Dear Doctor (Quãng Đời Còn Lại Xin Chỉ Giáo Nhiều Hơn)

Tác giả : Bách Lâm Thạch Tượng

Chương 44 - Chương 44: Căn gác hạnh phúc

trước
Những ngày tiếp theo đó có thể coi như êm ả trôi qua, bây giờ tôi mới nhận ra, cảm giác vui vẻ khi được gắn mác " vợ sắp cưới" nó ra sao. Bác sĩ đối với tôi cũng rất dung túng, điển hình là việc dù tôi có đu trên lưng của anh như gấu koala bao lâu, anh cũng không có ý kiến.

Có điều, bác sĩ sắp phải đi công tác nước ngoài một thời gian, vì thế tôi liền tranh thủ ngày nào cũng nằm ườn trên lưng anh, ngoài thời gian đó, tôi cũng giúp anh sắp xếp đồ đạc vào trong vali.

Ngày 29, bác sĩ ngồi trên sofa buông mắt nhìn tôi đang kiểm tra lại số hành lý lần cuối cùng, ngày mai chúng sẽ được lên máy bay qua bên kia trước. Không mất bao lâu, tôi hoàn thành công việc, kéo khóa vali, cài tốt mật mã.. bỗng nhiên trong đầu trống rỗng. Tôi ngồi ngẩn người trên chiếc vali của anh. Tôi không biết từ lúc nào, bác sĩ đã tiến đến, ngồi xuống bên cạnh tôi, đưa cho tôi một phong thư, nói:" Em cầm lấy."

Tôi vươn tay, mở ra xem, nội dung bên trong đầy ắp những hạng mục cần chú ý hàng ngày, tất cả số điện thoại của người thân, bạn bè, thời gian bảo dưỡng xe, nhà cửa... đến ngay cả những phòng khám chuyên nghiệp để khám cho thầy Lâm cũng được liệt kê đầy đủ... tất cả khiến tôi nháy mắt không nói lên lời, ngay lúc này bác sĩ lại tiếp tục dặn.

" Thanh toán điện nước anh đã cài trong thẻ lương, còn đây là chìa khóa nhà bố mẹ và ông nội." Bác sĩ lấy chìa khóa ra, chầm chậm móc từng cái vào chùm chìa khóa của tôi.

Bác sĩ, anh cứ như vậy em làm sao nỡ để anh đi đây.Ngày 30, tôi cùng bác sĩ chở về nhà anh. Bác trai vẫn bình tĩnh, dặn dò anh những việc cần lưu ý, trong khi đó bác gái nhìn anh, ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

Quá 12 giờ trưa, mọi người đều trở về phòng nghỉ ngơi. Tôi bật chế độ gấu koala nằm bò trong lòng Cố Ngụy trên ghế lớn ngoài ban công. Ánh nắng của mặt trời cuối hè chiếu lên người chúng tôi, lắng nghe anh kể về quá trình chúng tôi yêu đương.

"... à... lúc trước anh còn nghĩ ra mấy phương án để dụ em, thế nhưng cuối cùng vẫn không cần dùng đến."

" Em không biết đâu... những lúc mà em ngốc nghếch chậm hiểu, anh thật sự không biết làm thế nào..."
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Online . com
" Ba của em rất nhiều lần tức giận uy hiếp anh. Mấy điều anh làm, đều là ông ấy mách nước cho."

" Anh đang nghĩ, nếu em phải đến thành phố Z ( Zhan sao? thật liên tưởng.) hay trở về thành phố Y( Yibo sao? kkkk) thì anh phải làm thế nào...."Tôi yên lặng lắng nghe anh ấy nói. Có rất nhiều chuyện hiện tại đều rất tốt đẹp, thú vị thế nhưng trước khi tìm thấy được anh ấy đều là sự ảm đạm, bối rối, bất an. Tôi thật biết ơn cuộc đời vì trong quãng thời gian một năm thầy Lâm bị bệnh kia đã để tôi gặp được anh ấy, gặp được niềm hạnh phúc nhất trong chuỗi ngày ảm đạm nhất. Cảm ơn cuộc đời đã để tôi gặp được một người tuyệt vời như thế, để tôi có thể dựa dẫm, tin tưởng. Hạnh phúc có đôi khi không phải là bạn đã ở bên nhau bao lâu, đã hứa những gì thậm chí nó còn chẳng liên quan đến cái gọi là:" Chỉ cần em muốn, chỉ cần anh có." Hạnh phúc đối với tôi đơn giản chỉ là sự bầu bạn. Chính là khi luôn biết chắc rằng bên cạnh mình luôn còn một người, dù cho có chuyện gì cũng không bao giờ rời xa.

Cố Ngụy có nói với tôi, đối với anh ấy, đoạn tình cảm này từ đầu đến cuối là đơn thuần, thẳng thắn, tôn trọng cùng trọn vẹn. Rất lâu trước đây, người nhà anh ấy luôn thúc dục chuyện kết hôn, thế nhưng bác sĩ lại không bao giờ để tôi chịu áp lực về chuyện đó.
trước