Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Tác giả : Trọng Cẩn

Chương 13 - Chương 13

Vén cái chăn gấm thêu hoa xanh biếc kĩ xảo lên, thấy trên giường toàn là giun với rắn, quấn lấy nhau vặn vẹo đủ khiến người xem da đầu tê dại.

Đây là ngày xuân nên phần lớn rắn kia đều là con mới sinh, tốp năm tốp ba quấn quanh thành một đoàn, hơi hơi mấp máy, bỗng nhiên bị Lâm Tương động đến, trong nháy mắt sau khi nàng vén chăn kia lên thì điên cuồng hướng dưới giường chạy trốn.

Lâm Tương hét lên một tiếng, phía sau lưng nháy mắt nổi đầy nổi da gà, nghĩ đến vừa rồi bản thân vừa nằm lên trên đống nhão nhão dính dính đó liền hận không thể lập tức đem da chính mình lột bỏ!

Nàng thậm chí còn cảm thấy sau lưng từng luồng lạnh lẽo truyền đến, giống như là có rắn cùng giun nhân lúc nàng không để ý trộm chui vào cổ áo nàng, theo lưng lúc nhúc bò xuống.

Sững sờ một lát, nàng nhìn thấy một cái con rắn hơi lớn, từ vị trí nàng mới vừa nằm chui ra.

Chính là cái thứ kia! Mới vừa rồi ở dưới thân nàng vặn vẹo!

"Tiểu thư!" Triều Tịch nghe được tiếng thét chói tai nháy mắt đẩy cửa phòng ra bước tới. Đến khi vọt tới giường liền nhìn thấy trước mắt cảnh tượng đáng sợ kia.

Bởi vì đã chịu kích động, rắn kia một khắc bò hết xuống giường, nhanh chóng ngóc đầu lên, nhắm phía hai người đang loạng choạng phát ra âm thanh xì xì.

Lâm Tương đem Triều Tịch tới chắn trước mặt mình trước, hướng ra bên ngoài hô to: "Người tới a, mau tới!"

Xà khẩu giương lớn, phun ra tin tử màu đen rồi đột nhiên hướng về phía trước cắn một phát, Triều Tịch lôi kéo Lâm Tương lui tới bên cửa.

Hai nàng liên tục kêu sợ hãi, Triều Lộ bên ngoài chạy tới chậm nửa bước, lại vì chạy quá nhanh nên đâm vào người Triều Tịch. Thân hình Triều Tịch theo quán tính đạp lên trước vài bước, vừa hay một chân dẫm lên đuôi rắn, con rắn vốn ở trạng thái tức giận, cái đuôi lại ăn đau, xoay người cắn loạn về phía Lâm Tương.

Mắt cá chân truyền đến cơn đau sắc nhọn, Lâm Tương kinh hoảng thét chói tai, sợ tới mức lá gan muốn nứt ra, sắc mặt xám ngoét.

Triều Lộ thấy một màn này, thân rắn màu đen đã theo chân Lâm Tương quấn quanh đi lên, trong lòng lộp bộp một tiếng, bản thân hôm nay sợ rằng mất mạng rồi!

Một đêm này, trong Lan uyển đèn đuốc sáng rực, sau khi Lâm Tu Duệ nghe được tin tức, nhanh chóng năn nỉ Nhị hoàng tử thỉnh thái y từ trong cung tới đây, ước chừng tảng sáng thái y đến mới đưa được xà độc trong cơ thể Lâm Tương lấy ra. Cũng coi như nàng ta mạng lớn, con rắn vừa mới sinh, vẫn chưa hoàn toàn lớn lên, cùng với y phục ngăn cản, xà độc vào trong cơ thể cũng không nhiều lắm.

Người được toàn bộ vương phủ đặt trên đầu quả tim bị rắn cắn, đây chính là đại sự. Cố Hoài Du sáng sớm hôm sau liền bị người mời tới Lan uyển một chuyến, mới vừa vào cửa liền nghe thấy thanh âm đau lòng của Trương thị.

