Hữu chủng nhĩ tái bào

Tác giả : Hàn Mai Mạc Hương

Chương 167 - Chương 167: Nhớ đến sắp phát điên rồi thì phải làm sao đây?

Nguồn: wattpad.com/story/93197363


Chương 167: Nhớ đến sắp phát điên rồi thì phải làm sao đây?
Edit: Xishakina25
Beta: Vịt

Thầy giáo của Điền Viễn rất giỏi, đối xử với cậu cũng tốt lắm, có lẽ cũng là nhờ mẹ Đảng Hồng gọi điện thoại cố ý dặn dò, vậy nên mỗi lần tan học ông ấy đều hỏi Điền Viễn, nghe giảng có hiểu không? Nói có khó lắm không? Có cần thầy nói chậm lại không? Hoặc là đôi khi còn đưa cho cậu một ít tư liệu, để cậu trở về nghiên cứu, rồi viết báo cáo gửi lại cho thầy ấy, vị giáo sư này cũng đào tạo mấy sinh viên khác nữa, nhưng đối với khí chất ôn hòa như ngọc của người trẻ tuổi, vẫn có vài phần chiếu cố hơn.
Điền Viễn dẫu sao đã từng nhận được sự hướng dẫn của Đảng Hồng, học tập cũng không quá khó khăn, mỗi lần được giao cho làm báo cáo, cậu đều có thể hoàn thành thuận lợi. Mỗi lần không hiểu còn có thể gọi điện hỏi mẹ chồng, quá trình học bổ túc lại càng trở nên đơn giản hơn, chỉ cần hoàn thành được cuộc sát hạch của giáo sư, tích lũy thêm học vấn, hoàn thành tất cả các luận văn, phát biểu một bài báo cáo nghiên cứu trong tạp chí y học, cuối cũng cũng hoàn thành khóa học sau một năm.
Như một lẽ tự nhiên, trong chuyên khoa tim mạch này, việc phẫu thuật, cấy ghép, hay gặp phải các bệnh nan y đều là chuyện bình thường, nhưng chỉ khi có đủ tri thức, cùng với kinh nghiệm lâm sàng mới có thể giải quyết được những vấn đề này, mà để được như vậy không phải là chuyện một sớm một chiều có thể làm. Nó cần chậm rãi tích lũy, bên cạnh đó còn phải có tài năng, thì mới có được uy tín như Đảng Hồng.
Đương nhiên không phải là bác sĩ ngoại khoa nào cũng có cơ hội tốt như vậy, trường hợp của Điền Viễn là vô cùng may mắn, nhưng điều đó không thể phủ nhận được nỗ lực và cố gắng của cậu. Vậy mà cậu lại chẳng thèm để ý đến những điều đó, trong cả học kì lúc nào cũng mong có thể hoàn thành việc học sớm một chút, tích lũy đủ học thức, để nhanh chóng trở về. Mỗi lần Phan Lôi gọi điện thoại đều sẽ nói một câu, bảo bối, anh rất nhớ em.
Em cũng nhớ anh, rất nhớ.
Điền Viễn cúi đầu, đầu mùa xuân đi bộ trên đường phố nước Anh, gió thổi nhè nhẹ, lại nhớ đến câu nói kia của hắn, "Ra đường nhớ phải mang gạo theo, đừng bị gió thổi đi", mỗi lần nói câu đó hắn đều cười lớn. Loanh quanh đi vài vòng trong siêu thị, khẩu vị vủa cậu có lẽ đã bị Phan Lôi nuông chiều quá rồi, cậu thực sự không ăn nổi thức ăn ở đây, đành lần nào cũng phải đi siêu thị mua một ít đồ ăn vặt mà mình thích. Phan Lôi vẫn luốn nói với cậu rằng, "Không thể ngược đãi cái miệng của mình, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, thích đều có thể mua, không cần quan tâm vấn đề tiền bạc. Chỉ có em ăn ngon, có được thân thể khỏe mạnh hơn, thì anh sẽ yên tâm hơn rất nhiều, anh nói có phải không?
Nếu không, hay là mình tự làm sủi cảo nhỉ? Nhưng Phan Lôi luôn sống chết không cho cậu động vào dao kéo, thậm chí còn cảnh cáo cậu, đừng tưởng rằng hắn không có ở bên cạnh, cậu liền có thể tự mình cầm dao nấu cơm ăn, không được phép có vết cắt tay, nói như vậy thì cậu phải làm sao đây? Hay là mua một ít thịt trộn sẵn cho xong.
Tự mình mua rau xanh, thịt trộn sẵn, cùng với một đống đồ ăn vặt, Điền Viễn mới mới trở về.
