Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con

Tác giả : Thái Uyên

Chương 1 - Chương 1

sau
Đôi lời nhắn nhủ và rì viu: Bộ này SONG TÍNH SINH TỬ, đã tag, cẩn thận trước khi nhảy hố, nếu là mìn xin hãy lặng lẽ lui ra. Tuy song tính nhưng thụ không nhược, không nữ tánh hóa, không nhắc quá nhiều, chỉ hợp lí hóa khả năng mang thai. Không tra công tiện thụ cẩu huyết gì đó, tình cảm ngọt ngào thi thoảng trộn ít dấm.



Một bộ 159 chương, chương nào cũng lê thê, có mấy chục chương mẹ tác giả viết 6000 chữ như lên đồng, đi ngang qua yêu thích hãy ủng hộ tui nha ~


"Cạch." tay Tống Thanh Hàn nhẹ nhàng dùng sức, tiếng cửa mở vang lên, cửa chống trộm đóng chặt lộ ra một khe hở.

Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhấc chân vừa định đi vào, chân đạp vào một thứ.

- - là một cái áo sơmi nữ màu xanh nhạt.

Trên mặt bình tĩnh của Tống Thanh Hàn đột nhiên lộ ra nụ cười, làm khuôn mặt tinh xảo cũng nhiều hơn vài phần tiên khí. Cậu như là dỡ xuống một bộ khôi giáp trầm trọng, cước bộ đột nhiên nhẹ nhàng, ba bước hai bước tránh được quần áo rơi rụng đầy đất, đi đến phòng quen thuộc lại xa lạ ở trong.

"......" Tiếng rên rỉ tinh tế từ trong phòng truyền đến, phối hợp âm thanh làm tình tục tĩu, lấp đầy tai Tống Thanh Hàn.

Cậu đứng ở cửa nghe trong chốc lát, trên mặt vẫn như cũ lộ tươi cười thản nhiên, đáy mắt lại hiện ra một mạt đùa cợt, giây lát lướt qua.

"Ưm...... Nó sẽ về, cậu không sợ, ư......" Giọng nữ kiều mỵ, âm cuối mang theo mị ý câu nhân, đảo loạn trầm tĩnh trong phòng.

"Ha, sợ cái gì, cái mặt nó như người chết......" giọng nam trầm thấp đầy ý cười nhạo, rất nhanh lại thấp xuống, sau khi âm thanh phập phồng xuyên thấu qua ván cửa truyền ra lại trở nên mơ hồ. Tống Thanh Hàn cũng không có hứng thú nghe tiếp. Cậu nhìn nhìn ván cửa, xoay người, vào phòng khách tự rót một chén nước, sau đó ngồi xuống sô pha.

Không biết qua bao lâu, Tống Thanh Hàn chậm rãi uống xong một ngụm nước cuối cùng trong ly, đứng lên ném vào thùng rác trong phòng khách.

"Cạch." Cửa phòng ngủ mở, một người đàn ông chỉ mặc quần thụng đi ra. Trên làn da lõa lồ của gã ta trải rộng vết đỏ, trên mặt mang theo thoả mãn chói lọi.

Tống Thanh Hàn nghe được tiếng mở cửa, quay đầu qua, còn tốt bụng cầm áo sơmi ở trên sofa đưa cho gã ta: "Mặc vào đi."

Trên mặt Diệp Dịch cứng đờ, biểu tình có chút xấu hổ, tay nắm cửa đứng tại chỗ, ánh mắt trốn tránh.

Tống Thanh Hàn nhét áo vào trong tay gã, sau đó nâng mắt nhìn người phụ nữ trên người chỉ bọc khăn tắm đi đến sau Diệp Dịch, gật đầu: "Chị Phỉ."

Tóc người phụ nữ này nhuộm đỏ uốn xoăn, làn da trắng nõn nhẵn nhụi, diện mạo có chút bình thường, nhưng dáng người rất đẹp, lúc đi có một loại mị lực đặc thù, làm cho cô ta xoay mình tăng vài phần hấp dẫn, có thể nói là vưu vật.

Trên mặt Liễu Phỉ còn một tầng mị ý, thấy Tống Thanh Hàn vốn không nên xuất hiện ở trong này cũng chỉ là nhíu mày, thuần thục rút một điếu thuốc, nhẹ nhàng ôn nhu mở miệng: "Là Tiểu Hàn à."

Diệp Dịch quay đầu nhìn nhìn Liễu Phỉ, lại nhìn Tống Thanh Hàn, trên mặt nhất thời lúc xanh lúc trắng. Một lát sau gã mới buông tay khỏi nắm cửa, động tác nhẹ nhàng chậm chạp kéo khăn tắm hơi trễ xuống của Liễu Phỉ, ngữ khí ôn hòa nói: "Sao không nghỉ ngơi thêm đi?"

Liễu Phỉ tựa tiếu phi tiếu nhìn Tống Thanh Hàn, gẩy tàn thuốc, tay kia thì khoác lên ngực Diệp Dịch, thần sắc thân mật: "Làm sao, sợ chị làm khó dễ bạn trai của cậu à?"

