Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Tác giả : Trọng Cẩn

Chương 2 - Chương 2

Nơi tường cao mái lớn, cửa sổ đỏ son, trăng đã lên cao, từng đoá hoa lê trắng từ trên cây bị gió đêm thổi toàn bộ xuống mặt đất. Ngoài tường lính tuần tra ban đêm đánh ba hồi chuông đồng.

Một tiếng nói vang lên: "Canh ba điểm".

Đêm khuya vắng lặng, thanh âm vang lên khiến đàn chó sủa từng trận.

Cố Hoài Du giật mình một cái, theo bản năng mở mắt nhìn xung quanh, đầu óc có chút không tỉnh táo.

Toàn bộ sân tuy không đốt đèn, nương theo ánh trăng vẫn là có thể thấy rõ. Trong vườn vẫn để một phiến đá xanh, từng mảnh lớn máu đọng lại đã biến thành màu đen, hoa cỏ xung quanh bị dẫm đạp thành bùn lầy, mùi tanh dày đặc chợt ùa vào cánh mũi, bất quá đây cũng chỉ là mùi hương nàng đã quá quen thuộc.

Cửa lớn vẫn khoá, bậc tam cấp chồng chất thi thể nằm tứ tung, ngang dọc. Những người đó mặt mũi đen xì, biểu tình hoảng sợ vặn vẹo, mồm mở lớn, trên cổ đều là vết thương có thể thấy được xương trắng, lưu lại một thân toàn máu.

Một đao mất mạng, không kịp kêu cứu!

Cố gia!

Đây là đêm diệt môn mười năm trước của Cố gia!

Ký ức điên cuồng chôn sâu trong đầu không ngừng quay cuồng, Cố Hoài Du cảm thấy đây hẳn là hồi quang phản chiếu của bản thân, tuy sống cuộc đời phù du nhưng có những việc vẫn không thể quên nổi.

Nếu không hai mắt đã hỏng vì sao vẫn có thể nhìn thấy?

Thử cử động một chút, lòng bàn tay liền cảm nhận được từng cơn lạnh lẽo. Cố Hoài Du run rẩy giơ tay lên trước mặt, vết máu đen nhánh đọng lại nơi lòng bàn tay, đang từ từ chảy xuống, kéo theo vệt máu vừa hôi vừa tanh.

Đây là có chuyện gì?

Xúc cảm quá mức rõ ràng, toàn thân kịch liệt đau đớn, nàng không thể không hoài nghi, đây hết thảy đều không phải là giấc mơ.

Chính là, sao có thể!

Nàng rõ ràng bị bỏ đi hai con mắt, cắt đi tứ chi, từng giây cảm nhận sinh mệnh đau đớn chết đi, như thế nào chỉ chớp mắt liền tới Cố trạch rồi.

Ngây ngốc một hồi, nàng đột nhiên đứng dậy, bất chấp toàn thân đau nhức cùng thứ dơ bẩn trên tay, điên cuồng hướng phía miệng giệng ở góc tường kia chạy đến.

Miệng giếng tròn phản chiếu ánh trăng trên mặt nước, Cố Hoài Du nhìn chằm chằm hình ảnh của bản thân, nhất thời lâm vào khủng hoảng.

Trước mắt nàng vẫn là bộ dạng non nớt năm xưa, xinh đẹp tinh xảo ẩn ẩn hiện hiện. Mặt nhỏ thanh tú, mắt đào hoa, đuôi mắt hơi nhọn, mi như núi xa đại ngàn, môi không điểm vẫn đỏ hồng.

Hết thảy những thứ này đều nói cho nàng biết, đây là mười năm trước, là lúc tất cả mọi trắc trở của nàng bắt đầu!

Nàng hung hăng tát chính mình một cái, nếu chỉ là mơ, nàng vĩnh viễn không cần tỉnh lại.

Suốt một đêm, Cố Hoài Du đều ngồi bên cạnh giếng không nhúc nhích, nàng không dám nhắm mắt, sợ mở mắt ra chính mình lại trở về nơi hoang vu, ở đó tuyệt vọng chết đi.

Ám dạ quang minh (giết người một cách lộ liễu)
,
còn chưa thới giờ mão đầu ngõ đã truyền tới tiếng vó ngựa lộc cộc, tiếng chân hỗn loạn dần tiến đến cuối cùng ngừng lại ở cửa phủ.

Cạch một tiếng, cửa lớn mở ra, bên ngoài có người tiến vào.

"Xử lý sạch sẽ, không được lưu lại dấu vết!"

"Rõ!"

Cố Hoài Du cứng đờ, ngẩng đầu nhìn nơi đại môn, ánh mắt trở nên u ám.