Thật không tốt, cậu thật sự bị hắn chiều đến hư rồi, đã lớn đến từng này tuổi, mà trong khi cắt rau cải, cậu lại không biết dùng loại dao nhỏ dài giống như dao phay, khiến cho móng tay bị cắt trúng, nhưng may mắn hơn là, chỉ gãy một ít móng tay ở ngón trỏ, không có chảy máu, cũng không để lại vết thương, chỉ là có một móng tay có vết căt, cũng không đau, nghĩ đến đây cậu lại tự chế giễu bản thân cười cười.
Phan Lôi khốn khiếp, chính là do tiểu tử anh làm cho em, làm cho em không có anh sẽ không có cách nào sinh hoạt, đời này một mực khăng khăng chỉ yêu mình anh. Bây giờ thì tốt rồi, có tay có chân mà lại ngu ngốc chẳng làm được gì, em ở đây có chết đói, thì cũng đều là lỗi của anh.
Tự lẩm bẩm cằn nhằn, cậu một bên làm sủi cảo, một bên mắng Phan Lôi, sau đó lại nghĩ đến, chính bản thân đang nói chuyện một mình, điều này cũng là học từ tập xấu của Phan Lôi.
Trước kia cũng không phát hiện ra, Phan Lỗi đôi khi rất hay thích tự hỏi tự trả lời, ví dụ như khi đang ăn một miếng màn thầu liền hỏi một câu, "Điền Nhi, em có yêu anh không?" Nuốt xuống miếng màn thầu rồi tự bảo "Yêu".
Yêu, yêu, yêu cái đầu anh. Mà bản thân cậu mỗi lần như thế đều ngây ngốc cười, sau đó liền bị hắn chọc cho dở khóc dở cười.
Nhưng hiện tại bản thân cậu cũng trở nên như vậy. Gói một cái sủi cảo, rồi tự nói một câu, anh nói cái này em làm có giống nguyên bảo không? Em cảm thấy giống sao? Anh vậy mà dám khinh bỉ tay nghề của em, vậy anh đến đây, anh gói cho em một cái đẹp xem. Đẹp hơn nữa cũng không phải ăn hết sao? Không phải cũng biến thành bài trừ ngoài trên thể gì đó sao? Còn không cho em nói? Đây là vấn đề cấu tạo thân thể, anh mà dám ghê tởm thì đừng có mà ăn cơm. Có phải mang thai một đứa cho em hay không. Có bản lĩnh anh sinh ra cho em xem xem.
Khi Hạ Liêm bước vào nhà, liền thấy Điền Viễn vừa làm sủi cảo, vừa tự nói chuyện một mình, cười cười trông thật vui vẻ.
Thò đầu vào nhìn nhà bếp. Cậu ấy đang nói chuyện cùng ai vậy nhỉ? Đã vậy lại còn nói đến thật vui vẻ. Ơ, không có ai mà?
Không có người mà sao lại nói chuyện vui đến vậy a.
"Làm gì vậy, nói chuyện một mình à?"
Điền Viễn vừa nhìn thấy y, giơ sủi cảo trong tay lên.
"Hôm nay ở lại đây ăn cơm đi, mình đang làm sủi cảo. Cậu sẽ không còn nhớ nhung đồ ăn trong nước nữa đâu a."
Hạ Liêm nghe vậy liền trở nên hứng thú, đây chính là đồ tươi đấy, ở bên này không phải lúc nào cũng được ăn đâu.
"Cái này rất ngon, mình cũng thích ăn món này. Nhưng một mình mình thì lại không có thời gian làm. Cậu làm cũng thật đúng lúc, đỡ phải lần nào nhìn thấy đồ ăn trong nước cũng thèm."
"Mình đã ăn thử rồi, ngon lắm, nhưng mình nói cho cậu biết, đồ ăn do Phan Lôi làm vẫn là ngon nhất. Trước kia khi còn ở nhà, Phan Lôi đã từng làm cho mình ăn ba loại sủi cảo nhân hải sản, một là mực, một là nhân cả, còn có cả tôm bóc vỏ, món đó mới là ngon. Chờ khi nào cậu về nước, nếu có cơ hội mình nhất định sẽ bảo anh ấy làm cho cậu ăn thử."
Hạ Liêm nhìn gương mặt đầy sự tự hào của Điềm Viễn khi nhắc đến Phan Lôi, cười cười thầm nghĩ, đây không phải là đang khoe khoang sao, chính là ta có, mà ngươi lại không có. Tình cảm của bọn họ thật tốt, điều này làm cho đàn ông độc thân, rất bị kích thích a.
"Đã vậy làm nhiều một chút, đem sang cho hàng xóm bên cạnh nữa. Dù sao người ta cũng đã từng tặng mình bánh quy mà."
Hạ Liêm muốn phụ một tay, Điền Viễn nhanh chóng bảo y đi rửa tay.
