Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Tác giả : Trọng Cẩn

Chương 10 - Chương 10

Bên trong Đường Lê viện, Cố Hoài Du dậy thật sớm, lệnh Hồng Ngọc mang linh chi, thủ ô, cẩu kỷ, hoàng kỳ tới rồi nhét tất cả vào bình rượu.

"Bê cái này lên, theo ta đi một chuyến."

Cố Hoài Du kêu Lục Chi, đừng thấy Hồng Ngọc tuổi tác lớn hơn nhưng thật ra lá gan còn không bằng Lục Chi, mặc dù là cách bình, Hồng Ngọc cũng không dám chạm vào nó.

Lục Chi rót rượu vào trong bình, khó hiểu nói: "Tiểu thư, chúng ta đây là đi đâu?"

"Tặng lễ!"

"Tặng lễ? Tặng đến nơi nào a?" Lục Chi kinh ngạc.

Cố Hoài Du cười cười không giải thích, muốn chuyện này lộ ra ngoài, xà này cũng nhất định phải được biết một cách quang minh chính đại. Cũng vừa vặn cơ hội này tìm cho bản thân một chỗ dựa.


Thọ An viện ở chỗ chính đông của vương phủ, khoảng cách đến Đường Lê viện có chút xa, Lục Chi ôm cái cái bình cực đại một đường đi tới kéo theo bao nhiêu ánh mắt. Nói cũng kỳ quái, Lục Chi nha đầu này giống như có được thiên sức trời phú, ôm đồ vật nặng như vậy mà một đường đi đều nhẹ nhàng uyển chuyển, cũng không thấy nàng kêu mệt.

Ánh Tuyết đang ở trong viện cẩn thận lau dọn mấy chậu lan được Lão phu nhân tận tâm nuôi dưỡng, thời điểm nhìn thấy chủ tớ hai người liền kinh hãi lắp bắp. Vội ném khăn ướt trong tay đi lên trước tiếp đón.

"Nhị tiểu thư."

Cố Hoài Du nhìn nàng ta cười nói: "Ánh Tuyết tỷ tỷ, tổ mẫu còn đang nghỉ sao?"

"Lão phu nhân còn đang ngồi thiền, giờ mão một khắc ngài đã tỉnh rồi sau đó tụng kinh niệm Phật." Ánh Tuyết vẻ mặt ôn hoà nói: "Tiểu thư mời theo nô tỳ đến đây."

Trong phòng đều là mùi hương của đàn hương, lão phu nhân một tay để trước ngực một tay niệm niệm chuỗi Phật châu, nhắm mắt tụng kinh ở trước bàn thờ Phật, trong miệng vang lên tiếng kinh văn. Ánh Tuyết không có mở miệng thông báo, Cố Hoài Du cũng không có động tác, an an tĩnh tĩnh đứng tại chỗ chờ đợi, Lục Chi vẫn như cũ cung kính mà mang bình, hô hấp đều trở nên nhẹ chút.

Thời gian cứ thế trôi qua, trong phòng an tĩnh đến nỗi có thể nghe được tiếng chim hót ngoài cửa sổ. Hồi lâu, lão phu nhân mới đứng dậy, nhìn thoáng qua Cố Hoài Du rồi ngồi xuống nệm.

Cố Hoài Du khom người hành lễ: "Cháu gái thỉnh an tổ mẫu."

Lão phu nhân nhàn nhạt mà ừ một tiếng, nha hoàn vội bưng lên trà ngon vừa mới pha, Ngu thị tiếp nhận chén trà nhấp một ngụm, đặt chén trà xuống rồi mới hướng Cố Hoài Du nói: "Đứng lên đi."

Dừng một chút, bà đem chén trà đặt trên bàn, hỏi: "Nha đầu kia trong tay ôm vật gì thế?"

Cố Hoài Du vẫn quỳ rạp dưới đất như cũ, hướng lão phu nhân mà nói: "Đêm hôm qua gia nhân tìm được thứ tốt, cháu gái vừa mới về nhà, trong tay lại không có gì, đơn giản muốn đem vật này biếu tổ mẫu."

Lão phu nhân híp híp mắt, một bên phất tay, Bạch ma ma lập tức liền tiến lên đem bình trong Lục Chi tiếp nhận, một khắc nhận bình trong tay cả người liền chúi xuống, thiếu chút nữa bị kéo ngã.

Lão phu nhân giống như không bắt bẻ, thuận miệng hỏi một câu: "Con ở Cố gia ngần ấy năm có tốt hay không?"

Cố Hoài Du gật đầu, từ từ mở miệng, chọn chút chuyện năm xưa kể qua cho lão phu nhân, lời trách móc nặng nề dành cho Cố thị cũng chỉ là lời thoáng quá.

