Dạo Bước Phồn Hoa

Tác giả : Vân Nghê

Chương 128 - Chương 128: Xin giúp

L ang Hoa còn chưa suy nghĩ kĩ càng việc của Bùi Khởi Đường, Tiêu ma ma

rảo bước đi vào nói: “Đại tiểu thư, một vị Thẩm đại nhân tới viếng thăm lão thái thái.”

Thẩm Xương Cát cuối cùng tới rồi

Việc của Triệu Linh có lẽ có tin tức chuẩn Xác.

Lang Hoa đứng lên dặn dò Hồ Vinh, “Hồ Quản sự đừng sốt ruột, họ đã cướp hạt giống của chúng ta, vậy nhất định sẽ tìm tới cửa.”

Nếu người này là Bùi Khởi Đường, vậy tất cả đều dễ làm rồi.

Nàng dù chưa từng gặp người này, nhưng khá hiểu công tích vĩ đại của hắn, Bùi Khởi Đường tuyệt đối sẽ không làm việc vô ích.

Giờ then chốt là ứng phó Thẩm Xương Cát.

Lang Hoa nhìn về phía A Mạt, "A Mạt, y phục mới của ta đâu?”

A Mạt nói: “Hôm qua vừa làm xong, tiểu thư muôn mặc bây giờ?”

Lang Hoa gật đầu, nhìn thời tiết bên ngoài, “Hôm nay thời tiết tốt, các ngươi cũng mặc lén dil"

A Mạt và A Quỳnh bốn mắt nhìn nhau, họ còn cho rằng những y phục mới này là phải mặc khi sinh nhật tiểu thư, lại không ngờ tùy tiện mặc ngay hôm nay rồi.

Nhưng mặc y phục mới luôn là việc đáng vui mừng.

Lang Hoa không quên dặn dò, “Còn có túi tiền, cũng phải đeo lên.”

Vì hôm nay, họ phải nghênh đón một người quan trọng.

Cố lão thái thái có chút không thoải mái, từ khi Hồ Trọng Cốt bắt đầu chẩn mạch trị liệu cho bà ấy, bệnh của bà ấy đã đỡ nhiều rồi, rất lâu không có cảm giácấmức trong ngực này.

Lần này bà ấy biết không phải là bệnh cũ tái phát, mà là gặp Thẩm Xương Cát của Hoàng Thành Ti.

Lão thái gia trước khi qua đời từng nói với bà ấy, chỉ cần không gặp phải Hoàng Thành Ti, Cố gia liền sẽ không có đại sự gì, vạn nhất Hoàng Thành Ti tìm tới cửa nhất định phải từ từ ứng phó.

Giờ họ tới cửa rồi, hơn nữa người tới là Thẩm Xương Cát.

Đối với Cổ gia mà nói, Thẩm gia không hề xa lạ, đó là vì lúc tiền triều, hai nhà luôn qua lại mật thiết, sau này Thẩm gia chạy tới chỗ Thái Tổ Hoàng Đế bản triều, còn Cổ gia một lòng lánh đời, từ đây hẹn định chết già không qua lại.

Cố gia không ngưỡng mộ phú quý của Thẩm gia, Thấm gia cũng sẽ không tiết lộ bí mật của Cổ gia ra ngoài

Cố lão thái thái hơi hơi nhíu mày, lễ vật trên bàn thiêu đốt mắt bà ấy, “Thẩm đại nhân, ngài đây là ý gì? Cổ gia chúng ta đâu dám nhận lễ vật của đại nhân, đại nhân muốn chúng ta làm gì cứ việc mở mồm là được rồi!”

Thẩm Xương Cát nét mặt tươi cười, “Lão thái thái người nặng lời rồi, vãn bối sớm nên tới bái kiến lão thái thái, chỉ là vì gia tổ đã lập quy tắc, vãn bối không dám tới nhà, nhưng giờ... vãn bối gặp phải chuyện khó, không thể không tới xin lão thái thái giúp.”

Cổ lão thái thái cụp mí mắt xuống, nhớ lại lời lão thái gia giao phó cho bà ấy.

Năm đó, trong đêm tân hôn của bà ấy, lão thái gia đã đem bí mật của Cố gia nói cho bà ấy, bảo bà đừng sợ cũng đừng buồn, chỉ cần Cố gia theo tổ huấn tránh xa triều đường thì sẽ không có bất cứ chuyện gì xảy ra. Đó là lần đầu tiên bà ấy cảm nhận được lòng tin của lão thái gia với bà ấy, bà ấy đã thề bất luận tới lúc nào cũng sẽ thẳng lưng, trở thành trụ cột của Cổ gia.

Cho nên, khi việc này tới, trong lòng bà ấy không sợ hãi, chỉ là thương cảm.

Cố lão thái thái hồi lâu mới nói: “Đó đều là việc trước đây bao lâu rồi, từ khi bản triều khai quốc tới nay, tử đệ Cố gia chúng ta chưa từng vào làm quan, giữ đất đai sống qua ngày, còn giờ Cổ gia đã nhân tài điêu linh, chẳng qua là hương thân nhỏ nhoi, không biết có việc gì có thểgiúp được đại nhân.”

Cố lão thái thái khuôn mặt thản nhiên, dường như đang nói một việc không thể nhẹ nhàng hơn, từ trên gương mặt bà ấy không nhìn ra được chút manh mối nào.

Thẩm Xương Cát không thể không bội phục, Cố gia lại giữ bí mật này sống mấy chục năm.

Thẩm Xương Cát nói: “Cổ gia giúp Hàn tướng quân và Mẫn đại nhân vượt qua ải khó, đây không phải việc một hương thân nhỏ nhoi có thể làm được, lão thái thái người nói có phải không”

Thẩm Xương Cát vừa dứtlời, liền nghe ngoài cửa truyền tới giọng nói: “Là triều đình phái người tới rồi sao?”