"Tương Nhi hôm qua bị rắn cắn, ngươi có biết không?" Lâm Tu Duệ ngồi ở mép giường, lạnh giọng đối với Cố Hoài Du nói

Cố Hoài Du kinh ngạc nhìn mọi người một cái, đáp: "Biết."

Lâm Tu Duệ sắc mặt âm hàn, cơ hồ là cắn răng nói: "Ngươi như vậy liền không có gì để nói?"

Cố Hoài Du chớp chớp mắt, thanh âm không có chút dị thường: "Tất nhiên là đau lòng tỷ tỷ bởi kiếp nạn này."

Lâm Tu Duệ giễu cợt một tiếng: "Chỉ như vậy? Ngươi không có chút nào áy náy?"

Cố Hoài Du nửa điểm không chột dạ, trên mặt kinh ngạc: "Lời này của đại ca là có ý gì?"

"Ngày hôm trước, trong phòng ngươi có mãng xà lẻn vào, như thế nào lại vừa khéo, sau một ngày trên giường Tương nhi lại bị thả rắn? Ngươi nói ta nghe một chút, vương phủ thủ vệ nghiêm ngặt như thế, các viện mỗi ngày đều có người quét tước, cái thứ này như thế nào lại khăng khăng xuất hiện trong phòng Tương Nhi?"

Cố Hoài Du sửa sửa thần sắc, sắc mặt khẽ biến, trên mặt đều mang theo ủy khuất: "Ý tứ đại ca là, rắn trong phòng tỷ tỷ là do ta thả?"

Lâm Tu Duệ nheo nheo đôi mắt, sau đó cẩn thận đánh giá Cố Hoài Du một phen, không có mở miệng nói chuyện, ý tứ tự nhiên không cần nói cũng biết.

Sau khi nghe hạ nhân nói Tương nhi bị rắn cắn, hắn gấp đến độ cái gì cũng không rảnh để nghi vấn, một lòng chỉ mong Tương Nhi có thể mạnh khỏe. Thức một đêm chờ nàng tỉnh lại, từ chính miệng nàng nghe được sự việc đã xảy ra, Lâm Tu Duệ mới phát giác không đúng.

Số lượng giun rắn lớn như vậy xuất hiện ở trên giường, chắc chắn là do người khác cố tình!

Sau khi hắn cùng Lâm Tương tách ra, bất quá mới chỉ qua khoảng thời gian nửa ngày ngắn ngủi, nghi rằng hạ nhân quét dọn trong phủ sau khi biết được, trong khoảng thời gian Lâm Tương rời đi Lan uyển, cũng chỉ có thể là tên Vương Khuê trồng hoa ở nhà ấm tới. Nếu không có người sai sử, hắn tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ làm ra việc này.

Lâm Tương không nói thật cho Lâm Tu Duệ biết, nàng âm thầm thu mua uy hiếp Vương Khuê làm việc, cũng chỉ có Triều Lộ Triều Tịch biết, thậm chí Trương Viên kia, nàng đều là đặt điều kiếm cớ. Sau đó, ngay lúc nàng vừa còn nói là có người buổi tối ngày hôm trước nhìn thấy Vương Khuê từ trong viện Cố Hoài Du đi ra, còn cầm theo bạc.

Hắn nghĩ tới nghĩ lui, Lâm Tương ngày thường đối với mọi người hiền lành, trong phủ chưa bao giờ phát sinh việc này, nhà này trừ bỏ Cố Hoài Du, còn ai sẽ đi bày mưu tính kế.

"Đại ca đối với ta có gì bất mãn sao?" Cố Hoài Du nhàn nhạt nói: "Ta mới vừa hồi phủ bất quá mấy ngày, có bản lĩnh thông thiên gì để có thể mua được hạ nhân làm ra việc này? Lan uyển cùng Đường Lê viện xuất hiện rắn, đại ca không nói tôi tớ trong viện lơi lỏng, ngược lại một mực trách tội đến đầu ta, đây là cái đạo lý gì?"

