Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Tác giả : Thái Uyên

Chương 4 - Chương 4

Ánh mắt Sở Minh lướt qua người Tống Thanh Hàn, sau đó thẳng bước vào thang máy chuyên dụng. Trợ lý theo sau hắn ấn số tầng, cửa thang máy chậm rãi đóng lại, ngăn cách ánh mắt của tất cả mọi người.

Đây là Sở Minh? Người thật quả nhiên lên phim cũng có khí thế.

Tống Thanh Hàn cũng chậm rãi thu hồi ánh mắt, nhìn thoáng qua một xấp hợp đồng thật dày trong tay, híp mắt tiệp nhẹ nhàng cười cười, cũng không chú ý khe khẽ nói nhỏ chung quanh, ngẩng đầu, chậm rãi đi ra cửa.

Ngày hôm qua cậu vừa mới trở mặt với Diệp Dịch, hôm nay phải về nhà kia lấy đồ. Nhớ tới hình ảnh Diệp Dịch cùng Liễu Phỉ dâm loạn ngày hôm qua, bên môi Tống Thanh Hàn mang theo một chút ý cười đạm mạc, khuôn mặt thanh lãnh nhu hòa xuống, thiếu vài phần hương vị bất cận nhân tình.

Kỳ thật Tinh Hải có cung cấp nhà trọ cho nghệ sĩ trực thuộc, chẳng qua khi đó Tống Thanh Hàn vừa mới xác nhận quan hệ với Diệp Dịch, vì miễn một ít ngoài ý muốn không cần thiết, hai người đi ra thuê một gian nhà trọ ở khu chung cư cao cấp. Chẳng qua không nghĩ tới, Diệp Dịch gấp khó dằn nổi lên giường Liễu Phỉ như vậy...... Cũng đúng thôi, dưới tay Liễu Phỉ còn có mấy nghệ sĩ, trong đó có hai người dung mạo cùng tài ăn nói cũng không tệ, đại khái cũng có cảm giác nguy cơ, sợ tài nguyên của mình bị chia đi.

Tống Thanh Hàn lắc lắc đầu, trực tiếp gọi một chiếc xe, sau khi nói chỉ thì ngồi yên lặng ở ghế sau, trong tay chậm rãi lật xem hợp đồng mới kí.

Điều kiện bản hợp đồng này thập phần ưu việt, ưu việt đến nỗi vừa nãy Tống Thanh Hàn thiếu chút nữa cũng không dám ký.


Sở Minh......
Tống Thanh Hàn nhấm nuốt tên này trong miệng, sau đó nhẹ nhàng thở dài một hơi. Cậu tỉ mỉ nhớ lại hai mươi ba năm nhân sinh của mình đời trước một lần, thật sự tìm không ra chuyện gì có liên quan đến người cầm quyền tập đoàn Sở thị lừng danh này, cũng không biết sao hắn biết mình.

Chẳng lẽ là muốn chơi quy tắc ngầm với cậu? Người khác không nói, tuấn nam mỹ nữ trong giới, ai không muốn ôm đùi vị này chứ? Hắn căn bản không cần làm việc này, chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay, tự nhiên sẽ có người đưa lên. Huống chi bên ngoài còn đồn đãi, Sở Minh vừa không thích nữ sắc cũng không thích nam sắc, thanh tâm quả dục không ham muốn, tâm trong sáng cuồng công tác. Nếu hắn muốn chơi quy tắc ngầm mới kỳ quái.

Tống Thanh Hàn suy nghĩ một lần không có kết quả, buông chuyện này xuống. Cậu cũng không thể trực tiếp nắm cổ áo Sở Minh để hỏi rõ ràng, nghĩ nhiều dễ đi sai bước.

"Cậu nhóc, tới rồi." Lái xe phanh lại, quay đầu lại nói với Tống Thanh Hàn.

Tống Thanh Hàn lập tức phục hồi tinh thần lại, cười cười với lái xe, lấy một trăm tệ trong túi ra: "Cám ơn."

Lái xe nhanh nhẹn tìm về tiền lẻ, tùy tiện phất phất tay: "Cảm ơn cái gì."

Tống Thanh Hàn nhận tiền lẻ, xuống xe, tìm cửa lớn ở khu chung cư, hơi hơi ngẩng đầu nhìn xem mới chậm rãi đi vào.

Ngày hôm qua cậu tỉnh lại trên đường về sau khi diễn xong. Lúc trước cậu nhận một vai diễn nhỏ ngay cả vai phụ cũng không tính, diễn xong thì trực tiếp trở lại, vừa vặn bắt gặp Diệp Dịch cùng Liễu Phỉ diễn cảnh nóng. Đời trước trong mắt cậu không chấp nhận được hạt cát, cãi nhau với Diệp Dịch một hồi. Một đời này trong mắt cậu cũng không chấp nhận được hạt cát, chỉ là...... Không bao giờ... yêu nữa mà thôi.

Tống Thanh Hàn đứng ở trước cửa nhà trọ, trên cửa còn cắm chìa khóa, chẳng khác gì so với hôm qua cậu rời đi.