Đúng rồi, sáng sớm hôm nay Vĩnh Xương phủ liền phái người tới xử lý sạch sẽ thi thể, nhân tiện man nàng trở về.

Kiếp trước trải qua một đêm cùng thi thể, nàng đã sớm quá mức kinh sợ, cảm thấy chỉ có người sống làm bạn mới có thể được cứu rỗi.

Ngây thơ mờ mịt trở về Vương phủ, hết thảy sự vật đối nàng mà nói đều là cực kỳ xa lạ.

Nàng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ cùng Lâm Tương tranh đoạt sủng ái, Cố thị ân cần dạy bảo, đánh nhau chửi bới, sớm đã khiến nàng từ trong lòng cảm thấy, mình từ nhỏ chính là đê tiện, dù có được Vương phủ đón về cũng không biến được thành phượng hoàng.

Nàng cho rằng chỉ cần làm tốt bổn phận chính mình, an an ổn ổn sống qua ngày, nỗ lực chịu đựng là có thể hưởng sung sướng (khổ tận cam lai). Chính là, ai có thể nghĩ đến, nàng mọi cách nhường nhịn đổi lấy đau khổ, tra tấn.

Vương gia Vương phi coi thường nàng không biết lễ nghĩa, xấu hổ khi sinh ra nàng, thêm vào việc bồi sủng Lâm Tương nhiều năm như vậy, dường như không còn coi nàng là thân nữ nữa. Ca ca nàng Lâm Tu Duệ nhất mực nghe lời Lâm Tương, nàng (Lâm Tương) nói cái gì thì chính là cái đó, không chấp nhận được người khác xen vào.

Nhiều năm ở chung, Cố Hoài Du chính là tội đồ làm hỏng sự hài hoà của Vương phủ.

Mà Lâm Tương, từ khi nàng hồi phủ chưa từng cho nàng một sắc mặt tốt, điệu bộ nhường nhịn an ổn trong mắt nàng ta chính là trầm mưu tính kế.

"Tiểu thư."

Quản gia Lâm Lương Tài tìm hồi lâu mới tìm được Cố Hoài Du bên cạnh giếng, hô hai tiếng nàng không phản ứng, ánh mắt sớm đã không kiên nhẫn.

"Cố đại tiểu thư!" Thanh âm hắn mang theo hai phân tức giận, muốn tiến lên đẩy nàng. Nhưng đối diện với ánh mắt âm u của Cố Hoài Du liền bất giác dừng bước.

"Ta không điếc." Nàng ngẩng đầu, con ngươi đen nhánh dưới ánh đèn trở nên rực rỡ lung linh, cực kỳ giống thời điểm Vương phi còn trẻ tuổi.

Lâm Lương Tài trong lòng khiếp sợ, không khỏi rùng mình một cái, trời sinh tư thái không giận mà uy, hắn sao có thể quên được, vị này mới đứng đắn là đại tiểu thư!

Điều chỉnh lại giọng nói, hắn nói: "Ta tới đón ngài hồi phủ."

Cố Hoài Du chỉ đoan ở bên cạnh giếng, lẳng lặng nhìn hắn, đen nhánh con ngươi giống như tôi hàn băng, không có một tia độ ấm, hồi lâu mới nói: "Ngươi là ai?Lại là hồi đến cái phủ gì?"

Lâm Lương Tài trong lòng chợt lạnh, ngược lại nhíu nhíu mày, có chút không vui mà nói: "Tiểu nhân là Vinh Xương vương phủ quản sự, Lâm Lương Tài, phụng Vương gia Vương phi chi mệnh, thỉnh tiểu thư theo ta đi một chuyến."

Người Vương phủ phái tới cũng thực mau, trong một lát đã hảo hảo thu thập tàn cục, máu trên đất đều dùng vải lau sạch, trừ bỏ mùi máu tanh còn lai vãng trong không khí, cùng hoa cỏ dẫm nát chưa kịp phục hồi thì thật sự không nhìn ra dấu vết.

"Thỉnh đi." Lâm Lương Tài nhìn nàng.

Xe ngựa đã ra khỏi đầu hẻm, cửa lớn Cố gia kẽo kẹt khép lại, đóng lại đủ loại hỗn độn bên trong. Bánh xe chầm chậm dời đi, Cố Hoài Du nhìn rèm cửa lắc lư, trong mắt thập phần hận ý.

Nếu ông trời đã cho nàng cơ hội, như vậy liền coi nàng là ác quỷ từ địa ngục về báo thù đi, kiếp trước từng việc từng người, nàng đều sẽ đòi lại bằng đủ!

