Hơn Cả Một Tình Bạn

Tác giả :

Chương 6 - Chương 6

Dọa bà Mít là cái ước mơ nhỏ nhoi của tôi. Từ khi tôi sinh ra, luôn luôn bị mụ trêu, mụ hù cho đứng tim hết vụ này sang vụ khác. Mới đây thôi, tôi sợ ma nên nhờ bà Mít dắt đi đánh răng. Vào đến phòng vệ sinh điện sáng trưng rồi nên tôi cũng bớt sợ. Vừa rửa mặt vừa ngân nga một điệu nhạc không tên. Đang định đi ngủ, nhưng bước ra khỏi nhà tắm thì hỡi ôi. Trước mắt tôi là cái thứ gì đấy vô cùng kinh khủng. Một con ma mặc váy trắng toát từ trên xuống dưới, tóc tai rũ rượi chẳng nhìn thấy mặt mũi đâu. Tôi cảm tưởng như tim mình như nhảy ra khỏi lồng ngực, miệng ú ớ chẳng nói lên câu. Tôi đứng hình trong vài giây, cảm giác như thời gian bị đóng băng luôn. Nhưng khi nghe thấy tiếng cười đang được cố nén lại từ con ma ấy. Tôi chợt nhận thấy con gấu Pooh trước ngực váy giống hệt của bà Mít thì mới ngộ ra mình bị dọa.

Bị dọa tôi còn không khóc mà khi biết mình bị lừa tôi phi một mạch lên nhà hét ầm hết lên. Bỏ lại đằng sau là "con ma" cứ đứng cười khằng khặc không ngớt.

Và hôm đấy không ai dỗ tôi cả, vì ba mẹ tôi cũng bận cười.

Hôm nay thằng Bin nhắc lại làm tôi muốn chung tay góp sức dọa cùng nó, cho bõ những ngày tháng bà ấy làm tôi như chết đứng tim.

Và hình như, tôi biết cách phải hù mụ Mít như thế nào rồi.

______________

Bọn tôi vừa chuẩn bị xong thì nghe thấy tiếng vít ga của xe đạp điện đi thẳng vào trong sân.

Ba đứa tôi hơn hớn chạy ra, reo lên:

- Chị Mít về rồi à!

- Chị Mít đi học mệt không?

Thấy thái độ vồn vã của bọn tôi bà ấy sinh nghi:

- Nịnh có ý nhờ vả gì hả?

- Không bọn em làm gì nhờ vả gì. Mẹ em với mẹ Nhím bảo mang hộp này sang tặng chị để cảm ơn chị đã dậy bọn em học.

Tự dưng tôi thấy người lớn có cái uy khủng khiếp luôn. Nghe thấy bảo mẹ Bin với Nhím tặng thì mặt bà ấy tươi như bắt được vàng:

- Thế á! Mẹ gửi tặng cho chị cái gì?

Lúc này tôi biết bà ấy mắc mưu rồi, liền đưa vội "hộp quà" ra:

- Em cũng không biết nữa, mẹ bảo mang sang tặng chị.

Bà ấy đón lấy luôn, còn bọn tôi thì bụm miệng nín cười, vừa chạy vừa nói vọng vào:

- Chị mở quà đi, bọn em sang nhà Nhím nhé!

Nói là sang nhà nó thôi chứ bọn tôi đứng nhòm từ cửa sổ vào. Khoảnh khắc ngàn năm có một ấy nên được chiêm ngưỡng.

Qua khung cửa sổ ấy, tôi thấy bà chị tôi mân mê hộp màu hồng thắt nơ xinh xinh.

Và cũng qua khung cửa sổ ấy, tôi thấy bà chị tôi hét ầm lên rồi hất tung cái hộp quà lên rồi chạy mất hút. Để lại đằng sau chú gián, à không, mấy chú gián sau khi rơi tự do thì bò lổm ngổm thật "đáng thương".

Ba đứa tôi nín cười rồi chạy tít ra đầu hồi nhà cái Nhím mới đứng lại cười sằng sặc như được vụ.

- Bin thông minh thật, nghĩ ra cả trò này.

Cái Nhím cất tiếng đầu tiên, khiến thằng Bin cũng khách sáo đáp lại:

- Cũng có nhờ công cái hộp của Nhím nữa mà.

- Mỗi Ghẹ là chẳng làm cái gì nhỉ?!

Ơ, đừng nói thế chứ, tôi có làm mà.

- Hâm à, con Ghẹ nó nghĩ ra bà Mít sợ con gì nhất đấy. Nó đầu tư chất xám, hơi bị quan trọng luôn. Đừng có mà coi thường. Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com

Tôi còn chưa kịp phản pháo thì thằng Bin đã nói trước, tôi cũng hùa vào luôn:

- Tao "hi sinh" bà chị tao ra làm trò cười mà. Công tao to nhất.

- Ừ đúng rồi, công cái Ghẹ to nhất luôn.

Con Nhím thấy chúng tôi hùa vào nhau thì chỉ cười:

- Ừ, thế mà Nhím quên mất.

Cái Nhím xinh lắm, các đường nét trên mặt nó rất hài hòa. Trông cứ như búp bê ấy. Nhưng khi nó cười, tôi luôn cảm thấy nụ cười ấy thiếu thiếu cái gì đó. Chỉ một cái khuyết rất nhỏ thôi.

Lần mà tôi thấy cái Nhím cười tươi nhất là khi sinh nhật nó năm lớp hai. Ba mẹ Nhím gác lại hết công việc để tổ chức cho nó. Tiệc to lắm nhé, có đến hai cái bánh xếp tầng trên cái giá lốc. Trên đây bao nhiêu là hoa, là con vật sặc sỡ. Còn có cả chú chụp ảnh đứng tách tách. Từng động tác thổi nến, cắt bánh của nó đều được ghi lại. Đấy là cả cái ước mơ của tôi, à không, tôi chỉ cần một nửa của Nhím thôi là tôi vui lắm rồi. 

Nhưng cái Nhím nó có nhiều quà nhưng nó không thích, nó chỉ quấn lấy bố mẹ nó. Phải rồi, hai cô chú làm kinh doanh bận bù đầu, đi đây đi đó công tác. Nó toàn ở nhà với bác giúp việc là nhiều, không chơi đồ hàng với bọn tôi thì cũng chỉ biết cầm cái máy gì đấy to đùng. Nó toàn dùng để bật siêu nhân với búp bê Barbie lên cho bọn tôi xem.

Và cũng trong năm lớp hai đấy, mẹ thằng Bin đẻ em bé.
loading...