Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Tác giả : Trọng Cẩn

Chương 15 - Chương 15

"Đi thôi."

Lục Chi ngẩng đầu nhìn nàng, bóng dáng nhỏ yếu ngược sáng kéo ra một đường thật dài trên mặt sỏi đá, làn váy khẽ lay động, cảm giác cô đơn lẻ bóng cảm lộ rõ, vô cớ làm người khác than thở.

Thọ An trong viện đã đông đủ mọi người, còn chưa vào cửa đã nghe được từ bên trong thanh âm nói chuyện truyền đến, Cố Hoài Du sửa sửa lại làn váy, lúc này mới mang theo ý cười bước vào ngạch cửa.

"Cháu gái đến chậm, mong rằng tổ mẫu thứ tội."

Lão phu nhân hướng nàng vẫy vẫy tay, giới thiệu nói: "Không ngại, đây là biểu ca cùng biểu tỷ ngươi."

Trương Nghi Lâm trang phục lộng lẫy mà đến, một thân trắng hồng thêu hoa đối xứng, cùng với búi tóc trái đào, bên trên cài trâm bướm tơ vàng điểm thêm ngọc chất châu hoa, thoạt nhìn dịu dàng khả ái, mặt mũi đến là đào hoa.

Có lẽ là bởi vì huyết mạch Trương gia, huynh tử của nàng ta Trương Dịch Thành cũng trời sinh cực kỳ đẹp, mặt mày tương tự vài phần, chính là hơi có chút nữ khí.

Nháy mắt khi Cố Hoài Du bước vào cửa, Trương Nghi Lâm không dấu vết mà nhíu nhíu mày.


Nàng ta đã sớm nghe nói gia đình dì mình tìm một nữ nhi trở về, chỉ biết là cùng Lâm Tương một mẹ sinh ra, giống như nhìn nàng cùng ca ca liền biết là song sinh, diện mạo cư nhiên là tương đồng, nên nàng nghĩ Cố Hoài Du kia nhất định giống Lâm Tương, mặt mày tầm thường, bộ dáng thô kệch.

Trương Nghi Lâm từ nhỏ tới lớn đối với dung mạo chính mình cực kỳ tự phụ, thời điểm dì của nàng còn trẻ chính là số một số hai mỹ nhân ở Thịnh Kinh, mà bản thân lớn lên cùng đó có đến ba bốn phần tương tự, khiến cho không ít người cực kỳ hâm mộ.

Nhưng hiện giờ nhìn lại có người ở dung mạo thập phần nổi bật hơn bản thân, một cỗ lửa giận vô cớ khơi mào, lại nghĩ tới đây là Vinh Xương vương phủ, chỉ có thể kiềm chế xuống dưới, nghẹn khuất cất tiếng nói: "Biểu muội hảo."

Cố Hoài Du xem như không thấy, cùng hai người cười cười lên tiếng chào hỏi.

Trương thị ngồi ở một bên, trên mặt hờ hững, trong lòng như cũ đối với Cố Hoài Du hôm qua nói năng lỗ mãng có chút không vui, thấy lão phu nhân hướng nàng nhìn lại, vội cười nói: "Dịch Thành biểu ca cùng Nghi Lâm biểu tỷ, cùng ngươi với Tương Nhi giống nhau là song thai, ngày sau tỷ muội các ngươi đều là người một nhà nên thường xuyên lui đến, hảo hảo bồi dưỡng cảm tình."

Cố Hoài Du cười khanh khách đáp ứng rồi cùng lão phu nhân tán gẫu chuyện khác.

Xem lời nói cử chỉ của nàng không có lấy nửa điểm thô bỉ, Trương Nghi Lâm càng lúc càng nghẹn tức, nàng ta sớm coi vương phủ này là nhà của mình, trong lòng thầm mắng, tiểu hồ ly tinh! Mới trở về có mấy ngày a mà đã cùng tổ mẫu thân mật như thế.

Một bộ dạng kia của Trương Nghi Lâm, tất nhiên là trốn không nổi ánh mắt của lão phu nhân, trong lòng càng dâng lên chán ghét nàng ta. Lâu lâu tới tiêu tiền vương phủ còn chưa tính, còn không có chút lễ nghĩa gì, thật sự xem vương phủ là nhà nàng sao!

Nhưng lời này bà lại không thể nói ra ngoài miệng, chỉ có thể vẫy vẫy tay, nói: "Được rồi, đều đã chiếu qua mặt rồi liền trở về đi."

Mấy người đứng dậy cáo lui, chưa được hai bước lại nghe lão phu nhân nói: "Ngọc Nghi, ngươi ở lại."

Trương thị nghe vậy giật mình, nhìn Cố Hoài Du trước mắt liếc một cái rồi bình bình sắc mặt quay đầu nhìn về phía lão phu nhân, nói: "Vâng."

