Mật Thám Phong Vân

Tác giả : Thần Long

Chương 16 - Chương 16: Rất to tròn

TôChâu chỉ là một trong cả chục châu của đạo Lưỡng Chiết phía đông. Thế nhưng đốivới "đất sinh mỹ nữ" Giang Chiết, Hoa khôi hội tại Bình Giang TôChâu hàng năm lại là sự kiện rất có tầm cỡ. 

Giới thượng lưu khắp LưỡngChiết đổ về "giao lưu, học hỏi" đã không nói làm gì, thậm chí dân cómáu mặt từ tận Phúc Kiến Hoài Nam trên dưới cũng đường xa ghé đến.

Một góc Thái hồ lúc này đãđông nghịt thuyền nhỏ thuyền to, hoa đăng giăng khắp nơi, khiến cả mặt hồ sángbừng lên. Cạnh hồ dựng một đài lớn, được trang trí vô cùng tỉ mỉ, hoa hòecâu đối chằng chịt. Lăng Phong nhìn tới nhìn lui không khỏi liên tiếng đến võ đàithời sau. Hai bên cánh gà đều chia làm hai tầng, là nơi để các vị đại nhânvật ngồi trà pháo. Tầng trên thậm chí có cả rèm che, e rằng dành riêng cho siêunhân vật. 

Màn chính vẫn chưa đến, nhưngkhông khí đã rất náo nhiệt.

Lăng Phong đưa mắt quan sát,thiếu chút nữa phải dụi mắt. Có nhầm không? Mấy lão râu tóc bạc phơ thế kia màvẫn máu me mỹ nữ? Không thể không khen ngợi tinh thần cường tráng của các cụ.

Hắn chật vật theo Lăng Nhịthiếu và A Ngưu lên một chiếc thuyền nhỏ. Cũng không biết do trùng hợp hay cố ý,ngay đối diện là thuyền của Quách thiếu gia. Xem ra hai vị đây cũng là dân códanh vọng, vị trí thuyền cũng tốt hơn hẳn người thường.

Lúc này, cách đó không xa.

Trong một chiếc thuyền hoa sặc sỡ,một giọng thanh thúy dễ nghe vang lên :

- Tỷ tỷ, sắp đến giờ rồi đấy,tỷ vẫn chưa đeo trang sức vào sao?

- Ừm.

Ngô Oánh Oánh trả lời qualoa rồi tiếp tục ngẩn ngơ nhìn vào gương đồng. 

Hoa khôi hội Tô Châu mấy nămnay chủ yếu là cuộc đấu giữa nàng và đầu bài Tô Đóa Nhi của Thu Cung phường. 

Ngô Oánh Oánh bắt đầu chánkhông khí đầy mùi hương phấn này. 

Nàng biết không có nó thìbản thân không là gì cả, nhưng càng ngày Ngô Oánh Oánh càng thấy mệt mỏi và losợ. Mệt mỏi chống chọi những bộ mặt giả dối, lo sợ trước vô vàn đe dọadụ dỗ. Nàng không biết tương lai mình sẽ ra sao. Làm tiểu thiếp cho ai đó, haycứ tiếp tục trôi nổi thế này? 

Ngô Oánh Oánh đã từng có lúcrất tự tin vào cuộc sống, nói đúng hơn là luôn bay trên mây. Chỉ cần đánh tiếngmột chút sẽ, lo gì không có một hàng dài lão gia thiếu gia sẵn sàng chu cấp? Nhưngrồi nàng dần nhận ra mình đang ảo tưởng. Có lẽ bản thân chỉ là một thứ sủng vật,để người khác tung hứng làm trò vui mà thôi.

Kể ra, Ngô Oánh Oánh là mộtcô gái vô cùng đặc biệt. Những người như nàng, trẻ tuổi, xinh đẹp, tài năng, lạisống trong sự nổi tiếng như thế, hầu như 10 người thì 11 đều không rứt ra được,thậm chí càng ngày càng sa ngã thêm.

