớ lại, cậu không từ bỏ được.

“Muốn nói gì với tôi?” Trương Thụy dịu dàng gợi chuyện.

“Tôi…” Triệu Á cắn môi.

Nếu như cậu nói với Trương Thụy, Triệu Á đã cự tuyệt Đồ Nhan, thì Trương Thụy sẽ rất cao hứng. Triệu Á rõ ràng, cậu cũng không có hoàn toàn từ chối, cậu đóng cửa, đã mở miệng nói, nhưng tim vẫn còn loạn.

Trái tim này không chỉ thuộc về Trương Thụy, Triệu Á bị tình cảm không thuần khiết này làm cho xấu hổ.

Trương Thụy hăng hái chờ, tập trung tinh thần chờ Triệu Á tiếp tục, Triệu Á ngừng thật lâu, cậu ta vẫn kiên trì chờ đợi.

Cổ họng Triệu Á như vướng gì đó, cậu không cách nào nhìn thẳng đôi mắt thâm sâu của Trương Thụy, đường nhìn chậm đi xuống. Lướt qua vai Trương Thụy thì dừng lại.

“Đây là gì?” Triệu Á vươn tay kéo cổ áo Trương Thụy.

Trương Thụy nhắm mắt, vẻ mặt bình thường: “Không có gì.”

“Băng gạc?”

“Sát chỗ ăn có người uống say, nói không rõ, rồi có chút tranh cãi.”

Triệu Á hỏi: “Bị thương à?”

“Chai bia vỡ, bị đâm vào.” Trương thụy ngáp một cái, vẻ mặt như không muốn nhắc đến việc này nữa: “Đã băng bó rồi, không có việc gì đâu.”

“Tệ đến thế kia còn gì?”

“Đã nói không có gì mà!”

Triệu Á ngẩn người, Trương Thụy cũng biết giọng điệu của mình, không biết làm thế nào, cậu ta đứng lên, lâu sau, nhẹ nhàng nói: “Thực sự là không có việc gì, thật sự đấy.”

Một tiếng thở dài thật nhỏ tản mát trong phòng, không biết là của ai.

Triệu Á ngậm miệng, có chút mệt mỏi, không muốn tiếp tục chịu cái cảm giác vừa rồi, xoay người nằm một góc giường. Trương Thụy không chịu được không khí trong phòng, cảm giác Triệu Á đã ngủ, cẩn thận ngồi bên đầu giường.

Cậu không còn tâm trạng nào đi tắm, hơn nữa trên cổ có vết thương cũng không thích hợp chạm vào nước.

Triệu Á bên cạnh yên lặng ngủ, Trương Thụy cúi đầu, bóng lưng cô đơn quen thuộc. Cậu ngẩn người ngồi suy nghĩ.

Cậu tưởng tượng Triệu Á bỗng nhiên xoay người, ôm lấy mình nói: “Thụy Thụy, tôi yêu cậu.”

Cậu tưởng tượng Triệu Á cùng cậu đứng sóng vai nhau tiến về phía trước, lộ ra dáng cười.

Những điều này… đều không có khả năng, chỉ là tưởng tượng của cậu mà thôi.

Triệu Á cũng không có thực sự ngủ, tâm tình lộn xộn khiến cậu không cách nào đi vào giấc ngủ. Cậu nhắm mắt, cảm giác Trương Thụy ngồi bên giường. Hô hấp Trương Thụy nặng trĩu, ánh mắt so với Đồ Nhan càng khiến tim người khác loạn.

Tôi nên làm gì bây giờ? Tôi nên làm gì bây giờ?

Triệu Á thật muốn làm gì đó, nhưng lại không biết theo ai.

Nếu như bỏ qua tất cả hồi ức, thật là tốt biết mấy. Quên Đồ Nhan, hay có lẽ quên Trương Thụy, phải chọn trong đó một người. Triệu Á mang theo cái suy nghĩ ngu ngốc, nếu như bọn họ chưa ai từng rời đi, nếu như trong hai người đó, chưa có ai từng xuất hiện.

Không cách nào mang theo những kỉ niệm về Đồ Nhan để yêu Trương Thụy, cũng không cách nào bỏ được kí ức về Trương Thụy để yêu Đồ Nhan, Triệu Á theo đuổi nhưng đó phải là một tình yêu thuần khiết, một tình yêu không phiền nhiễu.

Vướng mắc hết lần này tới lần khác, đều bắt nguồn từ bản thân mình.

Cậu bất an tự hỏi, dần dần ý thức không rõ, rốt cuộc ngủ mất, lại còn ngủ một giấc thật ngon.

“Thụy Thụy?”

Thời điểm tỉnh lại, Trương Thụy đã ra ngoài. Triệu Á đứng dậy, thấy trên bàn cơm có tờ giấy ghi “Tôi ra ngoài có việc, trong lò vi sóng có để cháo với quẩy.”

“Cháo với quẩy.” Triệu Á phe phẩy tờ giấy, cười, vẻ tươi cười rất nhanh ngừng lại.

Cậu nghĩ tới chuyện tối hôm qua, lại càng khiến cái bóng của Trương Thụy và Đồ Nhan trong lòng hiện ra.

“Làm sao bây giờ?” Triệu Á lẩm bẩm.

Cậu yêu Đồ Nhan.

