Cô Ấy Rất Đáng Yêu

Tác giả : Hà Tằng Hữu Mạnh

Chương 10 - Chương 10

Edit: Nấm

Beta: Er + TH

Cuối cùng Kiều Hạ xách một túi đồ ăn vặt lớn trở lại ký túc xá.

Túi đó rất nhiều và nặng, chỉ xách từ lầu một đến lầu ba, bàn tay non mịn của cô đã bị siết ra một vết đỏ. Khó có thể tưởng tượng vừa rồi cô xách nó một đoạn đường dài như thế nào.

Buổi tối Tương Điềm và Triệu Mẫn Mẫn có buổi anh văn, vẫn chưa tan học, bây giờ trong phòng chỉ có Trần Duyệt.

Trên mặt đất trải một tấm thảm yoga, cô ấy vừa làm động tác duỗi người vừa hỏi, "Hạ Hạ, tối hôm nay cậu và người nhặt được khuyên tai của cậu ấy. Cái cậu bạn nam mà ngay cả tiền điện thoại cũng không trả nổi, đã mời cậu ăn một bữa cơm thịnh soạn sao?"

Một loạt câu tiền tố mới, Kiều Hạ buồn cười, gật đầu mỉm cười.

Cô theo thói quen cầm mấy đồ ăn vặt trong túi ra, phân loại chúng rồi đặt trên bàn ba người bạn cùng phòng.

Trần Duyệt nhìn vẻ mặt và bộ dạng vui vẻ của cô thì trong lòng hiểu được cô có thiện cảm với nam sinh kia.

Thở dài, cô không nhịn được mà tạt một chậu nước lạnh, "Hạ Hạ, loại nam sinh quá coi trọng mặt mũi là không được, nhân phẩm có vấn đề. Tốt nhất cậu vẫn nên giữ khoảng cách với cậu ta."

Nghe vậy, Kiều Hạ nhíu nhẹ mày, "Duyệt Duyệt, cậu không nên nói như vậy. Mình cảm thấy cậu ấy cũng không tệ lắm."

Tuy nhìn qua anh rất lạnh lùng, nhưng ở chung thì thấy anh rất hay giúp đỡ người khác.

Không chỉ không chỉ giải vây giúp cô ở trên lớp mà còn nhiệt tình tìm khuyên tai hộ cô. Sau đó lại mời cô ăn cơm tối và mua một đống đồ ăn vặt cho cô...

Nếu đếm từng ngón tay một thì cô có thể đếm ra được rất nhiều ưu điểm của anh.

"Có gì tốt chứ!" Trần Duyệt nhẹ lắc đầu, "Hạ Hạ, cậu chưa từng nói chuyện yêu đương, lại ít tiếp xúc với nam sinh nên không có nhiều kinh nghiệm. Rất dễ bị lừa."

Cô ấy nhìn Kiều Hạ khăng khăng, cũng không làm động tác duỗi người nữa mà đứng lên. Cô ấy lấy kinh nghiệm của người từng trải, tận tình khuyên bảo: "Cậu xem nam sinh mà cậu nói với mình, nghèo đến mức không trả nổi tiền điện thoại, lại chủ động muốn mời cậu ăn cơm tối."

"Ăn cơm thì không tính, ban đầu cậu ta còn nói muốn mời cậu ăn hải sản, bò bít tết và đến những chỗ đắt đỏ nữa."

"Vì sao chứ? Còn không phải vì muốn ở trước mặt cậu khoe khoang đùa giỡn sao? Không nói đến cậu ta nghèo nhưng đã nghèo còn ham sĩ diện như vậy thì không thể được."

Kiều Hạ nghiêng đầu nghĩ ngợi, cảm thấy bạn cùng phòng nói cũng có lý.

Chỉ là qua ba lần tiếp xúc, cô cảm nhận bằng chính trái tim của mình và tin chắc rằng anh là người vô cùng tốt.

Kiều Hạ tiếp nhận ý tốt của Trần Duyệt, lấy sữa chua nha đam mà cô ấy thích nhất, chọc ống hút rồi đưa cho cô ấy, "Mình biết cậu muốn tốt cho mình, mình sẽ chú ý, cậu đừng lo."

-

Đặt đồ ăn vặt vào một hộp đựng đồ chuyên dụng, Kiều Hạ yên lặng tính nhẩm trong lòng. Ăn cơm và mua thêm mấy thứ này, tối hôm nay anh tiêu hết khoảng 300 đồng.