Lâm Lương Tài ngồi ở phía trước xe lặng lẽ suy nghĩ, có chút tò mò. Theo lý thuyết Cố Hoài Du còn chưa cập kê, một đêm tận mắt chứng kiến song thân cùng nô bộc tất chết bất đắc kỳ tử, lại cùng một sân đầy thi thể trôi qua một đêm, như thế nào cũng không nên có cái biểu hiện này.

Lời nói tuy rằng lạnh băng, nhưng nghe không ra sự sợ hãi mà đầy vẻ trấn định thong dong, chẳng lẽ là huyết mạch uy nghiêm sẵn có?

Thở dài một hơi, Lâm Lương Tài cân nhắc, bản tính quận chúa nhà mình e rằng sẽ chịu thiệt.

Còn chưa kịp nghĩ nhiều, quay đầu lại liền thấy phía trước một đội nhân mã chậm rãi đi tới, kiệu tám người nâng phía trước phía sau theo hơn hai mươi người, cỗ kiệu chính là ngự tứ, kiệu màng đều là thêu kỳ lân, sinh động như thật.

Trên đời này ai dám cả gan rêu rao như vậy?

Hắn trong lòng cả kinh, vội bảo xa phu (người đánh ngựa) đem xe ngựa đến một bên, vốn chờ đối diện người hãy đi trước, không ngờ cỗ kiệu lại ngừng ở trước mắt.

"Người của Vinh Xương vương phủ sao? Đây là......" Cách rèm kiệu, người bên trong không nhanh không chậm nói, thanh âm trầm thấp mát lạnh mang theo hàn khí.

Lâm Lương Tài vội từ trên xe ngựa nhảy xuống, khom người hành lễ "Hồi đại nhân, tiểu nhân phụng lệnh Vương gia, đi đón tiểu chủ tử nhà ta hồi phủ."

"Nga, ta thế nhưng không biết gần đây thế tử hay quận chúa lại ra cửa?"

"Cái này......"

Lâm Lương Tài rùng mình, tuy nhiên tin tức đón thiên kim vương phủ Cố Hoài Du lưu lạc bên ngoài trở về vốn là không có ý định giấu diếm. Tiến một bước lên trước, đối với người trong kiệu thấp giọng nói: "Ngài hiểu lầm, trong xe ngựa đều không phải thế tử cùng quận chúa, chính là vị nhị tiểu thư mười lăm năm trước thân thể từ nhỏ đã kém, không đợi sang tháng liền đưa đến Lâm Châu Tĩnh Từ Am từ phật chăm sóc."

Đây là lý do Vương gia cùng Vương phi đã sớm chuẩn bị tốt để thoái thác. Gia đình quyền quý đương thời nếu có nữ nhi từ nhỏ ốm yếu, thậm chí có thể chết non, phần lớn sẽ giữ kín không nói ra đem con nối dõi đưa đến các sư trong miếu, khẩn cầu phật thương hại, đợi đến tuổi cập kê đón về, cho một cái danh tộc.

"Như thế thật vừa hay". Tiếng người trong kiệu vang lên liền có người giúp hắn vén mành kiệu.

Trong xe phi thường thoải mái, Tống Thời Cẩn chống tay lên khối bạch ngọc, một tay đỡ trán, đôi mắt đào hoa cười như không cười, lại làm người khác cảm thấy được âm hàn lộ ra từ trong xương cốt.

Lâm Lương Tài nuốt nuốt nước miếng, Tống Thời Cẩn đại danh rộng khắp, thanh danh hắn ở trong quan trường cũng khiến người khác khiếp sợ.

Người đời đều nói hắn âm ngoan thủ lạt, có thù tất báo, phàm là người đắc tội với hắn đều không có kết cục tốt, Hoàng Thượng cố tình coi trọng hắn, ban cho trọng trách, hiện giờ thế lực ở triều đình như mặt trời ban trưa, ai cũng không dám đắc tội, Vương gia đối với hắn cũng đến ba phần nhượng bộ.

Khắp người hắn hết thảy là tàn độc, mặc dù không có người đứng sau nhưng cũng đủ khả năng cầm quyền dẫn quân.

"Tiểu thư!" Thấy hắn không có ý định đi, Lâm Lương Tài xoay người gõ gõ xe ngựa, thấp giọng nhắc nhở: "Mau gặp qua Tống đại nhân!"

Cố Hoài Du nhíu nhíu mày, kiếp trước nàng trực tiếp bị Lâm Lương Tài mang về Vinh Xương vương phủ, trên đường không xuất hiện cái diễn biến này, sao hiện giờ nhảy ra một cái Tống đại nhân. Nghĩ nghĩ một chút, nàng vẫn đứng dậy vén màn xe lên.

Chỉ liếc mắt một cái, Tống Thời Cẩn liền ngồi thẳng, đem cái tay đỡ trán buông xuống, dùng tay áo to rộng che lấp bàn tay đã bị hắn nắm đến trắng bệch.

