Hàm Răng Ngọt Ngào

Tác giả : Bất Chỉ Thị Khỏa Thái

Chương 31 - Chương 31: Thiếu

trước
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đường đi về nhà không tới 300m.

Nhưng Nguyễn Kiều cảm thấy mình đã đi rất lâu, rất lâu.

Đầu cô vừa như hoàn toàn trống rỗng, vừa giống như đã nhét quá nhiều thứ, con đường ngắn ngủn nhưng không tới được điểm cuối.

Tống Minh Chiêu đang ngồi ở phòng khách xem tivi trong nhà, nghe thấy Nguyễn Kiều mở cửa, bà chuyển ánh mắt sang phía cửa, nhẹ giọng hỏi: “Kiều Kiều, con đi đâu thế?”

Nguyễn Kiều còn chưa hoàn hồn, theo bản năng dùng cái cớ đã sớm chuẩn bị, “Dạ, con đi mua quần áo ạ.”

Tầm mắt Tống Minh Chiêu rơi vào trên tay cô.

Chỉ có một hộp quà tặng màu hồng không lớn.

Một hồi lâu Nguyễn Kiều mới phản ứng kịp, cúi đầu nhìn rồi vội vàng sửa miệng.

“Không tìm thấy đồ hợp với con cho nên không mua ạ.”



“Con đi cùng với một người bạn cùng phòng thời trung học… Cậu ấy đến Đế Đô học, hai ngày này được nghỉ học mới trở về, sau đó cậu ấy hẹn con đi gặp mặt, nói là bổ sung quà sinh nhật khi trước cho con ạ.”

Giọng của cô càng về sau càng nhỏ dần, ngay cả chính cô cũng xuất hiện loại cảm giác chột dạ “giải thích chính là che giấu”.

“Con về phòng tắm rửa trước đây ạ…”

Nguyễn Kiều ném một câu như thế xong thì hốt ha hốt hoảng chạy vào phòng, còn khóa cửa lại.

Mãi đến khi vào phòng của mình, Nguyễn Kiều dựa vào cánh cửa, không ngừng hít thở sâu mới có cảm giác thả lỏng một chút.

Trong đầu đều là những âm thanh loạn óc không tài nào dứt được.

Cô cảm thấy má phải của mình như bị lửa đớt, cho đến giờ đã có thể nóng bỏng tay.

Cảm xúc ấm áp nhàn nhạt, dường như làm thế nào cũng không thể quên được.

Còn nửa tiếng nữa sẽ livestream, cô không yên lòng bắt đầu chuẩn bị đồ.

Trong đầu vẫn nhớ về hình ảnh ở dưới tàng cây.

Có hơi thẹn thùng, cũng có chút ảo não.

Sao mình có thể đột nhiên thốt ra câu… để cân nhắc một lát nhỉ?

Nghĩ kĩ lại, Lâm Trạm vốn không có tỏ tình, chỉ có một câu khi nào chính thức tuyên bố, cô còn tự mình hiểu, chẳng khác gì là đã cho câu trả lời.

Không dè dặt chút nào!

Nghĩ đến đây, Nguyễn Kiều càng lúc càng xấu hổ.

Cô ngã xuống giường, vùi đầu vào bên trong muốn gào thét, nhưng lại sợ Tống Minh Chiêu ở bên ngoài nghe thấy.

Cả người đều luống cuống hết cả lên.

7 giờ 57 phút, đồng hồ báo thức bắt đầu vang lên, Nguyễn Kiều cần phải ngồi dậy từ trên giường.

Cô đổi tên phòng thành “Hôm nay chỉ livestream 1 tiếng”, đợi đến giờ livestream, người xem dần dần vào, cô mới bắt đầu giải thích.

“Đầu tiên phải nói xin lỗi với mọi người, hôm nay tâm trạng tôi không tốt lắm, cho nên chỉ có thể livestream 1 tiếng thôi, sau này nếu có cơ hội, tôi sẽ bù thời gian nhé.”

Cô không dựa vào livestream mà thu tiền, đương nhiên sẽ không có người dị nghị, mọi người đều nhốn nháo tỏ vẻ đã hiểu.

Nội dung hôm nay Nguyễn Kiều livestream chủ yếu là kéo băng dán vào sổ tay hướng dẫn.

Loại giấy washi khá phổ biến ở thị trường hiện nay là giấy washi Nhật Bản, giấy washi Đài Loan, cùng với loại dập nổi màu vàng hay bạc, còn có các băng dán được tiến hành dựa theo công nghệ đặc biệt, đủ loại màu mực dầu gì đấy đều khác nhau.

“Đây là cuộn ribbon works đối lập nhau, được đón nhận trong năm nay, chính là giấy washi mặt sương. Đây là một xã đoàn có phong cách khá đặc biệt, là một trong những xã đoàn mà cá nhân tôi yêu thích trong hai năm qua, không có kiểu hay theo phòng trào… Cho dù hoa văn có thích hợp hay không cũng đều muốn dập nổi vàng và bạc…”

“Đây là cuộn pháo hoa trong buổi tiệc trà của Elise, cũng rất được mùa trong năm nay, đặc biệt in theo công nghệ mực dầu…”

Nguyễn Kiều vừa nói tới đây thì trong phòng đột nhiên có một tin nhắn hệ thống bay ra.

[Thiên Đình đệ nhất soái] tặng [Khinh khí cầu]*1 cho [Kiều Mềm Mại].

Nguyễn Kiều sững sờ, sau khi phản ứng kịp thì tim đập nhanh lần nữa.

