Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Tác giả : Trọng Cẩn

Chương 9 - Chương 9

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trăng đã lên đầu cành liễu, đèn trong nhà cũng thuận thế treo cao.

Trên bàn gỗ nam chạm khắc tỉ mẩn là mâm kẹo đậu phộng, hai ấm trà búp Minh Tiền Long Tĩnh, cây đèn thật nhỏ trên bấc đèn lập loè, ánh sáng lúc sáng lúc tối, làm hai người ngồi đối diện nhau trước bàn thoạt nhìn quỷ dị.

Lâm Tu Ngôn bưng trà nhấp nhẹ một ngụm, nhìn người đối diện đã ăn nửa bàn kẹo đậu phộng.

"Không hợp?"

Người nọ nhìn chằm chằm khối kẹo màu hổ phách, lại tắc một tiếng, hồi lâu sau không lên tiếng, vẫn là cảm thấy hương vị không đúng.

"Về sau đừng mua loại này, vị không ngon."

Lâm Tu Ngôn kéo kéo khóe miệng: "Đều là từ đường làm ra, ta nếm thấy đều cùng một mùi vị, nếu không cái kẹo đậu phộng này còn có mùi vị gì khác sao?"

Người nọ không đáp, sau một lúc lâu thanh âm lười biếng vang lên: "Biện Lương bên kia có tin tức sao?"

Lâm Tu Ngôn gật đầu, duỗi tay nhấp chút nước trong chén trà rồi vẽ lên mặt bàn hai chữ.



Ánh mắt người nọ hơi lóe: "Có nắm chắc không?"

"Tất nhiên."

"Động tác cần phải nhanh hơn, nôi trong nửa năm cần phải bắt lấy, chúng ta nhiều nhất chỉ có thời gian hai năm."

Lâm Tu Ngôn lau vệt nước trên tay hơi giật mình, hỏi: "Tại sao lại gấp như vậy?"

"Mấy ngày nay, vị kia cơ thể càng ngày càng không tốt, đã một thời gian phát sinh biến cố lớn, ngươi nhiều điểm cần chú ý. Quá đoạn thời gian sẽ có hành động lớn, đến lúc đó mấy người có dị tâm, không cần thiết để lại."

"Không sợ rút dây động rừng?"

"Tóm lại sẽ dính không đến trên người ngươi được, ngươi yên tâm làm chính sự đi."

"Vạn nhất hắn nhận thấy được cái gì......"

"Sẽ không, Kinh Châu bên kia trước đã đem tin tức truyền đi, tự nhiên có người sẽ không kìm nén nổi."

"Hảo!" Dừng một chút, Lâm Tu Ngôn nói: "Lại nói, sự kiện kia cũng thấy có manh mối."

Người nọ nhướng mày không có tiếp tục câu chuyện, liền nghe Lâm Tu Ngôn tiếp tục nói: "Ta đoán quả là không sai."

Trên khoé miệng hiện lên nụ cười lạnh, người nọ hạ khuôn mặt nửa ẩn nửa hiện trong ánh sáng, không có chút nào ngoài ý muốn.

"Không vội, người phía sau màn còn chưa bước ra, nợ này chung quy vẫn phải tính!"

"Ngươi......"

Đột nhiên một trận gió nhẹ lướt qua, một đạo hắc ảnh lặng yên đáp xuống trước cửa, còn chưa kịp mở miệng, bên trong cánh cửa liền có thanh âm truyền đến.

"Tiến vào."

Hắc ảnh cúi đầu ôm quyền, đem tờ giấy cuộn nhỏ trong tay đưa tới, hướng về hai người nói: "Địch Cửu có tin tức mang đến!"

Lâm Tu Ngôn gỡ tờ giấy kia xuống mở ra, chữ nhỏ như rồng bay trên giấy, số lượng từ không nhiều, mới vừa xem một cái, liền bị người đối diện cướp đi.

Hắn "A" một tiếng, rất có hứng thú.

"Mười một giờ, dẫn người đi hẻm ở ngoại ô phía nam suốt đêm, đem người mang đi."

"Vậy... còn người kia?"

"Này còn phải hỏi?"

Hắc y nhân lĩnh mệnh, vừa muốn xoay người rời đi, liền nghe nói: "Không, đi Vinh Xương vương phủ trước, mang Vương Khuê đi."