Cậu cũng đồng ý yêu Trương Thụy.

Tình cảm và lí trí đấu tranh, vì sao người yêu người không giống nhau?

Cậu thiếu Trương Thụy nhiều lắm, cho dù không thể toàn tâm toàn ý yêu Trương Thụy, cũng không thể báo đáp lại sự bảo hộ của Trương Thụy.

Cậu bỏ tờ giấy xuống, không đi xem bát cháo với quẩy trong lò vi sóng, thay quần áo xong, gọi một cuộc điện thoại.

“Bác Trương, cháu là Triệu Á, cháu muốn gặp bác…”

Gặp mặt tại một quán rượu tương đối yên tĩnh. Triệu Á cũng không biết mình làm gì. Tiềm thức cậu gọi điện, tiềm thức hẹn gặp mặt.

Cho đến khi giám đốc Trương vẻ mặt âm trầm xuất hiện, lạnh lùng ngồi đối diện, Triệu Á mới rõ vì sao mình lại làm cái hành động lớn mật như vậy.

“Trương Thụy hôm qua bị thương.” Triệu Á nhìn chằm chằm vào gương mặt không biểu tình cho dù có chuyện gì xảy ra của giám đốc Trương, hỏi: “Vì sao?”

“Vì sao?” Giám đốc Trương dùng ánh mắt khiến bất cứ kẻ nào cũng phải run sợ nhìn thẳng Triệu Á, ông ngồi thẳng, giống như quân nhân đối diện với địch nhân, ánh mắt đó biểu hiện ông sẽ dùng mọi biện pháp để áp đảo đối phương.

Triệu Á cũng hiểu, đối mặt với ánh mắt sắc bén của giám đốc Trương, cậu vốn nên hoảng sợ. Nhưng cậu vì sao lại quên không sợ hãi, dùng con mắt trong suốt nhìn cha của Trương Thụy: “Vì sao?” Triệu Á hỏi lần thứ hai.

Giám đốc Trương trong lòng có chút kinh ngạc, Triệu Á cũng không phải đứa nhỏ lớn mật như vậy. Ông tin tưởng Trương Thụy mới là người giữ quyền chủ động, biết Trương Thụy quật cường. Chỉ cần Trương Thụy muốn quay đầu lại, Triệu Á có quấn lấy cũng không được.

Ông cảm thấy thật lạ, một đứa thì làm ra chuyện mất mặt, một đứa thì từ nhỏ tới lớn trong mắt ông là đứa trẻ ngoan, giờ lại đang dùng ánh mắt trong suốt, ánh mắt không hề sợ hãi đối mặt với một người cha.

“Cậu ấy là con của bác, sao bác lại muốn làm cậu ấy bị thương?”

Giọng điệu Triệu Á chân thành, khiến giám đốc Trương phải mở miệng.

Ông lạnh lùng hỏi lại: “Cậu không biết nguyên nhân? Cậu có biết nó tối qua đã nói cái gì không? Này… thằng con điên khùng của tôi đã nói…”

“Bởi vì cậu ấy thích cháu?”

“Tôi tổn hao tâm huyết cả đời, chỉ có mỗi thằng con trai.” Giám đốc Trương hỏi: “Nó yêu một thằng con trai, một đứa điên rồ như nó. Vì một thằng con trai, cái gì cũng từ bỏ. Lẽ nào nó không làm tổn thương cha mẹ nó ư?”

“Thụy Thụy yêu cháu.”

“Tôi không cho phép.” Giám đốc Trương nổi giận, hét to, gương mặt méo mó: “Cái gì mà yêu? Hai đứa không thấy xấu hổ sao? Tôi tuyệt đối không cho phép, có đứa con như vậy, thà tự tay đánh chết nó còn hơn.”

Giám đốc Trương thở hổn hển, ông không chú ý đến người phục vụ và khách hàng xung quanh đang nhìn với ánh mắt vô cùng ngạc nhiên.

Triệu Á cúi đầu, sau tựa lưng vào ghế.

“Vậy tối qua vì sao bác không ra tay?” Cậu bỗng nhiên ngẩng đầu.

“…”

“Hôm qua, vì sao không đơn giản ra tay giết chết cậu ấy luôn? Dùng mảnh vỡ của chai bia cứa vào cổ cậu ấy làm gì?” Triệu Á vẻ mặt bình tĩnh nói: “Bác biết cậu ấy sẽ không quay đầu lại mà.”

“Cậu…” Giám đốc Trương bị chặn giọng sửng sốt một chút, rồi tức giận: “Cậu nói gì? Trương Thụy là con tôi! Tôi…”

“Nhưng bác làm cậu ấy bị thương. Cháu hiểu Trương Thụy, bác mà ra tay, cậu ấy sẽ không phản kháng.” Triệu Á nhẹ cười, mang theo chút kiêu ngạo: “Nhưng dù có chết, cậu ấy vẫn yêu cháu.”

“Triệu Á!” Giám đốc Trương nổi giận gầm một tiếng, đột nhiên đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống, trừng mắt Triệu Á.

Triệu Á chầm chậm ngẩng đầu, giờ khắc này, dường như tính cách khó kiềm chế và quật cường của Trương Thụy đang chảy trong máu cậu, Triệu Á chưa từng nghĩ ngày nào đó mình sẽ điên cuồng và bình tĩnh như vậy.