"Không phải em là người tốt, chỉ là trả lễ lại thôi mà. Điều này cũng giống như khi ăn tết, Lâm Mộc đến chúc tết cha mẹ anh, anh cũng sẽ phải tới nhà Lâm Mộc chúc tết a. Anh đã lớn như vậy rồi, sao lại không biết đạo lý như thế chứ. Kể cả là vậy, em sẽ không nên đem cho quá nhiều. Nhớ rõ phải giữ lại một ít, khi nào thì muốn ăn, chỉ cần lấy ra hâm lại là được. Anh thật là dong dài a, sao lại phải nói nhiều thế, Phan Lôi, kỳ thật anh chính là đàn bà phải không, anh gạt em rằng anh là đàn ông, chứ không sao lại có tật xấu nói nhiều chứ, đây không phải bệnh là phụ nữ thời kì mãn kinh sao."
Hạ Liêm đứng trước phòng bếp cửa vài phút , sắc mặt liền trở nên kì quái.
Y rửa tay xong quay lại, chợt nghe thất tiếng Điền Viễn lầm bầm lầu bầu nói chuyện, lúc y vào cửa, cũng nghĩ tới phòng bếp làm gì có người nào đâu, vậy thì chỉ có thể là cậu ấy tự lẩm bẩm. Này, cái này không phải là hiện tượng tốt nha, hầu như các chứng tự kỉ, đều là bắt nguồn từ việc lẩm bẩm mà ra. Bao nhiêu chứng vọng tưởng, cũng là lẩm bẩm bắt đầu. Ở nơi này dù sao cũng chưa đến một tháng, chẳng lẽ là vì quá nhớ Phan Lôi, khiến cho cậu ấy bị ảo tưởng, mới có thể nghĩ rằng Phan Lôi đang ở trước măt, sau đó liền ảo tưởng đang cùng hắn ta nói chuyện ?
Là vì nhớ Phan Lôi, nên mới có những cử chỉ điên rồ như thế này sao ?
"Hạ Liêm ? Vào đây giúp mình đi, cậu ngẩn người đừng ngoài cửa làm gì? Hay là không muốn ăn cơm."
Hạ Liêm chạy nhanh vào phòng bếp, nhìn thoáng qua khắp gian phòng, sẽ không thực sự có cái gì đóì đi. Chẳng lẽ là, Điền Viễn ảo tưởng có người đang đứng ở đây? Chẳng lẽ là đang có chuyện quỷ thần gì đó ở đây sao ?
Vạn nhất mà Điền Viễn nói, Hạ Liêm, tại sao cậu lại không chào hỏi Phan Lôi, y vẫn là trước thông báo cho người của Phan gia ở trong nước đi, Điền Viễn đang nhớ Phan Lôi đến phát điên rồi, hay là nên gọi điện thoại cho bác sĩ trước nhỉ.
"Hạ Liêm, cậu thích ăn sủi cảo với giấm, hay là nước tương, hay là tương ớt ? Phan Lôi thích trộn cả ba loại này thành nước chấm để ăn, cậu thì sao?"
Điền Viễn bắt đầu nấu sủi cảo, Hạ Liêm vẫn đứng ở cửa quan sát Điền Viễn.
Trong thời gian chưa đến một tháng này, Điền Viễn gầy đi nhiều, đây là quá rõ ràng rồi đi. Tinh thần còn tạm ổn, không hề cằn nhằn nói nhiều vô cớ, cũng không có triệu chứng của thần kinh, cũng không hề có dấu hiệu gì đáng ngờ, thoạt nhìn thì cực kì bình thường, vậy mà tự nhiên lại bắt đầu lẩm bẩm. Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com
"Giấm, mình thích chấm với nước giấm chua."
"Mình cũng thích như thế. Đúng rồi, đây là nấu để đem cho, cậu cầm sang cho lão thái thái nhà bên đi. Trở về rồi chúng ta cùng ăn cơm ."
Hạ Liêm đáp ứng ừm một tiếng, bưng một mâm sủi cảo đưa cho lão thái thái nhà bên cạnh. Lúc trở về liền cố gắng đi thật nhẹ nhàng, khẽ mở cửa ra, chợt nghe thấy tiếng Điền Viễn đang lẩm bẩm.
"Em không thích cái loại nước chấm của anh, thì làm sao? Em không ăn, em cũng không nếm thử. Hôm nay em ghen đấy. Hứ, đồ hỗn đản, nếu dám làm ra chuyện gì khiến em ghen, đợi em trở về liền chặt anh thành từng khúc. Đừng bao giờ chọc giận bác sĩ ngoại khoa, không phải em đã cảnh cáo anh sao? Dám chọc em, dám trêu em, trở về xem em thu thập anh như thế nào."