Ngô Oánh Oánh muốn được bìnhthản để suy nghĩ, vì vậy gần đây mới mua lại gian nhà nhỏ nọ. Với số tiền nàngtích góp bấy lâu, mua một gian nhà như vậy không khó. Kỳ thực, nàng chỉ cần nóimột tiếng, chỉ e sẽ có cả chục căn nhà như thế. Có lẽ Ngô Oánh Oánh muốn tự taymình mở ra một không gian mới, "refresh" bản thân.

"Ài." Ngô Oánh Oánhthở dài. 

Vài năm trước nàng vẫn rất thích thú với ánh hào quang kia. Nhưng nay nàngđang mất hết động lực.

- Tỷ tỷ, suy nghĩ gì mà cứthẩn thờ vậy? Để muội giúp tỷ đeo trang sức vào nhé. Cái này nhé?

- Ừm. 

- Muội nghe nói Tô hồ ly hìnhnhư đã ngủ với quan lớn nào trên kinh thành thì phải. Thật đê tiện. Hức, cô tarõ ràng không xứng cạnh tranh với tỉ. 

Nha hoàn Tiểu Điệp thao thao bấttuyệt, cũng không để ý nét mặt chủ nhân ra sao. Nó luôn mơ ước được như tỷ tỷ,thầm nghĩ làm nữ nhân mà được như tỷ tỷ thì còn gì phải lo nghĩ nữa, đương nhiênkhông thể nghĩ đến Ngô Oánh Oánh lại đang muốn từ bỏ.

- Mấy lời đồn đó chắc gì đã đúng.

- Tỷ còn bênh cho cô ta làmgì? Muội thấy, không có lửa làm sao có khói chứ.

Ngô Oánh Oánh lắc đầu miễncưỡng. Nàng đang nghĩ, đám người ngoài kia, số người biết thưởng thức âmnhạc chỉ sợ đếm trên đầu ngón tay. Đệ nhất đệ nhị gì đó, đều chỉ là phù du. Cólẽ bọn họ tai nghe nhạc, nhưng trong đầu lại đang nghĩ đến cảnh dâm tục gì đó.

Ngô Oánh Oánh yêu thíchtrang phục màu lục, nhưng lần này hoàn toàn khác với "Ngô cô nương" cạnhbờ hồ hôm nọ. 

Hôm nay Ngô tài nữ sẽ mặcbộ đồ nàng yêu quý nhất, Ngưng Mi Vũ Y. Chất liệu thượng đẳng, bề ngoài như têngọi, ai đã nhìn vào không thể chớp mắt. Bộ trang phục này có nhiều lớp, bêntrong màu tím, sau đó là từng dải vàng, sau cùng đến lớp lụa mỏng màu lục. Đailưng vòng quanh cũng có màu tím cha thành hai lớp, chính giữa thêu một bông hoavàng thật lớn. Đầu tóc nàng cột cao lên như hình cánh hoa, trâm ngọc cài chéonhau. 

Nếu Lăng Phong ở đây, chỉe khó lòng nhận ra.

Vấn đề không chỉ ở trang điểmhay trang phục, mà là thần thái. Ánh mắt, cử chỉ, giọng nói.

Nàng là đệ nhất mỹ nữGiang Nam, Ngô Oánh Oánh.

Đãlà ca kỹ đệ nhất, trình độ diễn xuất không cần nói cũng biết. Nếu nàng muốn mìnhlà một cô nương vụng về, vậy sẽ là cô nương vụng về. Nếu nàng muốn biến mình thànhđệ nhất tài nữ, vậy tức là tài nữ.

Tối nay Ngô Oánh Oánh sẽchơi một khúc cổ tranh nàng mới sáng tác gần đây, ngay cả tên gọi còn chưa kịp đặt. 