“Cháu chỉ không rõ, vì sao một người cha lại có thể tổn thương chính đứa con ruột của mình.” Triệu Á cười khổ: “Chúng cháu yêu sai người, cho nên những mối quan hệ thân thiết xung quanh đều bị bóp méo sao? Bác hao tổn tâm trí tìm cách chia cách chúng cháu, vậy có từng nghĩ đến lối đi khác cho chúng cháu chưa?”

“Tôi chỉ vì muốn tốt cho Thụy Thụy.”

“Cậu ấy rời xa cháu sẽ ổn sao?”

“Đúng vậy.”

“Hay là sẽ sống không bằng chết.”

Giám đốc Trương hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Triệu Á, nếu như cha mẹ cháu còn, bọn họ cũng sẽ làm như thế. Không từ thủ đoạn đem cháu trở về làm một người bình thường, đây là việc mà bất cứ cha mẹ nào cũng sẽ làm.”

Triệu Á giật mình, trong chốc lát vẻ mặt cậu như đang trong mơ.

Cậu dần tỉnh lại, ngẩng đầu nhìn chằm chằm giám đốc Trương, nhẹ nhàng mà kiên định lắc đầu: “Không, ba mẹ cháu sẽ không tổn thương cháu.”

“Á Á…” Giám đốc Trương chăm chú nhìn cậu, rồi thở dài, thay đổi sang giọng nói đầy tình thân: “Bác biết Thụy Thụy rất yêu cháu, nhưng cháu thực sự yêu Thụy Thụy ư?”

Thực sự yêu Thụy Thụy ư? Triệu Á như bị trúng đạn, cứng đờ người. Cậu luống cuống, đúng, cậu yêu Trương Thụy ư?

“Nếu như cháu không thích nó, vì sao còn muốn ở chung với nó? Vì sao không đi tìm người cháu yêu? Vì Thụy Thụy, vì chính cháu, hãy rời nó, đi tìm người thuộc về cháu để hạnh phúc.”

“Không.” Triệu Á thở dài, nói ra một chữ, cậu cúi đầu.

Không cách nào rời khỏi Trương Thụy, Trương Thụy đã cố gắng rất nhiều, Triệu Á không cách nào thoát được. Tình yêu của Triệu Á đặt tại Đồ Nhan, nhưng người Triệu Á không thể nào rời đi lại là Trương Thụy.

Tinh thần và linh hồn chia lìa, thì ra đều do số phận trêu đùa, khó mà tránh khỏi đau thương.

Cậu hận bản thân bất lực.

Triệu Á phủ định, giám đốc Trương đau lòng, lắc đầu: “Triệu Á, cậu thật ích kỉ.”

“Cháu và Trương Thụy chỉ là khao khát nhiều một chút.” Triệu Á đứng lên, cách bàn mà đối mặt với giám đốc Trương.

Thì ra, cậu đã đủ cao để nhìn thẳng giám đốc Trương.

“Bác Trương, chúng cháu không phải tình thân máu mủ. Bác, cháu, Trương Thụy, đều chỉ là những người bình thường cầu mong được hạnh phúc, thật ra, đều thật bé nhỏ.” Triệu Á mở to đôi mắt phân rõ trắng đen, thong thả, nghiêm túc nói: “Nhưng chính vì hạnh phúc nhỏ bé không đáng kể này, chúng ta đã phải hi sinh rất nhiều, rất nhiều.”

“Bởi vì cho dù là người gần gũi nhất bên cạnh chúng cháu, cũng sẽ không cho phép chúng cháu có được hạnh phúc…”

Triệu Á không rõ cậu rời khỏi quán rượu lúc nào, không chỉ như thế, dường như trận này, ai thắng ai thua cậu cũng không biết.

Cậu chỉ biết, điều nên đối mặt cậu cũng đã đối mặt.

Trương Thụy sẽ không tùy tiện đánh nhau bên ngoài, cậu ta chưa bao giờ là người lỗ mãng, hiếu chiến.

Triệu Á cuối cùng cũng phát hiện mình rơi vào một trận chiến, trận chiến ấy cậu đã từng tham gia, lúc đó Đồ Nhan là đồng đội của cậu. Bọn họ nỗ lực chống lại, tràn ngập mong chờ và khao khát, nhưng cuối cùng lại bị đánh bại.

Hiện tại Trương Thụy là đồng đội của cậu.

Cậu không muốn tham gia trận chiến, nhưng không cách nào nhẫn tâm để Trương Thụy một mình chiến đấu, mất đi Triệu Á, Trương Thụy chỉ như một chiến sĩ không có khôi giáp.

Triệu Á ở trên đường đi không mục đích, cậu không hề cảm thấy hôm nay mình đã làm một chuyện rất to lớn, đơn giản là xác định đôi chút.

Triệu Á tự hỏi chính mình, xác định cái gì? Xác định Trương Thụy là người cậu phải bảo vệ, hay xác định Trương Thụy đã chiếm mất vị trí của Đồ Nhan?

Bước chân cô đơn, bởi vì cậu chẳng thể nào vung tay mà xóa bỏ tất cả. Cậu chân thành, tha thiết mong muốn lưu giữ khoảng thời gian thuần khiết, tốt đẹp nhất với Đồ Nhan.