"Vương phủ nhiều năm như vậy chưa bao giờ xuất hiện quá nhiều sự tình như vật, sao chỉ sau một hồi ngươi trở về, liền liên tiếp xuất hiện rắn?"

"Lời này của đại ca, nên đi hỏi các chủ sự nha hoàn trong viện, ta chưa bao giờ từng đặt chân đến Lan uyển, sao biết tại vì lẽ gì lại xuất hiện chuyện này?"

Hai người ngươi tới ta lui, ai cũng không nhường người kia nửa phần, hạ nhân trong phòng đều ngừng lại hô hấp, không dám hé răng.

Lâm Tu Duệ còn chưa nói chuyện, bên cạnh Trương thị đã vội mở miệng, nàng ta thay Lâm Tương dém lại chăn, liếc mắt Cố Hoài Du một cái: "Ngươi đứa nhỏ này, nói bừa cái gì! Đại ca ngươi bất quá là sợ mọi chuyện sẽ bị loạn, cái ngôn ngữ của người, chẳng phải sẽ khiến hắn thương tâm sao?"

Cố Hoài Du kéo kéo khóe miệng, chỉ cảm thấy buồn cười. Đồng dạng là con cái, chỉ vì bản thân không có giá trị, Trương thị liền có thể đổi trắng thay đen như thế.

Trương thị thấy nàng không nói lời nào, đang muốn tiếp tục mở miệng răn dạy, bỗng nhiên nghe được thanh âm lão phu nhân bên ngoài vang lên: "Cãi cọ ầm ĩ như vậy làm cái gì?"

Lâm Tương trên giường đúng lúc tỉnh lại, mặt mày tái nhợt suy yếu mà kêu một tiếng: "Tổ mẫu."

Lão phu nhân nhìn nàng một cái, ngồi xuống cái ghế La Hán cạnh cửa sổ, "Tình hình như thế nào?"

"Đa tạ tổ mẫu quan tâm." Lâm Tương nói: "Thái y nói tuy đã lấy ra phần lớn độc tố, nhưng ở trong cơ thể vẫn để lại một chút, cần phải hảo hảo tĩnh dưỡng một đoạn thời gian, mới có thể mạnh khỏe."

"Vậy thì tốt." Lão phu nhân chuyển hướng, trầm mặt hỏi: "Huynh muội hai ngươi, ở đây tranh cãi cái gì?"

Lâm Tu Duệ kìm nén tức giận, đem nghi vẫn trong lòng kể ngắn gọn một lần.

"Cái hạ nhân kêu Vương Khuê kia, bắt được chưa?"

Nói tới đây, Lâm Tu Duệ liền bắt đầu bực bội, hắn vẫn luôn lo lắng Lâm Tương, không rảnh bận tâm chuyện khác, chờ phản ứng lại thì bất quá đã trôi qua mấy canh giờ, Vương Khuê cũng biến mất. Hắn phái nhiều người như vậy đi tìm, cũng không đem người bắt được.

"Chưa."

"Người còn chưa bắt được, ngươi liền cứ như vậy định tội muội muội ngươi? Chuyện này mà truyền ra ngoài, ta không biết thể diện vương phủ còn giữ được hay không!" Lão phu nhân đem tay đập xuống mặt bàn một cái thật mạnh, sắc mặt dị thường lạnh lẽo.

Mấy ngày nay chuyện nhị tiểu thư vương phủ hồi phủ khiến ngôn luận xôn xao, đều chờ đến ngày hạ nguyệt yến hội mà hảo hảo coi một chút, thế mà vừa về nhà hai ngày, liền truyền ra huynh muội bất hòa, chẳng phải làm mọi người chê cười!

Trog phòng nhất thời lặng ngắt như tờ, rất ít khi nhìn thấy Lâm Tu Duệ vẫn luôn được lão phu nhân yêu thương bị nói nặng như thế.