Lần trước Lăng Phong chỉra vài ý kiến mới lạ, khiến Ngô Oánh Oánh như được tiếp thêm động lực. Đáng rahội thi quan trọng như vậy, một thứ mới nghĩ ra không nên đem ra dùng ngay. Nhưngtâm trạng nàng khác trước, cũng mặc kệ chuyện thi thố. Ngô Oánh Oánh cònnhớ tên kia kể rằng, ở chỗ hắn có những người làm nghề như vậy. Hắn nói họ chỉ đứngmột chỗ biểu diễn, chả phải nhảy múa khoe khoang thân thể gì mà cả ngàn vạn ngườiđứng dưới ngất ngây reo hò. 

Ngô Oánh Oánh muốn được nhưvậy.

Chỉ là Lăng Phong không kểnốt. 

Chỗ hắn cũng không thiếu nhữngvị cô nương leo lên đài, mặc đã như không, thậm chí chỉ chực cởi hết ra cho thiênhạ ngắm. Ở dưới vẫn có ngàn người thèm thuồng hô hào phun nước miếng. 

Nói chung nghệ thuật thì đủloại tầng lớp, thời nào cũng vậy.

...

Trong lúc đó, đại anh hùng LăngPhong vẫn đang ngất ngây.

- Mấy màn biểu diễn phụ họathôi mà đã toàn gái đẹp thế này, chẳng biết đoạn sau còn cỡ nào?

- Còn phải nói, loại quê mùanhư ngươi chắc cả đời cũng không thể đi lần hai.

- Phải phải, cũng chỉ có anh"trâu" đây mới hiểu biết.

- Còn phải nói.

- A Ngưu, lo để ý thuyền thằngQuách kia đi, đừng có lảm nhảm.

- Dạ dạ.

Lăng Phong nghe anh Ngưu bêncạnh nổ, cũng đã hiểu sơ sơ về hội thi này. 

Thi hoa hậumà thôi, thay vì gửi tin nhắn điện thoại thì trực tiếp tặng hoa, thứ hạng các mỹnữ tùy vào lượng hoa. 

Có điều, như thế có nhạtquá chăng? 

Không hề, vì mỗi một bông là một trăm lượng bạc. 




- Một trăm lượng bạc? Nhiềunhư vậy?

- Một trăm lượng đã là gì? Nóicho tiểu nô tài như ngươi, bản thiếu gia một lần vung cả bó không cần đếm. 

Lăng Hải bị đụng chạm mặtmũi, vênh mặt nói.

Lăng Phong chậc chậc liêntục. 

100 lượng bạc, nếu quy đổi thànhtiền hiện đại, đại khái khoảng 200USD, bằng một năm tiền công làm gia đinh củahắn. 

- Đám học trò kia sao đôngquá. Nhà giàu Tô Châu đi học nhiều vậy sao?

Lăng Hải không buồn liếc,tỏ vẻ khinh bỉ :

- Chúng? Một lũ nghèo kiết xác,lúc nào cũng ra vẻ. 

- Bọn chúng không cần phải tặnghoa ... - A Ngưu bổ sung.

Hóa ra sĩ tử cũng có thể bầuchọn. Đương nhiên, học trò thì làm gì có tiền, không thể tặng hoa tiền, nên sẽtặng thơ tiền. "Trị giá" mỗi bài thơ sẽ do các lão học sĩ có tiếng tămngồi trên cao nhận xét và định giá. 

Nghe nói có giai thoại năm đó mộtvị mỹ nữ lên diễn, ở dưới có thiếu gia quá mê say tung cả đống hoa lên, khiến nàngkia "tiếng sét ái tình". 

Lại nghe nói một giai thoạikhác, cũng có một mỹ nữ lên đài, lần này không phải thiếu gia, mà là một vị sĩtử tài cao học rộng, làm liền chục bài thơ, bài nào cũng xuất sắc. Nàng kia cảmđộng khóc lóc hoa rơi nước chảy. Rút cục hình như vì khóc nhiều quá mà tinh thầnkhông được tốt, quyết định lựa chọn một vị thiếu gia mà theo. Thật cảm động.