Giống một tờ giấy trắng, chỉ có ngày càng không thuần khiết, tuy là tô thêm một lớp màu trắng, nhưng thế thì sao?

Trở lại kí túc xá, lên cầu thang, cậu còn đang tự hỏi về Đồ Nhan và Trương Thụy.

Nhân sinh là một đường thẳng, đã đi thì không thể nào quay trở lại.

Tình yêu thuần khiết ban đầu, sau trở nên mờ mịt.

Cậu mong ước lưu giữ lại những thuần khiết ấy, vững vàng kiên định mà yêu một người.

Nếu như cậu đủ vô tình, một ý nghĩ như mãnh hổ nhảy ra trong đầu, khiến Triệu Á dừng bước. Nếu như, Triệu Á bất an nghĩ. Nếu như cậu đủ tàn nhẫn.

Rời bỏ Trương Thụy mà quay trở lại bên cạnh Đồ Nhan.

Ý nghĩ trong đầu quá mức đáng sợ, không cách nào có thể diễn tả. Nhưng lòng Triệu Á lại rối loạn, vậy sẽ hạnh phúc chứ? Ít nhất Triệu Á và Đồ Nhan sẽ hạnh phúc chứ?

Hạnh phúc, hạnh phúc! Ngay cả cái bóng cũng không thấy, Triệu Á khao khát, hận không thể dùng tính mệnh mình để cầu khấn, nhưng cậu không biết dáng vẻ của hạnh phúc, nên chẳng biết phải khấn nguyện thế nào.

Đứng ở cuối hành lang, cậu nghe thấy tiếng chuông cửa.

Bất giác Triệu Á tiến một bước, ló đầu qua bức tường xem xét, thấy một người đứng trước cửa kí túc của mình.

Tim đập mạnh!

Triệu Á cuống quýt lùi lại, ẩn mình vào chỗ tối. Tay không biết để vào đâu, đầu gỗi nhũn ra.

Kinh coong, kinh coong…

Đồ Nhan, vì sao cậu lại tới?

Cổ họng Triệu Á run run, quay đầu lặng lẽ nhìn, không sai, là Đồ Nhan.

Triệu Á nhận ra ánh mắt, gương mặt ấy, cậu ta đã trở nên cao lớn rồi. Hãy vào webtruyenonline.com để đọc truyện nhanh hơn!

Hoang mang!

Triệu Á không dám bước ra, trước đó một ngày Triệu Á vẫn còn oán giận, nhưng lúc này lại cảm thấy có lỗi.

Số phận ép buộc Triệu Á bước đến đường cùng, không phải phản bội Đồ Nhan thì là Trương Thụy.

Triệu Á khóc không ra nước mắt.

Đi đi, xin hãy đi đi.

Đồ Nhan vẫn đứng bấm chuông cửa, cậu ấy từ nhỏ đã ngang bướng như thế.

Tiếng mở cửa khiến tim Triệu Á như ngừng đập.

Trương Thụy ở nhà.

“Anh tìm ai? Á Á hôm nay không có… Đồ Nhan?” Giọng nói Trương Thụy thay đổi hoàn toàn, cậu sửng sốt chốc lát, sau bình tĩnh lại: “Cậu là Đồ Nhan.”

“Trương Thụy?” Giọng nói Đồ Nhan cũng thay đổi, so với trước đây thì trầm hơn.

Triệu Á muốn khóc thật to.

“Không sai, tôi là Trương Thụy.” Trương Thụy nói: “Á Á không có nhà.”

“Á Á ở đây? Tôi có thể vào chờ cậu ấy một lúc không?”

Thái độ Trương Thụy cương quyết: “Không được.”

Đồ Nhan trầm mặc, cậu đối với Trương Thụy vốn có ấn tượng không tốt, trả lời: “Tôi chỉ muốn nhìn cậu ấy chút thôi.”

“Nếu như cậu muốn nhìn cậu ấy, thì lại càng không nên đến.” Trương Thụy lạnh lùng nhìn Đồ Nhan.

Triệu Á trốn ở một nơi gần đó, lẳng lặng nghe bọn họ giằng co.

Đồ Nhan, vì sao cậu lại trở về?

Đồ Nhan nói: “Tôi đứng ở ngoài cửa chờ.”

“Tùy cậu.” Trương Thụy đóng cửa.

Triệu Á nhẹ thở, cậu ló đầu ra, Đồ Nhan thực sự tựa vào tường chờ.

Đi ra ngoài, có thể không?

Ngẩn ngơ, cảm giác như trở lại ngày hôm qua, trở thành một kẻ mất trí.

Hạnh phúc, hạnh phúc! Ác ma trong đầu cứ lượn lờ. Triệu Á mờ mịt nhìn bốn phía, chọn ai thì được hạnh phúc đây? Đôi môi run rẩy, nghĩ bản thân ích kỉ, nhưng cậu khát khao hạnh phúc, khao khao một nơi chốn tốt đẹp.

Chúa Trời ơi, tha thứ cho cậu, cậu chẳng qua chỉ là một con người, nào có thể không có phàm tâm?

“Á Á, cậu tham lam.” Trương Thụy đã từng nói như vậy. Triệu Á nghĩ Trương Thụy nói có rất nhiều điều có đạo lí. Cậu thực tham lam.

Nhưng ai mà không có làm tham chứ?