Sau khi đám tiểu bối rời đi xong, lão phu nhân mới bưng chén trà trên bàn nhấp một ngụm, chậm rãi nói: "Hoài Du trở về cũng đã vài ngày, còn chưa thêm được bộ đồ mới, ngươi xuất ngân thượng điểm chút bạc, hảo hảo cho nàng đặt mua chút. Ngươi nhìn thử nàng một cái xem, không khỏi khiến người khác nghĩ vương phủ chúng ta đã lụi bại."

Thực ra bà thấy Cố Hoài Du ăn mặc không có gì sai sót, nhưng so sánh với Trương Nghi Lâm hôm nay trang phục lộng lẫy mà đến, liền có chút kém hơn một tầng. Cũng không biết Trương thị này trong lòng là nghĩ như thế nào.

Trương thị gật gật, đáp: "Là thần thiếp thất trách, đã nhiều ngày chỉ lo tiệc mừng thọ sự, thế nhưng lại quên cấp y phục mới cho Hoài Du, thần thiếp liền an bài các tú nương Tiên Vũ các lại đây giúp Hoài Du đo quần áo."

Lão phu nhân nhìn nàng một cái, thần sắc nhàn nhạt: "Ngươi biết là tốt."

Trương thị liên tục xưng vâng, lại ở trong tay áo nắm lại thành quyền, bên ngoài mọi người đều nói cuộc sống nàng cực tốt, mẹ chồng uỷ quyền, toàn bộ vương phủ đều do nàng định đoạt, nhưng ai biết mỗi tháng chi nhiều hay ít bạc đi ra ngoài, lão phu nhân đều thường thường kiểm tra.

Loại cuộc sống này, nàng thật sự chịu quá đủ rồi!

Ra khỏi Thọ An viện, Cố Hoài Du không muốn cùng hai người kia nói thêm cái gì, nhấc chân liền hướng Đường Lê viện đi.

"Biểu muội!" Từ sau lưng truyền đến một thanh âm.

Cố Hoài Du nhíu mày, áp xuống trong lòng chán ghét, liền thấy Trương Dịch Thành đã vòng tới trước mặt nàng chắn đường.

Trương Dịch Thành thất thần trên ghế là vì hắn không thấy vương phủ có cái gì tốt mà phải tới, vậy mà muội muội hắn cả ngày đều hướng nơi này chạy qua, đã thế còn kiểu gì cũng phải kéo theo hắn.

Bên tai nghe muội muội khen tặng lão phu nhân, hắn trong lòng có chút khinh thường, nhưng vừa rồi khi hắn đem chén trà lên nhấp một ngụm thì liền thấy ngoài cửa tiến vào một nữ tử, yểu điệu thướt tha.


Hắn ngày thường đã quen bộ dáng của bản thân cùng muội muội, hai người giống nhau đến mức người khác đôi khi còn không thể nhận ra, ngược lại hôm nay nhìn thấy một màn như thế, trước mắt hắn liền không ngăn nổi tò mò
.


"Có việc gì sao?" Cố Hoài Du hỏi.

Trương Dịch Thành tầm mắt ở trên người Cố Hoài Du đảo quanh, cuối cùng dừng ở trên mặt nàng, có điểm không dời được tầm mắt.

Nàng mặc một làn váy dài ẩn ẩn họa tiết ánh trăng, bên mái chỉ cài một cái trâm ngọc lan, eo nhỏ một tay có thể ôm hết, đơn giản lại không mất đi thanh nhã. Cố Hoài Du năm nay cũng bất quá mới mười lăm tuổi, dáng người lại có chút thành thục, chẳng lẽ là do phong thủy tại am ni một phần dưỡng thành đi.

Ánh mắt đánh giá của hắn quá mức rõ ràng, Lục Chi cùng Hồng Ngọc đi lên phía trước nửa bước, đồng thời ngăn cản ánh mắt Trương Dịch Thành.

Bỗng nhiên cất tiếng gọi Cố Hoài Du lại cũng là do xúc động, Trương Dịch Thành đương nhiên không biết phải nói cái gì, chỉ có thể từ trong miệng nghẹn ra một câu: "Mấy năm nay, ngươi chịu khổ rồi."

Cố Hoài Du biểu tình cũng không thay đổi, ánh mắt xa cách nhìn hắn: "Tạ triều ca quan tâm, nếu biểu ca không có việc gì, ta liền đi trước."

Trương Dịch Thành ngạc nhiên, há miệng thở dốc còn chưa ra tiếng, Cố Hoài Du đã nhấc chân rời đi.

Đợi người đã đi xa, Trương Nghi Lâm mới nhéo nhéo khăn trong tay, hai mắt hung dữ nhìn Trương Dịch Thành: "Ngươi đừng có sau lưng ta làm chuyện mờ ám lén lut! Bằng không ta không tha cho ngươi."

