Đại Mộng Chủ

Tác giả : Vong Ngữ

Chương 20 - Chương 20: Lôi Âm thượng nhân

Dịch: Tiểu Tán Tu

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Bé gái sững sờ đứng tại chỗ, sau đó cô bé nhìn đôi bàn tay trống rỗng của mình, trợn trừng mắt.

"Ôi..."

Bỗng nhiên cạnh đó vang lên tiếng rên rỉ, chính là âm thanh của ông lão đang nằm trên giường, sau khi kêu lên, lão thở mạnh ra một hơi.

Bé gái nghe được động tĩnh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra thần sắc mừng rỡ, dùng cả tay lẫn chân nhanh chóng bò tới cạnh giường.

Mí mắt của lão khẽ nhúc nhích, sau đó lão chậm rãi mở mắt ra.

...

Một đêm trôi qua rất nhanh, phía chân trời ánh sáng le lói chiếu rọi khắp nơi, vầng mặt trời đỏ ửng bắt đầu nhô lên cao, mưa to gió lớn tàn phá bên ngoài đã biến mất….

Cửa phòng kêu "két.." một tiếng, sau đó mở ra.

Ánh nắng ấm áp chiếu vào, bên ngoài trời quang mây tạnh, sương mù quanh sơn thôn đã tản đi hơn phân nửa, chỉ còn một chút sương trắng vẫn lờ mờ ở chân trời xa.

Bé gái đã thay đổi y phục, cô mặc một chiếc váy đỏ hơi bạc màu dường như bởi vì đã giặt đi giặt lại quá nhiều lần, lưng cô bé đeo một cái túi chi chít mảnh vá, cô bé dìu dắt ông lão kia, chậm rãi đi ra.

Ông lão mặc một bộ áo dài màu xám cũ nát, khí sắc so với đêm qua đã khá hơn một chút, nhưng hành động vẫn hơi khó khăn, lão chống cây quải trượng nhẵn bóng trong tay xuống đất, bước từng bước về phía trước.

Hai người ra khỏi cửa, đi về phía cổng thôn.

Thân thể của ông lão dường như cực kì suy yếu nên khi vừa tới cửa thôn, lão đã thở hổn hển.

"A a..." Bé gái trong miệng kêu lên hai tiếng, nó đưa tay ra dấu vài cái, dường như muốn nói gì đó.

"Gia gia không có việc gì, nữ quỷ tóc dài kia mặc dù đã bị tiêu diệt, nhưng quỷ khí xung quanh thôn vẫn u ám chưa tản đi hết, sớm muộn gì cũng sẽ dẫn dụ những con quỷ khác tới, chúng ta phải lập tức rời đi ngay." Ông lão mặc áo dài xám vuốt vuốt đầu bé gái, nói ra.

Bé gái nhu thuận gật đầu.

Hai người tiếp tục đi thẳng về phía trước, nhưng chỉ được mấy bước, một luồng ánh sáng màu lam từ trên trời hạ xuống cách đó không xa, ngay phía trước hai người, một thân ảnh thướt tha dần hiện ra bên trong luồng sáng màu lam.

Người vừa đáp xuống là một đạo cô áo trắng, bề ngoài khoảng chừng ba mươi tuổi, khuôn mặt hình trái xoan, màu da trắng nõn, tướng mạo rất xinh đẹp, nhưng mà trên mặt lạnh như băng, lộ ra một luồng sát khí mạnh mẽ hiếm gặp ở nữ nhân, trong tay nàng ta còn cầm một cây phất trần màu trắng.

“Nơi đây quỷ khí thật quá đậm đặc, đến mức tạo thành quỷ vụ, nhưng tại sao lại không thấy quỷ vật chiếm giữ nơi này đâu nhỉ?” Đạo cô áo trắng nhìn xung quanh, tự nói với bản thân.

Ông lão và bé gái nhìn thấy đạo cô áo trắng đáp từ trên trời xuống, trong lúc nhất thời cả hai đều ngây ngốc tại chỗ.

"Các ngươi là người trong thôn này ư?" Đạo cô áo trắng đi tới, dùng ánh mắt dò xét hai người, sau đó nói.