Đề bài chọn lựa trước mắt, ai có thể bình tĩnh như thường? Cậu chỉ là một người bình thường.

Đi ra ngoài hay không? Số phận vẫn đang đắc ý chờ đợi đáp án của Triệu Á.

Đáp án nào cũng ẩn chứa bên trong đó rất nhiều chuyện tồi tệ.

Triệu Á không đưa ra câu trả lời, cửa đóng bỗng nhiên mở ra.

Trương Thụy mở cửa, Đồ Nhan đứng thẳng dậy, nhìn Trương Thụy.

Bên môi Trương Thụy vẽ thành nụ cười, nói rõ ràng: “Á Á cho đến bây giờ vẫn yêu cậu.”

Đồ Nhan ngẩn người.

“Cho nên tôi không thích cậu ấy trông thấy cậu.” Trương Thụy bảo: “Không bằng chúng ta hiện giờ giải quyết vấn đề luôn đi.”

Triệu Á giật mình, bất an, cậu ló đầu ra lần nữa, thấy Đồ Nhan và Trương Thụy đang đứng đối mặt nhau. Hai người con trai cao lớn, lẳng lặng nhìn đối phương.

Chọn ai? Yêu ai? Người cậu yêu là Đồ Nhan, thế sao lại không chịu rời bỏ Trương Thụy? Chỉ cần đủ vô tình.

Có lẽ tùy tiện chọn ai cũng tốt, chỉ cần có thể cho cậu được hạnh phúc.

“Giải quyết?”

“Yên tâm, tôi không tìm cậu đánh nhau.” Ánh mắt sắc bén của Trương Thụy dừng trên mặt Đồ Nhan.

“Cậu yêu cậu ấy được bao nhiêu, Đồ Nhan?” Trương Thụy hỏi: “Cậu chiếm toàn bộ tim cậu ấy, rồi lại rời bỏ cậu ấy. Cậu nói cậu yêu Á Á, cậu biết yêu cậu ấy có nghĩa là gì không?”

“Tôi biết.”

“Cậu không biết. Á Á so với tưởng tượng của cậu yếu đuối hơn nhiều, so với tưởng tượng của cậu luôn có cảm giác không an toàn, điều cậu ấy cần không phải là một chút tình yêu của cậu, mà là toàn bộ. Nếu như cậu không thể vì cậu ấy từ bỏ tất cả, thì cậu không đủ tư cách yêu cậu ấy. Tôi đã chuẩn bị mất đi tất cả, cậu thì sao?” Trương Thụy thở dài: “Tôi không hi vọng sự có mặt của cậu làm Triệu Á dao động, cậu ấy thật vất vả mới yêu tôi được một chút.”

Bắt đầu? Yêu một chút? Triệu Á đứng núp bên tường lắc đầu. Không, không, Thụy Thụy, cậu sai rồi, tôi yêu cậu ư? Không, không, người tôi yêu chính là Đồ Nhan. Bầu trời khi đó, bãi cỏ hôm ấy, ô tô cùng điện thoại, tôi lúc nào cũng nhớ.

Đồ Nhan thật lâu không mở miệng.

“Nhiều năm như vậy, Á Á đều là ở cùng một chỗ với cậu?” Đồ Nhan cuối cùng hỏi một câu. Cậu cúi đầu: “Tôi mong được tận mắt nhìn thấy cậu ấy, biết rốt cuộc cậu ấy sống có tốt hay không.”

Lần này đến lượt Trương Thụy ngẩn người.

“Á Á từ trước đến giờ cùng một chỗ với tôi?” Trương Thụy thì thào: “Cậu ấy từ trước đến giờ cùng một chỗ với tôi? Ai nói với cậu vậy?”

Vẻ mặt Đồ Nhan biến đổi, bỗng nhiên ngẩng đầu, bước lên phía trước một bước, khẩn thiết hỏi: “Là ý gì? Cậu vừa nói cái gì? Các cậu không phải từ cao trung đã ở chung sao? Này… mẹ tôi…” Cậu ta cắn môi, không nói nữa.

Trương Thụy sáng tỏ, hỏi lại: “Mẹ cậu nói Á Á trước giờ ở cùng một chỗ với tôi, cho nên cậu mới đi Mỹ.”

Mặt Đồ Nhan không còn chút máu, gật đầu.

Trương Thụy cười: “Và cậu tin?”

Đồ Nhan lại gật đầu: “Đúng.”

Trương Thụy thở dài: “Chỉ một lời nói dối đã buông tay.” Ánh mắt cậu trở nên lạnh lùng: “Tôi không thể giao Á Á cho cậu.”

Đồ Nhan theo phản xạ ngẩng đầu: “Tôi cũng như cậu yêu Á Á!”

“Cậu yêu Á Á?” Trương Thụy khẽ khàng nhắc lại.

“Yêu.”

Một chữ nhẹ nhàng, chạm vào lòng Triệu Á liền nổ tung như chùm hoa tuyết.

Yêu, con người ta thường khóc theo đuổi chỉ vì một chữ này.

“Tình yêu của cậu chỉ cần một lời nói dối đơn giản liền tan vỡ. Tình yêu của cậu chỉ làm tổn thương Á Á mà thôi.”

“Tôi sẽ không tổn thương cậu ấy nữa.” Đồ Nhan nói: “Theo như lời cậu nói. Á Á cho đến giờ vẫn yêu tôi, nếu như cậu yêu Á Á, thì nên vì hạnh phúc của cậu ấy mà buông tay.”