Trương gia sau khi gả một cái nữ nhi đến vương phủ xong, liền cảm thấy đây đích thực là lối tắt, lại thấy Trương Ngọc Nghi gả xong mặt mày như hoa, càng thêm đem Trương Nghi Lâm kiều dưỡng, nửa điểm ủy khuất cũng không phải chịu, phàm là có điều tốt đều dành cho nàng hết, bởi vậy liền dưỡng thành cái tính cách bây giờ của Trương Nghi Lâm.

Trương Dịch Thành giật mình, nói: "Ngươi nói hươu nói vượn cái gì!"

"Hừ!" Trương Nghi Lâm hừ lạnh một tiếng, mãnh liệt đem người kéo đến góc tường: "Ngươi đừng cho là ta không biết ngươi suy nghĩ cái gì, vừa rồi tròng mắt người đều rơi hết

xuống trên người cái tiểu hồ ly tinh, ta nói cho ngươi, ngươi chết cái tâm này đi, đừng làm hỏng chuyện tốt của ta."

Trương Dịch Thành điều chỉnh giọng nói, có chút xấu hổ khi bị phát hiện, hắn nói: "Ta chỉ là nghĩ nàng ta nói như thế nào cũng coi như là biểu muội, muốn cùng nàng kéo gần quan hệ chút thôi."

"Cái gì biểu muội!" Trương Nghi Lâm trừng mắt nhíu mày: "Ngươi có công phu này sao, còn không bằng hảo hảo đi giúp ta lấy lòng Lâm Tương."

Trương Dịch Thành cắn chặt răng, phất tay áo rời đi, càng thêm cảm thấy cái biểu muội này càng ngày càng không biết xấu hổ! Mới vừa vòng qua sau núi giả, liền thấy Lâm Tương ngồi ở trên xe lăn đặc chế, gương mặt tươi cười xinh đẹp nhìn hắn.

"Biểu ca!" Môi nàng vì bị bệnh nên có tái nhợt, tại đây đợi hồi lâu, đã có chút chịu không nổi.

Trương Dịch Thành trên mặt nổi lên một tầng hồng nhạt xấu hổ, cũng không biết mới vừa rồi những chuyện đó nàng có nghe thấy hay không.

Hắn chính chính thần sắc, quan tâm nói: "Biểu muội như thế nào lại ở đây? Ta cùng với Nghi Lâm còn nói bái kiến lão phu nhân xong liền tới Lan uyển thăm ngươi."

Lâm Tương cười cười: "Đa tạ biểu ca quan tâm, ta chỉ là ngốc trong phòng nên có chút nhàm chán, liền kêu nha hoàn đẩy ta ra đây đi dạo."

"Biểu muội thân mình còn chưa khỏi hẳn, vẫn là sớm trở về nghỉ ngơi cho tốt."

Lâm Tương nghiêng đầu nhìn bóng dáng Cố Hoài Du sắp biến mất, "Biểu ca cảm thấy muội muội thân sinh của ta như thế nào?"


"Cư nhiên là rất tốt." Trương Dịch Thành buột miệng thốt ra, ngay sau đó lại ngậm miệng, ngây người tại chỗ một lúc lâu.

Lâm Tương nâng lên móng tay vừa được tô điểm tinh xảo, cười cười nói: "Nếu thích......"

"Biểu muội đừng tìm ta trêu chọc!" Trương Dịch Thành mở miệng đánh gãy.

Lâm Tương cười như không cười nhìn hắn, đối với tâm tư huynh muội hai người rất rõ ràng.

Trương Dịch Thành muốn đi con đường làm quan nhưng bằng tài năng của hắn thì chắc chắn sẽ không có khả năng đem địa vị Trương gia nâng cao, lại vì Trương thị gả cho vương phủ, đối với môn đình Trương gia mà nói, thấp, bọn họ coi thường, cao, bọn họ không với tới, đúng là vị trí khiến lúng ta lúng túng nên chỉ có mượn thế vương phủ kết thân càng thêm thân.
Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com
Ngày thường Trương gia quá mức thiên vị, trong lòng Trương Dịch Thành, thực sự không có điểm ghen tị?

"Ta cũng không dám tìm biểu ca để đùa bỡn, ngươi với ta là mấy người huynh muội từ nhỏ đã quen biết, thân càng thêm thân chẳng phải càng tốt?"

Trương Dịch Thành dừng một chút, trong lòng hiện lên muôn vàn suy nghĩ, nghĩ nghĩ, hắn vẫn là nói: "Ta tự biết thân phận, không dám tùy ý tiêu tưởng."

Nhìn bóng dáng hắn hoảng loạn rời đi, Lâm Tương cười cười, nàng cũng không cần Trương Dịch Thành đáp ứng cái gì, chỉ cần ở trong lòng hắn gieo một viên hạt giống, sau đó tùy ý để nó mọc rễ nẩy mầm, như vậy liền tốt rồi.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status