Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Tác giả : Trọng Cẩn

Chương 4 - Chương 4

Cố Hoài Du chỉ vừa mới bước chân vào vương phủ, sau lưng Triều Lộ đã đem tin tức mang về Lan uyển.

"Đã trở lại? Ngươi nhìn thấy nàng ta là cái bộ dạng gì?"

Lâm Tương đang ở hành lang chơi đùa, Lâm Tu Duệ đưa cho nàng cái bát, chim chóc nhận được thức ăn, lanh lảnh vang lên tiếng nói: "Tiên nữ! Tiên nữ!"

Triều Lộ cúi đầu: "Lâm quản gia trực tiếp mang người đi Định Sơn đường, nô tỳ tới chậm không thấy rõ. Nhưng nô tỳ nhìn qua, quần áo nàng ta có chút bần tiện, còn rất dơ, so với nhị đẳng nha hoàn trong phủ còn rất kém."

Lâm Tương nhận được câu trả lời thỏa mãn, liền phất tay nói: "Đi, đem quần áo ngày hôm trước Tiên Vũ các đưa đến mang tới, ta cũng nên đi bái kiến mẫu thân."

Triều Lộ nhận mệnh, xoay người đi vào trong phòng, Triều Tịch ở một bên bưng thức ăn cho chim, khó hiểu hỏi: "Tiểu thư, ngày trước như thế nào không nghe nói còn có nhị tiểu thư này?"

"Ai biết được?"

Lâm Tương trên mặt mang theo ý cười, vuốt vuốt bộ lông chim mềm mại thưởng thức, ánh mắt lại thập phần âm trầm.

Từ nhỏ nàng thường xuyên nghe được người nói thầm sau lưng, Vương gia Vương phi đều là tuấn mỹ vô song, liền Lâm Tu Duệ cũng di truyền tới tướng mạo phi phàm, mà dường như đích nữ là nàng lại như thể người ngoài. Bất luận so sánh tướng mạo kiểu gì, thế nhưng cùng người vương phủ không có lấy nửa điểm giống nhau, nhưng thật ra...... so với bà vú nuôi kia lại có vài phần tương tự.

Nàng trong lòng đầy nghi hoặc, cũng từng lén lút hỏi qua ca ca, ca ca chỉ nói nàng lớn lên giống hiền tằng tổ khảo (ông cụ cố), bảo nàng đừng suy nghĩ vớ vẩn.

Nhưng lời nói của người ngoài như một cái cây nhỏ, bén rễ trong đầu nàng tuy không nói ra những vẫn luôn nghĩ đến. Nàng ngày ngày để ý, rốt cuộc cũng vô tình nghe được ca ca cùng mẫu thân nói, biết được chính mình không phải là thân sinh, nhưng đúng lúc ấy có vị tiểu thư mất tích không rõ, ca ca lập công, Hoàng Thượng lại hạ chỉ ban thưởng quận chúa chi vị, vương phủ đâm lao phải theo lao, đem việc này giấu nhẹm xuống dưới.

Nàng một mặt lo lắng chính chủ sẽ bỗng nhiên xuất hiện, vinh hoa của bản thân không thể giữ, một mặt cố gắng làm người của vương phủ vui vẻ hài lòng.

Nhoáng cái đã hai năm trôi qua, Cố thị đối với nàng càng thêm thân mật, chồng của bà ta lại là thứ tầm thường kém cói, ăn chơi nhậu nhẹt cờ bạc gái gú mọi thứ đều có, mắt thấy Lâm Tương hết sức được sủng ái, liền biểu lộ chủ ý.

Uy hiếp không thành, hắn đem sự tình nói ra sạch sẽ, tình huống nàng lo lắng cuối cùng cũng đến, vương phủ đã biết đến sự tồn tại của Cố Hoài Du!

Nghĩ đến đây, Lâm Tương khẩn trương nắm chặt tay, nàng hận Cố thị! Cũng thực hận Cố Hoài Du! Nếu đã đem người tráo đổi, còn ở lại vương phủ làm cái gì! Nếu muốn tốt cho nàng, nên sớm cao chạy xa bay mới đúng.