“Cậu thì sao hả Đồ Nhan? Nếu như cậu yêu Á Á, thì sẽ không chọn thời điểm cậu ấy sống yên ổn đến quấy rầy.”

Triệu Á đứng cuối hành lang, xem bọn họ lấy tình yêu làm vũ khí để chống lại đối phương. Cậu bỗng nhiên nghĩ tất cả đều sai lầm, cậu như biến thành kẻ thừa.

Triệu Á xoay người xuống tầng, băng qua đường cái, bỏ kí túc xá lại phía sau lưng.

Cậu thậm chí còn vui mừng, hai người kia quyết đấu, kết quả sẽ quyết định tương lai sau này của Triệu Á. Cậu vẫn do dự chọn lựa ai, hiện tại không cần phải bận tâm tìm đáp án nữa.

Chọn một người, vứt bỏ một người, Triệu Á bỏ vấn đề này ra khỏi đầu.

Tùy ý vào một bar, cậu gọi một li rượu.

“Thêm một li nữa.” Cậu đưa tiền cho người phục vụ.

Bartender nhận tiền hỏi: “Tâm tình không tốt sao?”

“Ngược lại, tâm tình rất tốt.” Triệu Á ngửa cổ uống cạn li, tửu lượng của cậu xem ra đúng là trời sinh: “Cậu biết không? Lúc này đang có hai người vì tôi mà quyết đấu.”

“Đều là tình nhân của anh à?”

“Đều là người tôi yêu, cũng là người yêu tôi. Nhưng… cậu không biết, tôi là một người rất tham lam. Tôi chưa bao giờ quên bọn họ, cho dù là một người, ai tôi cũng không nghĩ buông tay.” Triệu Á gật đầu khẳng định: “Tôi là một kẻ có lòng tham không đáy. Cho nên bọn họ đều thật đáng thương, đều vì tôi mà chịu không ít tổn thương.”

“Cùng lúc thich hai người cũng là chuyện rất thường tình.”

Triệu Á ngu ngơ cười, nhìn li rượu, lẩm bẩm: “Lần này nhất định phải chọn một người. Tôi không muốn làm kẻ tham lam.”

Khi tôi trở về, ai ở lại thì sẽ là người tôi chọn.

Triệu Á nâng li kính Trời.

Chúa Trời à, nhờ Người chiếu cố, cho nên giờ Triệu Á đã có cơ hội giải đáp.

Ai ở lại thì chọn người đó.

Cậu hận mình do dự.

Bartender vì cậu mà đưa thêm một li. Triệu Á một hơi cạn sạch, nhưng vừa buông chén liền cúi đầu khóc nức nở.

Cậu muốn bảo vệ một người, nhưng lại không hề muốn tổn thương người còn lại.

Cậu muốn hồn nhiên như lúc xưa, nhưng chợt phát hiện tất cả những nỗ lực của mình lại khiến bản thân ngày càng rời xa những thứ đó.

Số phận không cho phép cậu yêu một người thuần khiết, cậu và Trương Thụy, hay cậu và Đồ Nhan đều đã bị in dấu bởi thời gian.

Cậu cố gắng hết sức để chiến đấu vì hạnh phúc nhỏ bé không đáng kể.

Cho dù không có được thì chí ít cũng đã dốc hết sức lực.

“Người cậu yêu là Đồ Nhan, tôi biết.” Trượng Thụy đã từng nói với cậu như vậy.

Nếu như trở lại bên cạnh Đồ Nhan, liệu có phải Đồ Nhan cũng sẽ hỏi: “Cậu thật có thể quên Trương Thụy ư?”

Kí ức không phải là phấn viết, thế nhưng lại có thể đưa tay xóa nhòa, tan biến khỏi thế gian.

Triệu Á không biết đó gọi là đa tình hay vô tình.

“Hầu hết mọi người đều không nhận ra, có phải bản thân tôi cũng thế?”

“Có muốn uống thêm một li nữa không?” Bartender nhiệt tình thêm rượu.

“Tình cảm của tôi dao động, nó không đủ để đáp trả.” Triệu Á ngẩng đầu nhìn bartender, kiếm tìm đáp án: “Tôi yêu Đồ Nhan, tôi không quên được. Tình yêu quan trọng, hay lí trí mới quan trọng.”

“Rất nhiều người đều không rõ, anh cũng không phải là người duy nhất. Phụ nữ lại càng không xong, các cô gái ấy thường thường phải đợi đến khi người mình yêu kết hôn hay là chết đi rồi mới hiểu ra.”

Triệu Á cười, cậu lần nữa gục đầu lên bàn, tĩnh lặng.

Lần thứ hai ngẩng đầu lên, bar so với lúc cậu vừa vào cửa đã náo nhiệt hơn rất nhiều. Tiếng cười khanh khách của mấy cô tiểu thư giày cao gót giẫm nát sàn nhà truyền đến.

“Tỉnh rồi à?” Người phục vụ mỉm cười hỏi: “Tiền của anh vẫn còn, có muốn uống thêm li nữa không?”

Triệu Á khép hở mắt, lắc đầu, đường nhìn có chút lay động, đầu óc cậu dường như chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.

Cậu nhớ lại quyết định của bản thân.