Cổ lão thái thái thăm dò dặn dò Khương Ma ma, “Bảo đại tiểu thư chuẩn bị chút thức ăn, đểlát nữa chiêu đãi Thẩm đại nhân thật tốt”

Đây làý bảo vệ Cổ Lang Hoa, không muốn Cổ Lang Hoa bị cuốn vào trong.

Đều nói Cổ lão thái thái vô cùng cưng chiều cháu gái Cổ Lang Hoa này, giờ xem ra không sai chút nào, có thể thấy Cổ Lang Hoa là thịt mềm của Cổ lão thái thái.

Thẩm Xương Cát thích nhất dùng đao đâm vào chỗ mềm của người khác, vì như vậy máu chảy nhiều nhất, cũng đau đớn nhất, cái hắn muốn chính là loại cảm giác đau đớn này, Vô cùng tinh vi, vô cùng xa xỉ.

Đời người luôn là phải thỉnh thoảng lấy được những thứ này, mới có thế cảm thấy thú vị.

“Bảo đại tiểu thư vào đi, ta cũng đã chuẩn bị lê vật cho tiểu thư.”

Sắc mặt Cổ lão thái thái lập tức thay đổi, “Thẩm đại nhân, đó đều là việc của lão tiền bối, đừng liên lụy tới trẻ con trong nhà.”

Thẩm Xương Cát trầm mắt giống như không nghe thấy vậy.

Lúc này rèm vén lên, Lang Hoa đi vào.

Tiếng bước chân từ xa tới gần, Thẩm Xương Cát ngẩng đầu lên nhìn tới, cái nhìn này lại khiến hắn chau mày.

Cổ đại tiểu thư mặc một chiếc yểm màu vàng, trên yên toàn là hình vẽ hoa mai.

Thẩm Xương Cát chỉ là tùy tiện nhìn một cái, lập tức liền cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhìn kĩ, lại cũng không rời được mắt, không cầm được đi tìm chỗ khác biệt của mỗi đóa hoa mai.

Trông có vẻ giống hoa mai, lại luôn có sự khác biệt nhỏ, trên vạt áo trái vốn là gom dăm ba bông hoa lại với nhau, tới vạt áo phải lại đột nhiên thiếu một bông như thế, có cái chạc cây dài một chút, có cái chạc cây chỉ ngắn hơn một chút xíu, có cái trong hoa mai lại không có nhụy hoa, đến cổ áo cũng làm cực kì quái dị, cổ áo bên trái dùng màu lam lót viền, cổ áo bên phải là màu hồng lót viền, trên ống tay áo bên trái có hai hoa văn, bên phải lại trở thành 3 hoa văn, hoa mai trong hoa Văn cũng khác nhau.

Khuyên tai Cổ đại tiểu thư trên tai đeo, một cái là hai đóa hoa mai, một cái khác là ba đóa.

Lại nhìn hai nha đầu bên cạnh Cổ đại tiểu thư, cũng là ăn mặc quái dị như vậy.
Hãy vào webtruyenonline.com để đọc truyện nhanh hơn!
Nha đầu bên trái trên yếm vẽ một rừng trúc, lá trúc luôn có sự khác biệt nhỏ.

Nha đầu bên phải cánh hoa cúc trên yếm lại giống như cố ý bị người ta ngắt hai cánh vậy, hắn không cầm được muốn tìm xem hai cánh hoa đó rốt cuộc đi đâu?

Buồn cười.

Quả thực chính là đang gây phiền phức cho hắn mà.

Hắn là người rất để tâm đến các chi tiết, chỉ cần có một chút khác biệt hắn cũng phải tỉ mỉ tìm cho ra, trong nhà hắn thường đếm hoa mai, đó là khi công vụ không bận, thong thả luyện nhãn lực.

Thói quen nhiều năm, khiến hắn căn bản không thế bỏ qua cách ăn mặc cố quái của họ...

Cố đại tiểu thư cố ý đối đầu với hắn, phân tán tinh lực của hắn, khiến hắn tâm phiền ý loạn.

Lửa giận của Thẩm Xương Cát đột nhiên thiêu tới trên lông mày, nhưng khi ánh mắt rơi trên đôi má non nớt ấy lại không nhịn được ngớ ra.

Một cô bé mười tuổi, sao có thể cố ý làm như vậy, nàng căn bản chưa từng gặp hắn, càng không biết thói quen của hắn, sao có thể cố ý làm ra loạiăn mặc như thế.

Thẩm Xương Cát nhắm mắt, muốn ổn định lại tâm thần.

Bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng pháo hoa, sau đó còn náo nhiệt đánh đàn gióng trông.

Lang Hoa cười bước lên phía trước hành lễ với Thẩm Xương Cát, “Vị này là đại nhân triều đình phái tới sao? Vậy vừa đúng lúc rồi, ta đã mời ban nhạc chuẩn bị ở trong sân xướng X Vạn Hoa Đăng) và ( Mãn Đình Phương), cũng gọi hết Quản sự trong trang tới, mọi người cùng vui vẻ chút.”

Thẩm Xương Cát ghét nhất chính là náo nhiệt, hắn đột nhiên đứng lên, “Bảo chúng dừng lại cho ta.”

Ban nhạc bên ngoài căn bản không nghe thấy tiếng gào thét của Thấm Xương Cát.

Cố lão thái thái không nhịn được thở dài, “Thẩm đại nhân đừng tức giận, người của thôn chúng ta đều thích những cái này. Ngài vừa nãy nói có việc gì muốn Cố gia chúng ta giúp?”
loading...