Lâm Khiếu ha hả cười hai tiếng, đi tới giải hoà: "Duệ Nhi này không phải là đã bị dọa tới phát hoảng rồi sao, mẫu thân không biết chứ, lúc Tương Nhi té xỉu trên giường, Duệ Nhi hốc mắt đều đỏ. Tục ngữ nói, nam nhi có nước mắt đều......"

"Ngươi câm miệng cho ta!" Lão phu nhân nhắm mắt, lần đầu tiên sinh ra xúc động muốn đem nhi tử của mình ném ra ngoài. Lão Vương gia cùng bản thân tuy không coi là thông minh tuyệt đỉnh, nhưng tại thế nào lại sinh được một đứa con trai như vậy!

Cố Hoài Du chậm rãi cúi đầu, dấu đi cảm xúc trong mắt, không thể nói ra khổ sở cùng thất vọng, nàng kiếp trước chẳng phải đã biết, phàm là một vấn đề nhỏ của Lâm Tương, chỉ cần dăm ba câu, mọi tội lỗi đều sẽ tính trên đầu nàng.

Lão phu nhân nhíu nhíu mày, lạnh lùng đối với Lâm Tương nói: "Hai người Triều Lộ cùng Triều Tịch là nha đầu bên người ngươi, chưởng quản mọi chuyện của Lan uyển, hiện giờ xảy ra việc này, định là thất trách của hai người đó!"

Lâm Tương nghe vậy, nhấp nhấp môi tái nhợt, nhỏ giọng nói: "Không liên quan đến hai nàng, là do ta tự mình, bảo các nàng đi ra ngoài."

"Đã làm sai chuyện, tự nhiên phải chịu phạt." Lão phu nhân giống như không nghe thấy, đột nhiên lên tiếng nói: "Hai người này đánh năm mươi đại bản, răn đe cảnh cáo!"

"Không cần!" Lâm Tương trong lòng khẩn trương, trong nháy mắt hiểu được rằng, lão phu nhân đây là mượn cơ hội cảnh cáo chính mình!

Nhưng nàng không thể không lên tiếng ngăn cản, Triều Tịch cùng Triều Lộ theo nàng đã nhiều năm, biết được không ít chuyện nàng làm, vạn nhất lucs đó không chịu nổi mà để lộ thì hết thảy đều chấm hết.

"Cầu tổ mẫu tha cho hai nàng một mạng, ngày xuân xà trùng nhiều là bình thường, trong Lan uyển ngày ngày mở cửa sổ thông gió, khó tránh khỏi sẽ có rắn chuồn êm tiến vào, trách chỉ có thể trách cháu gái bản thân vận khí không tốt."
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Lão phu nhân nhàn nhạt cười cười không lên tiếng, trong phòng im lặng đến nỗi nghe được cả tiếng tiếng kim rơi.

Lúc này, Lâm Tương nửa ngồi nửa nằm trên giường đột nhiên kêu một tiếng, một phen kéo vạt áo Lâm Tu Duệ nói: "Đau quá!"

Trương thị cùng Lâm Tu Duệ vội đỡ nàng nằm xuống, quan tâm hỏi: "Ta lại mời đại phu đến xem."

Lâm Tương lắc lắc đầu: "Không đáng ngại, là vừa rồi cọ tới miệng vết thương."

Lão phu nhân hướng Bạch ma ma phất phất tay: "Nếu còn đau, đó là dư độc kia chưa hết, ta vừa hay có một cách tốt, chuyên trị vết thương do bị cắn."

Bạch ma ma gật đầu, lặng lẽ lui đi ra ngoài, một lát sau mang theo hai người lại đây, trong tay ôm cái bình cực đại.

"Đây là cái gì?" Trương thị hỏi.

"Mở ra nhìn xem chẳng phải sẽ biết?" Lão phu nhân thần sắc không đoán được: "Lấy độc trị độc, chắc chắn chân Tương Nhi ít ngày nữa sẽ khỏi hẳn."