Quả thực chính là hai cái đồ ngu xuẩn!

Tuy rằng những người biết chuyện này đều đã bị đánh chết, nhưng hôm nay Cố Hoài Du tìm đến cửa, cái thân phận cướp được bỗng khiến nàng trở nên xấu hổ vạn phần.

Ngọc thực cẩm y này tất cả là của nàng, hiện giờ chính chủ trở về, có phải hay không liền đem nàng đá đi?

Nàng ta nghĩ đến xuất thần, Bát ca bị nàng bóp đến kêu đau, quay đầu hung hăng mổ nàng một phát, Lâm Tương bị đau trên mặt hiện lên vẻ âm u xám xịt. Nàng ta nắm lấy cổ Bát ca, nhìn nó giãy dụa vì thiếu không khí, sau đó giật đứt từng mảng lông xinh đẹp trên cánh, cuối cùng ném nó xuống hồ nước dưới hành lang.

Cố Hoài Du, ngươi cũng đừng trách ta tàn nhẫn độc ác! Chỉ giết chết ngươi, toàn bộ Vinh Xương vương phủ mới có thể trở về cái tốt đẹp vốn có.

Bên này, Cố Hoài Du đi theo Diệu Ngôn ra cửa, đi đến chỗ hoa viên, nhìn cây xanh hoa cỏ tốt tươi cùng ngọn núi giả nguy nga sừng sững, yên lặng chờ đợi, nàng biết, Lâm Tương sẽ không bỏ qua cơ hội này để giẫm đạp nàng một phen.

Quả nhiên, mới vừa vòng qua nhà thuỷ tạ, xa xa liền nhìn thấy một đạo thân ảnh vàng nhạt tới gần.

Tương tự kiếp trước, Lâm Tương kia vẫn là bộ dáng ngây thơ hồn nhiên đáng yêu, nàng ta cũng thực thông minh, biết lấy thế mạnh của bản thân bù cho thiếu sót về dung mạo, khi nhan sắc không so được với người khác thì đem phong vân tài nữ bày ra đi, trên mặt ngày ngày treo nụ cười, tính tình vui vẻ hoạt bát. Hết thảy cũng chỉ vì muốn ngũ quan tầm thường được người khác khen ngợi, ngây thơ đáng yêu cũng chỉ là một loại bước đệm khác.

"Diệu Ngôn tỷ tỷ, đây là nha hoàn mới mua sao? Như thế nào lại phiền tỷ mang đến đây thế?" Nàng ai một tiếng, tầm mắt dừng ở chỗ làn váy Cố Hoài Du, nhíu nhíu mày: "Sao lại dơ bẩn như thế này!"

Lâm Tương vốn ăn mặc thực tốt cùng nha hoàn đứng chờ Cố Hoài Du bước vào hoa viên. Tuy nhiên một khắc khi Cố Hoài Du bước vào, trong lòng liền tức thì căng thẳng, hô hấp cũng trở nên cấp bách dồn dập.

Nàng biết Cố thị cố ý ngược đãi Cố Hoài Du, có khi cơm không cho ăn. Trước kia ở trước mặt nàng thường xuyên nhắc đến, cho rằng Cố Hoài Du chính là thứ chỉ đáng bỏ đi, làm cho nàng ta thấy Cố Hoài Du đến xách giày cho nàng ta còn không xứng. Lại thêm lời Triều Lộ mới vừa rồi nói, Lâm Tương cảm thấy Cố Hoài Du này nửa phần đấu với nàng cũng không thể.

Nàng cho rằng Cố Hoài Du bất quá chỉ là nha đầu hoang dã thô bỉ, liền chờ Cố Hoài Du vừa xuất hiện, chính mình sẽ ra oai phủ đầu một phen, khiến nàng ta từ trong ra ngoài sống biết điều chút.

