Đế Vương Sủng Ái

Tác giả : Khuyết Danh

Chương 17 - Chương 17

Động tác của Trầm Sát rất nhanh, nàng chỉ sửng sốt một lát hắn đã kéo được một đoạn dây mây rất dài. Đoạn mây này chui ra từ một góc trên vách đá, vì mọc xuyên qua nên trên vách còn có một cái lỗ nhỏ, nhưng rất nhỏ.

 Ưng còn muốn nói gì nữa nhưng Lâu Thất đã ngăn cản hắn, nàng lắng tai nghe sau đó kéo mạnh tay Trầm Sát, kéo hắn dậy, lùi nhanh ra sau. Ưng không biết chuyện gì đang xảy ra, cứ đứng ở đó không có phản ứng gì, bỗng nhiên hắn nghe thấy phía trước có gì đó sột soạt, hắn vừa ngẩng đầu lên thì bùm một tiếng, cả vách đất đổ rầm xuống, bùn đất ập thẳng xuống đầu, cát bụi bay tung tóe, biến hắn thành một tượng đất.

 "Khụ khụ khụ..."

 Trong cát bụi, vọng ra tiếng ho sặc sụa của Ưng và tiếng khạc nhổ bùn đất trong miệng.

 Lâu Thất đứng ở xa ôm bụng cười khoái chí. Trầm Sát nhìn nàng ta không còn gì để nói.

 Sau khi bụi đất rơi xuống, bên đó là ánh sáng rạng rỡ, bên ngoài là cây cối um tùm, thềm đá quanh co dẫn lên, trên cây hoa tươi khoe sắc, bướm bay dập dìu, giống như một bức tranh thế ngoại đào viên.

 Ưng đã quên ho, sửng sốt nhìn ra ngoài, không tin rằng cửa ra cứ thế xuất hiện trước mặt họ.

 Trầm Sát cúi đầu nhìn cô gái vẫn còn đang mỉm cười, hỏi: "Sao ngươi biết cửa ra ở chỗ đó, sao lại biết kéo dây mây thì có thể mở được bức tường đó?"

 "Cái gì, chủ tử đừng đùa nữa, ta chỉ là một tì nữ nhỏ bé, sao có thế biết được những việc đó chứ, là ta may mắn, nghịch đại không ngờ tìm được cửa ra, hi hi." Nàng nhăn nhở cười nói với hắn xong lại chạy tới bên cạnh Ưng, quan sát hắn khắp lượt, sau đó vẫn tiếp tục cười trên nỗi đau của hắn: "Ưng đại nhân, ngươi xem bây giờ ngươi mới ngọc thụ lâm phong làm sao, ngươi xem tóc cũng đã nhuộm màu rồi kìa, màu vàng đất, không tệ, rất đặc biệt.. Ha ha ha..."

 Nàng vừa cười vừa nhanh nhẹn nhảy ra ngoài cửa, Ưng tức tối muốn kéo nàng lại nhưng vẫn chậm một chút ít.

 "Nha đầu thối nhà ngươi, có phải ngươi cố tình không." Ưng nghiến răng nghiến lợi.

 Lâu Thất đã ra tới ngoài liền quay đầu lại cười rạng rỡ, sau đó làm mặt hề với hắn.

 Nhiều năm sau, Ưng nghĩ lại cảnh này vẫn cảm thấy vẻ mặt đó, hình dáng đó của nàng sinh động như ngay trước mắt. Có điều khi đó hắn đã không thể giống như lúc này, dùng tâm thái như hiện tại để đối xử với nàng.

 Trong hang vốn có một con xà vương khổng lồ, lại trong trạng thái kín mít, không khí nhất định rất tệ, vì thế vừa ra tới ngoài, không khí trong lành khiến tinh thần cũng tốt hẳn lên.

 Lâu Thất hít một hơi thở sâu, mặc kệ ba chủ tớ ở sau lưng, một mình bước lên bậc thềm, từng bước đi lên.

 "Chủ tử, chúng ta..."

 "Đi thôi."

 Trầm Sát nói, sau đó cũng lập tức bước ra.

 Ai cũng không ngờ rằng ở đây có một hang động, trong hang động còn có xà vương, hơn nữa cửa ra lại có phong cảnh đẹp tới vậy.

 Trầm Sát nhìn Lâu Thất nhẹ nhàng leo bậc thềm ở phía trước, màu mắt sẫm lại. Lần này nếu không có nàng ta, họ chắc chắn sẽ không tìm được Mê Hồn hoa, cho dù tìm được cũng không thể tìm được cửa ra, sau đó sẽ bị nhốt trong hang động, không biết phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể ra ngoài được.

 Nàng chính là phúc tinh của hắn, là thuốc của hắn.

 Vì thế nàng nhất định phải ở bên cạnh hắn, không được đi đâu cả.