"Lão hủ bái kiến tiên cô." Ông lão rốt cuộc bừng tỉnh, vui mừng nhìn đạo cô áo trắng, xúc động muốn quỳ lạy ngay tại chỗ.

Chỉ là thân thể của lão quá yếu, vừa mới định hành lễ, cả người đã run rẩy, sau đó lão ho sù sụ.

Bé gái thấy vậy, lập tức dùng tay đỡ ông lão, nhưng do tuổi của cô bé còn quá nhỏ, đôi tay vẫn còn khá yếu ớt, nhìn bộ dạng cô bé đỡ ông lão dường như hơi có phần cố hết sức.

“Lão không cần đa lễ, bần đạo là Lôi Âm Thượng Nhân ở Phù Vân Sơn, vừa rồi bần đạo cưỡi mây gần đây, phát hiện quỷ khí tụ tập khá nhiều, nên bần đạo mới đặc biệt xuống xem xét tình hình.” Đạo cô áo trắng khẽ phất tay áo, cách không nâng thân thể ông lão lên, năm ngón tay phải khép lại, dựng thẳng trước người, sau đó đáp lễ với ông lão.

“Vâng, vâng, tiên cô muốn hỏi gì, lão nhất định sẽ thành thật trả lời, tuyệt không dấu giếm.” Ông lão hít một hơi, ổn định lại thân thể, sau đó vội vàng gật đầu trả lời.

Bé gái trốn sau lưng ông lão, một tay nắm lấy vạt áo của ông lão, đôi mắt to tròn xoe tò mò nhìn đạo cô áo trắng.

“Nhìn tình hình này, chắc hẳn các người là người trong thôn này, nơi đây dường như vừa bị quỷ vật công kích phải không?” Đạo cô áo trắng nhìn thoáng qua bé gái mặc váy đỏ, sau đó hỏi.

“Dạ thưa đúng vậy, lão phu họ Tôn, mọi người thường gọi là Tôn lão đầu. Đây là cháu gái của lão, hai ông cháu lão là người sống ở Trương gia trang này, nguyên bản người dân ở đây cung phụng một vị thủ hộ gọi là Hoàng Vĩ Đại Vương. Dù cuộc sống của mọi người trong thôn hơi kham khổ, nhưng cũng sống yên ổn ngày qua ngày, không có quỷ vật nào tập kích quấy rối. Nhưng khoảng một tháng trước, vào một ngày mưa dông, Hoàng Vĩ Đại Vương đột nhiên qua đời, sau đó xuất hiện một con quỷ tóc dài, mỗi đêm đều đến thôn chúng tôi câu hồn giết người, người dân trong thôn ai còn chưa kịp rời đi nơi khác, đều bị quỷ vật kia giết hại, chỉ có hai ông cháu chúng tôi còn sống.” Tôn lão đầu thở dài, bi thương nói.

“Hoàng Vĩ Đại Vương?” Hai hàng lông mày của đạo cô áo trắng khẽ nhăn lại.

“Là một con chó vàng đã thành tinh.” Tôn lão đầu chần chừ một chút, khẽ nói nhỏ.

“A, Yêu tộc nếu có thể bảo vệ muôn dân trăm họ, thì vẫn có thể xem là hành động chính nghĩa. Hoàng Vĩ Đại Vương qua đời vào ngày mưa dông, vậy hẳn là nó mượn sức thiên lôi độ kiếp hóa hình, đáng tiếc thất bại nên vẫn lạc.” Đạo cô áo trắng chậm rãi gật đầu.

Tôn lão đầu nghe chuyện đó, cũng không rõ ràng lắm, nhưng lão cũng không dám hỏi han gì thêm.

“Hai ông cháu các người một già một trẻ, khí huyết lại yếu ớt, tại sao những người trong thôn khác đều bị hại, chỉ có riêng hai ông cháu ngươi lại còn sống?” Đạo cô nhìn về phía hai người, ánh mắt sắc nhọn như mũi dao đâm ẩn hiện.