Nhưng nhìn thấy thân ảnh một khắc, nàng ta mới biết lời Cố thị có bao nhiêu cường điệu ngu ngốc!

Cố Hoài Du tuy cả người tệ hại, còn có chút bất kham trong mắt, nhưng dung mạo nàng ta có thể đem bao người vùi xuống dưới, ngay cả làn váy dính máu dường như cũng làm nổi bật thêm nhan sắc.

Nhiều năm khổ sở như vậy, thế nhưng cũng không thể hủy hoại nàng ta!

Có lẽ không thể ra ngoài, da Cố Hoài Du trắng như tuyết, lại do ăn uống không tốt, môi anh đào chỉ có lớp phiếm hồng nhè nhẹ, đôi mắt đào hoa đầy vẻ phong tình, tuy là rũ mắt nhưng cũng không ngăn được phong thái. Toàn thân không có lấy nửa vật trang sức, chỉ có một cái đai mềm ở vòng eo mảnh khảnh, cũng không giấu được dáng người yểu điệu, cùng cái trâm hoa trên đầu, rõ ràng là keo kiệt, lại khiến người ta cảm thấy hoạt bát linh động.

Tuy không muốn thừa nhận, Lâm Tương vẫn không thể không nói, trừ bỏ y phục trang sức, dung mạo chính mình chính là không có nửa phần thắng.

Nàng áp xuống căm tức trong lòng, càng lấy đó là lý do tốt để toái thác, để trở nên hung hăng dọa người.

Diệu Ngôn liếc nhìn Cố Hoài Du một cái, Vương phi mới vừa rồi thái độ có chút cổ quái, nếu đoán không tốt tình huống trước mắt cuộc sống sau này của nàng ta chính là thảm cảnh, cũng không dám đắc tội, chỉ có thể thấp giọng đáp: "Tiểu thư hiểu lầm, đây là nhị tiểu thư."

Lâm Tương kinh ngạc há mồm, bày ra bộ dáng áy náy, tiến lên giữ chặt tay Cố Hoài Du, xem đến nàng máu bầm trên lòng bàn tay thì dừng lại.

"Nguyên lai là muội muội đã trở lại, mới vừa rồi nhiều có đắc tội, mong rằng muội muội có thể tha thứ cho."

Mặc dù đã chuẩn bị tốt, thế nhưng gặp lại Lâm Tương Cố Hoài Du vẫn không tự chủ nắm chặt bàn tay, nhịn xuống hận ý ngập trời, móc mắt, chặt chân, chịu người làm nhục, hết thảy hết thảy đều là do nàng ban tặng.

Nàng nhắm mắt, lại mở mắt khi đáy mắt không còn gợn sóng, miệng cười nói: "Quận chúa sao lại nói thế, người không biết không có tội, muội muội nào có để trong lòng?"

Thanh âm mềm nhẹ, tuy là cười, Lâm Tương lại có cảm giác khắp người chạy qua từng cỗ lạnh lẽo, Cố Hoài Du cố tình đem hai chữ quận chúa cắn chặt, chẳng lẽ là đã biết gì sao?

"Vậy được rồi!" Lâm Tương nháy mắt hiện lên một tia hoảng loạn, trấn định lại một chút, nhìn về phía Diệu Ngôn: "Đây là chuẩn bị đi nơi nào?"

Diệu Ngôn không nhìn rõ sóng ngầm giữa hai người, khom người nói: "Vương phi thấy tiểu thư trên người có chút bẩn, lệnh nô tỳ mang đi rửa mặt một phen."

"Đã gặp qua mẫu thân?" Lâm Tương giật mình, "Ta cũng phải đến một lát, đi trước!"

Nhìn bước chân nàng ta có chút hoảng loạn, Cố Hoài Du cười cười, đáy mắt chợt lóe tia sát ý rồi biến mất.

Bên trong Định Sơn đường, lão phu nhân Ngu thị được tiểu nha hoàn đỡ vào, Trương thị vội từ vị trí chủ vị đi tới, cung kính khom người hành lễ.