"Rõ!"

Trong nhà một lần nữa trở về yên tĩnh, người nọ nhìn thoáng qua Lâm Tu Ngôn, bỗng nhiên đứng dậy: "Ta còn có việc, đi trước."

Lâm Tu Ngôn bưng trà uống một ngụm: "Đi thong thả không tiễn."

Đám người biến mất, hắn đột nhiên nhớ tới, trà này, hình như mình vừa dùng để rửa tay!

- -----------

Bên trong Lan uyển, một mảnh yên tĩnh không tiếng động, nhóm nha hoàn gã sai vặt chỉ dám phóng nhẹ tay chân, sợ làm ra một điểm động tĩnh. Cả phòng ánh sáng nhu hoà đều đều, lò đốt hương bằng đồng tạo khói lượn lờ trong không khí, thấm vào ruột gan.



Một giấc này, Lâm Tương ngủ thật sự tốt, trong lúc ngủ mơ tràn đầy nàng cảnh tượng thích.

Giữa khung cảnh mông lung, nàng nhìn thấy Cố Hoài Du đang nhắm mắt ngủ thật say, rắn hổ mang lặng yên không một tiếng động từ bệ cửa sổ trượt đi vào, không ai hay biết.

Đầu nó trên mặt đất lắc lư vài cái, sau đó theo khắc hoa trên giường Bạt Bộ bò lên bên gối Cố Hoài Du, răng nanh phiếm sáng nhẹ hôn lên cổ nàng ta, thân rắn ướt lạnh uốn lượn bò lên, Cố Hoài Du chỉ có thể chờ mà giãy giụa.

Nàng ta dùng tay bóp lấy cổ mình, sắc mặt càng ngày càng đen đi, trong miệng phát ra tiếng kêu kì quái doạ người, hai mắt như sắp nhảy khỏi hốc mắt, gương mặt mà Lâm Tương vẫn luôn đố kị trương phình vặn vẹo, rỉ máu, trở nên kinh dị, không còn diễm sắc ban đầu.

Sau đó hai chân ngừng giãy dụa, không còn chút hơi thở.

Mãng xà bên gối lặng yên trốn đi, không lưu lại một tia dấu vết.

Thẳng đến khi Triều Tịch trở về đem nàng gọi dậy, Lâm Tương không bực bội theo thói mà hai mắt còn mang theo ý cười, mặc kiện y phục màu hồng cánh sen thêu hợp hoan trước ngực, nằm nghiêng trên giường chống đầu nhìn Triều Tịch, đem bóng dáng tựa tơ lụa phô tán trên giường.

Thanh âm mang theo lười biếng khi mới tỉnh ngủ: "Sự tình như thế nào rồi?"

Triều Tịch ánh mắt lóe lóe, nhìn về phía giường lại vội rút tầm mắt về. Dưới cái mặt nạ ngây thơ kia là tâm tư quỷ dị đến đáng sợ, nàng ta sắp xếp ngôn từ một chút mới nói: "Chưa được việc!"

Lâm Tương bỗng nhiên không còn ý cười, nhíu mày hỏi: "Sao lại như thế?"

Triều Tịch đem chuyện ở môn khẩu Đường Lê viện nhìn thấy kể hết thảy, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ báo cho Lâm Tương.

Lâm Tương nghe vậy, cắn chặt răng, bỗng nhiên ngồi dậy một quyền đánh vào chăn gấm: "Hảo cái Vương Khuê kia, dám hai bên hai lòng!"

Người nhà Vương Khuê, Lâm Tương sáng sớm đã cho người thả đi, nàng tin tưởng chắc chắn Vương Khuê không dám phản bội nàng, như vậy tình huống có khả năng nhất là hắn lâm trận liền bỏ chạy, sợ chọc phải mạng người gây kiện tụng
,
mượn sự việc của Cố Hoài Du trước mắt mà tự biên tự diễn gây họa đến
.


Triều Lộ đưa mắt nhìn, thấp giọng nói: "Có lẽ là vị ở Đường Lê viện kia cố tình làm thế?"

Lâm Tương xuy một tiếng, "Không có khả năng! Nàng không có đầu óc, cũng không có thực lực!"