“Cái này… Hoàng Vĩ Đại Vương lúc còn sống đặt điện thờ ở gần nhà của lão, nên có thể dù đại vương đã chết, nhưng phúc khí của ngài vẫn che chở nhà lão, hơn nữa trong nhà của lão còn có chút máu chó đen, vì vậy vẫn có thể kiên trì tới hiện tại.” Lão Tôn bị truy hỏi, cảm thấy sửng sốt, sau một lúc do dự, lão mới trả lời.

Đạo cô áo trắng lắc đầu, hiển nhiên cũng không tin tưởng sự giải thích của ông lão, ánh mắt của đạo cô quét qua hai người, khi tới chỗ bé gái thì bỗng nhiên dừng lại.

“Ồ!” Ánh mắt của đạo cô đột nhiên ngưng tụ, sau đó bà ta đánh giá từ trên xuống dưới bé gái vài lần, tiếp đó bà ta bấm đốt ngón tay trong hư một chút.

Sau đó, một luồng bạch quang tinh thuần bắn ra từ đầu ngón tay của đạo cô, lóe lên rồi biến mất, chui vào trong mi tâm giữa hai hàng lông mày của cô bé.
Đọc truyện tại Web Truyen Online . com
Cơ thể của bé gái lập tức trì trệ, hai mắt bắt đầu mờ đi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé nổi lên một vầng bạch quang óng ánh yếu ớt, chớp động không ngừng.

“Hóa ra là Bạch Hổ Sát Thể trời sinh! Khó trách vì sao hai người các ngươi có thể chống cự quỷ khí xâm nhập thời gian dài như thế, không tệ, không tệ…” Trong mắt đạo cô áo trắng hiện lên vẻ vui mừng.

Bạch quang trên mặt cô bé rất nhanh đã biến mất, nhưng hai má của cô bé lại trở nên đỏ bừng, cơ thể của cô bé mềm nhũn sau đó ngã xuống đất hôn mê.

“Đại tiên!” Tôn lão đầu kinh sợ, muốn tiến lên đỡ bé gái, nhưng cả người lão cũng run rẩy, đứng không vững.

“Lão chớ có kinh hoảng, cô bé chỉ ngủ một giấc thôi, không có gì đáng lo ngại đâu.” Đạo cô áo trắng thò tay giúp ông lão đứng dậy, chầm chậm giải thích nói.

Tôn lão đầu nghe vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Dám sát hạt người trong cả một gia trang, con quỷ vật này thật sự to gan lớn mật! Ông có biết ban ngày con quỷ vật này trốn trong căn nhà nào không? Ta sẽ tới đó tiêu diệt nó, để an ủi những oan hồn của Trương gia trang.” Trên khuôn mặt đạo cô áo trắng nổi lên một tầng sát khí, mơ hồ lộ ra một luồng ánh sáng màu xanh kinh người.

“Đa tạ ý tốt của thượng tiên, nhưng lão nghe cháu gái của lão nói, đêm qua quỷ vật kia lại tới đây tập kích, bị một thanh niên qua đường tiêu diệt rồi.” Tôn lão đàu cảm động rơi nước mắt nói.

“Bộ dạng của người nọ ra sao? Có chỗ gì đặc thù không?” Đạo cô áo trắng ngẩn ra, đổi phất trần từ tay trái sang tay phải, hơi tò mò hỏi thăm.

“Mấy ngày trước đây lão bị bệnh liệt giường, đêm qua bị hôn mê bất tỉnh, không nhìn thấy người đó, chờ cháu gái lão tỉnh, tiên cô có thể hỏi nó.” Tôn lão đầu lắc đầu, nói ra.

Đạo cô áo trắng gật đầu, không tiếp tục truy hỏi thêm, sau đó đạo cô nói:

“Con quỷ vật kia mặc dù đã bị tiêu diệt, nhưng nơi đây cũng không thích hợp để tiếp tục sinh sống, hai người các ngươi trước tiên hãy theo ta, tìm nơi cư ngụ mới.”

“Dạ, đa tạ thượng tiên.” Tôn lão đầu nghe vậy, vui mừng bái tạ nói.

Đạo cô áo trắng vung phất trần lên, một đám mây màu trắng lăng không xuất hiện, nâng ba người lên trời, sau đó lao vút đi, rất nhanh đã biến mất ở chân trời xa.

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status