Kiều Hạ không có thói quen nợ nhân tình, nên muốn tìm cách trả lại cho tốt, hơn nữa phải là một cách uyển chuyển và không làm tổn thương lòng tự trọng của anh.

Phần lớn nam sinh đều rất coi trọng thể diện, cô có thể hiểu được điều này. Có lẽ anh gặp khó khăn trong thời gian ngắn nên khá bất tiện.

Cô suy nghĩ cẩn thận một lúc, nhanh trí lấy điện thoại ra gửi cho anh một tin nhắn WeChat.

Cố Duyên Xuyên đã về đến phòng ngủ. Ba người trong phòng hiếm khi có hôm không chơi game mà ngồi trước bàn, vò đầu bứt tai với chiếc laptop.

Tống Nghị là người đầu tiên nhìn thấy anh đi vào, xem anh như vị cứu tinh, vội vã cầu cứu, "Anh Xuyên, anh nhanh tới đây giúp em. Ngày mai phải giao bài tập cho đại ma đầu, nhưng hình như em làm sai một bước nào đó trong trình tự thiết kế."

Cố Duyên Xuyên đi tới, nhìn trình tự cậu ta viết mấy lần thì đã tìm thấy vài lỗi nhỏ.

Anh lấy ngón tay chỉ, chậm rãi nói: "Kí hiệu giải toán và hai dấu ngắt câu này viết sai rồi."

Tống Nghị lập tức sửa lại theo lời anh nói, cuối cùng cũng đạt được kết quả mong muốn. Cậu ta giơ ngón tay cái lên, ngưỡng mộ nói, "Anh Xuyên đỉnh nhất!"

Trương Dương đưa máy tính đến trước mặt anh, nhìn anh với ánh mắt cầu xin.

Cố Duyên Xuyên nhìn từ đầu đến cuối một lần, có quá nhiều lỗi sai, không dễ sửa nên thẳng tay xóa hết. Ngón tay bắt đầu gõ số liệu trên bàn phím, còn chưa viết xong thì điện thoại vang lên một tiếng.

Lúc anh gõ số liệu không thích đang dang dở mà phải dừng lại. Nếu như bình thường thì chắc chắn anh sẽ không thèm nhìn đến mà chờ sau khi viết xong mới xem.

Trương Dương cũng biết rõ thói quen này của anh nên cũng không để ý. Cậu ta vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, nhìn học sinh giỏi viết thế nào.

Nhưng hôm nay không biết nghĩ đến điều gì mà Cố Duyên Xuyên lại lấy điện thoại di động ra, mở khóa rồi nói: "Cậu chờ một chút"

Xong cầm di động đi sang chỗ khác.

Trương Dương: "???" Đây hẳn là một tin rất quan trọng!!!

Nhìn anh mỉm cười, kết hợp với sự không bình thường của anh mấy ngày nay, Trương Dương hình như có thể xác định, nhất định là có gian tình!!!

Trương Dương nhanh chóng mở nhóm WeChat: [Lão đại dẫn tôi đi ăn gà] ra.

[Đến đến đến mau!!! 50 đồng một chip, đoán xem đóa hoa cao ngạo và lãnh đạm là anh Xuyên nhà chúng ta bị cô gái như thế nào hái xuống!]

Tống Nghị: [Đặt hai chip, 100 đồng, cược người đẹp Triệu Ngữ Nhu ở đội nghi lễ, nổi tiếng eo thon ngọt ngào. Làm gì có người đàn ông nào chịu nổi!]

Triệu Lập: [Tôi đoán là đội trưởng đội cổ động viên Sở Hinh Nhi. Nếu cô ấy đến thổ lộ vào ngày tết, đàn ông tốt cũng sợ phụ nữ quấn lấy. Anh Xuyên nhà chúng ta cho dù có trái tim bằng đá cũng bị cô ấy sưởi ấm thôi!]
Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Online . com
Cố Duyên Xuyên mở WeChat, nhìn tin nhắn bên trên.

Hạ Hạ: [Chuyện đó... Cậu giúp tớ tìm được khuyên tai. Kỳ thật, lẽ ra là tớ phải cảm ơn cậu, kết quả lại để cậu mời cơm, còn mua cho tớ đồ ăn vặt. Tốn kém nhiều như vậy, tớ thật sự rất xấu hổ... (T^T)]

Cố Duyên Xuyên nhíu mày, rất không thích sự khách khí này của cô. Hơn nữa anh từ đầu đến cuối không hiểu vì sao cô bạn nhỏ cùng bàn lại nghĩ anh nghèo.