Cô thấy Lâm Trạm phiền quá đấy!



Đều tại anh mà hai ngày nay cô như bị bệnh, trái tim nhỏ hở tí là bắt đầu đập bùm bùm.

Cô làm bộ như không nhìn thấy, dửng dưng cầm lấy một cuộn băng dán khác.

Nguyễn Kiều vừa nói vừa kéo băng dán lên sổ tay hướng dẫn.

Sau khi kéo xong thì cô mới chú ý tới khu nhắn tin mọi người cứ đang nhắc nhở cô.

Người qua đường 1: [Mềm Mại, này hình như là cuộn hoa và Elise mà].

Người qua đường 2: [Thật ra tôi cũng thường nhầm lẫn tiệc trà của Elise cùng với hoa và Elise].





Cô vội vàng sửa lại, “Xin lỗi nhé, nói sai rồi, đây là cuộn sản phẩm hoa và Elise.”

Sau đó cô lại tiếp tục nói, “Chúng ta tiếp tục xem cuộn băng dị hình này nhé…”

Lơ đãng kéo hết một cuộn lên sổ tay hướng dẫn, Nguyễn Kiều nhìn khu nhắn tin thì phát hiện tin nhắn mới lại bùng lên không dứt.

Người qua đường 1: [Hình như tôi cảm thấy mắt mình có vấn đề rồi, cái Mềm Mại vừa kéo không phải là đường chân trời sao?]

Người qua đường 2: [Đường chân trời thành dị hình rồi sao??? Nhưng cái này kéo ra đâu phải là dị hình đâu…]

Người qua đường 3: [Mềm Mại làm sao vậy?]

Người qua đường 4: [Má ơi giàu quá! Vậy mà sinh thời có thể nhìn thấy cả cuộn đường chân trời!]

Người qua đường 5: [Đường chân trời MOMA! Băng dán mà dựa theo cm là tính giá đấy! Vậy mà đại thần kéo tới 90cm làm sổ tay hướng dẫn! Đau lòng đến không thể thở nổi!!!]

Nguyễn Kiều theo bản năng nhìn sổ tay hướng dẫn…

!!!

Cô cảm thấy lòng đang nhỏ máu rồi.

Trong chốc lát cô không thể tin được, mình vậy mà không ý thức được đã kéo sai Đường chân trời gần cả một thước, đây chính cuộn băng dán mà cô quý nhất, không nỡ bóc ra, càng không nỡ dùng.

Nguyễn Kiều đột nhiên thấy rất đau lòng.

Nai con đập loạn gì đó đều lắng lại.

Sau khi livestream xong, cô cố gắng đóng gói Đường chân trời trở về trạng thái ban đầu, cũng thất bại tuyên bố kết thúc.

Chẳng được bao lâu, weixin liền rung lên, cô ỉu xìu cầm điện thoại lên xem.

Gạo Nếp: [Mềm Mại lợi hại quá, nghe nói cậu vừa livestream bóc một cuộn Đường chân trời à!]

Gạo Nếp: [Cậu buộc cuộn Đường chân trời như đồ bỏ đi rồi mới cầm trở về mà! Không phải cậu từng nói muốn để nó làm vật gia truyền sao?]

Gạo Nếp là bạn trên mạng mà Nguyễn Kiều đã sớm quen từ trong nhóm sổ tay, bây giờ cũng là blogger sổ tay.

Nhưng cô ấy chủ yếu viết bút ký du lịch TN, không giống với tác phong của Nguyễn Kiều lắm.

Nghe Gạo Nếp vừa nói blabla, Nguyễn Kiều càng thêm đau lòng.



Sadako không quên người đào giếng: [Đừng nói nữa, khoảnh khắc đó tớ như bị trúng tà…]

Gạo Nếp: [Ha ha ha ha ha. Cậu làm tớ cười sắp chết rồi!]

Gạo Nếp: [Đúng rồi, xã đoàn tụi tớ muốn tổ chức phiên chợ sổ tay lần đầu tiên ở Nam Thành, địa điểm đã quyết định xong rồi, ngày mai sẽ đi rao cho thuê quầy hàng, định mở vào lễ tình nhân năm sau.]

Sadako không quên người đào giếng: [Vậy tốt quá, đến lúc đó tớ nhất định sẽ đến chơi.]

Lúc đầu phạm vi sổ tay nhiều nhất đến từ Nhật Bản vả Đài Loan, có kênh “haitao” mua sắm online trực tiếp sổ tay từ Nhật Bản và Đài Loan, còn nếu không có thì cũng có nhiều ở trang Alibaba.

Theo đó là xã đoàn Đại Lục như măng mọc sau mưa, chợ phiên sổ tay cũng càng thường xuyên hơn, hơn nữa còn tổ chức rộng rãi ở những khu vực khác nhau.
Hãy vào webtruyenonline.com để đọc truyện nhanh hơn!
Nói đi nói lại, rất nhiều thành phố đều có chợ phiên sổ tay, nhưng Nam Thành thì vẫn chưa có.

Lần này xã đoàn của Gạo Nếp muốn chọn Nam Thành làm nơi tổ chức chợ phiên, Nguyễn Kiều có chút mong đợi.

Gạo Nếp: [Lần này sân bãi rất lớn, cậu có định sang bày bán không?]

Sadako không quên người đào giếng: [Tớ bày hàng à? Tớ cũng không phải trong xã đoàn…]

Gạo Nếp: [Cậu có thể ra lô hàng thử xem

[​IMG]
trước