Biểu tình Diệp Dịch cứng đờ, chưa kịp nói chuyện, Tống Thanh Hàn đã mở miệng: "Chị Phỉ, chị hiểu lầm, tôi và Diệp Dịch chỉ là quan hệ bạn cùng phòng mà thôi."

Bộ dạng cậu cao gầy, tóc đen mềm mại rũ lên trán, tăng thêm vài phần hơi thở nhu hòa cho cậu. Nhưng mặt mày cậu tinh xảo thanh lãnh, cả người giống tên của cậu, mang theo một cỗ lãnh ý cự người ngàn dặm, nói dễ nghe là tiên khí, nói khó nghe là không dễ tiếp cận.

Cậu hiện tại thần sắc bình tĩnh nhìn Diệp Dịch cùng Liễu Phỉ rõ ràng là đã trải qua một hồi "đại chiến", ngữ khí nhẹ nhàng mà kiên định: "Nói đến đây, mấy ngày nay tôi tìm được một khu chung cư mới, sẽ chuyển ra ngoài, có thể sẽ thu dọn đồ luôn. Nói trước, xin lỗi anh Diệp và chị Phỉ trước."

"Thanh Hàn!" Diệp Dịch nghe vậy, ôm Liễu Phỉ nhẹ buông tay, cau mày, đè thấp giọng hô một tiếng.

Tống Thanh Hàn cho gã một nụ cười thản nhiên, gật gật đầu, sau đó xoay người, nện bước không chút hoang mang rời đi, lúc đi qua phòng khách còn thuận tay cầm áo khoác của mình đi.

Liễu Phỉ nhìn thấy vẻ mặt Diệp Dịch ẩn hàm tức giận, vỗ vỗ ngực gã, ánh mắt lạnh lùng: "Đừng lo......"

"Không phải, chị Phỉ......" Diệp Dịch giơ tay cào tóc mình, có chút phiền chán nói, "Gần đây không phải chị đang tranh thủ vai nam nhất trong bộ《Tiêu dao du》cho em à, nếu Tống Thanh Hàn nói chuyện này ra......"

Đạo diễn tính tình thối như cứt chó khẳng định sẽ không chọn gã.

"Yên tâm, chị đã đánh tiếng trước rồi, Tạ Diệc An cũng sẽ rời khỏi casting ngày đó, cậu chỉ cần phát huy thực lực của cậu cho tốt là đủ rồi." Liễu Phỉ kéo kéo khăn tắm trên người mình, hất tóc dài rối tung về sau, ngồi lên ghế, vắt cặp chân trắng nõn, "Về phần Tống Thanh Hàn...... Nó tốt xấu coi như là người có mắt, chuyện này tuôn ra, mặc kệ nó nói như thế nào cũng sẽ liên lụy đến nó, nó không ngu như vậy. Nếu cậu thật sự lo lắng......"

Liễu Phỉ tùy tay dập tàn thuốc, nghiêng đầu cười cười với Diệp Dịch.

...

Tống Thanh Hàn cầm áo khoác của mình đi ra khỏi nhà trọ mình thuê với Diệp Dịch, lật túi tiền ở trong, tìm chứng minh thư và một ít tiền, nhìn trái nhìn phải, tùy tiện chọn một khách sạn nhỏ thoạt nhìn xem như sạch sẽ thuê một phòng.

Chủ khách sạn nhìn một thanh niên diện mạo sạch sẽ xinh đẹp như vậy đi tới, phản xạ nhìn sau lưng cậu, khi thoáng nhìn ánh mắt hơi mang nghi hoặc của Tống Thanh Hàn ngượng ngùng cười cười, thuận miệng nói: "Nhóc này cậu nhìn quen mắt nhỉ."

Tống Thanh Hàn mím môi mỉm cười, gật gật đầu: "Có thể cháu có gương mặt đại chúng."

Đọc truyện tại Web Truyen Online . com
"Ha ha ha ha ha ha cháu nhìn như ngôi sao ấy, nếu mặt đại chúng mà được như vậy thì tốt quá." Ông chủ nghe vậy ha ha cười, đưa thẻ vào vào tay Tống Thanh Hàn, còn cố ý nhắc nhở một câu, "Thang máy bên trái hỏng rồi, đi bên phải đi."

"Cám ơn." Tống Thanh Hàn lễ phép nói cảm ơn, cầm áo khoác vào thang máy.

"Giống ngôi sao nhỉ? Thật đúng là giống ngôi sao mà......" ông chủ lắc đầu nói thầm một chút, sau đó ngồi trở lại xích đu của mình mở hí khúc, từ từ nhắm hai mắt hát ngâm nga.

Tống Thanh Hàn tìm được phòng của mình, kiểm tra một lần rồi ngồi giường xuống giường, lấy ra một cái di động hơi cũ yên lặng nhìn trong chốc lát.

"Ngày 5 tháng 8 năm 2020."

Là năm năm trước...... ngón tay Tống Thanh Hàn chậm rãi xẹt qua màn hình, mở giao diện trò chuyện ra.

"Thanh Hàn."

"Thanh Hàn."

"Em ở đâu?"

"Tống Thanh Hàn!"

Tống Thanh Hàn nhìn thoáng qua tin nhắn, thản nhiên cười cười, tùy tay chặn nick của người này.

Hôm nay...... Là một ngày mới.
sau

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status