 Lâu Thất không hề biết rằng có một người đã coi nàng trở thành "vật" liền thân, nàng chỉ nghĩ rằng tìm được Mê Hồn Hoa rồi, họ cũng nên trở về, ra khỏi núi, đi tới nơi có người ở, tới thành trì, vậy thì nàng có thể rời đi rồi.

 Làm thị nữ không phải nguyện vọng của nàng, nàng muốn được tự do, được tiêu sái, sống cuộc sống tự mình làm chủ. Ở hiện đại nàng đã rửa tay gác kiếm cũng chính vì mục đích này, bây giờ mặc dù đổi một thời không mới, đổi một thế giới mới thì điều này vẫn không hề thay đổi.

 Nàng tin rằng dựa vào năng lực của mình nàng cũng có thể kiếm được tiền, mua được nhà, nuôi sống bản thân ở đây.

 Cho dù không biết nơi này có những thư sinh nho nhã tuấn tú, hay những tiêu khách đại hiệp hành tẩu tự do hay không nhưng chỉ cần có thể lọt vào mắt nàng, nàng cũng không ngại yêu đương ở cổ đại.

 Ừ, nghĩ cũng không tồi.

 Vì trong đầu nàng còn mải mê nghĩ những điều này, hơn nữa lại hào hứng vì đã có thể ra ngoài, Lâu Thất quên mất đóng kịch, kết quả đợi tới khi nàng phát hiện ra bất ổn, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy đôi mắt như nhìn thấu mọi thứ của Trầm Sát, cả sự kinh ngạc của Ưng và thị vệ.

 Nàng ngớ người quay đầu lại nhìn, trong lòng kêu thầm, mẹ ơi.

 Từ đây nhìn xuống dưới, bậc thềm không thấy điểm cuối, uốn lượn như rắn, không tới nghìn bậc thì cũng phải tám trăm bậc. Nàng cứ thế vừa nghĩ vừa nhẹ nhàng tiến lên, bây giờ vẫn không thấy thở dốc, đối với một cô gái "không biết võ công, yếu ớt và ngây ngô" mà nói, đây đúng là một việc không tưởng.

 Chết tiệt, đúng là đắc ý quá đà rồi.

 Nhưng Trầm Sát quay mặt đi, như thể không muốn hỏi gì, Lâu Thất trong lòng thở phào, nhưng Ưng thì hỏi: "Nha đầu ngươi sao không mệt vậy?"

 Con Ưng ngốc này, chủ tử ngươi không thèm hỏi rồi sao ngươi còn lắm chuyện vậy.

 Lâu Thất mặc dù biết bây giờ đóng kịch sẽ rất giả, nhưng đâu có sao chứ, nàng cười hihi, định dựa vào vai Ưng: "Mệt, mệt chết đi được, con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta không mệt."

 Người còn chưa chạm vào Ưng thì đã bị một bài tay kéo qua, gã nọ trầm giọng nói: "Nam nữ thụ thụ bất thân."

 Lâu Thất vẻ mặt ngạc nhiên.

 Nam nữ thụ thụ bất thân.
Hãy vào webtruyenonline.com để đọc truyện nhanh hơn!
 Vậy trước đây hắn bế nàng, cõng nàng, ôm eo nàng, và lúc này kéo tay nàng là sao?

 Trong thế giới của nàng, đùa giỡn dựa vào vai bạn khác giới là chuyện bình thường, trước đây nàng và các bạn cũng nô đùa rất vui.

 Nhưng nhìn sắc mặt đen như mực của Trầm Sát, Lâu Thất vẫn thông minh im miệng.

 Ưng có phần rầu rĩ xoa mũi không nói gì. Thị vệ ở bên cạnh thì nhìn trái rồi lại nhìn phải, quyết không nhìn qua bên này, ở đây thân phận của hắn thấp bé nhất, mặc dù Lâu Thất là thị nữ nhưng là thị nữ bên cạnh chủ tử, đây là người đầu tiên trong lịch sử Phá Vực, hắn đâu dám xem thường. Hơn nữa mấy ngày nay tuy hắn ít nói nhưng quan sát còn nhiều hơn cả Ưng vệ, vị Lâu cô nương này đâu phải người bình thường, những điều khác không nói, chỉ luận về vận may, nàng ta cũng đứng đầu, hơn nữa nàng ta còn cứu mạng hắn.

 Bây giờ họ đã đứng trên núi, núi bên này chính là đối diện của bờ bên lúc trước họ nhìn qua. bên cạnh có thác nước đổ xuống. Trước đây Lâu Thất từng nói cảm nhận được nước, chính là nơi này.

 Lâu Thất nhướng mày nhìn Ưng, hất cằm chỉ về phía thác nước, ý đồ rất rõ ràng, lúc trước không phải nói là có nước cũng vô dụng sao? Không qua được? Nhìn xem, nhìn xem, vận may của nàng...