Không xong rồi, Hạ Liêm liền thở dài. Này chính là vì tương tư mà phát điên, tương tư thật đáng sợ, tự nhiên liền có thể khiến một người đang bình thường, làm ra những cử chỉ điên rồ .
Tự dằn vặt bản thân một hồi, vẫn quyết định là gọi điện thoại cho Phan Lôi. Bảo hắn ta phải nhanh nghĩ biện pháp, nếu nhìn những cử chỉ điên rồ của Điền Viễn, cậu sẽ sợ chết mất.
Không thèm nghĩ đến lệch múi giờ, Hạ Liêm trốn vào một góc khuất, chắc chắn Điền Viễn không nghe thấy, lấy điện thoại ra gọi ngay cho Phan Lôi.
"Anh mau mau nghĩ biện pháp đi, vợ anh ở đây đang làm ra hành động điên rồ đây này."
Phan Lôi còn nằm mơ màng, vừa nghe câu nói đầu tiên đã khiến hắn tỉnh táo lại .
"Có chuyện gì xảy ra, tôi không phải đã dặn cậu là phải hảo hảo chiếu cố em ấy sao? Cái gì là hành động điên rồ hả, em ấy đang làm gì? Tôi giao cho cậu một người bình thường, tốt đẹp, tưởng rằng cậu sẽ thay tôi lo nghĩ chu toàn chiếu cố em ấy, tốt lắm, cậu lại chiếu cố như thế nào a. Vợ tôi xảy ra chuyện tôi lôi cậu ra hỏi."
Hành động điên rồ? Rốt cuộc đang xảy ra tình huống gì a.
"A, huynh đệ tốt của tôi, này cũng không trách tôi được a, chúng tôi hôm nay ăn sủi cảo, tôi liền phát hiện cậu ấy lẩm bẩm ở trong phòng bếp. Giống như đang cùng ai đó nói chuyện, vừa hỏi vừa trả lời. Tự mình độc thoại vô cùng vui vẻ. Tôi cẩn thận nghe ngóng, phát hiện cậu ấy giống như nói chuyện với ạnh, cái gì mà không thích ăn sủi cảo chấm nước kết hợp ba loại, rồi thì hôm nay liền ghen, cái gì mà nếu anh dám làm ra chuyện gì khiến cho cậu ấy ghen, cậu ấy mà trở về liền chặt anh các loại. Tôi biết cảm tình của hai người rất tốt, cậu ấy cũng thích nói với tôi chuyện sinh hoạt bình thường của hai người, nói về tính cách của anh, còn có cả tình yêu anh dành cho cậu ấy. Trong phòng không hề có người, tôi cũng không có ở trong phòng, tôi chỉ thấy cậu ấy một mình nói chuyện lầm bầm lầu bầu thực vui vẻ, đây còn không phải là hành động điên rồ hay sao? Chẳng lẽ là do quá nhớ anh, nên mới có thể sinh ra những tưởng tượng như thế? Hay là cậu ấy nhìn thấy hồn phách của anh a."
"Phi, lão tử còn chưa chết đâu, có chết cũng không thể bay qua đấy được. Cậu ấy chỉ là tự mình chơi thôi, đừng có tự mình nghi thần nghi quỷ. Tôi nói cho cậu biết, Hạ Liêm, đó chính là người tôi yêu, cậu ấy chính là người mà cả đời này tôi quan tâm nhất, cậu chắc chắn phải chiếu cô cho cậu ấy thật tối, bằng không đừng trách tôi không khách khí."
Tôi chiếu cố hộ cậu rồi, nhưng vấn đề là, cậu ấy chính là vì rất nhớ anh nên mới xảy ra loại tính cách này a. Đây chính là bệnh tương tư đó, tôi cũng không thể nào chữa được đâu a.
Hạ Liêm thật sự rất muốn khóc, Phan Lôi đem người hắn yêu thương nhất giao cho y chiếu cố, hơn nữa người này còn mắc tâm bệnh, là bệnh tương tư, y nào có biện pháp a.
"Tôi sẽ giành thời gian qua thăm cậu ấy. chăm sóc cho cậu ấy kỹ một chút. Một chút sai lầm cũng không thể có, đó chỉ là cậu ấy đang tiwj mình chơi thôi, cũng là tự dỗ mình mà diễn trò lừa mình dối người thôi, cậu không cần quá để ý. Việc còn lại tôi sẽ tự mình làm."
Ai nha, tiểu tổ tông của anh, em thực sự không thể để anh yêu tâm dù chỉ là một phút đồng hồ. Bây giờ lại còn làm ra chuyện gì đây a, như thế nào mà lại bắt đầu lẩm bẩm rồi.
Phan Lôi rốt cuộc không ngủ được nữa, với tay tìm điện thoại gọi cho vợ hắn.