Lão phu nhân nhìn nàng một cái thật sâu, lắc đầu đánh gãy: "Lời bà muốn nghe không phải là cái này!"

Trong lời thẩm vấn thu được từ Cố thị, từng chuyện từng chuyện bà đều biết được, mấy năm nay Cố Hoài Du sống quá khó khăn, nếu không muốn nói là sống rất thảm.

Bà hỏi chỉ là muốn biết, người cháu gái này tâm tính đến tột cùng là như thế nào.

Cố Hoài Du ngẩn ra một lát, giấu đi ý cười trên mặt, đôi mắt thuỷ nhuận đào hoa không có chút gợn sóng: "Tổ mẫu thật sự muốn nghe?"

Lão phu nhân nắn nắn Phật châu trong tay: "Con lại nói cho ta nghe một chút."


Cố Hoài Du hít sâu một hơi, làm như chính mình đang cố nhớ lại ký ức không muốn nhắc đến kia, "Nói đến cũng không có gì, Cố thị cũng không dám đem con bỏ đi, nhiều nhất chỉ là đánh chửi. Từ khi có ký ức tới nay, con đều bị nàng nhốt ở trong phòng, không được bước ra khỏi cửa nửa bước, cũng thường xuyên quên cho con cơm ăn. Con khi đó tuổi còn nhỏ, không hiểu quá nhiều, nếu thật sự đói chịu không nổi thì sẽ sấn lấy hai người xin xỏ, bằng không thì lặng lẽ chạy đến phòng bếp trộm đồ ăn, không trộm được cũng chỉ có thể uống chút nước lạnh. Trong nhà có mấy cái thô sử hạ nhân, thấy sẽ nói cho Cố thị, nàng liền sai người đem con trói lại, treo lên trên xà nhà lấy cành mận gai quất đánh, nói con không ngoan ngoãn, tuổi còn nhỏ mà đã học thói ăn trộm đồ."

Trong phòng chỉ có vài vị nữ quyến, Cố Hoài Du đơn giản vén áo bên hông lên, lộ ra vết sẹo cũ sau lưng, "Có lẽ là sợ bên ngoài người khác bàn tán, nàng chỉ xuống tay đánh nơi quần áo che khuất thôi."

Lão phu nhân nhắm mắt, đột nhiên nhớ tới Lâm Tương, cẩm y ngọc thực, vương phủ dùng mọi cách kiều dưỡng, sợ nàng bị nửa điểm ủy khuất, vậy mà đến phiên cháu gái của bà, bị đối xử quá không bằng con heo con chó.

"Con tiếp tục nói!"

"Có khi đánh đến chán tay, Cố thị sẽ nghỉ ngơi hai ngày." Cố Hoài Du dừng một chút, cắn môi: "Không thích đánh thì liền đổi thành chăn bông kim châm."

Lão phu nhân không đành lòng mà nhíu mày, chăn bông kim châm cũng thêu hoa để dùng nhưng khác biệt ở chỗ, đã cứng lại thô, đã vậy còn phải khó khăn tránh né những cái kim, bà rất khó tưởng tượng, cái đồ vật kia nếu chạm đến thịt, sẽ là đau cỡ nào. Kể cả là hạ nhân vương phủ phạm phải sai lầm cũng nhiều nhất chỉ là trách phạt, Cố thị lại nhẫn tâm như thế, đối với một tiểu nữ hài mà cũng hạ độc thủ như vậy.

Lão phu nhân không hiểu, Cố Hoài Du lại nói một lần nữa đến minh bạch. Cố gia hai người tuy nói ở vương phủ địa vị cao, nhưng chung quy cũng chỉ là thân phận hạ nhân, chủ tử bảo như thế nào liền phải làm như thế, nhưng một khi thân phận đổi chỗ, Cố Hoài Du thân phận vốn nên là chủ tử liền trở thành cục bột cho nàng ta nào nhặn, nàng ta ở vương phủ nếu bị khinh bỉ liền trở về tìm Cố Hoài Du làm nơi trút giận.

"Một hồi tra tấn qua đi, Cố thị liền sai quản thúc đến giúp thư giãn chút, con liền tìm cơ hội đi ra ngoài từ lỗ chó sau nhà, ở ngoài nửa ngày không dám về nhà. Ra bên ngoài rồi con mới biết được, tiểu hài tử khác đều có thể lôi kéo tay cha mẹ làm nũng, có thể mua đồ vật mới lạ, có thể đọc sách viết chữ.Cháu gái trong lòng hâm mộ vô cùng, hiểu được, nguyên lai, thế gian còn có loại thân tình này. Nhưng con không hiểu, cùng là cha mẹ, vì sao Cố thị lại như vậy đãi con. Nàng ta thường nói, mắng con là món rẻ tiền, vừa xấu lại bẩn, con liền nghĩ, nếu con hảo hảo học thêm chút lễ nghi, bọn họ liền có thể đãi con tốt chút."