Lâm Tu Duệ sai người nhận lấy, xe bỏ giấy dán, rũ mắt nhìn vào bên trong, không gian trong bình đã bị một cái thân rắn thô dài che khuất, mùi rượu thuốc nồng nặc trào ra, lẫn với huân hương trong nhà, hương vị quả thật kỳ quái không tả được.

"Tổ mẫu...... cái này......"

Lão phu nhân không dấu vết nhìn quanh sắc mặt mọi người trong phòng, giương giọng nói: "Rắn này, là ta phái người đến Đường Lê viện bắt được, các ngươi cùng nhìn một cái, so cùng cái trong viện Tương Nhi có gì khác nhau?"

Lâm Tu Duệ nhíu mày nhìn, Lâm Tương hô hấp cứng lại, trong đầu lại hiện lên hình ảnh một giường đầy rắn, nàng sao không nhận ra rắn này là do nàng lệnh Vương Khuê thả vào trong viện Cố Hoài Du, lập tức trùm chăn lên đầu che lại, hô to: "Lấy ra! Lấy ra! Ta không cần!"

Lâm Tu Duệ vội sai người đem cái bình nâng ra ngoài, lúc này mới cúi người an ủi: "Không có việc gì, ca ca ở đây ngươi đừng sợ."

Lão phu nhân thấy thế, trong lòng hiểu rõ.

Bà hôm nay tới đây, trước mặt mọi người mặt lấy ra cái bình này, đại ý đều không phải là nhằm vào Lâm Tương mà là muốn nhắc nhở tất cả mọi người ở đây. Trừ bỏ những ngừoi kinh ngạc hoặc chưa kịp phản ứng, bà lại thấy được từ trong mắt Lâm Tương một chút chột dạ.

Bà lại không tự chủ mà nghĩ tới Cố Hoài Du ở Cố gia khổ sở chịu đựng hết thảy. Nhờ Cố thị ban tặng, nàng cơ hồ bị hủy trước hơn mười năm nhân sinh, vậy mà bây giờ bởi vì cái Lâm Tương này mà lại cùng với người nhà mình nổi lên hiềm khích.

Từ ngày Cố Hoài Du tặng xà rượu lại đây, bà ngày ngày phái người nhìn, Cố Hoài Du phần lớn thời điểm đều là ở trong Đường Lê viện ngây ngốc, nào có cơ hội đi tiếp xúc cái hạ nhân kêu Vương Khuê kia.

Từ trước đến nay, trong lòng bà đối với Lâm Tương đã có một chút bất mãn, nhưng bản thân rốt cuộc thực tình thực lòng yêu thương Lâm Tương ngần ấy năm, sau khi Cố Hoài Du trở về, bà cũng chưa từng làm việc gì độc ác, nghĩ đến, cũng nhất thời cảm thấy mờ hồ.

Thở dài, lão phu nhân từ từ nói: "Trong phủ tự nhiên nhiều tai hoạ như vậy, vẫn là nên cầu Phật Tổ phù hộ. Tương Nhi cần tĩnh dưỡng, vậy nhiều ngày ở tại trong phòng thì vì ta chép kinh Phật đi!"

Lâm Tương tim đập lợi hại, lão phu nhân lời vừa nói ra, nàng cảm thấy mới vừa rồi mình nghĩ liền không có sai, lão phu nhân xác thật là đang nhắc nhở nàng!

Lâm Tu Duệ mở miệng nói: "Tương Nhi thân thể yếu đuối, lại bị thương......"

Lão phu nhân ừ một tiếng, "Chân không tiện hành động nhưng tay lại là tốt. Ý của Tương Nhi như thế nào?"

Lâm Tương ánh mắt lóe lóe, nhấp môi nhỏ giọng nói: "Cháu gái nguyện vì tổ mẫu phân ưu!"

———————-

~ Ựa, sắp tới lịch học như chạy show ý:((((

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status