Ngày hôm qua kỳ thật cậu hoàn toàn có thể làm bộ như không biết, sau đó chậm rãi bất hòa với Diệp Dịch, đưa ra lời chia tay, thuận lý thành chương rời xa bọn họ. Nhưng sống trên đời, không thể một mình ghê tởm mình, ngược lại làm cho đầu sỏ gây tội sống tùy ý đường hoàng.

Cậu quả nhiên vẫn có chút lỗ mãng.

Tống Thanh Hàn lấy chìa khóa ra mở cửa, người ngồi bên trong lập tức ngẩng đầu nhìn lại: "Thanh Hàn!"

Diệp Dịch đứng vụt lên, quần áo trên người nhiều nếp nhăn, trên mặt còn có râu tua tủa, đôi mắt trũng sâu, thoạt nhìn rất tiều tụy: "Thanh Hàn, hôm qua em đi đâu? Vì sao không nghe điện thoại của anh? Anh có thể giải thích chuyện hôm qua......"

Diệp Dịch thật sự thích Tống Thanh Hàn, gã có thể vì có tài nguyên tốt đi nịnh hót Liễu Phỉ, nhưng trong lòng gã vẫn thích Tống Thanh Hàn. Vì sao, vì sao Tống Thanh Hàn không hiểu cho gã? Chỉ cần gã nổi tiếng, gã và Tống Thanh Hàn có thể bình yên chung sống......

Tống Thanh Hàn nhìn Diệp Dịch vẻ mặt thâm tình, đột nhiên cảm thấy vô vị ngu ngốc. Đây là gã đàn ông cậu từng thích? Tự xưng là thâm tình, nhưng lén lút phản bội sau lưng cậu, thậm chí còn show ân ái với Liễu Phỉ trước mặt cậu, hiện tại gã lại còn nói là hiểu lầm? Thật sự là...... Buồn cười cực kỳ.

Tống Thanh Hàn vươn tay sờ sờ mặt Diệp Dịch, sau đó dùng sức để lại trên mặt gã năm dấu tay: "Diệp Dịch, anh thật sự làm tôi ghê tởm."

Diệp Dịch bị đánh, biểu tình trong nháy mắt mờ mịt.

Tống Thanh Hàn nhìn gã một cái, nhíu nhíu mày, trực tiếp xoay người về phòng của mình, đóng cửa lại tìm vali, cẩn thận thu dọn.

WebTru yenOn line . com
"Tống Thanh Hàn! Tống Thanh Hàn! Em mở cửa!" Diệp Dịch phục hồi tinh thần lại, nhìn thấy phòng bị Tống Thanh Hàn đóng lại, trong lòng rồi đột nhiên dâng lên một trận khủng hoảng thật lớn, vội vàng chạy tới hung hăng đập cửa phòng, lau mặt một phen, "Em mở cửa nhanh!"

Tống Thanh Hàn không để ý tới gã rít gào, bình tĩnh đến cực điểm thu dọn quần áo mình hay mặc, thả hợp đồng vào, lấy nhật kí và một ít vật dụng cá nhân, cũng chậm chậm cài vali.

Cậu kéo vali đứng lên, ánh mắt chậm rãi nhìn thoáng qua căn phòng đời trước cậu ở chưa đến nửa năm, sau đó không chút nào lưu luyến đi ra cửa.

"Tống Thanh Hàn, em mở --" Diệp Dịch vừa định đập cửa lần nữa, cánh cửa kia đã mở ra, lộ ra gương mặt tinh xảo thanh lãnh.

Tống Thanh Hàn thản nhiên nhìn gã một cái, kéo vali né qua gã đi ra ngoài.

"Tống Thanh Hàn......" Diệp Dịch khàn giọng hô, tựa hồ còn muốn lên cản.

"Anh không muốn tài nguyên trong tay Liễu Phỉ à?" Tống Thanh Hàn thản nhiên hỏi.

Động tác trên tay Diệp Dịch nháy mắt ngừng lại, nhìn thấy Tống Thanh Hàn lộ ra một mạt ý cười thản nhiên, há miệng thở dốc, lại không biết nói gì.

Tống Thanh Hàn tự nhiên cũng sẽ không để ý tới gã nữa, thấy gã không ngăn trở mình nữa cũng kéo vali, đặt chìa khóa nhà lên bàn trà, mở cửa rời đi.

Diệp Dịch chậm rãi ngồi chồm hổm xuống, hai tay vò tóc, lại không biết nói mình đến tột cùng muốn cái gì.

Gã luyến tiếc tiền đồ của mình, nhưng cũng luyến tiếc Tống Thanh Hàn......

"Ting ting ting --" điện thoại trong phòng khách đột ngột vang lên, Diệp Dịch hơi tỉnh lại chút, cầm điện thoại: "Alo......"

"Diệp Dịch." thanh âm quyến rũ của Liễu Phỉ theo điện thoại truyền đến, mang theo ý cười sung sướng, "Tống Thanh Hàn chị đã chuẩn bị rồi, đêm nay chị đến chỗ cậu."

"Vâng." trên mặt Diệp Dịch chậm rãi lộ ra một nụ cười, thả điện thoại xuống, bụm mặt cười ha hả.

Chỉ cần Tống Thanh Hàn không có chỗ dựa vào...... Chỉ cần gã nổi tiếng......

Tống Thanh Hàn sẽ tự về.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status