Lại nghĩ, như thế có phảithiệt cho dân học võ quá? Đáng lý múa võ cũng nên được chuyển thành bạc mới phải.Nếu được thế, Phong ca thượngg đài lên làm vài thế "đại bàng tung cánh, đứcthánh tọa thiên", biết đâu quy thành vài vạn lượng bạc cũng không chừng.

- Chư vị, chư vị, chú ý, chú ý...

Tiếng thông báo vang lên. 

Lăng Phong hơi nuối tiếc nhìn theo, mấy em gái mở màn lượn qua lượn lại cũngkhá lắm, cònchưa kịp bình luận kỹ càng.

Bắt đầu có tiếng hò reo :

- Là Tô Đóa Nhi, Tô tài nữ.

- Trời, kia chẳng phải DĩnhNhi cô nương sao, hôm nay nàng quá đẹp Dĩnh Nhi ơi. Hãy làm thê tử của taaaa.

- Mai cô nương, Mai cô nương cũnglên rồi. Tất cả nghe đây, nàng là hồng nhan tri kỷ của ta.

"..."

Một mảnh ồn ào hỗn loạn.Nghe qua như tiếng sói tru, tiếng nước miếng, thậm chí Lăng Phong còn nghi ngờcó cả tiếng rên rỉ tự xử của ai đó.

Lăng Phong điềm tĩnh nhưkhông.

Hoa khôi này, mỹ nữ gồm nhữngai? Hắn không biết. Đại nhân vật có những ai? Hắn không quan tâm. Thi thố thế nào,đồn thổi ra sao, tỉ lệ đặt cược bao nhiêu? Không cần biết. 

Mỹ nữ xuất hiện miễn phí,vậy cứ ngắm cho no mắt là được rồi, nghĩ nhiều mà làm gì?

Lăng Phong dĩ nhiên cũngmuốn làm gì đó nổi bật chút đỉnh. Đại loại "đại náo hoa khôi hội, lấn átquần hùng", kiểu trong các truyện xuyên không thịnh hành. Nhưng nghĩ lại vẫnxin miễn cho. Lăng Phong hoàn toàn không nhớ nổi một bài thơ cổ nào, đếnthơ hiện đại hắn còn chả nhớ, cho nên "ăn cắp siêu phẩm" là điều hoàntoàn không thể rồi. 

Vậy còn vung hoa tiền làmxiêu lòng chị em? Không nói tiếp thì hơn.

Vì vậy, Lăng Phong nhìn cácvị mỹ nữ kia bằng ánh mắt thánh thiện và đơn thuần nhất có thể. Chỗ nào nên nhìn,vậy phải nhìn cho rõ. Chỉ là, càng về sau càng loạn, lắm thằng không biếttừ đầu chen lấn, thò đầu vẫy tay.

Lăng Phong vô cùng bực bội:

- Xa quá, nhìn chả thấy m* gì cả.

- Ngươi thì biết chó gì? Chỗnày là vị trí đẹp nhất ở đây rồi.

- Đệ nhất? Vậy mấy cái ghế trên kia là đệ mấy?

Đọc truyện tại Web Truyen Online . com
- Hừ, mấy chỗ kia là chuyệnkhác, nói với đồ thấp kém như ngươi cũng chả hiểu.

- Giỏi, lâu lắm anh mới gặpthể loại ngưu bức như chú.

- Ồn ào quá, hai thằng màykhông im lặng để ông nghe tiếng đàn của Tô tài nữ, ông đạp cả hai xuống sông bâygiờ.

- Dạ dạ, thiếu gia. Thiếugia có cần lên lưng tiểu nhân nhìn cho rõ không?

- Được đấy, ý hay.

"Cưỡi trâu ngắm gái, quá được." LăngPhong khinh bỉ nhìn qua Lăng Hải, không khỏi trợn mắt kính phục.

Tên kia đã rơi vào cảnh giớivong ngã, nước miếng chảy không kiểm soát được nữa. Mặc dù tài nữ kia còn chưabắt đầu bài diễn.

- Không biết thiếu gia ngàithấy tiếng đàn thế nào?

- Rất to tròn.

"..."

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status