Ai ở lại thì chọn người đó. Nghĩ đến đó không hiểu sao cậu lại cảm thấy nhẹ nhõm, dường như đề bài khó này đã được giải quyết. Nếu như không ai ở lại thì sao? Triệu Á căn bản chưa từng nghĩ qua, bước chân loạng choạng trở về nhà.

Vịn bờ tường bước lên tầng, đứng ở cuối hành lang, cậu thấy có ánh sáng hắt qua cửa.

Cửa không khóa, mà mở rộng, như đang cố ý đợi cậu trở về.

Ai, ai ở bên trong?

Triệu Á không muốn đoán nhiều, cậu chuẩn bị tâm lí, lắng nghe an bài của Chúa Trời.

Nếu như chỉ là một người bình thường, thì nên tiếp nhận sắp đặt đó, không nên làm những chuyện vô ích.

Cậu lẳng lặng đi vào, đồ gia dụng trong nhà rơi vào tầm mắt, trong nhà có người.

Người đó đang đứng bên cạnh cửa sổ phòng ngắm nhìn bầu trời, quay người lại, thấy Triệu Á, lộ ra nét mặt vui mừng: “Á Á!”

Triệu Á đứng ở cửa: “Là cậu?”

Kết quả, Á Á vốn nghĩ rằng mình đã chuẩn bị thật tốt.

Đồ Nhan bước về phía trước, tới trước mặt Triệu Á: “Là tôi, Đồ Nhan.”

“Là cậu?” Á Á dại ra, lặp lại hai chữ, cậu nhớ mang máng, rất nhiều năm trước, vì hai chữ này… cậu mất đi người quan trọng như sinh mệnh mình.

Là cậu, là cậu?

Hai chữ, khiến người đó đi không trở lại.

Á Á đối diện Đồ Nhan ngẩn ngơ, si ngốc hỏi: “Trương Thụy đâu?” Xung quanh vắng vẻ.

Đồ Nhan sửng sốt, thấy có gì đó không đúng: “Triệu Á, cậu không muốn trông thấy tôi sao?”

“Trương Thụy đâu?” Một nỗi sợ hãi dấy lên trong lòng Triệu Á, cậu trước giờ chưa từng có cảm giác lạnh giá như này: “Trương Thụy đâu? Thụy Thụy, Thụy Thụy!” Triệu Á bất an, đứng lên tìm kiếm.

Cậu xông vào nhà bếp, mờ mịt nhìn nhà bếp không người.

Lạnh như băng, nơi không có Trương Thụy thật lạnh lẽo.

“Á Á, cậu đừng vội.” Đồ Nhan đuổi theo. Nhưng Triệu Á xoay người, như muốn phát điên chạy ra ngoài.

Đồ Nhan túm lấy bả vai cậu: “Á Á, cậu muốn đi đâu?”

Triệu Á như nhớ tới quyết định của mình, bỗng nhiên xoay người, nhìn Đồ Nhan: “Đồ Nhan, là cậu sao?” Cậu cầm tay Đồ Nhan, ấm áp như trong tưởng tượng.

“Á Á, là tớ, tớ đã về.” Đồ Nhan dịu dàng cười, nắm lại tay Triệu Á.

Đồ Nhan, tình yêu của cậu, tình yêu của Triệu Á đã trở về.

Nhưng Triệu Á lại cảm thấy lạnh, cảm giác như bị ngâm trong nước đá.

Không, không, này không phải là mong muốn mà cậu hằng khao khát, không phải cảm giác này. Cậu tỉ mỉ ngắm nhìn gương mặt quen thuộc của Đồ Nhan, thân thiết như vậy, nhưng thời gian xưa cũ kia, bãi cỏ xanh um khi đó đã không còn trở lại nữa, vì sao lại trở nên xa xôi như thế?

Cậu rốt cuộc muốn gì? Hạnh phúc rốt cuộc ở nơi nào? Triệu Á buông tay Đồ Nhan.

“Cậu ấy đi đâu? Cậu ấy đi đâu rồi?” Triệu Á hoảng sợ hỏi, cậu tuyệt vọng nhìn Đồ Nhan, hô hấp dần bình thường trở lại, có chút tỉnh táo. Nhưng khoảnh khắc, bỗng nhiên chạy tới bên cửa sổ, ngửa đầu lên bầu trời tối đen hét: “Không, không! Tôi sai rồi, tôi không có ý như vậy!”

“Á Á, cậu bình tĩnh.”

“Không, không! Tôi không chấp nhận sắp đặt như thế, tôi không chấp nhận!” Triệu Á phẫn nộ hướng lên trời hét to: “Người không có quyền thay tôi chọn! Người không thể!”

Cậu bắt đầu nức nở, gào khóc, quên Đồ Nhan đang ở bên cạnh.

Hạnh phúc của cậu, hạnh phúc của cậu đã lặng lẽ rời đi.

Triệu Á cuối cùng cũng phát hiện, đề bài thứ hai này chẳng khó, thế nhưng cậu lại uổng phí, đánh mất tư cách trả lời.

Cậu thế nào lại ngu ngốc như vậy, tình yêu trong quá khứ chỉ còn là những hồi ức mà thôi.

Cậu như thế nào lại ngốc như thế, này bát cháo, bánh quẩy, trứng chiên cháy đen, những lời thì thầm ngốc nghếch, những cái đó chẳng phải là yêu sao?