Dừng một chút Lâm Tương hướng Triều Lộ vẫy tay: " Sánh sớm ngày mai, đem Vương Khuê kêu tới cho ta, ta thật sự muốn nghe xem hắn sẽ giải thích như thế nào!"

Triều Lộ gật đầu: "Vâng!"

Một đêm không ngủ được, ngày thứ hai Lâm Tương liền thức dậy chậm một chút.

Triều Tịch đang dùng lược bí* thật cẩn thận chảy đầu cho nàng, thoáng nhìn thấy dưới mắt có quầng thâm, nhỏ giọng nói: "Tiểu thư có cần nghỉ ngơi một hồi không?"

Lâm Tương híp híp mắt, lạnh giọng hỏi: "Triều Lộ đã trở lại chưa?"

Triều Tịch hướng bên ngoài nhìn thoáng qua, lắc đầu: "Còn chưa, hiện tại canh giờ vẫn còn sớm, có lẽ do nhiều tai mắt nên còn phải chờ một chút."

Lặng im càng lúc càng sâu, Triều Tịch cảm thấy chút áp lực, lúc này gã sai vặt bên người Lâm Tu Duệ phủng cái hộp vào cửa, "Nô tài thỉnh an đại tiểu thư."

Lâm Tương biểu tình chợt thay đổi, đuôi lông mày cùng khoé mắt hiện lên ý cười, đôi mắt thanh thuần mở tròn đến cực đại: "Ca ca đã trở lại?"

Gã sai vặt đem đồ vật dâng lên, cung kính nói: "Hồi quận chúa, thiếu gia mới vừa hồi phủ một lát liền lệnh nô tài qua đây, thiếu gia ở bên đó tắm rửa thay quần áo, thỉnh tiểu thư qua đó một chuyến."

Lâm Tương đánh ánh mắt, Triều Lộ liền móc ra hai viên bạc nhét vào trong tay hắn.

"Ngươi đi nói cho ca ca, ta sau một lát sẽ đến."

Gã sai vặt được ban thưởng, vô cùng cao hứng trở về phục mệnh.

Triều Tịch một bên chỉnh búi tóc, một bên chọn lời hay nịnh Lâm Tương vui vẻ: "Thế tử gia đãi tiểu thư thật tốt, nô tỳ còn chưa bao giờ gặp qua ca ca nhà ai được như nửa phần của thế tử đâu!"

Lâm Tương nhận được một cái gián đoạn này, chuyện lúc trước tạm thời bỏ qua, duỗi tay đem hộp mở ra nhìn thoáng cái, lại mãnh liệt đóng lại!



Gương mặt nàng đột nhiên nhiễm đỏ ửng, nàng cắn cắn cái môi tê dại, ngứa ngáy trong lòng một đường truyền tới.

Nàng ta không khỏi nhớ tới giọng nỉ non bên tai cùng đầu lưỡi dây dưa, trong lòng nổi lên từng trận gợn sóng.

Hô hấp nóng rực hãy còn ở bên tai, ca ca nói, hắn nhịn không nổi, chờ thêm một thời gian tìm cơ hội thích hợp, liền thay nàng an bài thân phận quý nữ, nghênh thú nàng.

Triều Tịch tò mò: "Tiểu thư, thế tử lần này lại đưa cái gì mới lạ tới sao?"

Lâm Tương liếc nàng một cái, đem hộp thật cẩn thận cất dưới ngăn kéo để gương lược khoá lại: "Không có gì, trang điểm giúp ta nhanh lên đi!"

Vỗ vỗ gương mặt, tâm tình thực sự chuyển biến đến lợi hại, từ sau lần nói rõ quan hệ kia, ca ca càng thêm lớn mật, cái đồ vật kia...... vậy mà cũng dám tặng!

Đợi lâu cũng không thấy Triều Lộ trở lại, trong lúc đó Lâm Tu Duệ lại phái người tới thúc giục một chuyến, Lâm Tương liền tạm thời đem việc này bỏ đấy, thu thập thỏa đáng rồi hướng Đăng Tiêu các đi đến.


(*)Lược bí:


[​IMG] WebTru yenOn line . com


~ Lời editor: cái lược này trông quen quen ha:)) các nàng có thể gg search qua xem thử:))

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status