 Ưng bị vẻ đắc chí của nàng ta làm cho vừa tức vừa buồn cười, hắn dứt khoát quay đi không nhìn nàng nữa. Khi thò tay xuống eo lấy túi nước, Lâu Thất lại bật cười: "Ối trời ơi, Ưng vệ đại nhân của chúng ta sao lại ngớ ngẩn thế chứ, túi nước mất rồi cũng không biết. Trầm Sát ngươi chắc là vẫn muốn để hắn làm hộ vệ bên cạnh ngươi sao?"

 "Lâu Thất, ngươi trộm đồ của ta." Ưng nhìn thấy túi nước bên eo nàng, lập tức mặt đỏ bừng.

 "Ngươi ngốc sao có thể trách ta, khi đó ta còn nói cần túi nước."

 "Đưa đây, để ta đi lấy nước." Ưng cảm thấy mình sớm muộn gì cũng bị nha đầu này làm cho tức chết. Nhưng nàng ta lại có thể giúp chủ tử không đau trong ngày mười lăm, hắn còn không dám đuổi nàng ta, làm bị thương nàng ta.

 "Không trả." Lâu Thất làm mặt hề với hắn.

 "Ngươi..." Túi nước của hắn lúc trước chỉ còn lại một nửa, cái đó là của chủ tử, không đựng nước, họ đi về còn cần một ngày một đêm nữa, lẽ nào không uống nước sao.

 "Túi nước đó bây giờ là của ta rồi, ngươi muốn đựng nước thì tìm cái khác." Lâu Thất nói xong liền trốn ra sau lưng Trầm Sát, hắn rất cao lớn, có thể che hết người nàng.

 "Chủ tử."

 Giọng Ưng có chút tủi thân như một cô dâu nhỏ, khiến thị vệ nghe được liền rùng mình. Ối trời, Ưng vệ từ khi nào cũng biết dùng giọng điệu ai oán vậy chứ, thật đáng sợ.

 Lâu Thất cũng bật cười.

 Ưng phản ứng ra, trán càng vã mồ hôi lạnh. Đang muốn hắng giọng để nói gì đó lấp liếm đi thì thấy Lâu Thất thò đầu ra khỏi sau lưng Trầm Sát, quan sát hắn một lượt, cố nhịn cười nói: "Ưng đại nhân, người thương của ngươi là ai? Không lẽ nào là Trầm Sát à?"

 Hộc máu, hộc máu.

 Ưng tức muốn hộc máu, Lâu Thất đã bị gã nọ xách áo kéo đi.

 "Trần Thập đi múc nước."

 "Tuân lệnh!" Thị vệ đáp lời, chỗ hắn vẫn còn một túi nước.

 Lúc này Lâu Thất mới biết tên của thị vệ này là Trần Thập, mấy ngày nay họ không gọi tên của hắn, nàng cũng quên không hỏi, vì theo kinh nghiệm của nàng trước đây, những người này tốt nhất không nên biết tên, nếu hắn gặp phải nguy hiểm gì đó mất mạng, chí ít đối với nàng mà nói cũng chỉ là kẻ vô danh. Và nàng vốn dĩ còn phải rời đi.

 Một ngày một đêm sau đó, họ đều hối hả lên đường, đói cũng chỉ dừng lại mỗi người uống hai ngụm nước, sau đó ăn chút lương khô. Lâu Thất không có khinh công, vì thế dọc đường nàng nằm ngủ trên lưng gã nọ rất thoải mái. Khinh công của gã nọ rất lợi hại, dọc đường bay đi nhưng nàng hoàn toàn không có cảm giác chòng chành.

 Ưng không chỉ một lần nghiến răng nghiến lợi khi thấy nàng nằm ngủ say sưa trên lưng chủ tử, chỉ hận không thể kéo nàng ta từ trên người chủ tử xuống ném đi như ném giẻ rách. Đúng là gặp ma rồi, gặp phải một người như thế này, chủ tử có bao giờ cõng ai, ôm ai đâu, một thị nữ mà cũng thoải mái quá, tức chết đi được.

 Nhưng sự tồn tại của nàng ta lại có tác dụng tương đồng.

 Vì thế dọc đường đi hắn cũng chỉ biết thầm hộc máu.

 Trên đường không gặp người qua lại, Lâu Thất cũng không nghĩ tới việc bỏ trốn dọc đường, mặc dù bây giờ họ vội vàng trở về, nếu như nàng trốn nói không chừng họ không có thời gian đuổi theo nàng, nhưng nàng không muốn chẳng hề biết gì lao đi cứ giống như một con ruồi mất đầu. Cứ từ từ rồi tính vậy.

 Đêm nay qua đi, khi ánh sáng ban may chiếu xuống mặt đánh thức Lâu Thất dậy, nàng ngửi thấy trước tiên là mùi mồ hôi thoang thoảng, nhưng cũng xen lẫn mùi quế hương mát lành, không hề khó ngửi. Nàng hoảng hốt nhớ ra, mình đang nằm trên lưng Trầm Sát, đêm nay nàng nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status