Lão phu nhân bật thốt lên hỏi: "Vậy phiên khí độ kia của ngươi, từ đâu tập được?"

Cố Hoài Du nghiêm chỉnh thần sắc, "Nàng thi thoảng sẽ đem đồ vật quý giá trong phủ bí mật mang theo về, thỉnh thoảng có vài cuốn sách trân quý, con không nhận được chữ, liền trộm sách chuồn ra phu tử ở cuối ngõ học trộm, đánh con, con cũng không đi."

Nàng ngữ thái thường thường, không có nhút nhát cùng khó nói, như là đang nói chuyện râu ria.

Lão phu nhân hô hấp cứng lại, tuy lời nói nhẹ nhàng, nhưng rốt cuộc trong đó có bao nhiêu gian nan, trong lòng bà yên lặng đau xót. Vốn là quý nữ vương phủ, những đồ vật đó đáng lẽ nên dễ dàng có được, vậy mà ông trời đùa cợt số mệnh, khiến sống chật vật như vậy, hiện giờ nghe nàng nói khẩu khí bình thản như vậy càng khiến lòng người thổn thức.

Thở dài, lão phu nhân chầm chậm nói: "Hài tử ngoan, con chịu khổ rồi."

Cố Hoài Du cười nói: "Khổ tẫn cam lai*, con không khổ bao lâu liền được nhận sung sướng, những khổ sở đó liền không được coi là khổ."


(*) Khổ tẫn cam lai: đau khổ qua đi, hạnh phúc sẽ đến.



"
Con ngược lại vẫn là nghĩ thông......" Lão phu nhân dừng một chút, liếc mắt tới cái bình Bạch ma ma cố sức để lên trên bàn, mới tiếp tục nói: "Con thành thật nói cho ta, bên trong cái bình này đến tột cùng là cái gì?"

Lão phu nhân không ngốc, ngần ấy năm làm chủ vương phủ, sao có thể không nhìn ra Cố Hoài Du mới vừa vào cửa liền gặp phải bất an. Hơn nữa mới vừa rồi bản thân cho phép nàng đứng lên, nàng lại bướng bỉnh quỳ trên mặt đất, nghĩ đến chắc chắn trong bình là có thứ gì đó khác thường.

Cố Hoài Du thở phào, từ trên ghế đứng dậy, quỳ xuống mặt đất: "Không dám lừa gạt tổ mẫu, bên trong là một con rắn hổ mang dài ba thước, cháu gái đem nó bắt được, đem ngâm dược liệu cùng rượu, mới được một vò như vậy." Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

Lão phu nhân ánh mắt lóe lóe, đem Phật châu trong tay đặt lên trên bàn: "Hảo là cái thứ tốt, con đứng lên trước đi."


Sớm lại vài năm trước, thời điểm lão phu nhân còn ở khuê trung, bà cũng không phải người chịu ngồi yên, nhàn tới không có việc gì để làm thì liền đọc mấy thoại bản giang hồ dị văn, kiếm hiệp lữ khách, thế nên thứ rắn này, bà cũng không phải chưa từng nghe tới.

Nếu là ở phía nam nơi ẩm ướt thì loài rắn này cũng không phải là hiếm, nhưng bắc địa quá mức khô ráo, thứ này cũng không thường xuyên xuất hiện nói gì đến con rắn dài đến ba thước như vậy.

"Mong tổ mẫu chớ trách tội cháu gái!"

"Không sao, người già rồi, tay chân thật ra thường phát đau, thứ xà rượu này thực ra cũng được coi là đồ tốt." Lão phu nhân nói: "Đồ vật ta liền nhận lấy, con đi về trước đi."

"Cháu gái cáo lui."

Chờ Cố Hoài Du ra về, Bạch ma ma mới nhỏ giọng hỏi: "Lão phu nhân, nhị tiểu thư đưa xà rượu này tới là có ý gì?"

"Có thể có gì ý, bất quá là tìm kiếm một cái an ổn mà thôi." Lão phu nhân nhìn thoáng qua khung cảnh thiên nhiên ngoài cửa sổ, vương phủ người lớn không thịnh, có thể làm ra được ngày hôm nay tính ra cũng không có mấy người, những việc xấu nơi hậu trạch không phải bà chưa từng trải qua, càng không phải bà không hiểu.

Nhắm mắt suy nghĩ một lát, lão phu nhân trầm giọng nói: "Ánh Tuyết, đi đem quần áo tư trang mang tới, bảo nhị tiểu thư là ta đưa qua."

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status