Cùng lúc đó, ký túc xá vang lên một đoạn đối thoại như vậy--

"Đói quá, có chuyện gì thế? Hiển thị là sẽ giao hàng lúc mười giờ, đã quá mười phút rồi mà anh trai đưa hàng vẫn không gọi điện cho tớ?"

"Không phải chứ, cậu xem có phải điện thoại hết pin không nên anh trai giao hàng mới không gọi được?"

"Mẹ nó, đúng thật. Tớ đi xuống lấy, đúng rồi, cậu trả tiền điện thoại hộ tớ. Gần đây mua trang bị trò chơi nên hết sạch tiền, tháng sau trả lại cho cậu."

...

Y như thể được nước lạnh xả vào đầu, Cố Duyên Xuyên bỗng nhiên thông suốt được vấn đề khiến anh khổ sở mấy ngày qua.

Cũng chỉ vì lần trước đang chọn môn học tự chọn, anh nói với một nữ sinh mình vẫn đang nợ tiền điện thoại, nên cô ngốc nghếch nghĩ lầm anh nghèo đến mức không trả nổi tiền điện thoại.

Trách không được nghĩ mọi cách tiết kiệm tiền cho anh. Trách không được thấy anh mua đồ ăn vặt cho cô thì thấy anh tiêu xài nhiều hơn...

Cố Duyên Xuyên nhăn lông mày rồi lại giãn ra, môi chậm rãi giương lên. Cô bạn nhỏ cùng bàn như thế nào lại đáng yêu và ngây thơ như vậy chứ.

Trong lòng anh cũng dâng lên một tia áy náy, cảm giác như đang phụ lòng tin tưởng của cô.

Thu lại nụ cười trên mặt, Cố Duyên Xuyên chuẩn bị giải thích rõ với cô: [Thật ra cậu hiểu lầm rồi, những gì tớ nói ngày hôm đó...]

Lúc anh đánh chữ, đầu WeChat hiển thị "Đối phương đang gõ", anh đang định gửi một tin nhắn thì cô đã gửi đến một tin nhắn khác.

[Thẻ cơm tháng này của tớ có rất nhiều tiền, một người ăn cũng không hết. Hay là tháng này... Tớ mời cậu ăn cơm ở căn tin trường học nhé. Cậu cứ xem như tớ mời lại sủi cảo và đồ ăn vặt của cậu ▽ có được không ~]

Đây là cách Kiều Hạ nghĩ ra để trả lại nhân tình của anh, còn là cách tốt nhất để không làm tổn thương lòng tự trọng của anh.

Hằng ngày ăn cơm đều phải chi tiền, làm như vậy thì có thể giúp anh tiết kiệm một chút tiền.

Nhưng cô sợ anh sẽ cảm thấy ngại khi một mình ăn cùng cô và đám bạn cùng phòng, nên cô lập tức bổ sung một câu: [Hay là... Hai chúng ta ăn một mình, không gọi những người khác.]

Ánh mắt Cố Duyên Xuyên dừng lại ở tin nhắn cô gửi, đưa ra những từ mấu chốt nhất: 2 người, một mình, không có ai khác.

Vì vậy anh xóa đoạn văn bản đang đánh dở đi, cuối cùng chỉ gửi một chữ: [Được.]

Sau khi gửi xong, đôi mắt Cố Duyên Xuyên hơi híp lại, trong lòng có vài phần cảnh giác hơn.

Cô bạn nhỏ ngồi cùng bàn quá lương thiện và đơn thuần, vì vậy phải thật cẩn thận. Nhất định không thể để cô bị nam sinh khác lừa.

- ----

Thay bạn Cố đáp hộ tiếng lòng: Chỉ được để cô ấy bị tui lừa thôi.

Cầu vote cầu vote~

WebTruyenOnline - Đọc truyện onlineĐọc truyện chữtruyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệpkiếm hiệphay ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng

Nội dung trên Webtruyenonline.com (WTO) được mọi người trong cộng đồng đóng góp. Ban Quản Trị WTO không chịu trách nhiệm về nội dung được đăng tải. Các đường dẫn từ WTO tới trang web thứ ba không đồng nghĩa là được sự chấp thuận của Ban Quản Trị WTO. Các vấn đề bản quyền vui lòng liên hệ TẠI ĐÂY

© 2015 WebTruyenOnline.com
DMCA.com Protection Status