Những điều nhỏ nhặt nhất, chẳng phải là yêu hay sao?

“Tôi sai rồi, tôi sai rồi!”

Cậu vốn tưởng rằng, từ trước tới nay mình yêu Đồ Nhan.

Nhưng, hoa kia, ánh mặt trời rực rỡ, cây cỏ xanh mướt đều đã trôi xa.

Ước vọng ban đầu thuần khiết, đẹp đẽ nhất đã không còn, tình yêu không hồn nhiên cũng thật cần quý trọng.

Yêu không ở quá khứ, mà ở tương lai.

“Á Á, đừng khóc, đừng khóc.” Đồ Nhan luống cuống tay chân, lau nước mắt cho cậu.

“Xin lỗi, Đồ Nhan. Xin lỗi cậu, tớ yêu Trương Thụy.” Triệu Á khóc, không ngừng xin lỗi: “Tôi thực sự bất tri bất giác, cứ như thế không cách nào rời bỏ được.”

Không như tình yêu kinh thiên động địa của vua chúa xưa, không như vua Đường Minh đêm mộng Dương quý phi, cũng không giống Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài hóa bướm.

Không có bãi cỏ tràn đầy ánh nắng, cuộc đời này không hề có kí ức hoàn mĩ.

Đơn giản, bé nhỏ không đáng kể, nhưng đó là hạnh phúc thuộc về bọn họ.

Hạnh phúc nhỏ bé bọn họ đau khổ bảo vệ lại bị sự do dự của cậu hủy diệt, bị lòng tham của cậu giết chết.

Đồ Nhan không ngừng khuyên nhủ, ôm Á Á: “Á Á, đừng khóc.”

“Cuối cùng cũng giống như tòa thành trên cát, nỗ lực nhiều nhưng chỉ cần một con sóng nhỏ là có thể sụp đổ.” Triệu Á vô lực quỳ rạp xuống sàn, mặt đầy nước mắt, hỏi: “Vì sao sức mạnh của chúng ta lại nhỏ bé đến vậy?”

Ánh trăng trên trời không dám trả lời.

Yên lặng, chỉ có tiếng khóc nỉ non.

Ngay lúc này, một đôi bàn tay từ phía sau chậm rãi ôm lấy cậu.

Cái ôm ấm áp quen thuộc, thật không dám tin.

“Chúng ta tuy sức lực nhỏ bé.”

Tiếng Trương Thụy vang bên tai: “Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ buông cậu ra.” Cậu dừng một chút, nâng mặt Triệu Á lên, nhìn ánh mắt kinh ngạc của Triệu Á, Trương Thụy nở nụ cười: “Á Á. Tôi chỉ đến nhà tắm công cộng thay băng thôi, ở ngay phía bên kia hành lang.”

Triệu Á ngây ngốc nhìn Trương Thụy, thở nhẹ, mệt mỏi tiến vào trong lòng Trương Thụy.

“Tôi thế nào lại bỏ đi để cậu lại nơi này một mình chứ?”

Cậu luôn yếu đuối, bất an như vậy, ai có thể trao cậu một tình yêu kiên định an toàn nhất đây? Ngoại trừ tôi ra, vô phương tin tưởng người nào khác.

“Đồ Nhan, hiện tại tớ sống tốt, rất rất tốt.” Ngửi được hương vị quen thuộc của Trương Thụy, Triệu Á chuyển đường nhìn sang Đồ Nhan, miệng mang theo ý cười: “Dì Nhược Lâm không có lừa cậu.”

Đồ Nhan một lúc lâu mới mở miệng, kinh ngạc gật đầu: “Được, tốt.”

Triệu Á nhẹ giọng: “Chúc cậu hạnh phúc.” Mà tôi, tôi đã tìm được hạnh phúc.

“Còn có hạnh phúc thuộc về tớ sao?”

“Sẽ có…”

Quá khứ, thực ra, từ lâu đã trở thành quá khứ rồi.

Đẹp nhất, chính là kỉ niệm.

Chúng tôi chỉ là những người bình thường.

Chúng tôi đã rời quá xa kí ức, quá xa tự do rồi.

Chúng tôi muốn thật nhiều, nhưng hạnh phúc lại thật quá ít.

Chúng tôi biết, để có được hạnh phúc này thì đã phải hi sinh rất rất nhiều.

Chúng tôi càng rõ hơn, muốn phá hủy hạnh phúc này, cũng không cần số phận hao tổn sức lực, một lần ngoài ý muốn, một lần quay đầu lại, một lần hoảng sợ, cũng đủ để chính chúng tôi tan biến như mây khói.

Hay như sự chia li của chúng tôi, gặp lại, rồi yêu nhau, giống như bị rơi từ trên trời xuống nước, không thể rung động nữa. Nhưng chúng tôi vẫn phải hát bài hát thuộc về những con người bình thường, âm thầm mà tiến về phía trước.

Chúng tôi chỉ là những người bình thường, chúng tôi không ngừng phạm phải sai lầm, do dự, bàng hoàng.

Duy nhất, điều an ủi duy nhất đó là mặc kệ sức lực có nhỏ bé cỡ nào, chúng tôi vẫn chưa từng nghĩ tới sẽ buông tay.

–Toàn văn hoàn–
trước