Đây mới là Cố Hoài Du của hắn, Cố Hoài Du còn sống sờ sờ của hắn!

Nàng so với trí nhớ của hắn liền lớn hơn một chút, cũng xinh đẹp rất nhiều, đường nét cũng không bị chất liệu thô ráp giấu mất, chỉ là trên làn vay lộ ra vết máu, trông thực chướng mắt.

"Lâm tiểu thư." Ánh mắt hắn sáng rực, đáy mắt chôn dấu quyến luyến cực độ, cực lực an ổn tâm tình, xem như lãnh đạm tiếp đón lên tiếng.

"Dân nữ Cố Hoài Du, gặp qua Tống đại nhân."

Ánh mắt Tống Thời Cẩn ánh chợt lóe, "Cố Hoài Du, tên cũng thực hay."

Hắn nỉ non trong lòng hai lần, tầm mắt trói chặt ở trên người nàng. Cố Hoài Du cúi đầu, trong lòng cảm thấy kỳ quái, người trước mắt giống như đã từng quen biết, nhưng lại nghĩ không ra đã gặp qua ở đâu.

Lặng im không một tiếng động, hắn không lên tiếng, ai cũng không dám mở miệng, tiếng hít thở của Lâm Lương Tài bất giác đè thấp một chút.

Mạc Anh đứng bên kiệu lấy hết can đảm lên tiếng: "Đại nhân, giờ không còn sớm, Hoàng Thượng không còn chờ ngài đâu!"

Tống Thời Cẩn không để ý đến hắn, ánh mắt vẫn dừng ở trên người Cố Hoài Du, tâm tình ẩn sâu cuồn cuộn gió lớn.

Nàng không nhớ hắn......

Hồi lâu, Mạc Anh mới chờ được Tống Thời Cẩn mở miệng.

"Đi thôi!"

Mạc Anh tò mò, nghiêng mặt lặng lẽ nhìn thoáng qua bên trong kiệu, sao buổi sáng ra cửa tâm tình còn rất tốt, bây giờ một hồi tâm tình lại trở nên khó đoán.

Thôi thôi, tâm tư đại nhân nhà mình vốn chưa bao giờ sờ qua được.

Chờ đám người đi xa, Lâm Lương Tài mới dám thở dài nhẹ nhõm, mới vừa rồi bị Tống Thời Cẩn nhìn chằm chằm một cái, hiện tại đều cảm thấy chân tay mềm nhũn. Một lần nữa lên xe ngựa, đưa Cố Hoài Du hướng vương phủ mà đi.

Mặt trời rốt cuộc cũng phá tan mây mù, ánh nắng từ cửa sổ tràn vào, Cố Hoài Du dựa vào vách xe ngựa, trong lòng càng thêm kỳ quái.

Vinh Xương vương tự là Lâm Tu Duệ xuất thân không ai bì nổi, lại cùng hoàng gia kết thân, Lâm Lương Tài làm quản gia vương phủ luôn luôn mắt cao hơn đầu, nàng từng chưa gặp qua cái bộ dạng nơm nớp lo sợ vừa rồi của hắn.
Đọc truyện tại Web Truyen Online . com
Lục lọi hết thảy ký ức kiếp trc cũng không tìm được Tống đại nhân người này đến tột cùng là người như thế nào!

"Thôi!"

Nàng thở dài, có lẽ là kiếp trước đều bị cấm bước chân ra khỏi vương phủ, nên chưa từng nghe qua danh tiếng của Tống đại nhân cũng là bình thường.

Quan trọng chính là, thoáng một cái liền đến vương phủ, nàng chưa biết nên lấy loại tư thái nào đối mặt đám kia hư tình giả ý, ngạo nghễ khinh thường kia đâu!</div><hr class="chapter-end" id="chapter-end-bot"><div class="chapter-nav" id="chapter-nav-bot"><div class="btn-group"><a class="btn btn-success btn-chapter-nav" href="https://.net/nguoc-chet-doa-bach-lien-hoa/chuong-1/" title="Chương 1" id="prev_chap" data-cid="2676069"><span class="glyphicon glyphicon-chevron-left"></span> <span class="hidden-xs">Chương </span>trước</a><button type="button" class="btn btn-success btn-chapter-nav chapter_jump"><span class="glyphicon glyphicon-list-alt"></span></button><a class="btn btn-success btn-chapter-nav" href="https://.net/nguoc-chet-doa-bach-lien-hoa/chuong-3/" title="Chương 3" id="next_chap" data-cid="2676071"><span class="hidden-xs">Chương </span>tiếp <span class="glyphicon glyphicon-chevron-right"></span></a>

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status