"Gặp qua rồi?" Thanh âm vững vàng của Lão phu nhân vang lên, bước tới ngồi xuống vị trí chủ vị.

"Đã gặp qua." Ánh mắt tìm tòi của Trương thị dừng trên người Lão phu nhân, kéo kéo khóe miệng nói: "Thiếp thân thấy trên người nàng có chút bẩn, liền sai Diệu Ngôn mang đi Đường Lê viện một chuyến."

Lão phu nhân cười lạnh, chuỗi Phật châu bằng vàng xoay tròn trong tay: "Ta thấy Sấu Ngọc các bên Lan uyển còn để không, sao lại an bài tới Đường Lê viện?"

Trương thị nháy mắt cứng họng, trong đầu một vòng suy nghĩ lý do thoái thác, mới nói: "Sấu Ngọc các bên kia là nơi Nghi Lâm thường ở, đồ vật cũng nhiều hỗn tạp, thiếp thân liền làm chủ thu thập một chút."

Lão phu nhân nghe vậy, trên mặt hiện lên một chút không ngờ, đối với Nghi Lâm trong miệng Trương thị kia trong lòng thực không thích. Nhà mẹ đẻ Trương thị vốn sa cơ thất thế, có thể gả đến vương phủ đã là trèo cao, Trương thị cha mẹ mất sớm, chỉ còn lại nàng cùng huynh trưởng, Trương Nghi Lâm này chính là chất nữ nàng ta.

Ngày thường ba hôm lại chạy đến vương phủ, tiêu tiền vương phủ thành thói, Trương thị ngu dốt này nhìn không thấy lại muốn đem bản thân làm chủ vương phủ, thậm chí Trương Nghi Lâm này còn muốn học dì mình, gả đến nhà cao cửa rộng, lão phu nhân mấy năm nay mắt lạnh nhìn, lại không nghĩ đến nàng ta đánh thượng chủ ý lên tôn tử mình.

Cũng may cái thân thể này còn khỏe mạnh, còn có thể làm chủ nhà này, bằng không dựa vào Trương thị trông coi, không biết sẽ nháo thành cái gì nữa.
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Nghĩ đến đây, lão phu nhân tay dừng một chút, nhíu mày nói: "Khiếu Nhi đâu?"

Trương thị thấy Lão phu nhân chuyển đề tài, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, nàng không dám nói Tương Nhi sợ Cố Hoài Du hồi phủ khiến nàng ta xấu hổ, cố ý đem Cố Hoài Du an bài xa chút.

"Sáng sớm liền đi ra ngoài, có lẽ sẽ mau trở lại."

Lão phu nhân nặng nề thở dài, bản thân thực sốt ruột hộ nhi tử!

May mắn sinh ra được Lâm Tu Duệ, chèo chống lại được vinh quang ngày xưa của Vinh Xương vương phủ. Bằng không, dựa vào hắn mỗi ngày thưởng chim, chọi gà, không làm việc đàng hoàng, vương phủ chỉ sợ là đã sớm biến mất.</div><hr class="chapter-end" id="chapter-end-bot"><div class="chapter-nav" id="chapter-nav-bot"><div class="btn-group"><a class="btn btn-success btn-chapter-nav" href="https://.net/nguoc-chet-doa-bach-lien-hoa/chuong-3/" title="Chương 3" id="prev_chap" data-cid="2676071"><span class="glyphicon glyphicon-chevron-left"></span> <span class="hidden-xs">Chương </span>trước</a><button type="button" class="btn btn-success btn-chapter-nav chapter_jump"><span class="glyphicon glyphicon-list-alt"></span></button><a class="btn btn-success btn-chapter-nav" href="https://.net/nguoc-chet-doa-bach-lien-hoa/chuong-5/" title="Chương 5" id="next_chap" data-cid="2676073"><span class="hidden-xs">Chương </span>tiếp <span class="glyphicon glyphicon-chevron-right"></span></a>

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status